Độc Thê Của Hoạn Quan Có Thai

Chương 176: Chương 176: Cái gọi là muốn chết trong muốn chết muốn phế muốn mang thai!




Edit: Diệp Nhược Giai​

Mộ Dung Quân Thương nắm tay thành quyền, đặt bên miệng ho nhẹ một tiếng, ‘Trì Hằng Liễu’ lúc này đột nhiên hô to với Đường Tứ Tứ, "Tứ Tứ, huynh biết hôm nay huynh hành động rất đột ngột, nhưng huynh có nỗi khổ bất đắc dĩ mà lại không thểnói. Tóm lại, bất kể thế nào, huynh sẽ giết Nhiếp chính vương!"

‘Trì Hằng Liễu’ nói lời này rõ ràng là muốn vấy tội cho Trì Hằng Liễu thật. một câu có nỗi khổ bất đắc dĩ đã ngăn chặn hoài nghi của mọi người về động cơ khiến Trì Hằng Liễu muốn giết Nhiếp chính vương.

Mà Trì Hằng Liễu bắt cóc Mộ Dung Quân Thươngở trước mắt bao người, nếu Trì Lệ Dập muốn bảo hộ cho nhi tử của mình, sẽ có nhược điểm nằm trong tay Mộ Dung Quân Thương. Mộ Dung Quân Thương nắm nhược điểm của Trì Lệ Dập, đương nhiênkhông sợ Trì Lệ Dập không chịu đứng về phe hắn.

Con trai ruột và cháu ngoại, người bình thường khẳng định đều chọn con trai ruột.

Vốn dĩ lực chú ý của Đường Tứ Tứ còn chưa đặt lên người ‘Trì Hằng Liễu’, bây giờ lại bịhắn điểm danh. Nếu tiếp theo đây nàng không nói vài câu, thật sự không được hợp lý.

Nàng rút ra bàn tay đang bị Quân Cơ Lạc nắm, vẻ mặt bình tĩnh, ánh mắt bình thản nhìn ‘Trì Hằng Liễu’, khuyên, "Biểu ca, huynh tha cho Nhiếp chính vương đi. Nhiếp chính vương hắn... Mặc dù trong khoảng thời gian Trần quốc tiến đánh Tiêu quốc chúng ta, hắn từng lén phái người ám sát cậu và huynh, nhưng ông trời phù hộ, cậu và huynh cũng không xảy ra chuyện gì. Tuy cậu và huynh hoài nghi Nhiếp chính vươngâm thầm cấu kết với hoàng đế Trần quốc, bán đứng tướng sĩ Tiêu quốc chúng ta, nhưng không phải là bây giờ chúng ta còn chưa có chứng cứ gì sao?

đã như vậy, chúng ta liền nhịn xuống cơn tức này đi. Hơn nữa muội nghĩ, nhất định là Nhiếp chính vương cũng không muốn giết cậu, chỉ là hắn bị kẻ gian trá ở bên cạnh mê hoặc, suy nghĩ nhất thời không thông suốt mà thôi, cực chẳng đã mới xuống tay với cậu.”

Đường Tứ Tứ phản ứng rất nhanh, ‘Trì Hằng Liễu’ nói là có nỗi khổ bất đắc dĩ, nàng lập tức sốt sắng tạo ra một nỗi khổ bất đắc dĩ cho ‘Trì Hằng Liễu’. Cấu kết với nước khác, mưu đồ gây rối, đây chính là tội danh rất lớn đó nha. Mộ Dung Quân Thương muốn chụp tội danh ám sát Nhiếp chính vương cho biểu ca nàng, nàng lập tức cũng "bịa đặt" một tội danh phản quốc cho hắn.

Cái này, ‘Trì Hằng Liễu’ không biết nên đáp lại Đường Tứ Tứ thế nào, còn Yến Mặc mang vẻ mặt oán giận, kháng nghị nói, "Quân phu nhân, ngươi đừng có mà ngậm máu phun người. Chủ nhân nhà ta kính nể Trì tướng quân nhất, sao có thể phái ngườiđi giết ông ấy. Lại còn cả chuyện âm thầm cấu kết với hoàng đế Trần quốc nữa, lời nóivô căn cứ như vậy…”

Đường Tứ Tứ cong môi cười, dùng giọng điệu nước đôi, ậm ờ nói, "Nhiếp chính vương có làm chuyện này hay không, đương nhiên trong lòng hắn biết rõ nhất, cũng khôngphải chỉ cần ngươi ầm ĩ ở đây thì có thể chứng minh là hắn trong sạch.”

