Độc Thê Của Hoạn Quan Có Thai

Chương 242: Chương 242: Cửu Thiên Tuế pk Dạ Kiêu Cửu, ai mới là đệ nhất! (III)




Editor: Jun​

Quân Cơ Lạc vuốt ve cằm bóng loáng, chán ghét nâng mi nói:"Dạ quốc chủ vẫn nên nhanh làm chính sựđi. Ngươi muốn cứu người, bản đốc muốn giết ngươi. sự tình chỉ đơn giản như vậy không muốn có thêm chuyện phiền phức."

Dạ Kiêu Cửu tuyệt đối không phải nam nhân dưới tình huống này còn có tâm tình thản nhiên ngắm trăng. Cái gọi là uống rượu, chẳng qua là hắn có lý do mà thôi.

Đều là tính toán của hắn cất giấu bên trong.

Đôi mắt hẹp dài đào hoa của Dạ Kiêu Cửu nhìn thoáng qua Quân Cơ Lạc, con ngươi liễm diễm đao nhọn:"Được rồi. Cửu Thiên Tuế đã gấp gáp như vậy thì ta liền phụng bồi. Cho dù thế nào đêm nay ta cũng nhất định phải cứu được quốc sư trở về."

Dạ Kiêu Cửu vừa dứt lời liền thổi một tiếng khẩu tiếu. Khẩu tiếu vừa vang lên không lâu, trên ngã tư trống trải đột nhiên truyền đến tiếng ngựa hí vang, con ngựa phi nhanh tới trước mặt Dạ Kiêu Cửu thìdừng lại.

Quân Cơ Lạc không biết hắn còn những trò gì liền hỏi:"Dạ quốc chủ, không phải ngươi muốn dâng tông mã thất tây vực cho bản đốc đấy chứ?"

Dạ Kiêu Cửu nhẹ vỗ về đầu ngựa, cười yêu mị:"Cửu Thiên Tuế, ta đặt cho con ngựa nay một cái tên vô cùng dễ nghe. Nó tên là ---- Lạc Đâu. hiện tại ta lấy nó làm lễ vật tặng Cửu Thiên Tuế ngươi..." Con ngựa như muốn chứng thực lời nói của Dạ Kiêu Cửu, ở phía sau vô cùng phối hợp phì mũi một cái thậtvang.

Trong mắt Quân Cơ Lạc khẽ biến hóa nheo lại.

Dạ Kiêu Cửu bỗng nhiên giơ bảo kiếm trên tay lên, hét lớn một tiếng, thân mình nhảy vọt lên, nhắm đầu ngựa dứt khoát bổ xuống. Đầu rơi xuống đất nhưng tông mã không lập tức chết ngay mà chấn kinh phi về phía Quân Cơ Lạc. Trong nhất thời, máu đỏ tươi văng khắp nơi. Con ngươi u ám của Quân Cơ Lạc như hàn băng ngưng tụ. Roi da trên tay nhanh như chớp quất tới hướng chân sau của con ngựa, cuốn lấy chân sau, dùng sức kéo lấy, sau đó con ngựa lảo đảo ngã xuống đất. Tuy vậy nhưng chỗ máu tươi phun ra ở đầu tông mã vẫn văng khắp trong không trung.

Quân Cơ Lạc bình tĩnh xoay người, cởi ngoại bào trên người ra, che trước mặt chính mình.

Chỗ vân cẩm bào trắng bị máu tươi bắn vào phát ra tiếng "tư tư", sau đó không bao lâu chỗ vết máu đỏ sẫm lập tức biến thành màu tìm đen.

Con ngựa dãy dụa một lúc rồi không động đậy nữa. Mà chỗ máu tươi chảy ra cũng dần ngừng chảy. Quân Cơ Lạc quăng kiện vân cẩm trường bào tới chỗ miệng vết thương của con ngựa. Kiện vân cẩm bào sau đó liền bị máu tươi nhuộm thành màu tím đen.

trên người Quân Cơ Lạc chỉ mặc một kiện mãng long bào, hắn liếc nhìn Dạ Kiêu Cửu, hai tròng mắt u ám thâm thúy hơi cụp xuống, nhìn chằm chằm vào con ngựa đã chết, táp táp môi, dùng giọng ra vẻ nuối tiếc nói:"Ai, phần lễ vật thứ nhất này của Dạ quốc thực sự khiến bảo đốc kinh hãi. May mà bản đốc phản ứng kịp thời không thì hiện đã bị dính máu độc của ngựa mà chết bất đắc kỳ tử rồi.

