Độc Thê Của Hoạn Quan Có Thai

Chương 155: Chương 155: Cái giá nặng nề nhất (3)




Quân Cơ Lạc cũng dắt Đường Tứ Tứ ra cửa. Nhưng vào lúc này, trong hai tên cầu thịt có một tên đột nhiên lăn về phía Đường Tứ Tứ, cực kì không biết xấu hổ đưa tay kéo quần áo Đường Tứ Tứ, không cho nàng rời đi. Đường Tứ Tứ hô to một tiếng, Quân Cơ Lạc liền vận công tung một quyền vào tên cầu thịt đó…

Nhưng tên cầu thịt đó đột nhiên buông váy Đường Tứ Tứ ra, quỳ rạp mình trên đất, sau đó giống như con thằn lằn duỗi dài đầu lưỡi, dùng đầu lưỡi bốc ra mùi tanh tưởi đó liếm nắm tay đang đánh về phía hắn của Quân Cơ Lạc.

… thật sự rất ghê tởm!

“Tứ Tứ, nàng đi trước đi, bên ngoài sẽ có người tiếp ứng nàng!” Quân Cơ Lạc dặn dò Đường Tứ Tứ mộttiếng, sau đó lập tức rút khăn tay lau mạnh tay mình.

Lúc này một tên cầu thịt khác cũng lăn đến đây. Đầu tiên hắn đụng mạnh vào ngực Quân Cơ Lạc, lực đánh cực đại làm Quân Cơ Lạc lảo đảo vài bước.

Tiếp sau hai tay hai chân tên cầu thịt đó chạm đất, tư thế ngồi như là con cóc. Trong mắt hiện lên chút tia màu lục sâu kín, canh đúng thời gian, mạnh mẽ nhảy về phía Quân Cơ Lạc, một bước nhảy này cao tầm 5, 6 thước, sau đó trực tiếp dùng cái miệng tanh tưởi ghê tởm của hắn cắn vào cổ Quân Cơ Lạc, không ngừng cắn cổ Quân Cơ Lạc.

thật sự là cái sau càng ghê tởm hơn cái trước!

Quân Cơ Lạc ghét bỏ muốn vung hắn ra, mà tên còn lại cũng nhảy tới, hai người một kẻ phụ trách công kích ngực, một kẻ phụ trách công kích chỗ hạ thân Quân Cơ Lạc.

Trình độ hạ lưu vô sỉ này khiến cho người không còn gì để nói.

Quân Cơ Lạc tuy rằng võ công cao cường nhưng chiêu thức tấn công của bọn cầu thịt này rõ ràng khiến người ta quá sức buồn nôn. Quân Cơ Lạc muốn bắt bọn chúng cũng cần một ít thời gian.

Đường Tứ Tứ không dám ở bên cạnh lâu thêm, nàng sợ sự hiện diện của mình sẽ trở thành trói buộc áp chế Quân Cơ Lạc, nhìn lại Quân Cơ Lạc đang trong vòng hỗn chiến lần nữa, nàng lập tức nâng váy, xen lẫn giữa đám đông, nhanh chóng chạy ra cửa điện.

Ngoài điện, một tia sét đánh ầm xuống. Mưa to vẫn còn tiếp tục rơi. Đám người tản ra bốn phía tránh mưa. Khi Đường Tứ Tứ chạy ra khỏi Trường Hoan Điện, nàng nhìn thấy cung đình trang nghiêm giờ đây đã hóa thành điện tu la. Binh sĩ mặc áo giáp đang giáo đấu cùng một đám người áo đen bịt mặt. Trận chiến giữa hai bên rất kịch liệt, khắp nơi đều là máu phun tung tóe, còn có cả tay chân người khôngtoàn vẹn.

Tình cờ có người vô tội ngang qua chỗ hai phe đánh nhau cũng sẽ bị đao kiếm tàn ác gây thương tích, tiếng hét chói tai đến rách cổ họng quanh quẩn giữa đêm mưa to không dứt, tiếng sau càng thê thảm hơn tiếng trước.

Đường Tứ Tứ còn đứng ở mái hiên ngoài điện do dự không biết chạy trốn nơi nào thì cách chỗ nàng không xa có một đối mắt âm trầm lạnh như băng nhìn nàng không chớp. Ánh mắt đó ngoan độc âmlãnh, mang theo sự phẫn nộ cùng không cam lòng ngập trời, hắn lặng lẽ theo đuôi Đường Tứ Tứ, trong tay áo giấu thanh chủy thủ phát ra tia sáng lợi hại trong đêm mưa lạnh như băng.

Đường Tứ Tứ cảm giác được phía sau có từng trận gió lạnh thổi tới. Nàng quay đầu nhìn, chỉ thấy mộtvài người chạy từ điện ra xẹt qua người nàng, ngoài ra, không có gì khác.