Người đứng xem náo nhiệt xung quanh đã bắt đầu nhỏ giọng nghị luận.

Đôi mắt đào hoa trong trẻo lạnh lùng của Mộ Dung Quân Thương lộ ra một tia khiến người ta phải sợ hãi, hắn thầm mắng trong lòng một câu, "Chết tiệt!"

Hai chân hắn truyền đến cảm giác đau đớn sâu sắc, nhắc nhở hắn cần phải nhanh chóng rời khỏi Cửu Thiên Tuế phủ, nhưng Đường Tứ Tứ âm hiểm nói ra một câu bậy bạ như thế, chẳng phải là đang muốn kéo Yến Mặc cùng ‘Trì Hằng Liễu’ vào một đề tài thảo luận khác sao. Mà đề tài này một khi đã mở ra, làm sao có thể ngừng dễ dàng đến thế?

Mồ hôi lạnh ứa ra trên trán hắn. Gió vi vu thổi qua, hắn có thể rõ ràng nhận thấy quần áo sau lưng hắn đã ướt đẫm mồ hôi, gió vừa thổi qua một cái liền cảm thấy lạnh như băng.

Mà hai chân đau đớn khiến hắn có loại cảm giác như sắp chống đỡ không nổi nữa, hắnthật sự cấp bách, rất cần rời khỏi đây nhanh một chút.

Ánh mắt của ‘Trì Hằng Liễu’ biến đổi, khô cằn nói, "Tứ Tứ, muội nhớ nhầm rồi, Mộ Dung Quân Thương tên khốn nạn này đâu có phái người ám sát cha huynh cùng huynh. Huynh muốn giết Nhiếp chính vương còn không phải bởi vì... muội!” Chuyện cho tới nước này, vì muốn rửa sạch tội danh mà Đường Tứ Tứ đổ lên đầu Mộ Dung Quân Thương, ‘Trì Hằng Liễu’ vắt óc suy nghĩ một phen, rốt cuộc mở miệng nói ra “nỗi khổ” khiến hắn muốn ám sát Mộ Dung Quân Thương.

"Tứ Tứ, Mộ Dung Quân Thương tên khốn nạn này, hắn… hắn biết rõ muội đã gả cho Quân Cơ Lạc, vậy mà vẫn luôn trêu chọc muội, gây ra một ít chuyện khiến muội hiểu lầm. Tứ Tứ, huynh là biểu ca của muội, huynh không muốn nhìn thấy một ngày nào đó muội bị nhốt vào lồng heo đem đi ngâm nước. Huynh phải giết hắn!"

‘Trì Hằng Liễu’ cảm thấy cắm một cái sừng lên đầu Quân Cơ Lạc trước công chúng thế này, sẽ làm cho Quân Cơ Lạc cực kỳ mắt thể diện, lại còn có thể lấy lòng Mộ Dung Quân Thương. Nhiếp chính vương có thể mê hoặc tiểu nương tử của Cửu Thiên Tuế đến thất điên bát đảo, tin tức này mà truyền ra ngoài, đương nhiên dân chúng sẽ cảm thấy Nhiếp chính vương lợi hại hơn Cửu Thiên Tuế.

hắn vừa dứt lời, đám thiên kim cùng với công tử thế gia đã bắt đầu xì xào bàn tán, ánh mắt nhìn về phía Đường Tứ Tứ cũng trở nên kỳ quái.

Đường Tứ Tứ thật không ngờ tên ‘Trì Hằng Liễu’ này lại chơi xỏ lá như vậy, trói nàng với Mộ Dung Quân Thương lại một chỗ. Nàng vừa mở miệng định phản kích, Quân Cơ Lạc đã biếng nhác cười thành tiếng.

