Độc Hưởng

Chương 25: Chương 25: Ôn Tử biến mất




Theo hành trình mà Thẩm Quân Mặc đã lên kế hoạch, sau khi đi du lịch nước Anh xong hai người sẽ thăm thú một eo biển nước Pháp.

Bởi anh trai Thẩm Quân Trạch cố tình gửi một số công việc cần xử lý cho Thẩm Quân Mặc nên ngày thứ nhất khi đến Pháp, Giản Chi chỉ đi theo Thẩm Quân Mặc nhìn anh bàn công việc với đồng nghiệp.

Tuy mọi người đều là thương nhân nhưng có thể kết bạn với Thẩm Quân Mặc tất nhiên họ đều có những sự tương đồng, hợp ý. Bởi vậy Giản Chi gặp gỡ họ cũng rất thoải mái.

Tuy vậy Thẩm Quân Mặc vẫn cảm thấy có lỗi với Giản Chi nên ngày hôm sau anh bù đắp cho cô bằng cách dẫn cô đi ăn ở một quán cơm nhỏ không tên trong một con hẻm nhỏ nào đó.

Giản Chi bước chân đến cửa mới nhận ra quán ăn nhỏ này là một nhà hàng đạt đẳng cấp sao Michelin.

Tuy Giản Chi không phải đầu bếp chuyên nghiệp nhưng cô vẫn tò mò, hiếu kì với những nhà hàng đẳng cấp cao như thế này.

Không giống với sự tưởng tượng của cô bời cách bài trí nhà hàng không hề xa hoa lộng lẫy mà có phần giản dị, hơi tương tự quán ăn của cô.

Nhân lúc Thẩm Quân Mặc và nhân viên phục vụ trao đổi, Giản Chi tò mò quan sát xung quanh. Cho đến khi cô thấy một anh chàng đầu bếp tóc vàng mắt xanh đẹp trai từ phía sau bếp đang đi đến bàn họ.

Chàng trai đội chiếc mũ đầu bếp cao cao, phía trước đeo một chiếc tạp dề trắng tinh, nở nụ cười rang rỡ bước về phía này.

Giản Chi vẫn hơi trách móc chuyện Thẩm Quân Mặc dạy cô tiếng Pháp. Bởi việc học chỉ được mấy ngày đầu đúng là học. Sau này thầy Thẩm chuyển đổi vị trí, họ chỉ toàn nói chuyện yêu đương.

Kế quả có thể dễ dàng tưởng tượng được, Giản Chi chỉ nghe hiểu được những câu hỏi thăm đơn giản của Thẩm Quân Mặc với người khác, còn nữa cô đành chịu.

Nhưng nhìn vẻ mặt của hai người, hình như học là bạn bè tốt với nhau đã lâu.

Mà đúng như Giản Chi suy đoán, chàng trai này là một trong số bạn bè thân thiết ít ỏi của Thẩm Quân Mặc.

Anh chàng đầu bếp nói rất nhiều với Thẩm Quân Mặc. Dường như với bạn gái của thầy Thẩm, anh ta càng tò mò nên quay sang bô lô bô la một tràng với Giản Chi. Tiếc là Giản Chi nghe chẳng hiểu gì nên đành cười trừ.

Thẩm Quân Mặc ngồi bên không biết là vô tình hay cố ý chẳng nói chẳng rằng khiến anh chàng đầu bếp bắt đầu bối rối.

Chẳng biết ma xui quỷ khiến thế nào, anh chàng đầu bếp bỗng dùng ngôn ngữ cơ thể, khoa chân múa tay nói chuyện bếp núc với Giản Chi. Ai ngờ Giản Chi lại xem hiểu.

Hai người nói hai thứ ngôn ngữ khác nhau lại có thể nói chuyện khí thế ngất trời, càng trò chuyện càng giống như hận không thể gặp nhau sớm hơn.

