Độc Sủng Nam Hậu

Chương 33: Chương 33: Thu Phục Tâm Hạo Nhiên. Đến Lãnh Quốc !




Ngày hôm sau khi chúng ta ăn xong điểm tâm, Lãnh Nhược Tư giúp ta mặc quần áo “Triệt Nhi, chúng ta sắp lên đường .”

“Tốt”

Chúng ta cùng Mộ Dung Vân, Lăng Vân cáo biệt “Ca ca, ta phải đi rồi” Ta đem những lời muốn nói trước đó viết thật tốt trên tờ giấy lấy ra.

“Ân, phải cẩn thận nga ! Nếu không muốn sống ở Lãnh quốc nữa thì nói cho ca ca, ca ca sẽ đi rước ngươi về”. Thật luyến tiếc nga !

“Ngươi mơ cũng đừng mơ. Triệt Nhi, chúng ta đi thôi !” Tên chết tiệt Mộ Dung Vân, lại châm ngòi dụ Triệt Nhi rời hắn mà đi.

“Ca ca tái kiến” Thật sự là không muốn đi nữa.

Không đợi Mộ Dung Vân đáp lời, Lãnh Nhược Tư liền ôm ta xoay người đi “Nhược Tư, thả ta xuống, ta tự mình đi” Cơ thể của ta nhiều ngày chưa có xuống giường hoạt động.

“Không được” Không thể vì vui đùa của Triệt Nhi mà đáp ứng, thân mình của hắn vừa vặn khỏe lên đôi chút, vạn nhất mệt chết rồi thì làm sao chứ?

Hắn bận rộn đưa ta lên xe ngựa rồi chúng ta lập tức xuất phát. Lần này chúng ta trực tiếp chạy đi mà không hề du ngoạn. Vài ngày không hề đặt chân xuống lộ nên rút ngắn hơn phân nửa hành trình “Triệt Nhi, thân mình có trụ nổi nữa không? Muốn dừng xe lại nghỉ ngơi hay không?” Triệt Nhi tinh thần không được tốt.

Ta lắc đầu “Ta nghĩ nhanh đi đến Lãnh quốc thôi !”

“Vương gia, uống chút trà nóng đi !” Tiểu Lan đem trà đưa Lãnh Nhược Tư

Hắn uy ta uống. Một lúc sau, Lãnh Nhược Tư cho người dừng xe lại, ôm ta xuống xe, chúng ta ngồi lên chiếc chiếu được trải trên mặt cỏ “Triệt Nhi, đem bát súp uống đi”

Ta gật gật đầu ngoan ngoãn để cho hắn uy. Thời tiết hôm nay thật tốt, ánh mặt trời ấm áp mà không đốt người, ta lười biếng nằm ở trong lòng Lãnh Nhược Tư “Triệt Nhi mệt mỏi sao?”

Ta mệt rã rời nhu nhu dụi mắt, lấy hắn làm giường mà thư thư phục phục ngủ. Ánh sáng ban ngày như thoi đưa. “Hoàng Thượng, ta nên lên đường đi ! Vùng này buổi tối không có an toàn” Đường Huy Hoàng nhắc nhở.

“Ân, đợi lát nữa đã. Triệt Nhi hẳn là mau tỉnh, hắn thật vất vả mới có thể ngủ tốt như vậy, đừng đánh thức hắn.”

Chỉ chốc lát ta mở mắt, Ân…… Trời tối “Nhược Tư, ngươi sao không gọi ta tỉnh lại?” Như vậy sẽ cản trở mọi người không tìm được nhà trọ .

“Ngươi hiện tại tỉnh cũng không chậm a ! ta đi thôi !” Hắn đem ta bế lên xe.

Lúc này rất nhiều cường đạo đến đây “Các huynh đệ, bọn họ khẳng định không phú cũng quý”

“Nhược……” Ta sợ hãi nhìn hắn.

