Độc Sủng Thiên Kiều (Thiên Kiều Bách Sủng)

Chương 122: Chương 122: Chương Tĩnh Cầm và Mạnh Bố Ngạn (1)




Editor: huyetsacthiensu

“Bố Hòa là cứng rắn, Cáp Đạt là nham thạch, ta là khối nham thạch cứng rắng, là chỗ dựa vững chắc, nàng có một thân một mình, phiêu bạt không nơi nương tựa không bằng chọn ta làm nơi dựa vào, thế nào?”

Nam nhân lập tức cười như không cười, đùa giỡn roi ngựa trong tay, hờ hững nói ra ngôn từ ám muội.

Trong lòng Chương Tĩnh Cầm chấn động, dồn dập thở hổn hển, giày thêu chẳng biết lúc nào đã mất một chiếc, chân trái chỉ còn chiếc tất trắng dẫm lên đám cỏ dại, cảm giác dưới chân đau như bị kim châm lan tràn đến toàn thân.

Trong một ngày ngắn ngủi mà những chuyện đã xảy ra với nàng còn nhiều hơn những chuyện xảy ra với nàng mười sáu năm nay.

Vội vàng xuất giá, thành Đại Đồng bị tấn công, vội vàng chạy trốn, tổ mẫu nhà chồng cùng Tam tẩu chết trước mặt nàng, li tán với trượng phu mới thành thân, lại đi tìm tung tích nhà cậu.

Chương Tĩnh Cầm một mình đứng giữa đường đi, nghe tiếng vó ngựa phía sau, trong tay nắm viên thuốc có thể làm nàng mất mạng ngay tức khắc để đảm bảo sự trong sạch của nàng nhưng nàng cũng không cam tâm cứ như vậy mà chết đi.

Chỉ do dự một chút như thế mà thiếu chút nữa nàng đã tự đẩy mình vào hoàn cảnh vạn kiếp bất phục.

Mười mấy con ngựa bao quanh lấy nàng, trên ngựa là đám người mặc quân phục cùng kiểu, thủ lĩnh đội mũ sắt có những sợi tua đỏ.

Bọn họ không phải binh sĩ Đại Ân.

Phụ thân của Chương Tĩnh Cầm khi còn sống là Đề hình án sát sử U châu, chút kiến thức này nàng vẫn biết.

Bọn họ không phải cứu tinh của nàng mà là quân địch.

Mà nàng không có chỗ nào để trốn.

“Ai ui, hóa ra là một tân nương!”

Có người mở miệng trước tiên, mọi người lập tức mồm năm miệng mười hùa theo.

“Sao lại chỉ có một mình nàng?”

“Tân lang đâu rồi?”

“Có muốn chọn một người trong số chúng ta đêm nay động phòng với nàng không?”

“Hay là nàng muốn tất cả chúng ta làm tân nương của nàng?”

***

Lời nói không sạch sẽ đi kèm cùng với tiếng cười, liên tiếp, không chịu ngừng lại.

Hai tay Chương Tĩnh Cầm dùng sức nắm thành nắm đấm, hàm răng cắn chặt, hai chân không chịu thua kém mà run lên.

Nàng đã nghe người ta nói, những người phụ nữ người Hán ở trong mắt người Mông cổ không khác gì những món hàng hóa, bị chà đạp đùa giỡn, qua tay nhiều người, đặc biệt là những quân sĩ hung tàn nhất, từ ba tuổi đến tám mươi tuổi nếu bị rơi vào tay hắn thì vận mệnh đều không tránh được bị chà đạp.

Tên thủ lĩnh vẫn chưa từng mở miệng, chậm rãi cưỡi ngựa đi đến bên cạnh nàng, cúi người xuống nhìn nàng.

Ánh trăng trong ngần chiếu rọi xuống, khuôn mặt thiếu nữ mới được cạo sạch lông tơ trắng nõn như đồ sứ hoàn mỹ không tỳ vết.