Nhưng nghĩ lại nếu có thể chết trong tay Dạ quốc chủ thì cũng không hối tiếc. Đêm nay bản đốc lấy tính mạng của chính mình cùng Dạ quốc chủ liều mạng!"

Đôi mắt đào hoa phong tình của Dạ Kiêu Cửu nâng cao lên khiêu khích:"Ha ha, Cửu Thiên Tuế khiêm tốn rồi. Con ngựa này tuy rằng từ nhỏ dùng độc dược nuôi dưỡng. Nhưng nó dù lợi hại đến mấy cũng chỉ là một súc sinh, ta chưa từng nghĩ sẽ dùng tới một súc sinh để áp đảo Cửu Thiên Tuế ngươi. Vừa rồi chỉ là món ăn khai vị, để Cửu Thiên Tuế khởi động thân thể mà thôi."

Mưu sĩ phía sau Dạ Kiêu Cửu nhìn lên bầu trời đêm, sau khi nhìn thấy một thứ trên trời đang bay về phía bọn họ thi hưng phấn giật tay áo Dạ Kiêu Cửu một chút. Dạ Kiêu Cửu hiểu ý, ngẩng đầu lên xem, khóe miệng gợi lên nụ cười vừa lòng.

Thứ hắn chờ rốt cục cũng đến!

Quân Cơ Lạc theo ánh mắt của bọn họ cũng nhìn lên bầu trời đêm, chỉ thấy trên trời đêm không biết từ khi nào đã có hơn mười con chim to lớn bay tới, chim lớn bay xoay vòng ở giữa không trung trên đầu bọn họ không rời đi. Nhưng khi chúng bay tới gần hơn, Quân Cơ Lạc mới tập trung nhìn rõ, chim này đâu phải chim thật, căn bản chúng chính là mộc diên đã thất truyền trong truyền thuyết, trong truyền thuyết, mộc diên là chế tác tinh xảo của Lỗ Ban, mộc diên có thể bay ba ngày ba đêm không ngừng. Nhưng nghề này đã sớm thất truyền.

Quân Cơ Lạc liếm nhanh cánh môi, tinh tế phát hiện ra trên mộc diên còn có người ngồi.

"A, Dạ quốc chủ, ngay đến cả mộc diên đã thất truyền của Lỗ Ban đại sư cũng có thể chế tạo ra được. Trần quốc các ngươi cũng không ngốc như bản đốc tưởng." Tuy rằng Quân Cơ Lạc vẫn dùng giọng điệu trêu chọc nói nhưng khuôn mặt đã căng thẳng hơn, sắc mặt so với vừa nãy đã ngưng trọng hơn chút.

"Quân Cơ Lạc, không phải ngươi vừa mới hỏi ta đêm nay rốt cục muốn tới cứu người hay tới giết ngươi hay sao? Kỳ thật vấn đề này đều nằm trong tay ngươi quyết định. Nếu hiện tại ngươi có thể để lại Phong quốc sư cho ta, đêm nay ta cũng có thể không gây chiến. Còn không thì ta cũng sẽ không khách khi với ngươi." Áo choàng đỏ thẫm của Dạ Kiêu Cửu bay phấp phới trong gió, khuôn mặt yêu mị như loài hoa thuốc phiện tàn nhẫn lại làm ra vẻ tươi cười.

hắn vỗ tay vang một cái, một mộc diên đang xoay quanh trên đầu Quân Cơ Lạc đột nhiên lao xuống phía Quân Cơ Lạc đang đứng.

Đến. Quân Cơ Lạc lắc mình tránh sang bên cạnh, nhưng người nọ ngồi trên mộc diên nhấc tay áo, lộ ra trong tay áo ám tiễn.

Khởi động cơ quan ám tiễn, ám khi sắc nhọn phi tới đầy trời như đóa hoa hướng tới Quân Cơ Lạc. Thân mình Quân Cơ Lạc nhanh như chớp, mộc diên thay đổi hướng bay, lại đánh tới Quân Cơ Lạc. Lúc này đây, Quân Cơ Lạc bị mộc diên đụng phải, thân mình lui lại phía sau mấy bước, nới rộng khoảng cách với Da Kiêu Cửu.

