Độc Sủng Thiên Kiều (Thiên Kiều Bách Sủng)

Chương 76: Chương 76: Chương 70




Editor: Mễ Đồng

Cố Thiền đọc xong phong thư kia, càng đọc sắc mặt càng khó xem, không rõ là vì tức giận hay là vì sợ, hai tay không khống chế được run lên, giấy viết thư trên tay liền rơi xuống.

“Sao đột nhiên ngươi bị bệnh sốt rét vậy? hay là do trong thơ có độc?” Phó Y Lan ngồi ở phía trước, vùi đầu xe chỉ luồn kim, trong lời nói rõ ràng có ý trêu chọc hỏi.

Hai cô nương này trong thời gian qua không có gì khác để tiêu khiển, tất cả thời gian toàn dùng để hỗ trợ phó vi sư, hôm nay Cố Thiền có thể đánh ngựa chạy chậm, thoải mái tự tại dạo quanh Tĩnh vương phủ một vòng, Phó Y Lan cũng bắt đầu có chút thoải mái mà thêu y phục mẫu đơn.

Cố Thiền điều khiển tâm trạng của mình, miễn cưỡng khắc chế đầu lưỡi, đem hết tin tức thuật lại rõràng.

Phó Y Lan đang may vá thành thạo, nhưng động tác vì lời nói của Cố Thiền mà càng ngày càng chậm, nghe được chữ cuối cùng, tay run lên, kim châm liền đâm vào ngón trỏ.

“Tê......” Nàng đau nhói đến tận tim, không có cách nào, từ nhỏ đã tập đao thương, bắp thịt lớn, lực kim châm rất lớn, khác xa so với người ngoài.

Một giọt máu rơi xuống, nhanh chóng khô lại, giống như cũng có linh hồn.

Nhưng lúc này ai quan tâm nó như thế nào?

“Thất hoàng tử chính là...... Chính là muốn trăm vạn tướng sĩ khi không phải chịu chết sao? Hắn thương nạn dân ở Hà Nam vì họ là dân chúng, thế tướng sĩ ba quân thì không phải là dân chúng đại Ân của hắnsao?” Phó Y Lan trong lòng đầy căm phẫn, nóng giận đến mức ngay cả xưng hô cũng không nhớ rõ, khoa tay múa chân thiếu chút nữa làm ngã cả ghế.

Trong phòng người duy nhất còn bình tĩnh phải nói đến Bích Lạc, nàng nghe vậy vội hỏi:“Phó cô nương, cẩn thận nói chuyện, đừng mạo phạm hoàng thượng.”

Phó Y Lan trợn mắt nói:“Sợ cái gì, hắn làm ra được, chẳng lẽ còn có thể sợ người ta nói sao, hắn muốn không đuối lý một chút, cũng không cần phải đem Cố đại nhân đày đi Phúc Kiến, cái nơi hoang dã như vậy, biết chuyện này không được lòng mọi người, sợ hộ bộ không chịu phối hợp.”

“Thực ra! cô nương nói cũng có nhiều đạo lý.” Nha hoàn Phó Y Lan nói ,“Nào có người làm chủ tử nào có thể làm như vậy, khua chiêng gõ trống thông báo thiên hạ, đến nhà chúng ta làm nha hoàn khôngcông, chẳng những không lấy ngân lượng, ngay cả cơm, y phục cũng không cần cấp, đại quản sự nóirằng không thể làm như vậy, tốt lắm, dù sao trước kia ngươi nhận được nhiều ngân lượng như vậy, về sau bọn nha hoàn sẽ do ngươi hoàn toàn chu cấp, như vậy có thể cười mà nói đến nhân nghĩa?”

Bích Linh cũng gào to đứng lên,“Như vậy chẳng phải là thay đổi chủ tử, sẽ chẳng có người theo mà làm việc nữa hay sao. Chúng ta trước giờ làm nha hoàn vốn cũng chỉ vì kiếm tiền nuôi mạng sống, nghĩ đến những binh sĩ kia cũng không kém nhau mấy, ai nha,” Nàng bỗng nhiên phát hiện ra chuyện gì đó có thể xảy ra, kêu lên một tiếng sợ hãi,“Chẳng lẽ tân hoàng đế không muốn cho binh lính đánh giặc? không muốn đánh thắng trận? Chẳng lẽ hắn muốn dâng tặng đất của mình cho người Mông Cổ?”