Đôi mắt dài nhỏ không hề che giấu chút dục vọng nào. hắn cầm roi ngựa trong tay nâng hàm dưới của Chương Tĩnh Cầm lên, roi ngựa thô ráp ma sát tạo ra một vết thương màu đỏ trên da thịt mềm mại.

Chương Tĩnh Cầm nghiêng đầu né tránh.

Nàng cũng chỉ có thể làm đến thế này mà thôi.

A, không, nàng còn có viên thuốc này nữa.

Tay mới giơ lên đã bị roi ngựa cuốn lấy, tên thủ lĩnh vươn cánh tay dài ra bắt lấy nàng lên lưng ngựa, ôm vào trong ngực.

“Tân nương, nàng chỉ là chưa biết chuyện động phòng là chuyện đẹp đẽ cỡ nào, chờ nàng hưởng thụ chuyện cực lạc nhân gian này rồi, hiểu được mùi vị nam nhân rồi đảm bảo nàng vui mừng còn khôngkịp, ha ha ha…”

Chương Tĩnh Cầm đáp lại chỉ có giãy dụa.

“không cam lòng vậy sao?” Tên thủ lĩnh dừng động tác lại “Như vậy rất tốt, ta cho nàng ba cơ hội, nếu nàng có thể chạy thoát thì ta thả nàng đi, thuộc hạ của ta cũng tuyệt đối không chạm vào nàng.”

hắn quả nhiên thả nàng xuống ngựa.

“Nàng chỉ cần chạy đi, một phú sau chúng ta mới đuổi theo nàng, nếu chúng ta đuổi được thì nàng sẽmất đi một cơ hội, nếu chúng ta không đuổi kịp thì nàng đương nhiên có thể tự do.”

một khắc đó Chương Tĩnh Cầm cho rằng bản thân thật sự có thể bình an chạy thoát, cho dù chạy khôngđược xa cũng có thể tìm một chỗ để trốn.

Sau nửa canh giờ, khi nàng bị tên thủ lĩnh cười gằn ngã nhào vào bụi cỏ ven đường mới biết bản thân ngây thơ cỡ nào.

Đây chẳng qua chỉ là một trò chơi, tên thủ lĩnh là mèo, nàng là con chuột bị hắn đùa giỡn.

Sau khi mèo bắt được con mồi sẽ trêu đùa vài lần, cố ý để con mồi chạy đi, chờ con mồi cho rằng nó sắp chạy thoát, dùng toàn bộ sức lực để chạy trốn mới bắt con mồi trở về.

Nhiều lần như vậy, chờ con mồi cuối cùng cũng mệt mỏi thì tinh thần cũng đã chịu đủ dằn vặt con mèo mới không chút hoang mang bắt đầu hưởng dụng.

Chương Tĩnh Cầm không kêu khóc, mọi sức lực đều dùng vào việc giãy dụa. Nhưng mà điều này cũng không có chút tác dụng nào.

Nàng dù sao cũng chỉ là một người thiếu nữ mười sáu tuổi bình thường. Cho dù chỉ là một thư sinh trói gà không chặt cũng khỏe hơn nàng.

Huống chi hiện tại đối mặt với nàng chính là một tên binh sĩ Mông Cổ cao to cường tráng.

“Trước tiên ta sẽ khai bao cho tân nương tử, tối hôm nay tất cả chúng ta đều làm tân lang… ha ha ha.”

Tên thủ lĩnh cưỡi trên người nàng, trong miệng không sạch sẽ, dùng sức lôi kéo quần áo trên người nàng.

Gặp xui xẻo đầu tiên chính là la quần.

Sau lại phát hiện loại vải này dày mà mềm, dai, xé rất mất công sức, tốn thời gian, hắn đơn giản trực tiếp vén lên, lộ ra một cái quần trắng bên trong.

Tân nương mặc nội y để đại biểu cho trinh tiết, khác với những nội y thông thường, thắt lưng cũng không thắt ở trước eo mà là thắt ở sau lưng, vòng quanh bụng sau đó buộc nút ở một chỗ.