Dạ Kiêu Cửu cất cao giọng mệnh lệnh với thị vệ ngồi trên mộc diên:"Toàn bộ tấn công Quân Cơ Lạc!"

Trong nhất thời, tất cả mộc diên đều tấn công Quân Cơ Lạc, cho dù Quân Cơ Lạc có thể tránh đi va chạm với mộc diên, nhưng mười mấy người phi ám tiễn dày đặc như châu chấu giương nanh múa vuốt phóng về phía hắn. Có mấy ám tiễn đuổi theo lướt qua trên người hắn. Quân Cơ Lạc hét lên một tiếng, lập tức phía sau khách điếm một số lượng lớn người xông ra.

Bao Hành Tôn dẫn đầu chạy tới bên cạnh Quân Cơ Lạc. Có Bao Hành Tôn trợ giúp, Quân Cơ Lạc đối phó với ám khí dày đặc dễ dàng hơn không ít.

Những người khác chạy đến từ khách điếm cũng nhanh chóng chia làm hai nhóm, một nhóm binh lính giương cung nỏ, một nhóm khác hàng ngũ chỉnh tề bắt đầu khởi động cơ quan cung nỏ trên cao, bắn tới mộc diên trên trời cao. Mộc diên có kích thước khổng lồ, có năng lực phi thường trên không trung, bình thường cung nỏ không có bao nhiêu lực ảnh hưởng tới chúng. Ngược lại mộc diên trên cao bắn ra ám tiễn dày đặc khiến cho cung thủ chết không ít.

Những người còn lại giao chiến với mấy trăm người phía sau Dạ Kiêu Cửu. Hai phía giằng co vô cùng ác liệt.

Dạ Kiêu Cửu thừa dịp Quân Cơ Lạc đối phó với mộc diên, nhảy người lên tới giữa không trung, tay cầm đao bổ xuống, Phong Hàn Lận bị trói giữa không trung được thả xuống.

"Quốc sư, ngài không sao chứ!" Dạ Kiêu Cửu đỡ lấy hắn đáp xuống mặt đất.

Phong Hàn Lận thống khổ lắc lắc đầu, họng khát khô khiến hắn không thể mở miệng nói chuyện.

"Dạ quốc chủ, Phong bán tiên, hai người thực sự xác định mình không có chuyện gì sao?" Tiếng cười nóicủa Quân Cơ Lạc đột nhiên vang lên. Dạ Kiêu Cửu ngẩng đầu nhìn lại đây mới phát hiện không biết từ khi nào Quân Cơ Lạc đã thoát khỏi hơn mười mộc diên, híp mắt phượng, tà mị đứng trước mặt bọn họ.

Cặp mắt Dạ Kiêu Cửu híp thành hai khe hở hẹp. Quân Cơ Lạc đột nhiên "ha ha" cười vang:"Dạ quốc chủ, thực đáng tiếc. Trước đây ngươi tại Tiêu quốc bận rộn một thời gian như vậy kết quả đều uổng phí.

Ngươi nói nếu thái giảm giả như bản đốc trở lại hoàng thành thì phải lấy màu nghiệm huyết thống sao? Ha ha, bản đốc sống nhàn nhã trong thân phận thái giám hơn nửa đời người, cưới vợ sinh con thì đãbuôn bán có lời. Thực không giám giấu diếm, lúc trước bản đốc còn trộm trở về hoàng thành một lần cùng nương tử của bản đốc thân mật gần gũi vài ngày. Có thể nói đó cũng là những ngày cuối cùng vợ chồng chúng ta có thể ở chung với nhau."

hắn dừng một chút, hắn lại tà ác cười nói:"Dạ quốc chủ, trước khi chết bản độc sẽ làm một chuyện tốt đó là mang theo hai người các ngươi chết cùng. Ngươi nói xem có phải bản đốc lại buôn bán có lời hay không?"

Khuôn mặt tuấn mỹ của Quân Cơ Lạc hiện lên vẻ điên cuồng, cơ bắp toàn thân gồng lên. Dạ Kiêu Cửu ngẩn ra, thực sự không thể tin được thái độ của Quân Cơ Lạc chuyển biến nhiều như thế.

Quân Cơ Lạc không gì không thể làm lại có thể la hét đi chết?

Thực sự là rất quỷ dị!

