Độc Sủng Thiên Kiều (Thiên Kiều Bách Sủng)

Chương 89: Chương 89: Chương 83




Editor: huyetsacthiensu

Người này các nàng đều quen, chính là Chương Tĩnh Cầm đã mất liên lạc từ khi thành Đại Đồng thất thủ.

Cố Thiền đã lo lắng vài tháng, lúc này thấy nàng vẫn rất tốt đứng trước mặt, tất nhiên là vui mừng không nói nên lời, lập tức xuống giường, bước nhanh đến trước mặt nàng ấy, kéo người nhìn từ trênxuống dưới, nói bằng giọng không thể tin được “Chương Tĩnh Cầm, thật sự là ngươi sao?”

“Chẳng lẽ còn có thể là giả sao?” Chương Tĩnh Cầm cười lắc đầu, lại chọc chọc vào một bên lúm đồng tiền của Cố Thiền, đây là một trong những động tác nàng thích dùng để trêu Cố Thiền nhất.

“Nhưng mà, sao ngươi lại ở đây?” Cố Thiền hỏi “Còn nữa, vừa rồi sao người kia lại gọi ngươi là Phu nhân, ta nhớ gia đình ngươi đính hôn là họ Tiêu cơ mà?”

Mà tên thủ lĩnh hôm trước bọn họ nói chuyện rõ ràng tên là Mạnh Bố Ngạn.

Chương Tĩnh Cầm cũng không trả lời trực tiếp, lôi kéo Cố Thiền đến ngồi xuống bàn trà mới hỏi ngược lại “Đừng nói về ta vội, đúng là ngươi… Tại sao các ngươi lại ở đây? Ngày đó ta nhìn thấy người giống ngươi nhưng ở xa quá không nhìn rõ, hơn nữa còn có các nàng.” Nàng nâng cằm hất về phía mấy người Phó Y Lan ra hiệu “Ta suy nghĩ tới lui, nếu chỉ có một người giống người còn nghe được, nhưng ở đây lại đúng lúc có bốn người giống người, lại tập trung toàn bộ ở đây, nào có chuyện vô lý như vậy, cho nên hôm nay cố ý tìm cơ hội đến xem một chút.”

Cố Thiền kể lại quá trình Mạnh Bố Ngạn dấn người xông vào Mặc Viên dùng vũ lực dẫn bốn người đến đây.

“nói như vậy, các ngươi vẫn không biết hắn là ai sao?” Chương Tĩnh Cầm hỏi.

Cố Thiền gật đầu đồng ý “A Cầm, ngươi biết hắn là ai sao? hắn đưa chúng ta đến đây rốt cuộc là muốn làm gì?”

“Mục đích thật sự của hắn là gì ta cũng không biết. Có điều, nếu như các ngươi biết hắn là ai, chắc cũng có thể đoán được sơ lược mục đích của hắn.” Chương Tĩnh Cầm nói “hắn là đệ đệ cùng cha khác mẹ với Khã Hãn mới của Ngõa Lạt, tên là Bố Hòa Cáp Đạt, Mạnh Bố Ngạn là tên Hán của hắn.”

Phó Y Lan cảnh giác nhất, nghe nàng nói như thế, lập tức tiếp lời “Lẽ nào hắn bắt Tĩnh vương phi là vì muốn áp chế ép Vương gia đầu hàng?”

Chương Tĩnh Cầm thở dài nói “Ta không biết, ta cũng bị hắn bắt đến đây, tình cảnh cũng không khác các ngươi là mấy, hắn muốn làm gì cũng sẽ không nói cho ta biết.”

Cho dù Chương Tĩnh Cầm không nói rõ các nàng cũng đoán được nàng ấy đã gặp phải chuyện gì, xung hô của người binh lính kia cũng đủ cho các nàng hiểu, nếu không bị Mạnh Bố Ngạn giữ lấy làm nữ nhân của hắn sao lại được gọi là phu nhân được.

Nhưng mà, người Ngõa lạt làm nhục nữ nhân người Hán rất nhiều nhưng không phải ai cũng có tư cách để được gọi là “Phu nhân“.

Suy nghĩ trong đầu Phó Y Lan đảo một vòng liền hỏi “Làm sao mà ngươi lại trở thành Phu nhân của hắn?”

