Độc Chiếm Quân Sủng, Hoàng Hậu Không Dễ Chọc

Chương 82: Chương 82




"Cho người đi xem một chút An vương cùng An vương phi hiện tại đến những nơi nào, còn có đi thăm dò người của An vương vào biệt viện sau cùng làm cái gì. Thư tù 鴵裻" Triệu Khải Hâm trong thư phòng ở viện mới phân phó nói, người của An vương vào bên trong biệt viện, thị vệ không có đạo lý nào lại cũng không có chú ý, như vậy chuyện rất kỳ quái.

"Hoàng thượng đã an bài xong xuôi rồi." Âm thanh Vương Kỳ cắt đứt suy nghĩ của Triệu Khải Hâm.

"Ừ." Triệu Khải Hâm lẳng lặng ngồi ở trên ghế, mắt không khỏi nhìn về phía vườn Thúy Trúc, ở trong đó có con trai của hắn, có đứa con trai mà hắn ký thác kỳ vọng cao, nhưng bây giờ con hắn bởi vì hành động của An vương mà gặp phải nguy hiểm!

Nghĩ tới đây, sát khí trong ánh mắt lạnh lùng của Triệu Khải Hâm chợt lóe lên. "Hoàng thượng, An vương cùng An vương phi sau khi vào biệt viện, An vương phi đi đến chỗ hoàng hậu, mà An vương là trực tiếp đến thư phòng, người vợ chồng An vương mang tới cũng không có làm sự tình đặc biệt gì." Ám vệ bẩm báo khiến sắc mặt Triệu Khải Hâm của lập tức trầm xuống.

"Nếu như hắn thật không hề làm gì cả như lời nói, hoàng nhi của trẫm làm sao sẽ không lý do bị bệnh dịch? Tra cho ta! Một chút đồ ăn cũng chớ bỏ qua cho!" Triệu Khải Hâm lạnh lùng nhìn ám vệ quỳ trên mặt đất.

"Vâng" ám vệ lần nữa rời đi thư phòng.

Tê Phượng cư, hoàng hậu nghe được người phía dưới truyền đến tin tức, cả người sửng sốt, mặc dù nàng hoài nghi An vương muốn làm chút gì, lại không nghĩ rằng An vương thế nhưng muốn dùng bệnh dịch kéo chết cả người của biệt viện!

Hoàng hậu cũng không nhận ra An vương lại hao phí công phu đem bệnh dịch dẫn vào Bắc Uyển, chỉ vì hại Triệu Thiên Sâm, một đứa con nít một hai tuổi của Hoàng đế! Mục đích cuối cùng của hắn rõ ràng chính là vị hoàng đế Triệu Khải Hâm này, chỉ cần tính mạng Triệu Khải Hâm không còn, vậy sau này đăng vị có thể là hắn.

Dù sao Triệu Khải Hâm tổng cộng có hai đứa con trai, hiện tại hai đứa con trai này đều ở bên trong biệt viện. Nếu như phụ tử ba người họ chết bởi bệnh dịch, đó cũng không phải là chuyện không thể nào không đúng.

Hoàng hậu hiểu thêm chính là, trận bệnh dịch này nếu là bùng phát trên toàn diện, mình cũng sẽ chạy không thoát! Hoàng hậu cũng không muốn chết!

"Hoàng thượng, hoàng hậu nương nương cầu kiến." Triệu Khải Hâm đang bên trong thư phòng chờ đợi tin tức ám vệ, nghe được Vương Kỳ bẩm báo hoàng hậu tới, nhíu nhíu mày, hắn hiện tại khá là phiền não cũng không muốn thấy nữ nhân hậu cung.

"Tuyên." Triệu Khải Hâm đè xuống phiền não trong lòng, quyết định gặp hoàng hậu một lần.

"Tham kiến hoàng thượng."

"Đứng lên đi, hoàng hậu thế nào không có ở trong viện nghỉ ngơi, lúc này ra ngoài đi lung tung rất nguy hiểm." Triệu Khải Hâm nhìn hoàng hậu nói, quần áo trên người Hoàng hậu rất mộc mạc, có thể thấy được nàng ta hiện tại rất căng thẳng chuyện bệnh dịch, cũng chẳng có bao nhiêu tâm tư dùng đồ trang điểm.

