Độc Dược Phòng Bán Vé

Chương 67: Chương 67




"Tôi!" Mạch Nhiên tiến lên, "Tôi! Tôi là chị gái Bạch Triết. Nó sao rồi?"

"Bệnh nhân thiếu máu trầm trọng, cần truyền một lượng máu lớn. Nhưng lại là nhóm máu RH âm tính, bệnh viện đã hết, người nhà mau theo tôi đi là xét nghiệm."

Mạch Nhiên mờ mịt: "Cái gì? RH âm tính? Tôi là nhóm máu A, bác sĩ có nhầm hay không?"

"Không thể nhầm. Nhóm máu của bệnh nhân rất đặc biệt. Không chỉ có RH âm tính, mà còn là nhóm AB. Loại này trong nước vô cùng hiếm. Không thể nhầm được. Nếu như cô không cũng nhóm máu này, vậy thì mau đưa người ruột thịt khác của cậu ấy đến đây. Nếu không, sợ rằng tính mạng bệnh nhân sẽ rất nguy hiểm. Mong cô chuẩn bị tâm lý tốt."

"Không. Chắc chắn lầm rồi. Trước đây A Triết gặp tai nạn, tôi đâu có nghe bác sĩ nói đến nhóm máu này. Người nhà chúng tôi không ai có nhóm máu này cả. Không thể nào A Triết có."

"Chuyện trước tôi không biết, thế nhưng bệnh nhân quả thật là nhóm máu này, bệnh viện đã làm kiểm tra." Bác sĩ nghiêm mặt, sau đó rời đi.

"Chờ một chút!" Thẩm Lâm Kỳ bỗng nhiên gọi, "Nhóm máu của tôi là RH âm tính. Sắp xếp cho tôi truyền máu cho bệnh nhân."

Cái gì?! Mạch Nhiên khó tin nhìn Thẩm Lâm Kỳ, còn anh lại ném cho co một cái nhìn khó hiểu. Sau đó anh đi theo bác sĩ.

Ánh mắt ấy thực khiến cho cô có dự cảm khác lạ, rất muốn vạch trần sự thật.

Bởi vì được truyền máu kịp thời, nên cuộc phẫu thuật tiếp tục được tiến hành. Cánh cửa phòng phẫu thuật lần thứ hai đóng lại, Mạch Nhiên không nói lên được lời nào.

Thẩm Lâm Kỳ đi tới, bởi hiến quá nhiều máu, sắc mặt có chút tái nhợt. Anh nhìn cô, khóe môi mấp máy: "Mạch Nhiên..."

Anh không nói thêm được gì nữa bởi vì cô đã xông lên hung hăng cho anh một cái tát: "Rốt cuộc là chuyện gì, anh mau nói rõ cho tôi!" chuyện của A Triết đã đến nước này, cô không thể chịu đựng được anh tiếp tục lừa dối cô.

"Chuyện này, sau này nói được không?" Anh nhẫn nại nói.

"Không!" Mạch Nhiên cự tuyệt, "Anh mau nói ra, tốt nhất là nói rõ ràng ngay bây giờ. Tôi đã chịu đựng đủ rồi. Nếu như hôm nay anh không nói rõ mọi chuyện, sau này cũng đừng mong tôi nghe anh nói."

"Được rồi." Anh thở dài...

Gia đình Thẩm Lâm Kỳ rất phức tạp.

Ông nội Thẩm Lâm Kỳ trước đây là một quân nhân, sau khi ở nước ngoài làm ăn ông đã tích lúy được một lượng lớn tài sản. Sau này con trai ông là Thẩm Mục kế thừa sự nghiệp, quyết định bắt tay vào khai thác thị trường trong nước. Bởi tài chính sung túc, uy tín thương trường mà rất nhanh đã có chỗ đứng trong nước.

Lúc đó, Thẩm Mục nghe theo sự sắp xếp của gia đình cưới Bùi Anna. Sau khi kết hôn rất nhanh chóng có con là Thẩm Lâm Kỳ. Thế nhưng bởi lúc đó Thẩm gia đang ở thời kỳ phát triển mạnh trong nước cho nên Thẩm Mục đã về nước kinh doanh, tạm thời phải xa cách mẹ con Thẩm Lâm Kỳ.

Xa cách lâu ngày, tịch mịch khó nhịn, Thẩm Mục quen một người phụ nữ tên là Tôn Vi.

Tôn Vi là bạn tốt của mẹ Mạch Nhiên hồi còn đi học. Lúc quen biết Thẩm Mục, bà mới hai mươi tuổi. Vì năng lực xuất sắc mà được vào làm trong Thẩm thị. Diện mạo xinh đẹp của bà năm ấy thực sự có lực hấp đãn trí mạng với người đàn ông ngoài ba mươi tuổi Thậm Mục kia. Mà Thẩm Mục cũng rất thành thục mà chiếm được trái tim người con gái ấy.

Lang hữu tình, thiếp có ý, hai người rất nhanh xác lập quan hệ.

Nhưng nhất cử nhất động của Thẩm ở trong nước cũng không tránh khỏi con mắt của lão gia. Trước đó Thậm thị lâm vào nguy cơ tài chính khủng khoảng, dưới sự giúp đỡ của Bùi gia mới vựng dậy được, miễn cưỡng vượt qua cửa ải khó khăn. Hành động của Thậm Mục nếu một ngày bị bại lộ, chắc chắn sản nghiệp nhà họ Thẩm sẽ bị phá hủy trong giây lát.