Bàn tay hắn tìm ở eo một lúc cũng không tìm được chỗ mở thì mất kiên nhẫn, lần thứ hai lôi kéo vải vóc.

Vải này chính là đồ vật cận thân nhất tất nhiên là mềm mỏng nhẵn nhụi…

Trong tai rõ ràng nghe được tiếng vải bị xé rách.

Chương Tĩnh Cầm vốn đã kiệt sức lại bị tiếng vải bị xé kích thích, đột nhiên giãy dụa kịch liệt, kết quả là bị tên thủ lĩnh tàn bạo cho mấy bạt tai.

Nàng bị đánh cho choáng váng, nước mắt không tự chủ được mà tràn ra.

“Tân nương, lão tử nói cho nàng biết một đạo lý thật sự, bâu giờ các huynh đệ chúng ta nhất định sẽluân phiên XXX ngươi, nàng hãy ngoan ngoãn mà thuận theo còn có thể bớt chút đau khổ về thân xác, nếu không thì…”

Tên thủ lĩnh dừng lại một chút rồi nói tiếp “…Cho dù nàng có trở thành một người chết chúng ta cũng sẽkhông tha cho nàng đâu!”

Lời nói của hắn còn chưa dứt xung quanh liền vang lên mấy tiếng cười nói phụ họa.

Còn có…

một âm thanh ‘Đùng’ vang lên.

Đó là tiếng roi da quất lên cánh cửa.

“Tên hỗn đản nào dám…”

Tên thủ lĩnh còn chưa dứt lời liền ngậm miệng lại.

Chương Tĩnh Cầm còn chưa rõ có chuyện gì xảy ra, chỉ cảm thấy trên người nhẹ đi.

Tên khốn này vậy mà lại tự động buông tha nàng.

Lại được tự do một lần nữa, chuyện đầu tiên nàng làm là thả váy xuống, che lấy phần da thịt bị lộ ra bên ngoài. Chạy thì không cần, nàng là người, bọn họ có ngựa, hai chân làm sao chạy thắng được bốn chân.

“Trước khi công thành ta đã nói cái gì?”

âm thanh lạnh như băng truyền từ trên cao xuống.

Chương Tĩnh Cầm ngẩng đầu lên nhìn.

Chẳng biết từ lúc nào xung quanh có nhiều thêm ba kị binh Mông Cổ, dẫn đầu là một tên mặc chiến bào còn hoa lệ hơn tên thủ lĩnh kia rất nhiều, mũ giáp còn mạ Ngọc thạch, chắc là cấp bậc cao hơn.

“Ngươi đến nói đi.”

Bởi vì không có ai trả lời, người kia vung roi dài lên, đánh vào người tên thủ lĩnh cùng một tên binh lính.

“Vương gia nói, tiền bạc trang sức đều là của chúng thuộc hạ, gặp phải những tên nam nhân phản kháng thì giết không tha, nhưng không cho… không cho…”

“không cho cái gì?”

Lại một roi hạ xuống.

“không cho bắt nạt phụ nữ trẻ em!”

“A, vậy bây giờ các ngươi đang làm cái gì? Đừng có nói với ta tân nương này là binh lính Đại Ân giả gái, một người một ngựa nửa đường mai phục tấn công, ngươi xé quần áo của nàng là để chứng minh sau đó sẽ tiếp tục xử lý.”

Vị Vương gia kia vẫn lãnh đạm nói chuyện, Chương Tĩnh Cầm nghe xong cũng không nhịn được cười.

Nhưng những tên binh lính kia lại không cười nổi, bọn họ ngay cả nói cũng không dám.

“Vương gia, mọi người cực khổ lâu như vậy rồi, ngay cả chút ngon ngọt cũng chưa nếm được, lần sau làm sao có thể cam tâm tình nguyện xông pha chiến đấu.”

