Độc Sủng Manh Phi

Chương 142: Chương 142




Edit + Beta: Y Nhã a.k.a Ryuu-chan

P/s: mình có tin buồn cho các bạn đây._. tình hình là mình đang học 12, lại đã qua Tết rồi nên giờ mình phải tập trung ôn luyện cho kì thi đại học, nên mình sẽ tạm drop truyện đến khi mình thi xong rồi mình đăng truyện lại như thường nha:v mong các bạn thông cảm

Tiêu Duệ khẽ vuốt tóc Dư Lộ, cười nói: “Chỉ vội mấy ngày nay thôi, vội xong, về sau ta sẽ bên cạnh nàng cả ngày, chỉ sợ đến lúc đó nàng lại chê ta phiền.”

Dư Lộ lại không tin Tiêu Duệ có nhiều thời giờ để theo cô như vậy. Không nói việc khác, chỉ nói việc Tiêu Duệ đuổi theo cô như vậy, khi trở về chỉ sợ không chỉ mỗi Huệ Phi khiển trách mà cả Hoàng thượng cũng vậy nữa, đến lúc đó, Tiêu Duệ lại vội muốn chết cho xem.

Nghĩ như vậy, Dư Lộ nhịn không được thấy đau lòng.

Nếu không phải vì cô, Tiêu Duệ đâu cần chịu những thứ này? Cô cẩn thận tách bụng ra, ôm lấy hông của Tiêu Duệ, nhẹ giọng nói: “Ừ, chàng có thể cùng ta, ta vui còn không kịp đây, sao lại thấy phiền được. Cả đời cũng không chê chàng phiền.”

Sự dịu dàng của Dư Lộ khiến Tiêu Duệ thấy rất ấm lòng. Ôm nữ nhân mình thích vào lòng, dường như hắn có thể thừa nhận sự ích kỉ và nhẫn tâm của bản thân.

Đúng, đúng là hắn ích kỉ, đúng là hắn nhẫn tâm. Ai bảo phụ hoàng luôn bỏ qua hắn, ai bảo mẫu phi luôn bất công, ai bảo biểu tỷ Ngu Văn lại muốn hại Tiểu Lộ Nhi.

Nếu không phải người bắt Tiểu Lộ Nhi là Trần Chiêu, Tiêu Duệ không dám nghĩ lúc này Dư Lộ sẽ như thế nào nữa. Nếu biểu tỷ Ngu Văn phái những người khác tới bắt Tiểu Lộ Nhi, ai có thể bảo đảm mấy tên lính lưu manh kia sẽ không làm ra việc bẩn thỉu gì chứ.

Nếu nó xảy ra, hắn sẽ không tha thứ cho chính mình cả đời.

Tiêu Duệ không khỏi ôm chặt Dư Lộ hơn, “Ừ, bên cạnh nàng cả đời.”

Ăn cơm xong, Tiêu Duệ cùng Dư Lộ tản bộ. Chỗ này không lớn lắm, trong hậu viện giờ có cô và Tiêu Duệ ở, bên sương phòng có hai bà tử, mà ngoại viện thì có Thôi Tiến Trung cùng mấy thị vệ.

Tiêu Duệ nhìn tiểu viện chật hẹp, nhìn bãi cỏ tạp nham, nhìn mấy bông hoa không có sức sống, cảm thấy vô cùng đau lòng Dư Lộ. Nàng ấy đã có bầu rồi mà vẫn phải ở một nơi như thế này.

Hắn cầm tay Dư Lộ, nói: “Nhịn mấy ngày, mấy ngày sau chúng ta sẽ đi về nam, vào thành mua một tòa nhà lớn để ở.”

Còn phải mua sao?

Dư Lộ cúi đầu nhìn bụng, nói: “Ta đã hơn ba tháng rồi.”

Hơn ba tháng, thai đã vững vàng, khi chạy đường dài cũng chỉ cần cẩn thận chút thôi.

