Độc Gia Sủng Hôn

Chương 87: Chương 87: Niềm vui bất ngờ trên độ cao 10.000 mét (1)




Chương 87: Niềm vui bất ngờ trên độ cao 10.000 mét (1)

Sau chuyện đó, cô cũng không định để hắn tiếp tục giúp đỡ nhưng hắn vẫn cứ thầm lặng mỗi ngày gửi tin nhắn cho cô, nếu như đã có người vui vẻ làm vậy, tại sao cô lại không dùng chứ? Cô cũng không phải đồ ngốc.

Nếu như hắn không muốn làm, muốn mặc kệ cô thì cô vẫn có cách khác. Cùng lắm thì mặt dầy một chút đi tìm Phạm Trọng Nam xin thỉnh giáo, tin rằng nể mặt Đóa Đóa, hắn nhất định sẽ không cự tuyệt.

Điểm này này không thể không thừa nhân, nhưng sáng hôm đó khi thức dậy, là ai cố tình khiêu khích hắn, là ai bảo hắn trói gà không chặt vô dụng không làm được gì, rốt cuộc hai người lại nhập cuộc một lần.

Lại là ai, nói còn sảng khoái hơn cả một người đàn ông, nói hắn chẳng qua chỉ là vớ vẩn gặp may làm người đầu tiên của cô, tấm màng mỏng manh đó dù sao cũng có ngày cô để người ta phá rách, là ai cô cũng chẳng mấy để tâm.

'Dương Dung Dung, em nói như vậy chẳng phải là hạ thấp giá trị của bản thân sao? Một cô gái không nên dùng thân thể đổi lấy bất cứ thứ gì.'

Nếu như anh chỉ muốn thuyết giáo, vậy thì miễn đi. Sau này anh không muốn đưa thông tin cho tôi thì cũng chẳng sao cả. Chuyện của tôi tôi sẽ tự mình giải quyết.'

Cô trước giờ chưa từng có ý nghĩ coi rẻ bản thân, từ nhỏ đến lớn, câu mà mẹ khuyên bảo cô nhiều nhất chính là phải biết chịu trách nhiệm về cuộc đời mình, phải biết quý trọng bản thân.

Thế nên, cho dù cô rời khỏi nhà họ Dương, cho dù một người sống rất vất vả cô vẫn có thể chống chọi được, trước giờ chưa từng nghĩ sẽ bản rẻ bản thân để đổi lấy bất cứ thứ gì.

Thế nên, cho dù lúc đầu mỗi ngày cô phải làm thêm đến mấy việc mệt đến chỉ còn nửa mang sống cũng chưa từng nghĩ sẽ đến quán bar hay khách sạn, những nơi có hoàn cảnh phức tạp làm cái nghề chiêu đãi có thù lao cao ngất ngưỡng kia.

Thế nên, một câu này của Lý Triết, quả thực tổn thương cô rất nhiều.

Nhưng không sao cả, cô tuyệt đối sẽ không để lộ sự yếu đuối của mình trước mặt hắn.

Ngưỡng cao đầu, Dương Dung Dung lướt qua người hắn một cách cao ngạo, rời đi.

Cơn mưa ở Singapore, nói đến là đến, không hề báo trước gì cả.

Bầu trời vốn quang đãng bỗng dưng giăng đầy mây đen, không lâu sau đó, là những tia chớp xé toạc bầu trời rồi cơn mưa rào rạt kéo tới.

Không hề có gì che chắn, Dương Dung Dung mới chạy được mấy bước thì cả người đã bị mưa làm cho ướt sũng. Dù sao mặc kệ cô chạy nhanh đến đâu thì cũng đã ướt như chuột lột, vậy tội gì phải lãng phí sức lực chứ?

Nghĩ vậy nên cô ngừng chạy mà bước chậm về phía ký túc xá dành cho sinh viên.

Cơn mưa lớn như vậy thật đúng không phải là dịp để tận hưởng sự lãng mạn bởi cô chỉ có một mình, huống chi, người bây giờ lại ướt như chuột lột, lãng mạn ở đâu được chứ?

Singapore vốn là nơi bốn mùa khí hậu ôn hòa nhưng trời tháng mười một, sau một cơn mưa tầm tã thế này, thời tiết dường như trở nên lành lạnh.

Nơi đây còn cách ký túc xá khá xa, buổi sáng chưa ăn gì, buổi trưa cũng chưa kịp ăn khiến Dương Dung Dung đói đến không cất nổi chân, chỉ đành chầm chậm lê bước dưới mưa.