Dưới ánh mắt nhìn chăm chú của mọi ngưới, Quân Cơ Lạc tiến lên phía trước vài bước,một bàn tay to ôm lấy thân thể mảnh khảnh của Đường Tứ Tứ, mỉm cười, tầm mắt khinh miệt chống lại ‘Trì Hằng Liễu’, "Trì biểu ca, bản đốc ấy à, khẩu vị có hơi nặngmột chút. Nghe ngươi nói Tứ Tứ có tình ý với Nhiếp chính vương, mà Nhiếp chính vương còn thường xuyên trêu chọc Tứ Tứ, trong lòng bản đốc chẳng những không có nửa phần khổ sở, mà còn cảm thấy thực sự vui mừng.”

Quân Cơ Lạc lại sâu kín quay đầu nhìn Đường Tứ Tứ, giọng nói biếng nhác mê ly, trong đôi mắt mang theo trêu tức, "Tứ Tứ, vi phu quả nhiên không nhìn lầm nàng. Nàng xem, nàng gả cho người có quyền lực nhất, có năng lực nhất… Chờ sau này, nàng lại sinh một đứa con xinh đẹp nhất cho vi phu. Đến lúc đó, một kẻ mà ai ai cũng bảo là gian hoạn phải đánh như bản đốc, vừa vặn có thể xứng mới một dâm phụ như nàng. Hai chúng ta có thể vĩnh viễn gắn bó trọn đời, hảo hợp trăm năm."

Quân Cơ Lạc lại đột nhiên chuyển đề tài, châm chọc nói với ‘Trì Hằng Liễu’, “Còn nữa, cái chuyện ‘ngâm lồng heo’ chó má mà ngươi nói ấy, bản đốc là tướng công của Tứ Tứ mà còn không ngại nàng đi ngoại tình, vậy ngươi tham gia náo nhiệt gì chứ? Ngươi con mẹ nó đừng có hô khẩu hiệu là vì Tứ Tứ, làm chuyện đặc biệt gây tổn hại cho nàng.”

Trình độ “không biết xấu hổ” của Quân Cơ Lạc đãđạt tới mức khiến người ta phải trố mắt. Cái ý tưởng biến thái cảm thấy vinh dự vì bị cắm sừng thế này đã làm chấn kinhkhông ít người trong sân.

Đường Tứ Tứ cũng không muốn cứ thế buông tha cho ‘Trì Hằng Liễu’, "Biểu ca, huynhnói huynh muốn tốt cho muội, nhưng muội không cho phép huynh gây ra chuyện thương thiên hại lí như thế. Vương tử phạm pháp còn bị phạt tội như thứ dân, huynhđã phạm vào chuyện này, muội đây sẽ không che chở cho huynh. Cần làm thế nào thìcứ làm thế đó đi.”

Đường Tứ Tứ biết nếu lúc này mình bảo với mọi người trong sân, ‘Trì Hằng Liễu’ đangbắt cóc Nhiếp chính vươngcăn bản không phải người thật, vậy thì người trong sân sẽchỉ cảm thấy đây là thủ đoạn của nàng để chạy tội cho Trì Hằng Liễu. một khi đã như vậy, bây giờ cứ giải quyết xong xuôi tên Trì Hằng Liễu giả này trước đã, sau đó lại bóc lớp da trên mặt hắn ra trước mặt mọi người, vậy đương nhiên là có thể rửa sạch oan khuất cho biểu ca.

Quân Cơ Lạc giao Đường Tứ Tứ cho Thanh Nhi chiếu cố, còn hắn thì ra lệnh cho thủ hạ đã sớm mai phục xung quanh, bao vây toàn bộ tiền sảnh. Dưới tình huống này, nếu Quân Cơ Lạc không nhượng bộ, ‘Trì Hằng Liễu’ có chạy đằng trời cũng không thoát. Quân Cơ Lạc phất tay áo một cái, vỗ vỗ tay, một thị vệ bên cạnh liền cong người về phía trước. Quân Cơ Lạc vén góc tay áo, ngồi lên lưng thị vệ kia.

Thưởng thức cung nỏ trong tay một phen, Quân Cơ Lạc nhắm ngay ‘Trì Hằng Liễu’, "Thả Nhiếp chính vương, nếu không thì bản đốc sẽ khiến ngươi lập tức phun máu ngay tại chỗ.”