Hiểu được ý của Dư Lộ, Tiêu Duệ nhất thời sửng sốt. Hắn vẫn luôn chưa nghĩ ra cách mở miệng với Dư Lộ. Hắn luôn nhớ kỹ trước đây Dư Lộ rất vui khi biết mình được làm trắc phi, giờ hắn không phải Vương gia nữa, Tiểu Lộ Nhi không được làm trắc phi nữa rồi.

Hắn im lặng lại, Dư Lộ cũng thấy quái dị. Cô lắc tay Tiêu Duệ, hỏi: “Sao thế? Có chuyện gì à?”

Tiêu Duệ trầm mặc một lát mới thấp giọng nói: “Tiểu Lộ Nhi, ta... không tính trở về.”

Không tính trở về?

Nghĩa là sao?

Dư Lộ không kịp hiểu, nhưng khi nhìn Tiêu Duệ nhìn mình với vẻ mặt bất an, cô vẫn vội mở miệng: “Ừ, không quay về thì không quay về, dù sao chàng ở đâu thì ta ở đó... Chàng, chàng nói là, không trở về kinh thành? Là bây giờ không trở về, hay là... hay là cả đời cũng không trở về?” Dư Lộ nghĩ đến khả năng này, giọng nói lập tức trở nên vô cùng kích động.

Tiêu Duệ dừng lại, kiên trì nhẹ giọng nói: “Ta nghĩ cách giả chết, tin tức đã được truyền về kinh thành. Cho nên, chắc là cả đời này cũng không trở về. Chẳng qua nàng yên tâm, mặc dù không quay về, ta vẫn có thể để nàng sống...”

“Thật tốt quá! Quá tuyệt vời! Tiêu Duệ, ta yêu chàng!” Dư Lộ lại lập tức ôm chặt lấy Tiêu Duệ, chỉ là vẫn nhớ kỹ thấp giọng nói: “Nghĩa là, về sau chàng có thể vẫn ở cùng ta mà đúng không? Không có tiểu thiếp khác, cũng không có Vương phi, dù là trên danh nghĩa hay trong thực tế cũng chỉ có một mình ta, đúng hay không?”

Tiêu Duệ thật không ngờ Dư Lộ sẽ vui vẻ như vậy. Đợi cô nói xong rồi và dùng đôi mắt sáng long lanh nhìn hắn, chờ hắn trả lời, hắn nhịn không được cúi đầu hôn mạnh Dư Lộ một cái.

“Đúng vậy, cho dù là trên tinh thần hay trên thân thể, gia đều là của một mình ngươi.” Hình như hắn chưa từng nói chuyện như vậy bao giờ, dưới sự xấu hổ, hắn lại dùng lại cách tự xưng gia.

Dư Lộ không đợi hắn đứng thẳng liền ôm lấy cổ hắn, dâng lên nụ hôn nóng bỏng.

Sự nhiệt tình của Dư Lộ khiến chút bất an dưới đáy lòng Tiêu Duệ triệt để biến mất. Thậm chí lúc này hắn còn rất tự đắc, nhìn xem mị lực của hắn bao lớn chứ. Tiểu Lộ Nhi của hắn thích làm trắc phi như vậy, nhưng lại vì có thể ở cùng hắn mà lại không thèm để ý chút nào.

Hắn ôm hông Dư Lộ, hạ thấp mình hơn chút để Dư Lộ dễ hôn hơn.

Thôi Tiến Trung đang mang theo Tào ma ma, Kiều ma ma và Phúc Quất, Thạch Lưu vừa chạy tới từ kinh thành. Mấy người vội vã tiến lên, Thạch Lưu chợt nhỏ giọng kinh hô, đồng thời kéo tà áo của Thôi Tiến Trung.

Thôi Tiến Trung quay đầu, thấy người kéo tà áo là Thạch Lưu, lập tức không khách khí đánh tay nàng, “Nha đầu này, ngươi làm...”

“Suỵt--” Thạch Lưu cắt lời hắn, ngón tay chỉ vào Tiêu Duệ và Dư Lộ không xa, cười híp mắt nói: “Thôi gia gia, ngài xem Vương gia và Dư chủ tử kìa, lúc này chúng ta không nên qua quấy rầy.”