"Hoàng thượng, chuyện bệnh dịch trọng đại như thế, thiếp thân làm sao có thể nghỉ ngơi được?" Hoàng hậu nhìn chằm chằm Triệu Khải Hâm, mặt mày không che giấu được sầu lo.

Triệu Khải Hâm khoát khoát tay: "Hoàng hậu trở về đi thôi, trẫm biết ngươi lo lắng cái gì, chỉ là hôm nay thái y đều ở đây sửa trị, hơn nữa trẫm đã để người đi xử lý, ngươi không cần lo lắng."

Hiện tại chỉ có thể mong đợi bọn thái y có thể tìm ra thuốc trị liệu bệnh dịch, như vậy cũng sẽ không có chuyện, nếu là vẫn tìm không ra thuốc này, chỉ sợ mọi người yêu phải để lại bên trong biệt viện này rồi.

"Thái hậu nương nương giá lâm!"

Triệu Khải Hâm vừa nghe âm thanh ngoài cửa, trực tiếp từ trên ghế nhảy dựng lên: "Mẫu hậu, ngài vì sao lại tới?" Triệu Khải Hâm không đồng ý nhìn Thái hậu, Thái hậu thân thể bây giờ còn rất suy yếu, lúc này đi khắp nơi rất dễ dàng lây bệnh dịch đó a.

"Ai gia không có yếu như vậy, nói một chút chuyện lần này đến cùng là có chuyện gì xảy ra." Thái hậu kiên nghị nhìn Triệu Khải Hâm, mặc dù bà biết không nhiều lắm, nhưng là từ cung nữ cùng nội thị nơi đó nghe được đôi câu vài lời cũng có thể nghe ra đại khái tình huống lần này.

"An vương động thủ." Triệu Khải Hâm nhìn mẫu hậu mình, cũng không có giấu giếm, mẫu hậu mình bây giờ mặc dù đã mặc kệ chuyện trên triều đình rồi, nhưng khôn khéo vẫn còn.

"Ngươi sắp xếp xong xuôi sao?" Thái hậu nhìn Triệu Khải Hâm, trong lòng rất là đau lòng con trai của mình, chuyện lần này vô luận kết quả như thế nào, đối với nhi tử mà nói đều là một đả kích.

Suy nghĩ một chút, biệt viện này là của mình Triệu Khải Hâm, nhưng người của An vương đến biệt viện này, cũng chỉ là thời gian mấy tiếng, lại làm thành chuyện hại tánh mạng người, đây không phải là đả kích thì là cái gì?

"Mẫu hậu, không có chuyện gì, nhi tử có thể chịu đựng được." Triệu Khải Hâm cười nói, chỉ là ánh sáng lạnh trong mắt cũng là sáng loáng, hắn đã tra được người lần này trợ giúp An vương là ai rồi, lại là lần này mới xin tiên sinh, khó trách bệnh dịch này bắt đầu từ trên người đứa bé.

Thái hậu không có nói cái gì nữa, chỉ là nhìn bài biện trong thư phòng Triệu Khải Hâm. "Trước tiên đem tất cả đồ trong thư phòng đều cho nấu một lần, cũng không biết này An vương để lại bệnh dịch rốt cuộc là cái thứ gì, có phải hay không cho đứa bé ăn hết sẽ không có."

Trong lòng Thái hậu thật ra thì rất hy vọng là cái loại đó ăn vào sẽ không có gì, lời như vậy ít nhất có thể bày tỏ hiện tại ngọn nguồn bệnh dịch chỉ có vườn Thúy Trúc.

"Mẫu hậu, đã tra ra được, ngọn nguồn bệnh dịch cũng không phải ăn, là mấy bộ y phục, chỉ là cụ thể vài món cũng không rõ ràng, theo như tiên sinh đã tự vận." Triệu Khải Hâm cau mày, nàng thật là không ngờ mời tiên sinh lại là tử sĩ của An vương!