Tả Thương Minh dùng sức rạch một đường lên cổ Mộ Dung Quân Thương, "Cửu Thiên Tuế, mạng của Nhiếp chính vương còn đang nằm trên tay của ta. Nếu ngươi khôngmuốn Nhiếp chính vương chết, vậy phải ngoan ngoãn thả ta đi."

Chất độc trên hai chân Mộ Dung Quân Thương đã thông qua đường máu lan ra khắp toàn thân. Sắc mặt hắn trắng bệch như giấy, khuôn mặt trong trẻo lạnh lùng vì đau đớn mà kết một tầng băng sương.

hắn hơi gian nan mở miệng, "Cửu Thiên Tuế, thả hắn đi... Bản vương sẽ không so đo gì với hắn…”

Quân Cơ Lạc nhìn khuôn mặt trắng bệch của hắn, trong đôi mắt u ám lóe ra tia sáng vui sướng khi người gặp họa, nhưng ngoài miệng thì vẫn nói lời chính nghĩa, "khôngđược! Hôm nay Trì Hằng Liễu dám bắt cóc Nhiếp chính vương! Biết đâu ngày mai sẽdám ám sát bệ hạ! Tuy bản đốc có chút quan hệ với hắn, nhưng đối với loại tiểu nhân vô sỉ này thì tuyệt đối không thể nể quá hóa hỏng.”

Mộ Dung Nhược Hồng cũng phụ họa theo Quân Cơ Lạc, hảo tâm nói, "Tam ca, ngươi yên tâm đi. Có Cửu Thiên Tuế ở đây, ngươi sẽ không có chuyện gì đâu. Trì Hằng Liễu bắt cóc ngươi, bất kể thế nào trẫm cũng sẽ không bỏ qua cho hắn!"

Mộ Dung Ôn Trạch cũng bỏ đá xuống giếng, "Tam đệ, vài huynh đệ chúng ta có phúc cùng hưởng, có họa cùng chia. Hôm nay bản vương cũng dẫn theo mười mấy tên tùy tùng có thân thủ không tệ. Bản vương sẽ cho Cửu Thiên Tuế mượn bọn họ để dùng, đệ nhất định sẽ không sao đâu.”

Mộ Dung Quân Thương nháy mắt có loại cảm giác như tự bê đá đập vào chân mình.

Đương nhiên, hắn cảm thấy kế hoạch của mình rất hoàn mỹ, chỉ có duy nhất năng lựcchấp hành của Tả Thương Minh là không đủ. Nếu Tả Thương Minh có thể bắt cóc hắnsớm một chút, chẳng hạn như khi xe liễn của Mộ Dung Nhược Hồng tới, hoặc là khihắn còn chưa bị Cao thần y cắm ngân châm, nếu lúc đó Tả Thương Minh lao tới bắt cóc hắn, bọn họ liền có thể trốn thoát an toàn. Nhưng tên ngu dốt này lại chọn sai thời cơ, hiện tại chẳng những trốn không thoát, ngược lại còn trở thành cá nằm trên thớt mặc cho ba người kia chém giết.

Cung nỏ trên tay Quân Cơ Lạc lã được gài tên, nhắm ngay Tả Thương Minh, Tả Thương Minh hiện giờ rất hoảng sợ. hắn đâu có muốn chết đâu, tay cầm chủy thủ củahắn bắt đầu ức chế không được mà run run, phô trương thanh thế gào to, "Cửu Thiên Tuế, nếu hôm nay ta chết, nhất định sẽ khiến cho Nhiếp chính vương chôn cùng."

“không sao, tài bắn cung của bản đốc không phải để chơi, nhất định sẽ bắn thủng bụng ngươi trước khi ngươi giết Nhiếp chính vương!” Quân Cơ Lạc ngoan tuyệt nói, ngay sau đó mũi tên liền rời cung,lao vun vút về phía ngực Tả Thương Minh.

Đôi con ngươi của Tả Thương Minh mãnh liệt co lại, theo bản năng dùng sức kéo Mộ Dung Quân Thương từ trên xe lăn ra để chắn tên thay mình!

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.