"Dạ quốc chủ, đêm nay ba người chúng ta ai cũng không thể thoát." Quân Cơ Lạc cao giọng tuyên bố, sau đó liền tiến công về phía Dạ Kiêu Cửu. Võ công của Dạ Kiêu Cửu không tầm thường, nhưng Quân Cơ Lạc cố tình có ý xấu công kích Phong Hàn Lận đang bị trọng thương. Phong Hàn Lận kinh hãi thân mình bất động, bởi vì Dạ Kiêu Cửu cố kỵ hắn ta nên trong khi đấu với Quân Cơ Lạc tốn không ít sức lực.

Cuối cùng Phong Hàn Lận rơi vào trong tay Quân Cơ Lạc. Quân Cơ Lạc giữ chặt Phong Hàn Lận bay đến trên mái hiên của khách điếm. Dạ Kiêu Cửu không thể không đuổi theo.

Quân Cơ Lạc mỉm cười, nhẹ giọng nói:"Dạ quốc chủ, hẳn là ngươi không biết, khách điếm này đã gài rất nhiều bom. Đêm nay ba người chúng ta đều sẽ chết."

Dạ Kiêu Cửu nheo mắt, đột nhiên Quân Cơ Lạc rút chủy thủ trong tay áo ra, đâm xuống Phong Hàn Lận. Dạ Kiêu Cửu cả kinh, làm sao có thể bỏ qua chuyện Phong Hàn Lận bị đâm trước mắt. hắn không thể bất động thêm liền dứt khoát tấn công Quân Cơ Lạc.

Quân Cơ Lạc thuận thế ôm lấy Phong Hàn Lận, thân mình hai ngươi lăn vài vòng trên mặt đất, cuối cùng mái hiên sụp xuống, bai người đều rơi xuống khách điếm.

Dạ Kiêu Cửu muốn liều mạng cứu Phong Hàn Lận, Quân Cơ Lạc lại liều mạng kéo lấy Phong Hàn Lận. Trong lúc nhất thời ba người giằng co.

Thị vệ phụ trách bên ngoài khách điếm theo mệnh lệnh của Quân Cơ Lạc châm ngòi dẫn bom. Vốn dĩ mọi người đều nghĩ Quân Cơ Lạc không có gì không làm được nhất định có thể thu phục Dạ Kiêu Cửu mà giữ thân toàn vẹn trở về.

Nhưng sự thật là...

Khi dây dẫn sắp cháy tới cuối cùng thì Quân Cơ Lạc vẫn không buông Phong Hàn Lận. Phong Hàn Lận biết Dạ Kiêu Cửu sẽ tiếp tục không bỏ cuộc.

Dạ Kiêu Cửu mà như vậy nhất định sẽ bị bom tạc tan xương nát thịt. Vì vậy hắn ta không biết lấy sức lực từ đâu đột nhiên đẩy Dạ Kiêu Cửu ra, dùng cổ họng khô rát khàn khàn gào lên:"đi mau!"

Dạ Kiêu Cửu luyến tiếc Phong Hàn Lận vẫn không buông tay.

Phong Hàn Lạn lại gào lên:"Buông!"

Quân Cơ Lạc bĩu môi cười, Dạ Kiêu Cửu sao có thể thoát, bọn họ sẽ cùng nhau xuống hoàng tuyền. Phong Hàn Lận quýnh lên, toan dung toàn bộ sức lực lấy đầu mình đụng Quân Cơ Lạc, hơn nữa còn ôm chặt lấy đùi Quân Cơ Lạc.

Dạ Kiêu Cửu vẫn không từ bỏ quyết tâm muốn cứu Phong Hàn Lận. hắn lại muốn tiến lên vài bước nhưng đều bị Phong Hàn Lận dứt khoát đẩy ra!

"Ta và Quân Cơ Lạc là được ngài và Đường Tứ Tứ cứu mới có thể sống sót tới bây giờ. hiện tại hai chúng ta chết cũng la điều bình thường. Quốc chủ nhớ kỹ, người đã đồng ý với ta trừ bỏ Đường Tứ Tứ thì mới có ngày quân lâm thiên hạ. Chớ quên!" Phong Hàn Lận gào thét với Dạ Kiêu Cửu.

Mà đúng lúc này, mưu sĩ của Dạ Kiêu Cửu cũng vọt vào trong khách điếm. Khi biết khách điếm sắp nổ, hắn kéo Dạ Kiêu Cửu ra khỏi khách điếm. Quân Cơ Lạc mím môi cười, làm bộ cũng muốn chạy khỏi khách điếm.