Bích Lạc cơ bản không có đề phòng lời nói, chỉ đơn giản đem cửa sổ đóng kín lại, thấy sắc mặt Cố Thiền trắng bệch, liền rót chén trà nhỏ đưa đến cho nàng,“Vương phi, uống chén trà ấm để bình tĩnh.”

Cố Thiền nhận lấy, cái miệng nhỏ đưa đến chén trà, bởi vì phát run không ngừng, hơn phân nửa chén trà đỗ lên trên váy, trà tụ lại, thành vệt vàng trên áo.

“hắn là hoàng đế, chưa chắc sẽ đem quốc thổ đại Ân tặng không cho người Mông Cổ, nhưng hắn nhất định không muốn tỷ phu thắng trận. Thua chiến sự, quân đội chắc chắn sẽ có tổn hại, thua càng thảm, tổn hại càng lớn...... hắn muốn đổi phương pháp cắt giảm quân lực!” Phó Y Lan theo lời nói của Bích Linh mà đoán, giọng căm hận nói,“Ninh hoàng hậu âm hiểm như vậy, bọn họ muốn hại chết tỷ phu, đến lúc đó cho dù hắn không chết ở trên chiến trường, thì cũng gánh phải tội danh thua trận......”

Nàng rất nóng vội, còn không kịp để ý đến xưng hô.

Nhưng mà, Cố Thiền cơ bản không có tâm tư để ý đến chuyện này.

Phó Y Lan đã đọc qua binh thư, nàng chính là dựa vào đó để suy ra.

Cố Thiền vẫn lo lắng sự tình chuyển biến xấu, vốn đã làm cho nàng trở tay không kịp, lúc này lại bị ảnh hưởng bởi lời nói của mọi người, cho dù nàng kiên cường cắn răng cũng không thể ngăn được nước mắt chảy xuôi.

“Xán Xán, ngươi đừng khóc,” Phó Y Lan tưởng chính mình đã gây họa, gấp gáp lấy khăn ra lau nước mắt của Cố Thiền,“Ta không phải muốn dọa ngươi, ta chỉ là đoán mò, ai…., ta chỉ là nói hươu nói vượn, tỷ phu là một người anh minh quyết đoán như vậy, sẽ không vì chuyện như vậy mà gặp khó khăn......”

Cố Thiền cũng không vì vậy mà tốt hơn, nàng chặn đứng câu nói của Phó Y Lan, nghẹn ngào nói:“hắndù có anh minh thế nào, cũng không thể tự nhiên có được quân nhu cho cả vạn quân......”

Nàng thật hận chính mình, tại sao lại dùng phương thức mập mờ như vậy để đi nhắc nhở Hàn Thác, nếu lúc ấy hắn không để ở trong lòng, hiện tại làm sao có thể trở tay tới kịp.

Tại sao không thể thẳng thắn nói cho hắn biết tất cả, chẳng phải là vì sợ hắn cảm thấy mình là quái vật khi có thể trọng sinh sao, nhưng mà rốt cuộc rốt cuộc lại gây ra chuyện, nếu Hàn Thác thật sự có chuyện gì......

sự tình đến nước này nàng càng nghĩ càng nóng lòng, nước mắt càng rơi nhiều hơn.

Phó Y Lan cũng gấp, nàng qua lại trong phòng, miệng lẩm bẩm,“...... biện pháp giải quyết quân nhu, có thể vận động dân chúng quyên góp, xiêm y,thảo dược, nhu yếu phẩm ít hôm nữa tất cả đều có thể mua, nhưng số lượng lớn, có lẽ trong khoảng thời gian ngắn khó có thể đủ, có thể đi mua bốn phía xung quanh nơi đóng quân......”

Biện pháp nào cũng mặc kệ, chỉ cần có thể thì sẽ dùng, nàng cũng không biết cách nào, nàng là cônương không có trải qua chiến trường, không có kinh nghiệm thực tế, chỉ có thể kết hợp những cuốn sách đã xem qua, từ đó suy luận, tuy rằng khó tránh khỏi là lý luận suông, nhưng tốt xấu cũng tổng kết được một trọng điểm.