Lời vừa ra khỏi miệng chỉ thấy Chương Tĩnh Cầm cúi đầu cắn chặt môi, lộ vẻ không muốn nói lại.

Nhưng mà Phó Y Lan cũng không buông tha cho nàng ấy, cũng không để ý đến động tác ngăn cản của Cố Thiền, tiếp tục hỏi dồn “Ngươi đừng trách ta, ta cũng không muốn ép ngươi, nhưng tình cảnh của chúng ta bây giờ ngươi cũng biết rồi, nếu như Mạnh Bố Ngạn thật sự muốn dùng Xán Xán để uy hiếp Vương gia thì chuyện này cũng không chỉ liên quan đến tính mạng của bốn người chúng ta mà còn có an nguy của ngàn vạn bách tính của Đại Ân chúng ta. Chúng ta muốn biết ngươi muốn như thế nào?”

nói trắng ra chính là đang hỏi Chương Tĩnh Cầm, chuyện này nếu thật sự xảy ra, rốt cuộc là ngươi đứng về phía nào, là Tổ quốc đã nuôi dưỡng ngươi hay là Mạnh Bố Ngạn vẫn luôn một lòng hướng về Ngõa Lạt.

Đêm đó mục tiêu của Mạnh Bố Ngạn là Tĩnh vương phi, mà sau lưng Tĩnh vương phi chính là Hàn Thác.

Phó Y Lan giả mạo thân phận, không chỉ là để bảo vệ Cố Thiền, cũng là bảo vệ Hàn Thác.

rõ ràng là đến bây giờ cũng không có ai nghi ngờ chuyện này, nhưng có Chương Tĩnh Cầm ở đây, nàng với mọi người đều quen nhau, nếu nói ra ngoài chằng phải là làm hỏng chuyện sao.

Mặc dù Chương Tĩnh Cầm không biết chuyện này nhưng ý của Phó Y Lan đương nhiên nàng hiểu được, nàng ngẩng đầu lên, gằn từng chữ “Ngươi không cần lo lắng, ta cũng không muốn ở lại đâu, cũng không muốn làm Phu nhân của Vương gia Ngõa Lạt được hưởng vinh hoa phú quý, nếu không cũng sẽkhông nhân lúc hắn không có ở đây mà nghĩ trăm phương ngàn kế đến xác nhận thân phận của các ngươi.”

“Ngươi muốn rời khỏi đây sao?” Phó Y Lan bám sát không buông “Chúng ta cũng muốn rời đi, nếu mọi người đều có chung mục đích không bằng cùng nhau nghĩ cách.”

“Có thể có cách gì chứ?” Chương Tĩnh Cầm chần chừ nói “Doanh trại này có mấy vạn binh lính, chúng ta chỉ có năm người, ta với Xán Xán đều không biết chút võ công nào, chỉ với chút sức của ba người các ngươi thì làm sao có thể đối phó với nhiều người như vậy được?”

Làm sao mà Phó Y Lan không hiểu chuyện hai quyền khó địch bốn tay, mấy ngày nay nàng lăn qua lộn lại nghĩ các phương pháp thoát thân, chỉ khổ một nỗi là bốn người các nàng đều bị giam cầm ở bên trong lều bạt, cho dù có nhiều cách hơn nữa cũng không thể thực hiện. Chương Tĩnh Cầm hành động tự do, những binh lính kia cũng có lòng kính nể đối với nàng, nếu nàng đồng ý thì có thể làm được nhiều chuyện hơn.

Sở dĩ Phó Y Lan muốn truy hỏi tư tưởng của Chương Tĩnh Cầm chính là vì thế, nếu lòng của nàng hướng về Mạnh Bố Ngạn vậy thì không cần nói đến cũng được, nhưng nếu nàng ấy cũng muốn đi tất nhiên sẽlà trợ thủ đắc lực nhất.

“không công khai được thì có thể lén lút.” Phó Y Lan nói ra suy nghĩ của chính mình “Nếu như có thể bỏ thuốc vào trong thức ăn làm bọn họ tạm thời mất đi năng lực hoạt động vậy thì chúng ta có thể nhân cơ hội đó rời đi, chờ bọn họ khôi phục lại như cũ thì chúng ta đã cao chạy xa bay.” Nàng suy nghĩ một chút lại nói “Bốn người chúng ta đều cưỡi ngựa. Ngươi thì sao? không biết cưỡi cũng không sao ta có thể đưa ngươi theo, như vậy sẽ chạy trốn được nhanh hơn, ngươi biết vị trí chính xác của chỗ này chứ? Nếu như biết thì chúng ta có thể nhân lúc trời tối không nhìn rõ hoàn cảnh xung quanh để rời đi; ta chỉ biết con đường lúc chúng ta bị dẫn đến đây, đó là đi từ núi xuống, ngươi có biết những đường khác không?”