Thẩm Quân Mặc bỗng nhiên ho húng hắng. Anh ôm bờ vai Giản chi, nửa đùa nửa thật nói cô mà còn nhiệt tình trò chuyện với người đàn ông khác như thế anh sẽ ghen mất.

Giản Chi bị lời nói ấu trĩ của Thẩm Quân Mặc chọc cho bật cười vui vẻ.

Anh chàng đầu bếp nước ngoài thấy thế bất mãn kêu gào vài câu nhưng bị thầy Thẩm lơ đẹp. Anh chỉ chăm chú gắp thức ăn cho Giản Chi, trên mặt như muốn nói, đây là bạn gái của tôi đấy nhé.

Anh chàng đầu bếp nhún vau bó tay, tặng thêm cho hai người hai phần điểm tâm rồi rời khỏi.

Một bữa cơm vừa ngon vừa vui vẻ. Vốn dĩ Thẩm Quân Mặc còn định hôm sau sẽ dẫn Giản Chi đến một nhà hàng khác anh thường đến ăn ngày trước. Nhưng ngay khi hai người vừa trở về khách sạn thì nhận được một cuộc điện thoại trong nước phá tan toàn bộ kế hoạch của họ.

Trong điện thoại, giọng nói của Tiêu dịch vô cùng lo lắng, Giản Chi chột dạ bỗng lo sợ, Tiêu Dịch nói anh không gặp được Ôn Tử.

Không gặp nghĩa là gì? Một người lớn còn sống sờ sờ như Ôn Tử, sao có thể nói không thấy là không thấy được? Làm sao cô bé có thể biến mất không chút dấu vết nào cơ chứ? Nghe giọng nói của Tiêu Dịch chắc anh cũng không hiểu chuyện gì đang diễn ra, không có chút đầu mối nào nên mới phải gọi cho người thân thiết nhất với Ôn Tử là Giản Chi, hỏi cô có đoán được Ôn Tử đi đâu không?

Đột nhiên nhận được tin tức như thế khiến Giản Chi cực kì lo lắng. Cô chẳng nghĩ được gì nhiều, ở trong phòng đi đi lại lại, đầu oác hỗn loạn, sợ rằng Ôn Tử gặp bất trắc gì.

May nhờ Thẩm Quân Mặc ở thời điểm then chốt tỉnh táo. Anh một mặt động viên Giản Chi, một mặt dặn dò Tiêu Dịch cho người tiếp tục tìm kiếm. Sau đó hai người nhanh chóng đặt vé máy bay về nước.

Khi hai người trở về thành phố B, gặp Tiêu Dịch đã hai ngày hai đêm không ngủ. Khuôn mặt anh ấy lộ rõ sự phong trần, mệt mỏi, hơn hết vẫn là sự lo lắng. Đôi mắt anh giăng đầy tơ máu, râu ria lún phún.

Thẩm Quân Mặc an ủi, vỗ vỗ bờ vai Tiêu Dịch.

Dọc đường đi Giản Chi lúc nào cũng lo sợ. Ngay khi về nhà cô lập tức tìm tờ giấy Ôn Tử xin việc lúc trước để lại.

Bên trên tờ giấy có số điện thoại liên lạc dự bị, chắc là số của gia đình Ôn Tử. Mọi người nhanh chóng bấm cho số điện thoại đó.

Vì để người nhà Ôn Tử không suy nghĩ gì nhiều nên Giản Chi cố gắng điều chỉnh tâm tình rồi mới uyển chuyển hỏi han mọi chuyện.

Nhưng Ôn Tử cũng không liên hệ gì với người nhà nên đầu mối duy nhất cũng đứt mất. Mọi người thất vọng hoàn toàn.

Trời vừa sáng Tiêu Dịch đã liên hệ với vài người bạn làm cảnh sát, thời gian qua đã lâu nhưng họ cũng chẳng có manh mối gì.

Mọi người hết cách. Tiêu Dịch chán chường ngồi thõng trên ghế sô pha. Anh nghĩ mãi mà không hiểu, rõ ràng một cô gái lớn chừng ấy, nói biến mất là thật sự biến mất luôn.