Trong lòng nàng nghi ngờ, liền đi nhanh hơn, phía sau cũng truyền đến một hồi tiếng bước chân dồn dập.

Nàng dừng bước quay đầu nhìn, trong bên tối chẳng có bóng người nào.

Đường Tứ Tứ suy nghĩ, biết chắc chắn mình đã bị người ta theo dõi. Nàng không dám dừng lại lâu, nhấc váy chạy về hướng có đèn đuốc sáng. Mà bóng đen đó vẫn như sói đói theo sát.

Mắt thấy khoảng cách càng ngày càng gần, bóng đen giơ chủy thủ lên, muốn thừa cơ đâm loạn vào người Đường Tứ Tứ, đưa nàng xuống cửu tuyền để báo thù.

Ầm ầm!

trên trời lại giáng xuống một tia sét.

“Tẩu tử!” Cách đó không xa một một nam nhân cường tráng xông mưa chạy đến. hắn vác trên vai mộtcây trường đao, theo sau còn có một đoàn người đang kích động. Bóng đen đó biết có biến, sắc màu con ngươi đột nhiên biến đổi, nhanh chóng trốn vào một góc tối.

Mạc Lương kích động đi đến trước mặt Đường Tứ Tứ, vô cùng thẳng thắn đánh giá toàn thân trên dưới Đường Tứ Tứ một lần, thấy nàng không gắp chuyện gì hắn mới dùng sức vỗ ót, ngượng ngùng nhe răng cười với nàng, “Tẩu tử, xin lỗi, bọn ta đã tới chậm.” May mà không có việc gì, nếu thật có chuyện khônghay xảy ra, Cửu Thiên Tuế chắn chắn sẽ lột da hắn rồi hầm lên.

Mạc Lương vừa nói xong, binh lính phía sau lập tức bao quanh bảo vệ Đường Tứ Tứ, trong tình huống này, Đường Tứ Tứ hiển nhiên tạm thời thoát khỏi cảnh nguy khốn. Còn những người bị vây trong điện chưa trốn ra được đương nhiên không được may mắn như nàng.

Đường Tứ Tứ quay đầu nhìn về Trường Hoan Điện, phát hiện cửa lớn đã đóng lại. Mà Quân Cơ Lạc vẫn chưa chạy ra ngoài.

“hắn, sẽ không gặp chuyện không may chứ?” Đường Tứ Tứ lo lắng hỏi. Nàng vốn biết Đường Vân Nhiễm và Mộ Dung Nhược Hồng sẽ thừa dịp đêm nay làm đại sự, nhưng như thật không ngờ hai người bọn họ dám đùa lớn như vậy.

rõ ràng hai người này muốn được ăn cả ngã vè không, muốn thừa dịp tối này một đao trừ bỏ Quân Cơ Lạc, Mộ Dung Quân Thương và cả Mộ Dung Ôn Trạch.

Mạc Lương cười ha ha, tràn đầy tự tin vỗ ngực, cam đoan, “Tẩu từ người yên tâm đi! Cửu Thiên Tuế nhất định không có việc gì. Cửu Thiên Tuế hắn còn sợ người gặp chuyện ngoài ý muốn, đặc biệt mời cả Tiết thần y theo.”

Trong góc tối, khóe miệng bóng đen đó lộ ra nụ cười hung ác nham hiểm, trong mắt cũng phát ra tia âm u lạnh lẽo, rõ ràng trong cây chủy thủ có độc.

hắn nhếch miệng cười thầm, ánh mắt cũng nhìn về Trường Hoan Điện, tia âm u trong mắt càng sâu.

Quân Cơ Lạc sẽ không có việc gì? Ha ha, các ngươi nằm mơ đi!

Con hổ và sư tử này chỉ là đồ khai vị Đường Vân Nhiễm chuẩn bị cho bọn hắn mà thôi, nàng ta còn có vũ khí bí mật. Mộ Dung Nhược Hồng không thể nào thất bại!

Bóng đen suy nghĩ, quay đầu nhìn Đường Tứ Tứ cùng Mạc Lương bằng ánh mắt đầy ý châm chọc.

Chờ chút nữa, chờ khi Quân Cơ Lạc chết rồi, hắn sẽ “hảo tâm” đưa luôn Đường Tứ Tứ đến địa ngục, để cho hai vợ chồng bọn họ được “đoàn tụ” tại âm phủ.

Trong Trường Hoan Điện.

Đường Vân Nhiễm và Mộ Dung Nhược Hồng không trốn, hai người vẫn ngồi nghiêm chỉnh trên ghế như cũ. Hai bên người bọn họ có mấy trăm cung nỏ thủ mặt áo đen bịt mặt. Lần này Mộ Dung Nhược Hồng rút kinh nghiệm lúc trước, không hề dựa vào võ tướng khác trong triều. Mà là phái hết những ám vệ hắnâm thầm huấn luyện vài năm qua ra.