“Chỉ cần có đủ tiền và nhân lực thì có thể giải quyết!”

Thủ hạ của Hàn Thác có hai mươi lăm vạn quân sĩ, nhân thủ có thể đủ, còn lại đó là tiền bạc.

Cố Thiền động ánh mắt rất nhanh, tiền nàng có, còn là rất nhiều, thực sự rất hiếm có khi chính nàng cũng không biết được rốt cuộc là bao nhiêu.

“Bích Linh, đi xem tư khố của ta.” Cố Thiền nói ra mệnh lệnh.

Tất cả chuyện trong vương phủ đều đã có vài vị mẫu thân chuẩn bị thỏa đáng, nhưng mà các nàng đãcó chút tuổi, một vài năm nữa sẽ lui ra, phải sớm ngày chuẩn bị thích hợp để chọn người.

Bích Linh cùng Bích Lạc là nhất đẳng đại nha hoàn bên cạnh Vương phi đương nhiên sẽ không bị lo lắng.

Cố Thiền căn cứ vào tính tình hai người mà phân công nhiệm vụ, Bích Lạc đối nhân xử thế ổn trọng, cho nên đi theo Lý ma ma học quản gia, Bích Linh thông minh, biết số học, lúc trước tất cả trang sức, đồ vật của Cố Thiền cũng là do nàng quản,tất cả tiền bạc, ngay cả đồ cưới của Cố Thiền cũng là do nàng quản.

Tư khố của Cố Thiền được lập tại tử vận sơn phòng.

Lúc trước Cố Phong cho đội áp giải đồ cưới đến vương phủ, Cố Thiền cùng Hàn Thác còn đang nhàn hạ ở nửa đường du ngoạn, nhưng một trăm mấy chục nâng đồ cưới vô giá lại không thể chờ Vương gia Vương phi trở về mới nhập khố, tử vận sơn phòng lại là nơi được tu sửa kỹ càng để chờ vương phi vào ở, nên quản sự tự mình làm chủ đem đồ cưới ở bên cạnh cho vào khố.

Sau đó, Hàn Thác đã để Cố Thiền ở tại tam khác đường, nhưng cũng không tính đến chuyện đem tư khố na lại tận đây.

Đối với Hàn Thác mà nói, đồ cưới của Cố Thiền chỉ có tác dụng triễn lãm trong ngày thành thân mà thôi, hắn đường đường là Vương gia nên đương nhiên sẽ chu cấp thật tốt cho Vương phi của mình, cơ bản không nghĩ tới có một ngày cần đụng đến đồ cưới của Cố Thiền.

Bích Linh mở khóa tam sắc chạm rỗng uyên ương ra, cùng Cố Thiền đi vào.

Cố Thiền đầu tiên kiểm tra đồ cưới của chính mình, những vật báu lớn còn lại, nàng không thèm xem, vì cơ bản rất khó để di chuyển lúc canh ba.

Mục tiêu của nàng là chương mộc tương ở tận cùng bên trong.

Trong rương tất cả đều là ngân phiếu,, tổng cộng 320 vạn lượng.

Tiền có, nhưng đưa đi như thế nào lại là vấn đề.

Tuy rằng Hàn Thác để lại thuộc hạ để bảo vệ Cố Thiền, nhưng mà Lý Vũ Thành dẫn một đội mười mấy người Huyền Giáp vệ, hằng ngày bảo vệ vương phủ thì không thành vấn đề, nhưng để hộ tống số lượng lớn tiền bạc như vậy, thật sự không biết có đủ hay không.

Cố Thiền cho Bích Lạc mời Lý Vũ Thành đến trao đổi.

Lý Vũ Thành nghe xong không nói điều gì, phất vạt áo lưu loát quỳ trên mặt đất nhìn Cố Thiền dập đầu lạy ba cái, cái trán kia đánh vào đất tạo nên mấy tiếng bang bang vang lên, có thể thấy được dùng sức thật sự, không giả bộ chút nào.

“Vương phi đại nghĩa, mạt tướng bội phục!”