Thái hậu nghe xong sắc mặt càng thay đổi: "Hoàng đế, người bên cạnh ngươi, có hay không xảy ra vấn đề?"

Thái hậu đối với hai mẹ con An vương là kiêng kỵ, có thể nói nếu như không phải là sau khi tiên hoàng đế mình có vấn đề, Thái hậu là không đấu lại này hai mẹ con người, không phải nói Thái hậu không được, cũng không phải là nói Thái hậu không có thủ đoạn, chỉ là Thái hậu dung mạo không bằng mẫu phi An vương, tính khí Thái hậu cũng là tương đối mạnh cái chủng loại kia..., ở hiện đại đó chính là một kiểu nữ cường nhân. Đứng hàng cái này tra.

Tiên hoàng vừa đúng không thích loại hình này, cho nên phải nói ở phương diện này, đấu thắng mẫu phi An vương thật sự là không thể nhịn. Mẫu phi An vương không chỉ có diện mạo tuyệt mỹ, hơn nữa biểu hiện ra phong cách rất là nhu hòa, toàn bộ là một nữ nhân khéo hiểu lòng người, tuyệt mỹ hiền lành, không có mấy cái nam nhân không thích.

Triệu Khải Hâm biết Thái hậu đang lo lắng cái gì, lắc đầu một cái, Triệu Khải Hâm đối với người bên cạnh mình còn là tín nhiệm, người bên cạnh hắn mỗi nội thị cùng cung nữ đều là trải qua tầng tầng chọn lựa mới đến bên người hắn, tra những người này không chỉ có riêng là tra chính vòng giao tế của bọn hắn, còn có tổ tông ba đời bên trong người quen biết, như vậy tra xuống đều không có vấn đề, mới có thể đến bên cạnh hắn.

Về phần cô nhi gì đó, ngược lại không phải là Triệu Khải Hâm lựa chọn đối tượng, bối cảnh cô nhi quá dễ dàng ngụy tạo, người như vậy rất không an toàn.

Hắn, Triệu Khải Hâm dù sao cũng là hoàng đế, ngược lại là thành viên những gia tộc kia mới phải bị Triệu Khải Hâm lựa chọn đối tượng. Lựa chọn người hầu hạ cùng lựa chọn ám vệ là không giống nhau, ám vệ gì đó không ai biết đây là chọn ám vệ, kẻ địch cũng không có biện pháp tại mặt này gian lận.

"Mẫu hậu yên tâm, người bên cạnh nhi tử tự nhiên là tốt, người bên cạnh mẫu hậu, nhi tử cũng tra xét, cũng không có vấn đề."

Thái hậu nghe nói như thế không lý do nghĩ đến đoạn thời gian trước thanh tra, bà thế nào cũng không có nghĩ đến bên người của bà thế nhưng thật sự có gian tế, hơn nữa còn không ít, cũng may nhất đẳng cung nữ cùng nhị đẳng cung nữ cũng chưa có xảy ra vẫn đề.

Tuy vậy, trong lòng hai người Thái hậu cùng Triệu Khải Hâm đối với mẹ con An vương cũng rất là cảnh giác, phải biết những người đi theo bên cạnh Thái hậu, như những tam đẳng cung này đều là Triệu Khải Hâm sau khi thành Hoàng Đế tuyển, dưới tình huống như thế vẫn khiến mẹ con An vương tìm cơ hội tặng ba người vào, nhưng hoàn toàn đánh mặt mũi của Thái hậu.

Uổng Thái hậu cả đời khôn khéo, lại không bảo vệ tốt trước hành động của mẹ con An vương.

Mà Triệu Khải Hâm càng là, khi hắn cảm thấy hậu cung cơ bản đã bị hắn khống chế, thời điểm sau khi trong cung tự nhiên xuất hiện mấy gia tế của kẻ địch lớn nhất, tiếp có xuất hiện chuyện cung nữ nội thị tiền triều, xem như đem đả kích Triệu Khải Hâm.