Những ám vệ này võ công cao cường, lại chỉ nghe lời hai người bọn họ. không thể nào phản bội bọn họ được.

Còn người bên ngoài… Từ trước đến này thắng làm vua thua làm giặc, chỉ cần đêm nay bọn họ có thể thành công trừ bỏ kẻ địch, cuối cùng chờ cửa lớn mở ra, những người bên ngoài sao dám không phục.

Mộ Dung Nhược Hồng đầy hứng thú thưởng thức cảnh tượng sư tử, hổ và mãng xà nhảy loạn trong điện. Con sư tử và con hổ đã trở nên cuông bạo thấy người liền mở to mồm đỏ như bồn máu cắn xuống. Trong nháy mắt, những thái giám cung nữ không may không kịp chạy đi, mười thì có tám chín bị mãnh thú cắn. Đường Vân Nhiễm ngửi được mùi máu tươi tràn ngập trong không khí, cả người nàng ta đều hưng phấn. Đối với nàng ta mà nói, trên đời này có hai loại người, một loại là nàng ta có thể lợi dụng, hai là nàng ta không thể sử dụng. Đối với những người nàng ta có thể lợi dụng, nàng ta cũng không keo kiệt. Khi cần thiết, nàng ta có thể tự mình hiến thân hối lộ loại người đó. Còn những người nàng ta không thể lợi dụng, thực xin lỗi! Phế vật như vậy không cần xuất hiện trước mặt nàng ta, từ trước đến nay, nàng ta không hề khách sáo với bọn phế vật.

(mụ Đường Vân Nhiễm này kiếp trước chắc là yêu quái quá)

Những gì trước mắt đều như trong dự tính của bọn họ, Mộ Dung Nhược Hồng gật đầu hài lòng, quay đầu nhìn Đường Vân Nhiễm, kiêu ngạo khen ngợi, “Nhiễm Nhi, nàng quá lợi hại. Trẫm cũng cảm thấy không bằng nha, may mà nàng không phải là nam nhi, bằng không thiên hạ này sớm muộn đều thuộc về nàng.”

Đường Vân Nhiễm nũng nịu cười, “Bệ hạ, nô tì làm mọi chuyện đều vì chàng mà. Chàng là chỗ dựa cả đời này của Nhiễm Nhi, cho dù Nhiễm Nhi máu chảy đầu rơi cũng muốn liều mạng vì chàng một phen!”

Mộ Dung Nhược Hồng lộ ra nụ cười hào sảng của nam tử hán đại trượng phu, vô cùng tự hào ôm Đường Vân Nhiễm vào lòng. Đường Vân Nhiễm tựa vào lòng hắn, hai mắt nhìn chằm chằm cảnh tượng dưới điện.

Đêm nay, nàng ta rốt cuộc có thể giải quyết hết những kẻ uy hiếp mình!

sự nhẫn nhục của nàng ta, sự tạm nhân nhương vì lợi ích toàn cục của nàng ta… đều phải kết thúc trong đêm nay. Sau đó, nàng ta sẽ trở thành nữ nhân tôn quý nhất Tiêu quốc.

Chỗ đại điện dưới bậc thang, Mộ Dung Ôn Trạch từ đầu đến cuối không hề động thân mình, Mộ Dung Quân Thương lại càng không chạy trốn. Hai người ngồi bên cạnh một cái bàn, một người vui sướng nhìn Quân Cơ Lạc bị hai tên cầu thịt công kích; một người thích thú nhìn Quân Cơ Lạc chiến đấu quyết liệt cùng hai tên cầu thịt.

Cửa lớn của Trường Hoan Điện cũng đã bị thủ hạ của Mộ Dung Nhược Hồng đóng lại, người bên ngoài muốn vào cũng không dễ dàng. Qua khoảng một nén nhang, con hổ và sử tử đã cắn gần hết những người có ý đồ chạy trốn, rốt cuộc chịu đem ánh mắt dời về phía Mộ Dung Quân Thương và Mộ Dung Ôn Trạch vẫn im lặng ngồi trong góc.

Mộ Dung Nhược Hồng tránh sau bọn ám vệ đang giương nỏ, cười lớn, cao giọng nói với Quân Cơ Lạc, Mộ Dung Ôn Trạch, Mộ Dung Quân Thương ở nội điện, “Bọn người tự cho là đúng các ngươi, thường ngày không ít lần mắng trẫm là chó. Nhưng đêm nay, bọn người tự cho là đúng như các ngươi lại phải chết dưới tay thủ hạ của ta. Ha ha! Sau này chỉ cần trẫm mơ thấy chuyện đêm nay sẽ cười đến tỉnh giấc. Còn các ngươi… Diêm vương gia đang chờ các ngươi đó!”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.