Độc Sủng Thiên Kiều (Thiên Kiều Bách Sủng)

Chương 87: Chương 87: Chương 81




Editor: huyetsacthiensu

Cho dù hai người trong cuộc không tình nguyện đến thế nào thì lúc nên đi vẫn phải động thân rời đi.

Cũng may Hàn Thác vẫn chưa thật sự có ý định đuổi Cố Thiền về U châu.

Thời gian chiến sự kéo dài đến bao giờ không ai biết trước được, có vết xe đổ lúc trước, hắn thật sựkhông yên tâm để một mình Cố Thiền chờ ở nơi quá xa, cho nên sắp xếp cho nàng vào ở Mặc Viên.

Cứ như vậy, chỉ cần Hàn Thác có thời gian rảnh sẽ cưỡi ngựa hơn một canh giờ đến Đại Đồng thăm Cố Thiền.

Mặc Viên vốn là nhà riêng của Đô Chỉ Huy Sứ Sơn Tây – Nhậm Tường Kỳ. một năm trước lúc Hàn Thác đi bố phòng, Nhậm Tường Kỳ vì muốn nịnh bợ Tĩnh vương đã tặng cho hắn căn đại trạch này, lần thứ hai Cố Thiền đi cùng cũng đã ở một thời gian.

Tòa đại trạch này trải qua lần bị quân Ngõa Lạt tấn công đã không còn phồn hoa như trước, sân còn có vài chỗ bị lửa thiêu, giống như trong thành Đại Đồng, có vài phần cảm giác tiêu điều hoang vu.

Ngày Cố Thiền lên đường, cách sau khi nàng tỉnh lại đã hơn mười ngày, vế thương ngoài da đã khỏi hẳn, nội thương thì sau khi được Tiêu Hạc Niên bắt mạch xác nhận không còn gì đáng ngại mới bắt đầu chuẩn bị lên đường.

Hồng Hoa và Bạch Hoa tất nhiên là muốn đi theo hầu hạ nàng.

Hàn Thác đã thương lượng với Phó Y Lan, để cho nàng tự mình chọn về nhà hay là cùng đi Mặc Viên, Phó Y Lan liền thoải mái chọn đi Mặc Viên.

Điều này cũng không có gì không được, Phó Y Lan có võ công, có nàng ở bên cạnh, Cố Thiền cũng có thêm một người bảo vệ, Hàn Thác càng yên tâm hơn, chỉ cần hai người bọn họ không thông đồng với nhau làm bậy là được.

Sau đó Hàn Thác cũng dặn đi dặn lại Hồng Hoa với Bạch Hoa, bất cứ ở đâu bất cứ lúc nào cũng phải có ít nhất một người bên cạnh Cố Thiền một tấc cũng không rời, nếu để cho Vương phi trốn đi một lần nữa, không cần xét hỏi, trực tiếp xử theo tội lớn.

Đoàn người đến Mặc Viên vào lúc giữa đêm, đây là Hàn Thác cố tình sắp xếp, cố gắng hết sức tránh gây sự chú ý.

Cố Thiền vẫn được sắp xếp ở chỗ cũ trong Mặc Viên. Trong Mặc Viên chỉ có chỗ này đã được sửa chữa lại, những sân viện khác được Hàn Thác dặn dò vẫn giữ nguyên hiện trạng.

Những hạ nhân ban đầu sống trong đây đã chết hoặc trốn thoát sau vụ tàn sát hàng loạt dân trong thành, không ai ở lại.

Hàn Thác lại sai người đi mua về bốn nha hoàn mười hai, mười ba tuổi, phân công phụ trách vẩy nước, quét dọn, giặt quần áo, nấu cơm trong Mặc Viên.

Người hầu hạ trực tiếp cho Cố Thiền đương nhiên là hai người Hồng Hoa, Bạch Hoa.

hắn còn sắp xếp một đội thị vệ trú đóng bên trong Mặc Viên bảo vệ mấy người nhưng đều mặc quần áo của gã sai vặt, trừ tuần tra trong ngoài Mặc Viên còn phụ trách thay phiên nhau mua sắm ngoài phố.