Cố Thiền cuống quít đi dìu hắn, nàng chịu chi có lý do, nàng thầm nghĩ cứu chính vị hôn phu của mình, còn lại việc khác vẫn chưa nghĩ đến.

Nhưng mà hành động này đối với Lý Vũ Thành – một quân nhân lại có ý nghĩa thật phi thường, hắn lập tức đi U châu Huyền Giáp điều khiển nhân thủ, tuyển ra trăm người để áp giải tiền bạc.

Phó Y Lan không phải là cô nương đã xuất giá, không giống như Cố Thiền có nhiều tiền riêng như vậy, nhưng nàng cũng tâm niệm phải giúp một phen. Vì thế về đến nhà, liền đem việc này nói với cha mẹ.

An quốc công ban ngày đã nhận được tin tức, đang cân nhắc viết thư cho Hàn Thác, lúc này lại nghe khuê nữ nói, không khỏi khen:“Vương phi có tâm tính nhân hậu, thật sự khó có được.”

“thật là, lúc ấy lần đầu tiên ta được gặp mặt thì ta liền thích cô nương này, cảm thấy đôi trai tài gái sắc này thật sự rất xứng đôi.” An quốc công phu nhân liền cảm thán“Ta cũng đi xem đồ cưới của mình, dù sao lưu trữ trong quốc khố cũng bị sâu mọt, có thể giúp một chút cũng là được một chút.”

Đứng dậy đi ra tới cửa, liền quay đầu nhìn Phó Y Lan cười nói:“Nhưng mà, đến khi ngươi xuất giá đồ cưới sẽ phải ít đi .”

“Mẹ, ngươi cứ việc đem đồ cưới chuẩn bị cho ta tất cả đi giúp tỷ phu đi, ta không cần.”

Chỉ mấy nâng đồ cưới, cùng tính mạng của hơn mười vạn tướng sĩ của Hàn Thác, cơ bản không đáng giá nhắc tới.

Đồ cưới của An quốc công phu nhân không có nhiều hiện ngân như vậy, An quốc công lấy ra nữa, tổng cộng hồi môn bảy mươi vạn lượng, đang giao cho Huyền Giáp quân áp giải.

Đến ngày ấy, Cố Thiền và Phó Y Lan cùng cưỡi ngựa, lao thẳng đến nơi áp giải tiền bạc,tiễn đội ngũ đưa đến U châu ở mười dặm ngoài thành.

“Vương phi, mời trở về đi,” Lý Vũ Thành dừng bên suối nhỏ cho ngựa uống nước, nhìn Cố Thiền chắp tay cáo biệt,“Ta nhất định không phụ lòng Vương phi nhờ vả,sẽ an toàn đem ngân phiếu đưa đến tay Vương gia.”

Cố Thiền giục ngựa trở về thành, lại từng bước quay đầu, cho đến khi đội ngũ áp giải ngân lượng nhìn xa không còn thấy gì cũng còn không chịu rời đi.

“Ngươi lo lắng đúng hay không?” Phó Y Lan hỏi.

Cố Thiền lắc đầu nói:“Ta không phải lo lắng cho bọn họ, Lý Vũ Thành làm việc bền chắc, đừng lo, ta là nhớ đến Vương gia, nếu có thể thấy mặt hắn một chút thì tốt rồi.”

“Ngươi muốn đi theo?” Phó Y Lan lắp bắp kinh hãi, nhưng rất nhanh lại khôi phục như thường,“Cũng đúng, đi theo bọn họ thì không sợ lạc đường, có thể thuận lợi tới nơi đóng quân.”

Có một số việc, không sợ ngươi nghĩ đến điều gì to lớn, chỉ sợ là có cùng suy nghĩ giống nhau lẻn đến bên tai.

Cố Thiền cùng Phó Y Lan đối diện một lát, hai người đồng thời quay đầu ngựa lại, lập tức đuổi theo.

Tác giả nói ra suy nghĩ của mình: Hàn Thác: Tức phụ thật là đẹp trai!

Cố Phong: Muội muội thật là đẹp trai!

Mọi người: Vương phi thật là đẹp trai!

Bàn tử: rõ ràng thật là ngu!

Trong lúc nhất thời gạch cùng trứng chim tề phi ~~~~

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.