Tên thủ lĩnh cuối cùng vẫn là tên đầu gỗ, dựng lên chút can đảm, bắt đầu cãi cọ với Vương gia của bọn họ.

Lúc này Chương Tĩnh Cầm mới thấy rõ trên má tên thủ lĩnh có thêm một vệt máu làm cho khuôn mặt dữ tợn của hắn càng thêm hung ác.

Ánh mắt của nàng rơi vào cái roi trong tay vị Vương gia, nghĩ có lẽ đây là kiệt tác của hắn.

“Nếu ngươi muốn nữ nhân thì trong quân có quân kỹ, lấy cấp bậc của ngươi thì không cần đứng xếp hàng, hàng đêm đều có người vào trướng hầu hạ ngươi, thậm chí không cần ra lệnh, làm sao không có chút ngon ngọt nào, cần tìm nữ nhân người Hán phát tiết nói chuyện?”

Tên thủ lĩnh còn muốn cãi lại nhưng roi trong tay tên Vương gia lần thứ hai hạ xuống, trên mặt thình lình có thêm một vết thương mới.

“Về trại đi, tìm Phó tướng lĩnh phạt, nếu để ta biết có bất kỳ ai dám vi phạm mệnh lệnh của ta, như vậy hắn sẽ không có cơ hội để tiếp tục phạm sai lầm nữa.”

Lời này có chút quanh co, nhưng cũng không khó giải thích, nếu chỉ có người chết mới có thể bảo vệ bí mật thì cũng chỉ có người chết mới không làm việc, mới không tiếp tục phạm sai lầm.

không phục nữa thì sao, người Ngõa Lạt không quy củ nghiêm minh như người Hán, tên thủ lĩnh có thể cùng cấp trên tranh luận nhưng hắn dù sao cũng chỉ là thuộc hạ, cũng không thể động thủ đánh trả lại hai roi, người chịu thiệt vẫn là hắn.

hắn tức giận lĩnh mệnh, trèo lên lưng ngựa, dẫn một đám thuộc hạ rời đi.

Vị Vương gia kia chưa từng liếc mắt nhìn hắn nhiều hơn một cái, ngược lại hơi cúi đầu, ánh mắt cũng nhìn chằm chằm Chương Tĩnh Cầm.

Chương Tĩnh Cầm trải qua mấy lần đại nạn đúng là đã luyện ra mấy phần trấn tĩnh lâm nguy khôngloạn.

Trước khi lên kiệu hoa, mợ đang trong lúc rối ren nói với nàng chuyện nam nữ bởi vậy nàng cũng biết đại khái, chuyện vừa rồi căn bản chưa đến mức nàng khó chấp nhận, nàng bị đàn ông khinh bạc nhưng vẫn chưa bị thiệt gì nhiều, cũng không buồn như vậy.

Lúc này người có ý đồ xấu đã đi rồi, chuyện đầu tiên Chương Tĩnh Cầm cần làm tất nhiên là cám ơn ân nhân.

Nàng bò lên, nhẹ nhàng cúi đầu một cái “Ân cứu giúp của Vương gia tiểu nữ sẽ ghi nhớ trong lòng…”

“Sau đó không biết lấy gì báo đáp đúng không?” Nam nhân đột nhiên chen miệng nói “Ta có thể nói cho nàng một cách hay.”

Chương Tĩnh Cầm ngẩn ra, không rõ vì sao.

“không biết lấy gì báo đáp vậy lấy thân báo đáp, đây không phải là câu chuyện người Hán các ngươi ca tụng sao?”

Nam nhân không đợi Chương Tĩnh Cầm hoàn hồn, tự mình nói tự mình vui vẻ “Ta là Bố Hòa Cáp Đạt, Bố Hòa là cứng rắn, Cáp Đạt là nham thạch, ta là khối nham thạch cứng rắng, là chỗ dựa vững chắc, nàng có một thân một mình, phiêu bạt không nơi nương tựa không bằng chọn ta làm nơi dựa vào, thế nào?”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.