Vì muốn bảo vệ gia tộc, lão gia quyết định phải gọi con trai về Mỹ, giáo huấn một trận. Thẩm Mục đối mặt với vợ còn, lại còn bị cha giam lỏng, đành phải viết một bức thư nói thật mọi chuyện với Tôn Vi, nói mình đã có vợ con ở nước ngoài, không thể quay về gặp bà.

Tôn Vi lúc đó đã có con với Thẩm Mục. Đợi ông ta hơn nửa năm cuối cùng nhận được bức thư tuyệt tình ấy, lúc đó thiếu chút nữa bà chạy đi tự sát. Cũng may mẹ của Mạch Nhiên lúc ấy ngăn cản kịp thời, đưa bà đến bệnh viện, lúc ấy mới tránh được thảm kịch.

Nhưng vì Tôn Vi tự sát không thành tinh thần cũng bị ảnh hưởng. Thân thể bà rất yếu, lúc sinh con bà đã qua đời trên bàn phẫu thuật.

Sau khi Tôn Vi qua đời, mẹ Mạch Nhiên phát hiện một bức thư trên gối đầu giường của bà. Hoá ra Tôn Vi đã sớm biết mệnh mình, viết một lá thư để lại mong muốn mẹ của Mạch Nhiên có thể nuôi nấng đứa trẻ. Bà đọc đi đọc lại lá thư của Tôn Vi, lệ rơi không ngừng, sau đó bà quyết định nuôi con của Tôn Vi, gọi tên là Bạch Triết.

Khi đó Mạch Nhiên khoảng ba bốn tuổi, chỉ nghe mẹ nói A Triết là em trai mình, không nghĩ được lại có nhiều chuyện như vậy. Sau khi cha cô qua đời, A Triết trở thanh người đàn oogn duy nhất trong nhà, cô lại càng yêu quý em trai, chưa bao giờ nghĩ đến hóa ra nó không phải em ruột mình.

Bí mật này cứ như vậy bị giữ trong phong bao kín. Mãi cho đến năm năm trước. Thẩm Mục bị bệnh nan y. Lúc hấp hối ông đã gọi Thẩm Lâm Kỳ đến và nói cho anh biết bí mật về đoạn tình ngắn ngủi của mình. Ông sám hối trước mặt con trai, khẩn cầu anh có thể đến tìm Tôn Vi nói một tiếng xin lỗi. Bao năm qua, ông vẫn không dám đối mặt với đoạn quá khứ này. Thế nhưng ông vạn lần không ngờ, Tôn Vii đã qua đời nhiều năm, hơn nữa còn để lại cho ông một đứa con trai.

Sau khi Thẩm Mục qua đời, Thẩm Lâm Kỳ về nước tiếp quản công việc của cha và điều tra hành tung của Tôn Vi. Anh phát hiện ra sự tồn tại của A Triết.

Lúc ấy, anh đột nhiên do dự.

Bùi Anna từ nhỏ sống an nhàn sung sướng, cuộc sống hoàn mỹ như công chúa. Cái chết của chồng đã khiến cho bà thống khổ vô cùng, nếu như biết được sự thật này sợ rằng bà không chịu nổi đả kích.

Trong lúc Thẩm Lâm Kỳ còn đang mâu thuẫn, A Triết gặp phải chuyện ngoài ý muốn. Mạch Nhiên vì lo tiền chữa chạy cho A Triết và đám tang cho mẹ mà đã thôi học đi kiếm việc làm.

Muốn giữ bí mật của gia đình, và cũng là bảo đảm tính mạng cho A Triết, Thẩm Lâm Kỳ đã nghĩ tới Mạch Nhiên. Anh nói, ngày đó anh căn bản cố ý tạo cơ hội gặp cô ở dưới lầu công ty, nhưng cô lại làm như không thấy anh mà vội vã chạy ra ngoài. Anh đi theo cô, muốn biết cô làm gì, bởi vậy mà mới có màn anh hùng cứu mỹ nhân kia.

Mọi chuyện tiếp theo cứ theo vậy mà tự nhiên xảy đến. Thẩm Lâm Kỳ giúp đỡ A Triết, lại có thể che giấu bí mật trước mặt Anna tỷ. Nhất cử lưỡng tiện.

Anh đã lo lắng tất cả nhưng lại không lo đến cảm xúc của cô.

Nhiều năm qua, cô bị anh lừa dối, vì cái gì? Cô tức giận run người.

Cô hỏi anh: "Anh có nghĩ tới cảm nhận của tôi không?"

"Đừng như vậy, anh làm là vì muốn tốt cho em, việc này em không biết thì tốt hơn." Thẩm Lâm Kỳ thấy Mạch Nhiên kích động, muốn đi đến ôm cô nhưng bị cô đẩy ra.

Mạch Nhiên căm giận: "Không! Tôi có có quyền biết! Tôi và anh ở cùng nhau lâu như vậy, anh có bao nhiêu cơ hội có thể nói cho tôi biết, thế nhưng anh im lặng, anh lừa dối tôi. Tôi nói cho anh biết. Tôi hận nhất là bị người khác lừa dối! Nếu như trong mắt anh tôi chỉ là một quân cờ, anh còn muốn cưới tôi làm gì? Anh nghĩ tôi rất đáng thương, rất nực cười phải không?"

"Mạch Nhiên!" Thẩm Lâm Kỳ trong mắt hiện lên một tia cô đơn: "Em nghe anh nói..."

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.