"Hoàng thượng cũng phải chú ý nghỉ ngơi, tin tưởng An vương bọn họ không thể nào chỉ ở chỗ này đem đến bệnh dịch, nhân tiện xác định ngọn nguồn chuyện lần này. Dù sao bệnh dịch cũng không phải chưa có biện pháp tốt, chỉ cần có thái y có dược liệu. . . . . ."

Thái hậu nói tới chỗ này cùng Triệu Khải Hâm hai người liếc mắt nhìn nhau, đều hiểu rồi, An vương đây là chuẩn bị khống chế dược liệu rồi !

"Xem ra dược liệu chỉ có thể thông qua mật đạo vận tiến vào." Triệu Khải Hâm hơi híp mắt nói.

"Thật may là. . . . . ." Thái hậu cũng nghĩ đến mật đạo, trong lòng thở phào nhẹ nhõm.

"Thái y bên kia, tin tức như thế nào?" Sau khi xác định nhi tử tạm thời không có việc gì, Thái hậu ngược lại quan tâm tới đứa cháu thông minh lanh lợi đó.

"Còn không có tin tức truyền đến." Triệu Khải Hâm lắc đầu một cái, thái y hiện tại không có cách nào rời đi vườn Thúy Trúc, tất cả tin tức đều là thái y nói cho Vương Kỳ bên ngoài sân, sau đó Ngụy Đình, sau Ngụy Đình bẩm báo cho hắn. Hiện tại đoán chừng thái y vẫn còn hội chẩn.

Ở trong vườn Thúy Trúc, Trương Vân Nguyệt lẳng lặng ngồi ở trước giường nhìn sắc mặt tái nhợt của nhi tử nằm ở trên giường không nhúc nhích, tâm giống như là bị dao găm không ngừng cắt, hô hấp của nàng cũng khó khăn, cùng biểu hiện tỉnh táo trên mặt Trương Vân Nguyệt hoàn toàn không giống nhau, trong đầu của nàng lăn lộn chính là đối với vợ chồng An vương còn có hận của Lệ sung nghi.

Về phần tại sao bao gồm có cả Lệ sung nghi, Trương Vân Nguyệt cảm thấy nếu như lúc ấy không phải Lệ sung nghi xuất hiện, nàng đã sớm tìm được phương pháp rời đi, đều là Lệ sung nghi cùng An vương phi gây gổ cho nên nàng mới không có kịp thời trở lại bên người nhi tử.

"Thái y, hoàng nhi như thế nào?" Trương Vân Nguyệt nhìn bọn thái y kết thúc bắt mạch, tụ tập cùng nhau thảo luận bệnh tình này, nhưng khi nhìn bộ dạng bọn thái y giữ kín như bưng, nóng lòng không thôi, nhưng cũng không làm được cái gì, chỉ có thể thúc giục bọn thái y đem bệnh tình chi tiết nói cho nàng biết.

"Nương nương, nhị hoàng tử điện hạ thân thể trong ngày thường nuôi rất tốt, cho nên bệnh dịch phát tác, mặc dù gấp vả lại nghiêm trọng, nhưng cũng không phải là cứu không được, theo Đặng thái y vừa mới nói, nhị hoàng tử điện hạ trong quá trình bệnh dịch phát tác, kết luận mạch chứng, phương thuốc chúng ta đã thảo luận tốt lắm."

"Đã như vậy các ngươi còn do dự cái gì? Nhanh lên một chút viết phương thuốc, cho người đi lấy thuốc a!" Trương Vân Nguyệt nhìn từng người một đứng ngốc ở đó cảm thấy lửa giận ở ngực sôi trào.

"Nương nương, phương thuốc có, nhưng dược liệu không có a!" Đặng thái y bất đắc dĩ nói, nếu không phải là như thế bọn họ đã sớm đi lấy thuốc.

"Cái gì? Thế nào trở về không có dược liệu? ! Làm sao có thể, lần này chúng ta xuất cung, lúc đó không phải mang theo rất nhiều dược liệu sao? !" Trương Vân Nguyệt khiếp sợ nhìn đám người Đặng thái y.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.