Thôi Tiến Trung nhìn sang kia, mặt trời đang ngả về tây, ánh chiều tà chiếu lên đôi tình nhân đang triền miên. Dư chủ tử nhón chân, Vương gia nhà lão thì cúi đầu, nhìn bộ dáng kia, cũng không sợ thắt lưng sẽ gãy mất.

Lão vội vàng quay người, một tay che mắt Thạch Lưu, tay kia che mắt Phúc Quất đang kiễng chân lên nhìn, thấp giọng mắng: “Được rồi được rồi, mau ra ngoại viện với ta. Đây không phải việc các ngươi nên nhìn.”

Phúc Quất và Thạch Lưu cũng biết. Hai người không dám phản kháng Thôi Tiến Trung, đành phải nghe lời đi theo Tào ma ma và Kiều ma ma đã cúi đầu đi trước.

Thôi Tiến Trung cũng là đi ba bước dừng một bước, quay đầu nhìn một cái, trong lòng không khỏi than thở, anh hùng khó qua ải mỹ nhân. Vương gia vì mỹ nhân là Dư chủ tử, thật là cái gì cũng bỏ được.

Chẳng qua, hình ảnh này đúng là đẹp thật.

Thôi Tiến Trung có chút mất mát cúi đầu nhìn xuống dưới, sau đó thở dài. Haizz, tiếc là lão không phải nam nhân, nếu không, lão thực sự cũng muốn tìm một nữ nhân, học xem cùng một nữ nhân cả đời như Vương gia là thế nào.

Tiêu Duệ hôn đến lúc Dư Lộ sắp không thở nổi mới dừng lại, “Tiểu Lộ Nhi, gia rất vui. Ngươi yên tâm, mặc dù gia không làm Vương gia nữa nhưng gia vẫn có thể cho ngươi một cuộc sống tốt. Chờ bên kinh thành yên ổn rồi, gia sẽ cho ngươi một tòa nhà lớn, trang sức hay tơ lụa, ngươi thích gì gia cho cái đó.”

Dư Lộ nằm trong ngực hắn, nghe hắn nói vậy, tức đập nhẹ hắn một cái.

“Ta là người thích mấy vật ngoài thân như vậy sao? Ta không thèm, chỉ cần có chàng ở đây là được rồi. Ta không cần gì hết, dù chỉ có cơm dưa rau cải ta cũng hài lòng.” Dư Lộ nói, nghĩ đến Thạch Lưu và Phúc Quất, “Gia, nếu cả đời chúng ta đều không về, Thạch Lưu và Phúc Quất thì sao đây? Còn có...”

Còn có Lâm Thục, lời này Dư Lộ không hỏi ra miệng.

Tiêu Duệ lại hiểu ý của cô, “Ta đã cho người đi kinh thành, nếu có thể thì mang Thạch Lưu và Phúc Quất về. Còn Anh Đào thì thôi, nàng ta đã sớm có ý khác. Còn có Tào ma ma và Kiều ma ma nữa, Tào ma ma võ nghệ cao cường, có thể cùng hai bà tử kia thiếp thân bảo vệ nàng. Kiều ma ma không chỉ biết dùng độc mà còn biết y thuật, ta để cho bà ấy đến chăm sóc cho nàng và đứa nhỏ trong bụng nàng. Chắc mấy người ấy sẽ đến trong mấy ngày nay thôi.”

Dư Lộ thật không quá để ý đến Anh Đào. Cô chỉ để ý đến Thạch Lưu vẫn luôn thân thiết với cô, còn có Phúc Quất vì cô mà mất đi một cánh tay.

Dư Lộ gật đầu, ôm cánh tay của Tiêu Duệ nói: “Đến khi mấy người ấy tới, Thạch Lưu sẽ hầu hạ bên cạnh ta, Phúc Quất sẽ chăm sóc cho con chúng ta sau này, dạy nó đứng tấn, luyện võ, chúng ta lại tìm cho các nàng một người trong sạch để gả, có được không?”

