Độc Phi Ở Trên, Tà Vương Ở Dưới

Chương 234: Chương 234: Hắn hoàn toàn bị phớt lờ




Cố Tích Cửu tươi cười: “Vậy chúc mừng các hạ có giá ở trên thị trường như thế, các hạ có thể chọn nữ tử mình thích trong đó để cưới làm vợ.”

Đế Phất Y một lần nữa lại bị nghẹn họng, ánh mắt nhìn nàng có chút khó lường.

Long Tư Dạ quay lại rất nhanh, thậm chí chỉ mất vài ba phút đã mang rượu tới.

Hắn đặt một bình rượu đỏ như máu lên bàn: “Đây là say càn khôn, mấy chục năm mới có thể nhưỡng ra được một vò này. Đế cung chủ hãy từ từ thưởng thức.”

Hắn lại đặt một bình đỏ thẫm khác ở trước mặt Cố Tích Cửu: “Đây là rượu hồng bồ đào* nàng thích.” (*Rượu nho, rượu vang đỏ)

Cố Tích Cửu có chút xúc động trong lòng, rượu nho đúng là loại rượu mà nàng thích uống.

Kể từ khi đến thế giới này, đã lâu lắm rồi nàng không được nếm nó. Hiện tại nhìn thấy nó, nàng quả thật cảm thấy rất nhớ.

Đôi mắt nàng rạng rỡ, cười cười: “Màu sắc không tệ, ta sẽ nếm thử.”

Nàng đang định mở bình rượu nho kia ra, bỗng nhiên một ống tay áo màu tím loé lên, rượu nho trong tay Cố Tích Cửu biến mất!

Có ý gì?!

Cố Tích Cửu ngẩng đầu nhìn về phía thủ phạm: “Các hạ đang làm gì vậy?”

Rượu nho của nàng đã bị ống tay áo của Đế Phất Y lấy mất!

Đáng giận, nàng thậm chí còn chưa ngửi được mùi vị của nó!

Đế Phất Y khẽ lật cổ tay, lòng bàn tay trống rỗng đã xuất hiện một bình ngọc bích, đặt ở trước mặt Cố Tích Cửu: “Nàng chỉ là tiểu hài tử, không được uống rượu! Uống cái này đi.”

Trong bình ngọc này của hắn là một loại nước hoa quả ngọt, rất thơm. Tiểu hài tử nhất định thích uống.

Không ngờ trên người Tả thiên sư cao cao tại thượng lại mang theo thứ dùng để dỗ hài tử......

Đế Phất Y vẫy vẫy tay về phía Long Tư Dạ: “Tới, Long tông chủ, chúng ta uống rượu.” Hắn mở nắp bình rượu, mùi hương lập tức phân tán vào trong không khí.

“Đế cung chủ, khi nào thì tiến hành kiểm tra?” Cố Tích Cửu đột nhiên hỏi một câu.

“Ngày mai, hôm nay quá muộn rồi.”

Cố Tích Cửu gật gật đầu: “Vậy được, ngày mai ta sẽ trở về với ngươi.” Nàng lại nhìn về phía Long Tư Dạ: “Say càn khôn chỉ có một vò?”

Long Tư Dạ hơi trầm ngâm nói: “Này rượu rất khó ủ, cũng không dễ kiếm.”

Cố Tích Cửu thở dài một tiếng: “Nếu đã như vậy, chúng ta nên để Đế cung chủ thưởng thức một mình. Hơn nữa, cá cũng không còn nhiều lắm, còn lại chừng đó cũng đủ để Đế cung chủ một mình thưởng thức. Đế cung chủ tới đây là khách quý, dù sao cũng phải để khách quý ăn uống no say, đúng không?”

Long Tư Dạ: “......” Hắn không biết Cố Tích Cửu đang muốn làm gì, nhất thời không lên tiếng.

Đế Phất Y nhẹ nhàng gõ ngón tay lên bàn nhìn nàng: “Ý của nàng là gì?”

“Vừa rồi điều kiện mà Đế cung chủ đưa ra chính là uống rượu say càn khôn và ăn tiệc cá. Hiện tại hai loại này đều có ở đây, Đế cung chủ có thể tự mình thưởng thức.”

Cố Tích Cửu đứng dậy, đi tới bên cạnh Long Tư Dạ: “Long tông chủ, không biết ngày mai ta còn mạng trở về hay không. Chẳng phải ngươi nói cảnh núi ở đây rất đẹp hay sao, hay là đưa ta đi dạo?”

Long Tư Dạ tất nhiên rất vui vẻ đồng ý với đề nghị này, đứng lên, dịu dàng nói: “Được, ta mang nàng đi dạo.”

Long Tư Dạ quay sang nói với Đế Phất Y: “Đế cung chủ hãy từ từ thưởng thức. Ta đưa nàng đi dạo một lúc. Yên tâm, ta sẽ không mang nàng chạy trốn. Ngày mai chúng ta sẽ đến Khải Thiên Đài đúng hẹn.” Sau đó Long Tư Dạ nắm tay Cố Tích Cửu và xoay người rời đi.

Đế Phất Y: “......” Hắn bị hoàn toàn bị phớt lờ ở đây.

Một trận gió thổi qua, mùi hương từ trên bàn lùa vào trong chóp mũi của hắn. Hắn đột nhiên cảm thấy mùi cá quá tanh, mùi rượu lại quá nhẹ......

Hắn xoay chén rượu trong tay, nhìn nhìn một bàn đầy cá, đôi mắt thâm sâu.

......

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.