“Triệt Nhi không có việc gì, hảo hảo ngồi ở trong xe. Tiểu Hương, hảo hảo chiếu cố Triệt Nhi”. Hắn dặn dò Tiểu Hương.

Tiểu Hương cùng ta tiến vào trong xe ngựa. Lãnh Nhược Tư ra lệnh cấp dưới cùng bọn họ khai chiến, ta lo lắng ở trong xe chờ đợi “Tiểu Triệt Triệt đừng lo lắng, Hoàng Thượng hắn có võ công cao cường sẽ không gặp chuyện không may” Duẫn Tuyết ôm hài tử an ủi ta.

“Ân” Ta lo lắng xốc màn lên để nhìn xem bên ngoài.

Song phương đánh thực kịch liệt, nhưng do bọn người Lãnh Nhược Tư võ công cao cường nên chiếm ưu thế, cường đạo dẫn đầu mắt thấy tình thế đối với bọn họ bất lợi nhưng không muốn tay không mà về “Các huynh đệ, mau nhìn trên xe ngựa kia xem”

Hai tên cường đạo gần xe ngựa gần nhất liền trèo lên. Duẫn Tuyết cùng bọn họ lôi kéo để chúng ta nhân cơ hội đó mà chạy trốn. Nhưng ta cùng Tiểu Hương lại không thể đào thoát, bị hai người bọn họ bắt được, hai tên cường đạo bắt lấy chúng ta sau vui vẻ nói “Lão đại có hai đại mỹ nhân.”

“Dẫn bọn hắn đi” Cường đạo dẫn đầu vui vẻ không thôi.

Bọn họ vẻ mặt háo sắc làm cho ta nghĩ tới chuyện trước kia, ta bị dọa nên thân mình liền ngã về phía sau “Vương gia” Tiểu Hương vội vàng đỡ lấy ta.

“Chết tiệt, buông Triệt Nhi ra” Lãnh Nhược Tư âm ngoan nói.

“Thả hắn, ngươi nói nghe hay nhỉ. Thật vất vả mới lấy được tới tay, có lý nào dễ dàng buông tha như vậy?” Cường đạo dẫn đầu buồn cười nhìn hắn.

Thật sự là con mẹ nó đáng chết, sớm biết như thế sẽ không để Triệt Nhi ở lại trên xe, xem bộ dáng hoảng sợ Triệt Nhi hắn rất sợ hãi. Lãnh Nhược Tư đau lòng không thôi nhìn ta, Đường Huy Hoàng vụng trộm đến phía sau bọn họ, thừa dịp bọn họ không phòng bị nhằm vào tên cầm đầu ra tay. Tiểu Hương nhân cơ hội lôi kéo ta chạy, cường đạo nhìn thấy vội vàng tiến lại đây ngăn trở chúng ta, Đường Hạo Nhiên đi lên ngăn cản bọn họ.

Bọn họ lại đánh đứng lên, Hạo Nhiên võ công không kém nhưng một lúc đối phó ba người thì thật là cố hết sức. Hai tên trong đó cứ cuốn lấy hắn, một tên khác lấy kiếm nhằm vào hắn mà đâm tới. Ta nghĩ cũng không nghĩ liền chạy về phía hắn mà hắn đẩy ra, một kiếm kia vừa lúc làm bị thương cánh tay ta, máu nhất thời bừng lên.

“Triệt Nhi, Vương gia……” Bọn họ dọa kêu to.

Lãnh Nhược Tư chạy lại ôm lấy ta, khẩn trương dùng tay đè lại miệng vết thương của ta “Triệt Nhi không có việc gì, không phải sợ.”

Bạn đang ?

Đường Huy Hoàng bọn họ rất nhanh phản kích, cường đạo dẫn đầu biết đại cuộc đã mất hô to “Đi mau.”

Tiểu Lan vội vàng chạy tới, ngự y cầm thùng trị liệu lại đây giúp ta băng bó đơn giản miệng vết thương lại “Hoàng Thượng, chúng ta nhanh đến thành trấn tiếp theo, để cho thần thay hoàng hậu xử lý miệng vết thương.”