Cho nên, người ngoài không thấy đêm đó từng có một đám người đến, căn bản sẽ không biết bên trong Mặc Viên có người nào đến, chỉ cho là có mấy người ở lại bảo vệ tòa đại trạch này.

Cho dù là Cố Thiền hay Phó Y Lan, trải qua lần gặp nên ở trên núi lần trước trong lòng vẫn còn sợ hãi chưa tan, cho nên lần này hai người đặc biệt nghe lời, chỉ sinh hoạt trong Mặc Viên tẻ nhạt, nhiều nhất cũng chỉ đi dạo quanh vườn, ngắm giả sơn, ngồi nghỉ ở đình thủy tạ, không hề bước ra khỏi cửa lớn.

Trong lúc đo Hàn Thác cũng đã mấy lần cưỡi ngựa từ doanh trại về Đại Đồng, mỗi lần đều vội vàng vào thành trước khi cửa thành đóng, khoác ánh sao mà đến, nghỉ ngơi không được nửa buổi tối lại nhân lúc cửa thành vừa mới mang ánh trăng rời đi.

Cứ như vậy bình an vô sự qua một tháng.

Đầu năm Đại Đồng gặp đại nạn, nói nhà nhà đều có tang cũng không quá khoa trương, đến rằm tháng Bảy, từ ban ngày các loại hoạt động cúng bái lần lượt tiến hành, toàn bộ thành ngập tràn trong mùi đèn nhang nồng nặc, tiếng tụng kinh vang lên trong không khí không ngừng.

Cố Thiền ngủ trưa dậy, theo thói quen định đến Tây sương phòng tìm Phó Y Lan đi dạo trong vườn, mới được Hồng Hoa đỡ ra khỏi phòng đã nhìn thấy bốn tiểu nha hoàn quỳ dưới hiên hành lang.

“Phu nhân.” Người dẫn đầu tên là Hỷ Thước, vừa thấy Cố Thiền liền di chuyển hai đầu gối tiến lên, mở miệng nói đầu tiền “Chúng nô tỳ muốn xin phu nhân cho phép chúng nô tỳ ra ngoài lên núi tảo mộ cho người thân.”

Cố Thiền chưa lên tiếng Hồng Hoa đã giành nói trước “Hôm qua không phải Bạch tỷ tỷ đã nói rồi sao, ai cũng không được ra ngoài, đây là quy củ lão gia đã lập ra kể từ khi mua các ngươi về, hoặc là các ngươi thành thật tuân theo quy củ, hoặc là bán các ngươi đi, một người mắc sai lần, cả bốn người phải chịu phạt.”

“Nhưng hôm nay là ngày đặc biệt.” Hỷ Thước là người dẫn đầu, chỉ có nàng phụ trách nói, chỉ nghe nàng yếu ớt năn nỉ “Phu nhân, theo tập tục, người nhà mới có tang, nếu trong ngày rằm tháng Bảy không được cúng tế, sau này ở dưới âm phủ phải chịu nhiều đau khổ. Phu nhân, cầu xin người thương xót cho chúng nô tỳ được ra ngoài.”

Bốn tiểu nha hoàn này đều là người ở đây, cha mẹ đều mất mạng khi thành bị tấn công, các nàng còn nhỏ tuổi, không nơi nương tựa, chỉ có thể bán mình cho nhà giàu để kiếm sống.

Hôm qua vốn đã bị Bạch Hoa từ chối, các nàng cũng định cứ như vậy không muốn gây nhiều chuyện. Nhưng hôm nay dậy sớm đã nghe thấy bên ngoài khắp nơi đều là tiếng tụng kinh, những nhà khác đều đang làm lễ tế cho người thân, các nàng khó tránh khỏi bị dao động. Bọn họ đều cảm thấy bình thường phu nhân hiền lành rất dễ ở chung, thoạt nhìn rất nhẹ dạ, cho nên định giữa trưa Cố Thiền ngủ dậy sẽđi tìm nàng để cầu xin.

thật ra chuyện này chính là chọn quả hồng mềm mà ra tay.