Phong Hàn Lận ôm chặt lấy đùi hắn không cho hắn rời đi.

"Cửu Thiên Tuế, bổn tọa muốn nói cho ngươi biết. Diêm vương lão gia muốn ngươi chết, canh ba ngươi không chết nhưng canh bốn ngươi ăt sẽ chết. Bổn tọa xem quẻ cho ngươi không thể sai. hiện tại hai người chúng ta sẽ cùng nhau chết." Phong Hàn Lận cười thỏa mãn.

"Thực có lỗi. Nếu bản đốc không phải tự muốn chết thì không ai có thể đủ sức kéo bản đốc cùng đi gặp Diêm vương. Còn nữa, bản đốc muốn cảm ơn chủ tớ các ngươi, bởi vì vô tình các ngươi đã giúp bản đốc một việc... Dạ Kiêu Cửu tưởng mình có thế quân lâm thiên hạ sao? Ha ha, cái nguyện vọng tốt đẹp này chỉ có thể là nguyện vọng của hắn mà thôi. Xuống dưới hoàng tuyền chỉ có ngươi chứ không thể có ta!" Quân Cơ Lạc cười đầy tự tin, sau đó liền giơ tay còn rảnh cầm chủy thủ đâm xuyên Phong Hàn Lận...

Thân mình Phong Hàn Lận mềm oặt ngã xuống đất con ngươi mở to trừng trừng nhìn Quân Cơ Lạc. Quốc sư Trần quốc bị lời nói cuối cùng này của Quân Cơ Lạc làm cho kinh hãi...

Ngòi nổ cháy tới tận cùng, sau đó là một trận nổ ầm vang, cuồng bạo chấn động trời đất, khiến cho mặt đất rung chuyển.

Khói thuốc nổ cuồn cuộn bay lên, trận lửa bùng lên chung quanh, cả khách điếm lẫn người đứng canh cửa khách điếm đều bị ngọn lửa vây lấy, nuốt chửng... Dạ Kiêu Cửu may mắn được thị vệ của chính mình đưa đi mới có thể tránh khỏi bị ngọn lửa nuốt lấy. Chỉ là khi hắn đứng trước đám đại hỏa hoạn nhìn hết thảy trước mặt, tâm hắn không nhịn được mà khẽ run rẩy.

"Quốc sư!" Dạ Kiêu Cửu kích động hô lớn về phía biển lửa. Giờ khắc này, hắn cỡ nào khát vọng có kỳ tích xảy ra.

Kiếp trước hắn si mê một nữ nhân cuối cùng lại bị nữ nhân mình yêu nhất chặt đầu. Nay kiếp sau hắntrọng sinh trở về may mắn gặp được Phong Hàn Lận. Đối với hắn Phong Hàn Lận vừa là thầy vừa là bạn, Phong Hàn Lận giỏi bói toán, cũng biết được chuyện hắn trọng sinh. Phong Hàn Lận giống như thầy dạy hắn rất nhiều điều hữu dụng, quốc sách, quỷ kế, binh đao... Cuộc sống như vậy, bọn họ hai người là bằng hữu không có gì giấu diếm nhau.

Từ một hoàng tử chỉ biết ăn chơi đàng điếm qua sự dốc lòng tài bồi của hắn mà thay đổi thói xấu ngày trước rồi trở thành hoàng đế Trần quốc.

Nếu không có hắn, hết thảy đều không có khả năng thực hiện.

Quốc sư từng nói chính là vì hoàng đế như hắn mà sinh ra. Ở kiếp trước của Dạ Kiêu Cửu, Phong Hàn Lận không được gặp qua quân vương như hắn cuối cùng thất vọng mà chết. May mắn ở kiếp sau hắn có hy vọng gặp được hiền quân.

Hai người bọn họ hỗ trợ lẫn nhau, ai cũng không thể rời bỏ ai.

Loại quan hệ này giống như Quân Cơ Lạc và Đường Tứ Tứ. Kiếp trước Quân Cơ Lạc không gặp được Đường Tứ Tứ cứu giúp nên sớm bỏ mạng. Nay ở kiếp này, hai người thế mà lại nên duyên vợ chồng.

hắn sẽ đối phó với Đường Tứ Tứ, trước đó nhất định phải đối phó với Quân Cơ Lạc.