“Lúc ta theo đại quân Ngõa Lạt đến quân doanh là đi vào thảo nguyên, có điều đi qua nhiều nơi cho nên con đường cụ thể ta cũng không nhớ được. Các ngươi không phải là bị dẫn từ Đại Đồng đến đây sao, ngươi đã nhớ được đường thì chẳng bằng chúng ta đi theo đường cũ trở về, tìm được Tĩnh vương gia thìmọi người đều an toàn.” Chương Tĩnh Cầm đáp lại từng câu “Ta không biết cưỡi ngựa, nhưng mà chủ yếu nhất là ngươi có loại thuốc kia sao?”

Nếu không có thì tất cả cũng chỉ là nói suông.

“Ta không có.” Phó Y Lan buông tay nói.

một khắc đó, ánh mắt bốn người kia nhìn nàng làm cho nàng nhớ đến ngày đấu võ cùng với Cố Phong, tâm trạng giống với lúc mình bị Cố Phong giở trò lừa bịp mà thua.

Hình dung như thế nào đây, giống như người đứng đối diện chính là một tên vô lại.

Nhưng mà, tình hình hiện tại cũng không giống khi đó, lúc này nàng quá chính trực làm sao có thể chạy trốn.

Phó Y Lan đè xuống sự bất an trong lòng, nghiêm mặt nói “Cho nên phải dựa vào ngươi đi tìm thuốc, sau khi tìm được thuốc sẽ tìm thời cơ thích hợp để bỏ thuốc, bốn người chúng ta không thể đi khỏi đây, tất cả những thứ này phải dựa vào một mình ngươi hoàn thành.”

“Có thể nguy hiểm quá hay không?” Cố Thiền nhíu mày hỏi.

“Đương nhiên nguy hiểm.” Phó Y Lan đáp “Nhưng đây là cách duy nhất ta có thể nghĩ ra được mà có khả năng thực hiện được.”

Nếu như bản thân nàng có thể đi khỏi chỗ này vậy thì sẽ không do dự mà tự mình đi làm chuyện này nhưng nàng không thể cho nên chỉ có thể để cho Chương Tĩnh Cầm đi làm.

Phó Y Lan biết Cố Thiền sẽ lo lắng cho sự an toàn của Chương Tĩnh Cầm, bởi vì các nàng ấy là bạn bè, cho nên nàng căn bản không có ý định thương lượng với Cố Thiền, trực tiếp nói ra, cứ để nàng làm người xấu, dù sao nàng với Chương Tĩnh Cầm cũng không tính là bạn bè.

***

Đại Đồng, Mặc Viên.

Hàn Thác vừa tiến vào Mặc Viên đã cảm thấy có gì đó không đúng, những thị vệ được hắn sắp xếp canh gác ngầm đều biến mất không còn tăm hơi.

Nhưng mà, hắn vẫn không dừng bước, bởi vì chưa biết có chuyện gì xảy ra, lại lo lắng cho Cố Thiền cho nên ngược lại còn bước nhanh hơn.

Phía sau, Lý Vũ Thành cùng với ba tên thị vệ khác cũng đặt tay lên chuôi kiếm, chỉ cần phát hiện có chuyện bất thường xảy ra sẽ lập tức rút đao.

Toàn bộ Mặc Viên đều yên tĩnh, cả đường đi đến ngay cả một bóng người cũng không thấy.

Tiến vào Mặc Nhiễm các, có ánh đèn leo lét hắt ra từ cửa chính.

Hàn Thác không chậm trễ chút nào trực tiếp đẩy cửa ra, bên trong không thấy mấy người nhóm Cố Thiền nhưng trên giường nhỏ lại có một tên nam nhân đang ngồi.

Kết quả này cũng không nằm ngoài dự liệu của hắn.

“Mạnh Bố Ngạn, ngươi làm gì ở đây?” hắn trực tiếp hỏi “Nương tử của ta ở đâu?”