Tính tình cô trước giờ tuy rất lạc quan nhưng lúc này, người thì ướt sũng, vừa lạnh, vừa mệt, vừa đói khiến lòng cô bỗng dưng dâng lên một cảm giác buồn bã và khổ sở.

Mẹ ở trên trời nếu như biết cô ngược đãi thân thể của mình thế này, chắc là sẽ đau lòng lắm!

Không biết có phải là vì mưa lớn quá khiến mắt cô mờ mịt không nhìn rõ đường hay không nữa, thế nên chỉ có thể ngừng lại, ngước lên nhìn, chỉ thấy một mảnh trời đen kịt.

Những hạt mưa rào rạt đánh thẳng vào mặt vừa đau vừa khó chịu, Dương Dung Dung nhắm mắt lại để mặt mưa trôi trên mặt mình. Cơn mưa này có phải lớn quá rồi không? Sao dù cô nhắm mắt lại nước mưa vẫn có thể chui vào trong mắt, hay đó là...

Dương Dung Dung trước giờ luôn là một cô gái rất kiên cường, cho dù sống một mình vẫn có thể chăm sóc bản thân thật tốt. Cho nên, mẹ, mẹ ở trên trời không cần phải lo lắng cho con, cũng đừng nên khóc vì con!

Không biết từ lúc nào những giọt mưa đánh trên mặt cô bỗng dừng lại, cô đờ đẫn mở mắt, nhìn thấy trên đầu là một màu đen...

Ai mà tốt bụng giúp cô che dù vậy?

Chiếc đầu nhỏ đang ngưỡng cao thấp xuống, không ngờ người xuất hiện trước mắt lại là Lý Triết.

Không phải anh ta đi rồi sao? Hay cố tình lưu lại để nhìn cô bẽ mặt?

'Tôi đưa cô về.'

Cô hếch mặt, nhếch đôi môi đã bị nước mưa làm cho tái nhợt, 'Không cần anh giả vờ quan tâm!'

Hừm, cô gái này tuyệt đối có bản lãnh chọc người ta tức chết mà! Rõ ràng là đã lạnh đến cả người phát run còn ở đây cậy mạnh. Lý Triết thật sự tức muốn phát điên! Bàn tay đang nắm cây dù không khỏi bóp chặt đến nổi cả gân xanh.

'Dương Dung Dung, thân thể là của cô, cô còn không biết trân trọng thì có ai đau lòng dùm cô chứ?

Hừm, người đàn ông này đúng là cố ý xoáy vào vết thương lòng của cô mà! Cô có ai thương hay không không liên quan gì đến hắn! Hắn lo nhiều như vậy làm gì chứ?

'Tôi cứ muốn ngược đãi mình như vậy đó, liên quan gì đến anh hở Lý tiên sinh?'

Liên quan gì đến hắn? Đúng vậy, liên quan gì đến hắn chứ?

Nếu như hắn có ý chí một chút, có lý trí một chút thì nên xoay người rời đi, coi như không quen biết cô gái này.

Nhưng chân hắn bước đi không đành! Nhìn cô lạnh đến phát run, ngọn lửa trong lòng hắn càng thiêu càng vượng, cuối cùng, cây dù trên tay bị hắn ném đi mất, hai tay dùng sức kéo cô gái khiến hắn phát điên trước mặt vào lòng, đầu cúi xuống, bất chấp tất cả hôn lên đôi môi lạnh buốt của cô...

Cô muốn phủi sạch quan hệ với hắn chứ gì? Thế thì hắn càng muốn làm ngược lại.

Dương Dung Dung hoàn toàn bị nụ hôn bất ngờ này dọa đến ngây người...

Cô căn bản là không thể ngờ trên đời này lại có người đàn ông nào dám ở giữa thanh thiên bạch nhật, à không, ở giữa sấm chớp gió mưa như thế này hôn mình...

Cô kinh ngạc đến quên mình đang bị người ta phi lễ, cũng quên luôn mình là người đã luyện Teakondo mấy năm trời, muốn ngăn hắn lại thật quá dễ dàng, cũng quên mất phải đẩy hắn ra...

***

Vẫn là chiếc máy bay tư nhân của Phạm Trọng Nam, trên đời này, quyền thế, tiền tài quả nhiên rất hữu dụng.

Mỗi lần Giang Tâm Đóa bước lên chiếc máy bay này đều có cùng một cảm giác như vậy.