Lãnh Nhược Tư vội vàng mang ta đi vào thành trấn kế tiếp, ngự y tỉ mỉ giúp ta xử lý tốt miệng vết thương rồi hồi bẩm “Hoàng Thượng, hoàng hậu miệng vết thương ở cánh tay rất sâu, cũng may không động đến gân mạch, chú ý không được để dính nước, thần đi trước để chuẩn bị thuốc”

“Ân, Triệt Nhi có chỗ nào không thoải mái không?” Lãnh Nhược Tư lo lắng nhìn ta.

Ta lắc đầu “Được rồi. Hoàng Thượng, chúng ta cùng nhau đi mua một ít quần áo chống lạnh cho Tiểu Triệt Triệt đi ! Lãnh quốc rất nhanh sẽ đến , nơi này giao cho Hạo Nhiên đi !” Duẫn Tuyết lôi kéo bọn họ đi ra ngoài.

“Hạo Nhiên, ngươi có cái gì muốn nói với ta nói sao?” Nhìn hắn bộ dáng như có lời muốn nói.

“Ngươi vì cái gì muốn cứu……” Hắn trước kia hiểu lầm hắn như vậy.

“Bởi vì ngươi là thân nhân bằng hữu của ta a ! Ngươi là thần tử tối trung thành của Nhược Tư. Ta nghĩ ngươi ở trong lòng Nhược Tư ngươi cũng là thân nhân bằng hữu của hắn a! Huống chi ngươi lại là đệ đệ của Huy Hoàng nữa chứ !” Ta giải thích.

“Thực xin lỗi, trước kia như vậy……”

“Không có gì, chuyện trước kia không cần để ở trong lòng” Ta đánh gãy lời nói của hắn.

“Cám ơn ngươi” Xem ra chân tướng ca ca nói giống nhau, trước kia là hắn quávõ đoán.

Thấy Hạo Nhiên nở nụ cười, ta cũng vui vẻ nở nụ cười, ta biết hắn đã thừa nhận ta. Sau đó chúng ta ngừng lại vài ngày, chờ cho thương thế của ta hoàn toàn hồi phục Lãnh Nhược Tư mới cho chúng ta đi tiếp.

Ba ngày sau, chúng ta ra khỏi Mộ Dung quốc bắt đầu tiến vào Lãnh quốc. Mới tiến Lãnh quốc ta liền lạnh không chịu nổi, Lãnh quốc như thế nào lại lạnh như thế a? Lãnh Nhược Tư gắt gao ôm lấy ta “Triệt Nhi, rất lạnh sao?”

Ta mãnh liệt gật đầu, càng không ngừng hướng trong lòng hắn mà chui vào hy vọng đạt được càng nhiều ấm áp. Tiểu Hương lại giúp ta mặc thêm một kiện quần áo mùa đông, ta đã bị bọn họ bao thành bánh chưng, nhưng vẫn rất lạnh “Ta thật lạnh, thật lạnh nga !”

Lãnh quốc hiện tại mới xem như mùa thu Triệt Nhi đã chịu không nổi, vậy đến mùa đông thì làm sao bây giờ a? “Triệt Nhi không có việc gì, một hồi sẽ không lạnh, Hạo Nhiên sẽ đem xe ngựa chạy mau, không lâu sẽ đến hoàng cung”. Hoàng cung – được xem địa phương ấm áp nhất của Lãnh quốc – nhưng Triệt Nhi mảnh mai như vậy hẳn vẫn là chịu không nổi, làm thế nào mới tốt đây chứ?

Ta lạnh đến không ngừng muốn từ trên người Lãnh Nhược Tư đạt được càng nhiều ấm áp. Chúng ta hoàn toàn không phát hiện ra Duẫn Tuyết khác thường, hoàng cung Lãnh quốc ngay tại trước mắt

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.