"Quốc chủ, Quân Cơ Lạc không thấy chạy ra khỏi trận hỏa hoạn!" Mưu sĩ của Dạ Kiêu Cửu chỉ vào thị vệ Tiêu quốc đang chạy đi cứu hỏa, nhỏ giọng nói với Dạ Kiêu Cửu. Dạ Kiêu Cửu đang chìm trong suy nghĩ đau thương lấy ra một ít tinh lực nhìn về hướng khách điếm.

Thị vệ Tiêu quốc đang bận rộn giữa biển lửa, vừa rồi người cùng bọn họ đối kháng - Bao Hành Tôn đang điên cuồng gào khản cổ gọi tên Quân Cơ Lạc. hắn còn định xông vào giữa biển lửa nhưng bị người ta ngăn cản, thế mới đặt mông ngồi bệt xuống đất, giọng nói thô dày kêu khóc thảm thiết:"Cửu Thiên Tuế trăm ngàn lần ngài đừng xảy ra chuyện gì... Mạc Lương đại ca mất rồi, bọn họ đều chê ta ngốc không muốn mang ta theo cùng... Chỉ có Cửu Thiên Tuế và Mạc đại ca là đối tốt với ta, trăm ngàn lần ngài đừng xảy ra chuyện gì... Tiểu nhân cả đời đều nghe theo lệnh ngài mà..."

Bao Hành Tôn ngã ngồi dưới đất kêu khóc khiến thân mình Dạ Kiêu Cửu đột nhiên cứng đờ, sững sờ ngẩn ngơ quay đầu nhìn khách điếm đang bốc cháy. Trong đầu chợt lóe lên một ý niệm cổ quái.

Quân Cơ Lạc gian trá âm hiểm, cuồng vọng tự đại thực sự chết rồi sao?

Trả lời hắn chỉ có... tiếng khóc bi thiết của Bao Hành Tôn.

Trong phủ Cửu Thiên Tuế, Trì Lệ Dập đã trở về bình an lại bày ra bộ mặt nghiêm túc với Xú Xú mới vài tháng tuổi. Nhưng với Trì Hằng Liễu khi nhìn thấy Tiểu Xú Xú thì thấy ngay đây là phiên bản nhỏ của Đường Tứ Tứ, trong lòng vô cùng yêu thích.

Ôm đứa trẻ mập mạp mềm mại trong lòng, Trì Hằng Liễu không ngừng trêu đùa đứa nhỏ. Có lẽ bề ngoài Tiểu Xú Xú được di truyền từ mẫu thân nhưng tính tình chắc chắn giống lão cha phúc hắc kia của nó.

Thấy Trì Hằng Liễu dịu dàng, Tiểu Xú Xú liền tỏ ra thân thiện với hắn. Khuôn mặt bụ bẫm đôi mắt sáng long lanh mở to, cười ngây ngô với Trì Hằng Liễu, tựa hồ như muốn hắn thích nó.

Trì Hằng Liễu nhẹ nhàng nhéo nhéo cái mũi nho nhỏ của nó, đứa nhỏ lập tức kiêu ngạo nheo nheo hai mắt, khuôn mặt mập mạp nhăn nhăn lại.

Trì Hằng Liễu vô cùng thích thú, ghé tới gương mặt phấn nộn hôn chụt một cái. Thẩm Hoa Dung ở bên cạnh cười trêu ghẹo:"Hằng nhi, nhìn con thích đứa nhỏ như vậy. Vậy hãy mau thành thân đi để cho mẫu thân con được bế cháu trai, à không... cháu gái cũng rất được, trưởng thành vừa hay có thể làm nương tử của Tiểu Xú Xú chúng ta..."

Trì Hằng Liễu lắc đầu:"Mẹ, chuyện này con vẫn chưa nghĩ tới, mẹ đừng nhắc tới nữa."

Thẩm Hoa Dung ôm lấy đứa nhỏ từ trong lòng Trì Hằng Liễu, trừng mắt với Trì Hằng Liễu, khi cúi đầu xuống nhìn Tiểu Xú Xú thì lại cười nói:"Xú Xú nhà chúng ta vừa thông minh lại vừa rất ngoan, ta thực sựrất vui mừng. Nước phù sa không lưu ở ruộng người ngoài, vì Xú Xú, ngươi cũng nên góp thêm sức lực nhanh chóng cưới nương tử đi."