Không hề báo trước mà mất tăm lâu như thế này, Tiêu Dịch thật sự sợ hãi cô gái của anh gặp chuyện chẳng lành. Cảm giác vô lực khiến một người đàn ông như Tiêu Dịch cũng đỏ hoe vành mắt. Bây giờ chỉ cần Ôn Tử khỏe mạnh xuất hiện trước mặt anh, nói anh làm gì anh cũng đồng ý.

Giản Chi nhìn Tiêu Dịch như vậy tinh thần cũng sa sút theo. Cô dựa vào lòng Thẩm Quân Mặc rơi nước mắt.

Cô cực kì yêu quý Ôn Tử, coi cô bé như chị em gái thân thiết trong nhà. Cô chỉ mới đi du lịch một chuyến mà đã xảy ra việc, nên Giản Chi luôn cảm thấy có lỗi, tự trách bản thân. Cô nghĩ nếu cô không rời khỏi thành phố B thì Ôn Tử đã chẳng có cách nào biến mất được.

Thẩm Quân Mặc vừa động viên Giản Chi vừa suy nghĩ đầu đuôi câu chuyện. Anh luôn cảm thấy việc này rất kì lạ. Nhưng anh chưa hịp tự lý giải mọi việc thì một người không ngờ tới bỗng xuất hiện trước mặt họ.

Cô ta đưa đến tin tức rằng mình biết Ôn Tử ở đâu.

Mọi người theo địa chỉ mà Đinh Di San cung cấp, lái xe liên tục hơn mười mấy tiếng đồng hồ thì đến được một nông trại ngoại ô thành phố.

Ôn Tử xuống xe, tìm ra sau vườn thì gặp Ôn Tử đang nắm di động đờ người nhìn anh.

Tiêu Dịch trừng đôi mắt đỏ ngầu bước đến. Trong khi Ôn Tử đang ngạc nhiên, anh kéo Ôn Tử lại, cúi đầu xuống hôn cô.

Lúc đầu Ôn Tử còn hơi giãy dụa nhưng sau cũng từ bỏ. Cô vô thanh vô tức rơi nước mắt, làm cho lửa giận ngút trời của Tiêu Dịch tắt ngấm.

Anh nhìn dáng vẻ bi thương của Ôn Tử thì không đành lòng nổi giận với cô. Chỉ là mấy ngày qua lo lắng bất an nên giọng điệu vẫn cứng ngắc: “Theo anh về nhà”.

Dứt lời, Tiêu Dịch kéo Ôn Tử rời đi.

Ôn Tử theo sau anh, tâm tư hơi phức tạp, nửa vui mừng nửa muốn cự tuyệt. Cô lau nước mắt, bước theo anh lên xe, hệt như một cô vợ nhỏ.

Nếu là ngày thường Tiêu Dịch nhất định cảm thấy bản thân được hưởng lợi. Nhưng bây giờ người tuy đã tìm thấy nhưng mấu chốt vấn đề nằm ở đâu thì Tiêu Dịch vẫn mờ mịt.

Anh nhất định phải tìm hiểu rõ nguyên nhân, bằng không cô bé này mà biến mất một lần nữa, trái tim anh sớm muộn cũng chịu đựng không nổi mất.

“Tại sao không nói lời nào đã biến mất?”.

Vốn dĩ Ôn Tử chỉ yên lặng khóc, nghe câu này lập tức nức nở nghẹn ngào. Thành trì của Tiêu Dịch lập tức sụp đổ. Anh cũng chưa đánh chưa mắng sao cô khóc to hơn chứ? Cô cứ khóc thế anh sẽ đau lòng.

“Được rồi, được rồi, anh không hỏi nữa, em nín đi”.

Tiêu Dịch chẳng thể làm gì khác đành nhẹ giọng an ủi: “…Sau này đi đâu phải nhớ cho anh biết. Nếu không anh sẽ lo lắng cho rằng em gặp chuyện chẳng lành”.