Có điều, ai bảo Hàn Thác hết sức che giấu thân phận của hắn cùng với Cố Thiền, mấy người Hỷ Thước cũng chỉ cho rằng hai người họ là cặp vợ chồng của gia đình giàu có bình thường cho nên bây giờ mới to gan như vậy. Nếu như để bọn họ biết hai người là Vương gia Vương phi tôn quý thì cho dù cho các nàng mượn thêm một lá gan nữa cũng không dám mạo phạm.

Cố Thiền nghe xong thở dài, mềm mại nói “Đừng nói là các ngươi, cho dù là ta cũng không được đi ra bên ngoài. Như vậy đi, để bọn thị vệ đi ra ngoài mua cho các ngươi chút tiền giấy, đèn mang về, buổi tối các ngươi ở trong vườn cúng tế là được.”

Lần nói chuyện này cũng có kết quả giống cuộc nói chuyện hôm qua cùng Bạch Hoa, bốn người khôngcòn cách nào khác, chỉ có thể hết hy vọng mà tuân theo, đợi đêm xuống ngồi xổm ở bên hồ sen ở sân sau đốt tiền giấy thả đèn.

Đại Đồng bây giờ có trăm việc cần làm, mặc dù người trong thành ít hơn trước kia một nửa nhưng cơ hội có thể kiếm tiền ngược lại lại nhiều hơn. Có rất nhiều người nhân ngày rắm tháng Bảy kiếm được rất nhiều tiền, hoa đăng thả sông không những được làm giống y như thật, được tô màu mạ vàng, cây nến ở giữa còn được bọc bằng sừng dê, được đặt tên là “Sáng mãi không tắt“.

Bốn nha hoàn ở gần nhìn không cảm nhận được cái gì, Cố Thiền với Phó Y Lan ngồi ở trong đình phía xa xa nhìn sang, chỉ cảm thấy một khoảng ánh nến lòe lòa, ánh lửa vàng vàng, dập dờn theo gợn sóng, sáng như ban ngày.

Cố Thiền không tự chủ được mà nhớ đến Chương Tĩnh Cầm.

Từ sau khi Đại Đồng bị tấn công, nàng cũng bị mất liên lạc với Chương Tĩnh Cầm.

Lần này sau khi vào Mặc Viên ở cũng nhận được sự đồng ý của Hàn Thác sẽ cho thị vệ đi đến nhà cậu của Chương Tĩnh Cầm tìm hiểu.

Sau khi thị vệ trở lại, bẩm báo lại rằng căn nhà kia bị thiêu hủy hoàn toàn, không tìm được tung tích của người trong nhà.

Cố Thiền chỉ có thể âm thầm chờ đợi, có lẽ bọn họ đã chạy trốn trước khi thành bị tấn công.

thật ra, mặc dù đang chạy nạn trên đường, không có địa chỉ cụ thể để nhận tin nhưng cũng không ngăn người ta báo tin bình an cho Cố Thiền ở Vương phủ.

Chuyện này không phải là Cố Thiền không hiểu, chẳng qua chỉ là không muốn nghĩ sau thêm, cũng không muốn nghĩ đến những điều xấu, kết quả là nhiều lần tự nhủ có lẽ thật sự có nhiều chỗ bất tiện không biết chừng.

Nghĩ xong mọi chuyện lại nhìn về phía hồ sen thì phát hiện có điều không thích hợp.

Hồ sen ở Mặc Viên mặc dù được người đào nhưng không phải một hồ nước đọng mà nối liền với mộtdòng sông chính của Đại Đồng, được dẫn nước từ sông vào.

Lúc này những ngọn hoa đăng xếp hàng trôi theo dòng nước ra bên ngoài, trong ánh sáng từ những ngọn hoa đăng có thể lờ mờ nhìn thấy trong nước dựng thẳng lên một đám chi chít lau sậy, có đến ba, bốn mươi cây. Di chuyển ngược hướng với những ngọn hoa đăng, vô cùng nhanh chóng đi về phía trong vườn.