“Tĩnh vương gia xin yên tâm, Vương phi cùng ba hầu gái đều bình an vô sự, Bản Vương đối xử với các nàng như khách quý, không dám thất lễ chút nào.” Mạnh Bố Ngạn không nhanh không chậm nói “Còn mục đích, Bản Vương chỉ muốn ngươi đồng ý hợp tác với ta một chuyện.”

Hơn ba tháng trước Mạnh Bố Ngạn đã gặp Hàn Thác.

Theo như những gì hắn nói, Khả Hãn mới lên ngôi của Ngõa Lạt – Tư Đạt Cát cũng không phải là người mà cha hắn chọn, thế nhưng Tư Đạt Cát làm người quỷ kế đa đoan, dùng thủ đoạn đoạt ngôi vị, sau đó mượn cơ hội khai chiến với Đại Ân để mưu hại một đám huynh đệ trong bóng tối.

Sau khi Mạnh Bố Ngạn mang quân đánh vào Đại Đồng từng tìm đến thị vệ của cha hắn cho nên mới biết được chân tướng sự việc. Đến lúc quay về doanh trại của Ngõa Lạt mới làm ầm lên với Tư Đạt Cát, dẫn theo binh lính của mình bỏ trốn.

Sau đó hắn tìm đến Hàn Thác, hy vọng liên hợp với hắn, đánh bại Ngõa Lạt, giết chết Tư Đạt Cát, đoạt lại ngôi vị Khả Hãn đáng lẽ thuộc về mình.

Hàn Thác không có hứng thú với tranh đấu giữa huynh đệ bọn họ, cũng không có ý định dính líu vào.

Lại nói, ai biết được hai huynh đệ bọn họ có thật sự là trở mặt với nhau hay không, chẳng may đây là trò bọn họ cố tình đánh lạc hướng, sau đó ở trong bóng tối liên minh với nhau tìm hiểu cơ mật chẳng phải là có chuyện lớn sao.

Cho nên Hàn Thác trực tiếp từ chối hắn.

không nghĩ rằng đã lâu như vậy mà Mạnh Bố Ngạn cũng chưa hết hy vọng, thậm chí còn điều tra được Hàn Thác giấu người ở đây.

Xem ra người này còn khó đuổi đi hơn so với tưởng tượng của hắn.

Hàn Thác đi về phía ghế gập ngồi xuống, ngay cả nhìn thẳng vào hắn cũng không muốn, chỉ nói “Cũng chỉ vì lần trước ta từ chối ngươi mà ngươi bắt cóc thê tử của ta để uy hiếp ta sao? Hừ, Mạnh Bố Ngạn, Hàn Thác ta cũng không phải là người dễ bị uy hiếp, ngươi nhất định sẽ phải trả giá thật lớn vì hành động của chính ngươi ngày hôm nay.”

thật ra trong lòng hắn vô cùng gấp gáp, nhưng mà những lời này không thể thể hiện ra mặt, khôngnhững để có thể cứu Cố Thiền, mà còn làm cho người trước mặt này không thể uy hiếp hắn, cho nên không thể làm gì khác hắn là giả vờ dửng dưng như không, không để ý lời đe dọa của hắn.

Da mặt Mạnh Bố Ngạn rất dày, rất khó bị chọc thủng “Vương gia hiểu lầm rồi, không phải là ta đang uy hiếp ngươi. Lần trước chúng ta gặp mặt quá vội vàng có một vật không kịp đưa cho Vương gia xem, hôm nay đến đây chính là vì thế.”

hắn vừa nói vừa thò tay vào trong vạt áo trước ngực, móc ra một vật, đưa đến trước mặt Hàn Thác.

Hàn Thác nhìn rất rõ ràng, đó là một mặt Quan âm dương chi bạch ngọc, giống y như đúc cái hắn đưa cho Cố Thiền từ nhỏ.

Bạch ngọc Quan âm không phải là hiếm thấy, nhưng hắn có thể nhận ra là bởi vì hai mắt của Quan âmnày khảm màu đỏ san hô.

Hàn Thác sinh ra trong hoàng gia, trưởng thành trong hoàng gia, sống gần ba mươi năm, tất nhiên là đã nhìn thấy vô số kỳ trân dị bảo nhưng mà Quan âm mắt đỏ thì hắn chưa thấy được cái thứ hai như vậy.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.