Tiêu Dịch nói cứ nói, Ôn Tử khóc cứ khóc. Tiêu Dịch đành im miệng.

“Rồi rồi, anh không nói gì nữa. Em thích thế nào thì cứ thế mà làm”.

Ôn Tử nức nở, chẳng trả lời Tiêu Dịch. Bình thường Tiêu Dịch vô tâm vô phế, nhưng lần này thấy Ôn Tử sa sút tinh thần, anh cũng tự hiểu việc lần này chẳng hề đơn giản. Anh thầm nghĩ tạm thời cứ làm yên lòng Ôn Tử rồi đi tìm Đinh Di San hỏi cho ra nhẽ.

Trong khi Giản Chi chăm sóc Ôn Tử. Thẩm Quân Mặc và Tiêu Dịch quyết định tìm Đinh Di San. Bởi cô ta là người cung cấp địa điểm Ôn Tử ở, ngoại trừ cô ta sẽ khó tìm được người thứ hai hiểu rõ sự việc.

Đinh Di San cũng chẳng hề giấu diếm chút nào. Lần trước tuy vì chuyện của Giản Chi mà bất hòa với Thẩm Quân Mặc nhưng có vẻ cô ta không để trong lòng. Mà còn dường như rất thấu tình đạt lý, những chuyện cô ta biết cô ta đều kể rõ.

Nguyên nhân chuyện lần này lại phải nhắc đến Đinh Tuệ Tuệ. Tuần trước trường đại học B tổ chức kiểm tra sức khỏe cho sinh viên toàn trường, tuần này vừa lúc có kết quả kiểm tra.

Sau khi Ôn Tử xem xong kết quả tinh thần hơi hoảng loạn, đang đi thì gặp phải Đinh Tuệ Tuệ. Ôn Tử vốn định không chào hỏi cô ta nhưng Đinh Tuệ Tuệ bắt gặp dáng vẻ này của Ôn Tử bèn chế nhào, trào phúng vài câu.

Kể đến đây, lời nói của Giản Chi bị cơn thịnh nộ của Tiêu Dịch cắt ngang: “Cô ta nói cái quái gì hả?”.

Đinh Di San lắc đầu: “Tuy Tuệ Tuệ không đúng nhưng nguyên nhân đâu hẳn do con bé. Con bé chỉ nói vài lời châm chọc về dõng dõi thân thế mà thôi. Làm sao Ôn Tử có thể vì lí do đó mà mất tích chứ. Nguyên nhân chủ yếu vẫn do kết quả kiểm tra. Đinh Di San bảo nhờ cô ta tìm người hỏi nên mới biết rõ chuyện này.

Trong qua trình kiểm tra, bác sĩ có hỏi nhưng câu hỏi kiểm tra sức khỏe thông thường. Đến lượt Ôn Tử, cô vô tình nhắc đến việc mình bị đau bụng mỗi kì kinh nguyệt. Cô hỏi bác sĩ có biện pháp nào để giảm đau không?

Bác sĩ muốn cô làm kiểm tra chi tiết để dựa vào đó mới đưa ra kết luận chính xác được. Sẵn tiện ở đó có máy móc nên việc kiểm tra của Ôn Tử cũng không khó khăn gì.

Ôn Tử nghe lời bác sĩ tiến hành kiểm tra. Ai ngờ nhận được kết quả xấu, cô đúng là có vấn đề về sức khỏe. Đinh Di San dừng một chút, nhìn Tiêu Dịch nói: “Bởi vì cơ thể Ôn Tử có tính hàn nên mỗi tháng đều đau như vậy. Tuy nhiên, cơn đau có thể khống chế, vấn đề là…”. Nói đến đây Đinh Di san tỏ vẻ khó xử, chần chừ mở lời: “Mấu chốt vấn đề là, tình trạng hiện nay của Ôn Tử, sau này rất khó mang thai”.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.