Khi cô vào khoang máy bay mới phát hiện ngoại trừ nhân viên phục vụ trên không còn có má Điền và một người đàn ông khôi ngô lực lưỡng, đó chính là người lần trước đã cùng Phạm Trọng Nam đến bệnh viện đón cô về, anh ta sao lại ở trên máy bay?

Người đàn ông hướng về phía họ vẫy tay, trên môi là nụ cười tươi tắn, má Điền thì nhanh chóng bước đến, 'Thiếu gia, thiếu phu nhân, cô Sally.' Phạm Trọng Nam chỉ nhẹ gật đầu rồi nắm tay Giang Tâm Đóa đi về phía một cabin nghỉ ngơi riêng.

'Má Điền, sao bà lại ở đây?' Đi sau cùng, khi nhìn thấy má Điền, người đã chăm sóc mình từ nhỏ đến lớn, gương mặt vốn có chút lo lắng và bất an của Sally thoáng lộ ra nụ cười nhẹ nhõm.

'Thiếu gia sợ lần đầu tiên cô ra ngoài không quen nên bảo tôi theo cùng. Tiểu thư, chúng ta qua bên đó ngồi đi.' Má Điền vừa nói vừa kéo tay Sally đi vào trong khoang.

Mà lúc này, Giang Tâm Đóa đi phía trước họ nghe Sally nói như vậy, cảm giác chua chát lại dâng lên trong lòng,Phạm Trọng Nam đối xử với Sally chu đáo như vậy, Sally rốt cuộc là gì của hắn chứ?

Ở cuối máy bay là một cabin nghỉ ngơi tương đối rộng rãi, Phạm Trọng Nam buông tay cô ra chỉ về chiếc giường lớn êm ái, 'Có mệt không? Nghỉ ngơi một lát đi. Lát nữa sẽ có người đưa bữa trưa đến đây.'

Thấy hắn lại định đi ra ngoài, Giang Tâm Đóa không nhịn được gọi lại, 'Anh đi đâu vậy?'

Chắc không phải lại vì lo lắng cho Sally nên ra đó để xem chứ? Đương nhiên những lời này cô sẽ không hỏi hắn, bởi vì chính cô cũng không biết mình vì sao lại quá để ý đến địa vị của Sally trong lòng hắn như vậy.

'Anh còn chút việc chưa xử lý xong.' Hắn nhàn nhạt nói.

'Ồ, em biết rồi.'

Đúng là người cuồng công việc điển hình mà, ngay cả ngồi máy bay cũng không thể bình tĩnh nghỉ ngơi đôi chút. Nhìn theo bóng dáng cao ngất của hắn rời đi, Giang Tâm Đóa lúc này càng nhận rõ một điều, người đứng ở đỉnh của Kim tự tháp cũng không phải sung sướng gì, ngược lại, trách nhiệm và gánh nặng mà người đó phải gánh vác quả thực nhiều hơn người thường nhiều lắm.

Ba cô Giang Hán Sinh ngoại trừ phong lưu đa tình, không quá quan tâm đến vợ con ở nhà ra, thực ra thời gian ông dành cho công việc cũng rất nhiều, bằng không Giang thị kiến thiết cũng sẽ không có quy mô như ngày hôm nay, tuy rằng giai đoạn thịnh vượng nhất của nó đã qua lâu rồi.

Nên không cần nhắc đến Phạm Trọng Nam bởi tập đoàn Phạm thị mà hắn phụ trách còn lớn hơn Giang thị không biết bao nhiêu lần.

Cô biết rất rõ mình gả cho người đàn ông thế nào, cô không nên suy nghĩ lung tung mới đúng.

Phạm Trọng Nam rời đi không lâu thì nhân viên phục vụ trên máy bay đưa bữa trưa đến, nhìn một mâm đầy những món ăn phong phú, Giang Tâm Đóa lại chẳng có chút thèm ăn nào, ăn được mấy miếng sald trái cây, uống một ngụm canh cá thoạt nhìn rất ngon miệng, nhưng mới uống một ngụm thôi thì đột nhiên một vị chua từ trong dạ dày xông thẳng lên cổ họng. Tưởng đâu vào trong toilet thì có thể nôn một trận cho hết vị chua đi nào ngờ không nôn ra được gì cả, cô kiệt sức ôm lấy chiếc bồn rửa mặt tinh xảo, ôm ngực nhìn gương mặt tái nhợt của mình trong gương.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.