Độc Phi Ở Trên, Tà Vương Ở Dưới

Chương 590: Chương 590: Bỏ tiền ra xem mặt (3)




Hắn cảm thấy khoảnh khắc Cố Tích Cửu tháo mặt nạ xuống, biểu tình trên mặt mọi người đều giống như bị sét đánh, có thể khiến hắn cười một tháng!

Thiếu niên bên cạnh quả thực có thể kéo cảm xúc người khác, Cố Tích Cửu không nhịn được mỉm cười, nàng vui vẻ ném cho Thiên Linh Vũ một cái túi, trong túi tiếng linh thạch rung lắc kêu leng keng, số lượng khẳng định không ít: “Ngày mai chúng ta hãy đi lầu một ăn bữa tiệc lớn.”

“Được! Đến lúc đó ta sẽ dọn mỗi thứ một bàn thật lớn, tức chết đám tôn tử kia!” Thiên Linh Vũ chỉ cần tưởng tượng đến cảnh tượng vừa rồi liền nhướng mày vui vẻ, bỗng nhiên hắn dường như nghĩ tới điều gì: “Đúng rồi, Tích Cửu, có phải ngươi sớm đã đoán ra được tối nay bọn họ sẽ không kiềm chế được muốn vạch mặt nạ ngươi hay không?”

Cố Tích Cửu cong đôi mắt giống như trăng non: “Ngươi đoán?”

Thiên Linh Vũ: “......” Mặc dù vừa rồi hắn dùng câu nghi vấn, thật ra trong lòng đã khẳng định.

Tiểu nha đầu này quá phúc hắc! Tuy nhiên, mặc dù khiến người hận ngứa răng, nhưng không hề phản cảm.

Hắn đỡ trán: “Tích Cửu, ngươi quá xảo quyệt, chuyện này cũng có thể khiến ngươi tìm được cơ hội nghĩ cách kiếm tiền!”

Cố Tích Cửu cười rạng rỡ: “Ta đây gọi là biết cách làm giàu, không muốn gặm rau xanh củ cải, cần phải suy nghĩ cách kiếm tiền. Ai, đáng tiếc ——”

“Đáng tiếc cái gì?” Thiên Linh Vũ buồn bực.

“Đáng tiếc mọi người ở quỷ thị đều mang mặt nạ, còn thay đổi thân hình, khiến ta không nhận ra ai là ai. Nếu không, ta nhìn thấy người nào không vừa mắt tới mua dược, có thể kiếm được nhiều hơn! Tăng giá cao lên. Nếu người đó đặc biệt không vừa mắt, ta sẽ tăng giá lên gấp mười lần!”

Thiên Linh Vũ không nhịn được trợn trắng mắt: “May mắn đều nhìn không ra, mới có thể khiến ngươi đối xử bình đẳng!”

“Đúng rồi, Tích Cửu, với giao tình của ta và ngươi, nếu ở quỷ thị ngươi nhận ra ta, có thể giảm giá cho ta hay không?”

Cố Tích Cửu nghiêm mặt: “Đối xử bình đẳng.”

Thiên Linh Vũ: “......”

Hắn không nhịn được nhìn về phía Cố Tích Cửu, gió đêm thổi qua, tóc đen của Cố Tích Cửu tung bay cùng với trường bào, một đôi con mắt sáng cong như vầng trăng khuyết, duyên dáng trong sáng như nước.

Hắn bỗng nhiên cảm thấy nhịp tim tăng nhanh......

“Tích Cửu......” Hắn gọi nàng một tiếng.

Cố Tích Cửu nghe tiếng quay đầu lại, nhướng mày: “Hả?”

Dưới ánh mắt nhìn chăm chú của nàng, hắn bỗng nhiên không biết nên nói gì, miệng lưỡi trở nên khô khốc......

Cố Tích Cửu nhìn thấy khuôn mặt tuấn tú của hắn càng ngày càng đỏ, có chút buồn bực: “Ngươi sao vậy?” Nàng lại quan sát hắn thêm một chút: “Không thoải mái? Bị sốt?”

Nàng giơ tay muốn chạm trên trán hắn, Thiên Linh Vũ bỗng nhiên giống như lửa nóng nhảy về phía sau một bước: “Đừng! Nam nữ thụ thụ bất thân!”

Cố Tích Cửu rút tay về, nhướng mày nhìn khuôn mặt trinh liệt của hắn, không hiểu về sự thay đổi đột ngột của hắn: “Hả?”

“Ta...... ta phải về luyện công! Hẹn gặp lại!” Thiên Linh Vũ nhanh như chớp lao đi, phía sau giống như có quỷ đuổi theo.

Cố Tích Cửu lắc đầu, cũng đi vào sân của mình.

Bóng dáng của nàng vừa mới hoàn toàn đi vào trong viện, từ nơi xa một bóng người cũng dừng bước.

Người này công phu không tệ, ẩn nấp theo dõi một cách âm thầm, không phát ra tiếng động nào. Hắn đứng ở nơi đó nhìn bóng dáng hai người Cố Tích Cửu lần lượt biến mất, theo bản năng che che túi trữ vật của mình. Hắn cảm thấy may mắn một điều, may mắn bản thân mình hoá trang không tệ, ở quỷ thị không bị nha đầu này nhận ra. Nếu không, lò đan dược này của hắn tuyệt đối sẽ không thể có được với giá như vậy!

Không ngờ nha đầu này có loại bản lĩnh như vậy, nàng là một vị cao thủ luyện đan! Nếu vậy, y thuật của nàng cũng không tệ, lúc trước đánh bại Cổ Tích Tích không phải hoàn toàn dựa vào vận may......

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.