Độc Phi Ở Trên, Tà Vương Ở Dưới

Chương 237: Chương 237: Chỉ vẽ chân dung của ta và nàng




Cố Tích Cửu chưa từng nghĩ rằng, nhiệt độ trên đỉnh núi sẽ lạnh như thế, quả thực có thể sánh ngang với đỉnh núi Everest!

Mặc dù trong túi trữ vật của nàng còn có một bộ quần áo khác, nhưng đều dùng để mặc vào mùa thu, dày nhất chính là chiếc áo khoác. Nàng lấy nó ra và khoác vào trên người, nhưng vẫn còn run rẩy.

Ngược lại, Long Tư Dạ chỉ mặc một chiếc áo choàng mỏng, ống tay áo đung đưa theo gió, dáng người của hắn tiêu sái thoải mái nói không nên lời.

Rõ ràng, công lực của hắn thâm hậu, sự lạnh lẽo trên đỉnh băng này chẳng đáng là gì đối với hắn.

Cố Tích Cửu biết, chỉ cần nàng cho phép hắn nắm tay nàng, nhiệt độ trên người hắn sẽ truyền qua mình, có thể xua tan rét lạnh trên người.

Nhưng nàng lại không muốn như thế!

Hiện tại sự tình nàng không muốn nhất chính là có liên quan gì tới người này, nhưng vận mệnh dường như luôn đầy nàng về phía hắn......

Chỉ là giá lạnh mà thôi, nàng nhịn một chút sẽ qua.

Long Tư Dạ đi ở phía trước, trên mặt không có gì thay đổi, nhưng thật ra hắn vẫn luôn chú ý tới động tĩnh của nàng phía sau.

Hiện tại hắn có thính lực kinh người, tất nhiên có thể nghe được tiếng hít thở nặng nề của nàng bởi vì quá lạnh.

Hắn thậm chí có thể suy đoán được cơ thể nàng đang run bần bật ở dưới lớp quần áo mỏng.

Nhưng, nàng vẫn luôn cố chấp không chịu đến gần bên người hắn!

Chỉ cần nàng đến gần bên người hắn, nàng sẽ phát hiện ra bên người hắn thật sự ấm áp giống như mùa xuân......

“Tích Cửu, lại đây!” Hắn lại vươn tay về phía nàng.

Cố Tích Cửu dứt khoát lướt qua hắn, đi thẳng vào trong băng cung: “Đừng lãng phí thời gian, thứ ngươi muốn cho ta xem có phải ở trong băng cung hay không? Vào trong rồi nói!”

Nàng vừa mới chạy tới cửa cung đã bị Long Tư Dạ đuổi kịp, hắn nắm được tay nàng: “Tích Cửu, ta nắm tay nàng đi vào. Trong điện này còn lạnh hơn nữa, nàng không có linh lực chỉ sợ không thể chịu nổi khi ở bên trong.”

Cố Tích Cửu hơi chau mày, cuối cùng cũng không hất tay hắn ra, sóng vai đi vào với hắn.

Bên trong là một tòa đại điện, trong điện trống rỗng, nhưng giữa đại điện có một vòng bình phong bằng bạch ngọc.

Ánh mắt nàng bị thu hút bởi bình phong bạch ngọc kia.

Trên bình phong bạch ngọc có một số bức vẽ, nhân vật được vẽ trên đó đều là một người nữ tử mặc đồ trắng và một người nam tử mặc đồ xanh.

Dáng người của nam tử mặc đồ xanh cao lớn đĩnh bạt, khuôn mặt tuấn mỹ, đúng là bộ dáng của Long Tư Dạ.

Nữ tử mặc đồ trắng có dung mạo thanh tú, tuyệt mỹ thoát tục, đúng là bộ dáng của Cố Tích Cửu kiếp trước!

Không cần phải hỏi, những bức vẽ trên bình phong đều do Long Tư Dạ tự mình vẽ ra.

Người khác sao có thể biết được bộ dáng của Cố Tích Cửu ở kiếp trước trông như thế nào?

Cố Tích Cửu không nhịn được liếc mắt nhìn Long Tư Dạ một cái. Nàng không ngờ kiếp trước hắn lại vẽ tranh giỏi như thế.

“Ta thường luyện tập vẽ tranh, chỉ vẽ chân dung của ta và nàng......” Long Tư Dạ nắm tay nàng đi về phía trước.

Cố Tích Cửu lại liếc mắt nhìn nữ tử trong tranh một cái, kẽ cắn đôi môi.

Nàng không cảm thấy nữ tử mà Long Tư Dạ vẽ ra là nàng, đoán chừng hắn đã vẽ hôn thê của mình là Diệp Hồng Phong --

Rốt cuộc nàng là người nhân bản của Diệp Hồng Phong, bộ dáng của hai người rất giống nhau, thậm chí giống như song bào thai!

Sau khi đi ngang qua bình phong bạch ngọc, Cố Tích Cửu cuối cùng cũng nhìn thấy được thứ ở sau bình phong, cả người đột nhiên cương cứng đờ!

Ở phía sau bình phong là một cỗ quan tài bằng băng rất lớn. Quan tài trong suốt giống như thủy tinh, vì vậy rất dễ dàng nhìn thấy mọi thứ bên trong.

Bên trong quan tài là chất lỏng màu xanh nhạt, một người thiếu nữ đang được ngâm ở trong đó.

Trên người thiếu nữ chỉ bọc một tấm vải mỏng không biết được làm bằng chất gì, đang nhắm mắt nằm ở bên trong, giống như một vị mỹ nhân đang ngủ.

Điều khiến Cố Tích Cửu cứng đờ không phải là thiếu nữ này đẹp bao nhiêu, mà là khuôn mặt của thiếu nữ này vô cùng quen thuộc với nàng.

Đó chính là bộ dáng kiếp trước của nàng!

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.