Đương nhiên đứa nhỏ không thể chỉ nhận Phúc Quất làm sư phụ, chẳng qua chắc đây chỉ là Tiểu Lộ Nhi muốn bù đắp cho Phúc Quất. Dù sao Phúc Quất thiếu một cánh tay, cũng không tiện đi hầu hạ người khác.

Tiêu Duệ gật đầu đồng ý, “Ừ, nàng cứ xem rồi làm, sau này, trong nhà chúng ta nàng làm chủ hết.”

Dư Lộ cười, gật đầu.

Hai người tản bộ về, Thôi Tiến Trung mang mấy người Phúc Quất qua. Tiêu Duệ nói đi tiền viện, để lại không gian cho chủ tớ gặp mặt ôn chuyện, chỉ là trước khi đi lại trừng Thạch Lưu một cái.

Hai mắt Thạch Lưu đỏ bừng, trong mắt đầy những nước mắt, ánh mắt dính chặt lấy Dư Lộ, nơi nào để ý đến Tiêu Duệ được. Vẫn là Thôi Tiến Trung bất đắc dĩ giữ nàng lại, nhỏ giọng dặn dò: “Ngươi kiềm chế đi, nếu khiến Dư chủ tử khóc, cẩn thận gia thu thập ngươi giờ.”

Nước mắt Thạch Lưu lập tức rơi xuống, chỉ là trên mặt vẫn mang theo nụ cười, “Dư chủ tử, có thể nhìn thấy ngài, nô tỳ vui quá đi. Hu hu nô tỳ rất vui luôn! Nghe nói ngài mang thai, hu hu nô tỳ rất vui!”

Dư Lộ vốn còn có chút chua xót, nhưng thấy bộ dạng vừa khóc vừa cười của nàng, rốt cuộc nhịn không được bật cười.

Cô kéo Thạch Lưu tới, nhìn về phía Phúc Quất. Hai mắt Phúc Quất cũng hồng hồng, đưa cánh tay còn nguyên vẹn ra trước mặt Dư Lộ.

Dư Lộ cầm tay Phúc Quất, vẫn rơi nước mắt, “Phúc Quất, ta...”

Phúc Quất vội vàng cắt lời cô, “Dư chủ tử, nô tỳ thấy ngài vẫn bình yên, trong lòng rất vui. Không sao đâu, tuy nô tỳ mất đi một cánh tay nhưng về sau nô tỳ vẫn có thể bảo vệ ngài. Võ nghệ của nô tỳ bây giờ còn tốt hơn trước nữa... Ngài, ngài không trách nô tỳ, còn đưa nô tỳ từ kinh thành đến đây, nô tỳ thấy rất biết ơn. Dư chủ tử, ngài không nên nói những việc khác nữa.”

Đây chính là một cánh tay đấy, dù Phúc Quất là hạ nhân nhưng Dư Lộ vẫn không thể yên tâm thoải mái nhận chuyện này. Chỉ là mọi việc cũng đã rồi, cô có hổ thẹn hơn nữa thì cũng không được gì, chỉ có thể tận lực đối xử với Phúc Quất tốt hơn.

“Được, ta không nói, ta không nói gì nữa.” Cô nói: “Chỉ là võ nghệ của ngươi có tiến bộ thật sao? Nếu vậy, sau này khi con ta sinh ra rồi, ngươi phải phụ trách dạy nó học võ mới được.”

Đây là an bài hết cả đời cho nàng. Mặc dù Vương gia không về kinh thành nữa nhưng đây vẫn là đứa bé đầu lòng của Vương gia và Dư chủ tử, cho dù là nam hay nữ thì đều vô cùng tôn quý.

Phúc Quất kích động nói: “Đương nhiên, nô tỳ nhất định sẽ dạy cho tiểu chủ tử thật tốt. Hay là, hay là nô tỳ múa cho ngài xem bộ kiếm pháp nô tỳ mới luyện thành nhé!”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.