Cố Thiền nhìn thấy đương nhiên Hồng Hoa, Bạch Hoa, Phó Y Lan cũng nhìn thấy.

Hai người Hồng Hoa, Bạch Hoa ôm lấy Cố Thiền rời đi, Phó Y Lan đi theo phía sau, không rời nửa bước.

Chạy ra khỏi đình, Bạch Hoa rút cây trúc bên hông ra thổi, dẫn bọn thị vệ đến đây, dưới chân vẫn khônggiảm tốc độ chút nào, chỉ để ý chạy đi.

nói thì chậm nhưng diễn ra thì nhanh, chỉ nghe tiếng nước ào ào vang lên, Cố Thiền quay đầu lại thoáng nhìn, nhìn thấy từ bên trong hồ sen nhảy ra mười mấy thân hình nam nhân cao lớn.

Bọn họ lên bờ, tranh nhau chen lấn chạy về phía mấy người Cố Thiền, trên tay mỗi người đều cầm vũ khí, nhưng hoàn toàn không biết đường.

Cố Thiền gần như là bị hai người Hồng Hoa, Bạch Hoa kéo đi, trong lòng nàng kinh hoảng, dưới chân lảo đảo, mắt thấy sắp bị ngã chổng vó, Bạch Hoa vội vã đỡ nàng lên.

Đám người kia đến rất nhanh, chỉ dừng lại một lúc như vậy đã sắp bị đuổi kịp, đao kiếm chém về mấy người phụ nữ.

Trong tình thế ngàn cân treo sợi tóc, cuối cùng bọn thị vệ cũng chạy đến nơi, chặn lại mấy đường kiếm, tránh được nguy hiểm cho mấy người.

Nhiệm vụ chống địch đã có thị vệ lo, Bạch Hoa, Hồng Hoa không dừng bước chân, chạy chậm dẫn theo Cố Thiền, trở lại trong viện trong Mặc Viên.

Nhưng mà các nàng vẫn chưa bình an vô sự, bên trong Mặc Viên đã có khách không mời mà đến ngồi chờ ở trong phòng.

Người kia ngồi trên giường nhỏ, trong tay cầm lên một cây Như Ý* bằng ngọc thuận tay lấy được trênbàn, nghe được tiếng bước chân trong viện cũng chỉ hơi nhếch khóe môi, vẫn chưa có bất kỳ hành động gì.

* Ngọc Như Ý

Mấy người Cố Thiền không kịp phát hiện bên trong phòng có thêm người, vừa mới bước vào trong viện, vừa đi đến giữa phòng đã bọ trăm tên binh lính từ trên trời rơi xuống bao vây vào giữa.

Những binh lính kia đều mặc áo giáp màu đen, giống kiểu giáp của Huyền giáp quân như đúc; mặc dù trong tay có binh khí cũng không động thủ, chỉ là dần dần thu hẹp vòng vây.

không chỉ có Cố Thiền và Phó Y Lan không ngừng thấy nghi ngờ, không hiểu rốt cuộc đang xảy ra chuyện gì, ngay cả Hồng Hoa, Bạch Hoa vốn xuất thân từ Huyền giáp quân đầu óc cũng mơ hồ.

Mấy vạn đại quân, các nàng không thể biết hết từng người, nhưng những người từng nhìn thấy cũng không ít. Còn đám người trước mắt đây, nhìn tư thế nàu, mặc dù chưa từng hại người nhưng rõ ràng ý đồ khi đến đây là không tốt. Nhưng đối phương người đông thế mạnh, nếu tùy tiện ra tay sẽ khôngchiếm được tiện nghi, không bằng lấy tĩnh chế động, lùi một bước để đánh trả đối phương.

Đợi đến lúc tầng binh lính trong cùng chỉ cách mấy người khoảng nửa cánh tay người đang ngồi trong phòng kia mới ung dung đi ra khỏi cửa, đứng trên thềm đá nhìn xuống, hướng về phía mọi người nói”Mạt tướng Mạnh Bố Ngạn, phụng lệnh Vương gia đón Vương phi về doanh.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.