Trì Hằng Liễu cười khổ, ánh mắt dịu dàng không nhịn được nhìn thoáng qua người đã làm mẹ - Đường Tứ Tứ, nữ tử ngây ngô trong trí nhớ giờ đã cởi bỏ dáng vẻ đó, một cái nhíu mày, một cái nheo mắt hay cười khẽ cũng đều toát lên vẻ đẹp phong tình.

Đường Tứ Tứ thấy hắn nhìn qua thì cũng hơi mỉm cười với hắn. Khi hai người nhìn nhau như thể trở về khi còn bé, hắn coi nàng như tiểu muội muội mà chăm sóc bảo vệ. Còn hắn là ca ca là chỗ dựa của nàng.

Thẩm Hoa Dung bế Xú Xú tới trước mặt Trì Lệ Dập vẫn đang bất động, đuôi lông mày run run cười nóivới Trì Lệ Dập:"Lão thạch đầu, mau nhìn Tiểu Xú Xú đi."

Trì Lệ Dập dùng tay vén chòm râu, cúi đầu khinh liếc Tiểu Xú Xú một cái, Tiểu Xú Xú để tay nhỏ bé trong miệng mút, vẻ mặt ngây thơ nhìn Trì Lệ Dập.

"Trông cũng không đến nỗi quá xấu..." Trì Lệ Dập thản nhiên bình luận một câu.

Thẩm Hoa Dung tỏ ý xem thường ông:"Ông thử bế đi."

Dứt khoát đem đứa nhỏ trong lòng cho Trì ệ Dập, Thẩm Hoa Dung cười rồi xoay người kéo tay Đường Tứ Tứ và Trì Hằng Liễu. Kéo hai người và trong phòng.

Đường Tứ Tứ quay đầu, lo lắng nhìn Trì Lệ Dập đang phụng phịu còn Tiểu Xú Xú thì đang sắp khóc. Nàng thực hoài nghi không biết cậu của mình có dỗ được Tiểu Xú Xú hay không.

"Đừng quan tâm tới ông ấy, ông ấy thật giống tảng đá trong nhà xí vừa thối lại vừa cứng." Thẩm Hoa Dung không cho Đường Tứ Tứ thời gian, dứt khoát kéo hai người bọn họ đi.

Trong phòng lập tức liền yên lặng.

Trì Lệ Dập ôm lấy Tiểu Xú Xú, thân mình ngồi ngay ngắn, khóe mắt vụng trộm ngắm nghía Tiểu Xú Xú.

Khuôn mặt Tiểu Xú Xú nhỏ nhắn ngẩng đầu nhìn Trì Lệ Dập, khóe miệng còn có chút nước miếng chảy ra ngoài. Trì Lệ Dập ghét bỏ nhíu nhíu mày, giọng điệu mang khí thế của đại tướng quân giáo huấn nó:"Tuy rằng ngươi rất giống mẹ ngươi khi còn nhỏ nhưng ta vừa nghĩ tới cha ngươi, cái kẻ ngạo mạn cuồng vọng đó thì liền thấy khuôn mặt ngươi điểm nào cũng... khó coi."

Tiểu Xú Xú chớp chớp đôi mắt đen láy, trong miệng phát ra âm thanh không rõ.

Trì Lệ Dập nhíu mày đen rậm, lại tiếp tục khiển trách:"nói cho ngươi biết, sau này lớn lên không được khiến cho người ta chán ghét giống như cha ngươi, nếu mà dám như vậy, tướng quân cữu ông ngoại ta sẽ không bỏ qua cho ngươi đâu..."

Dường như Tiểu Xú Xú ghét bị Trì Lệ Dập thuyết giáo. hắn le le lưỡi với Trì Lệ Dập, sau đó dán thân mình mập mạp của mình sát vào Trì Lệ Dập. Trì Lệ Dập cúi đầu nhìn nhìn cái đứa nhỏ không khác gì tiểu trư lại không có phép tắc, nâng tay hù dọa:"Ngươi ngoan chút đi! Bằng không ta bảo mẹ ngươi đem ngươi... vứt đi!"

Tiểu Xú Xú hoàn toàn không nhìn thấy đại tướng quân ông, tựa hồ là tìm được vị trí thoải mái trong lòng ông, Xú Xú chép chép miệng liền nhắm mắt ngủ. Khi ngủ, hàng lông mi hơi hơi run run, bụng nhỏ mập mạp dâng lên hạ xuống, dáng vẻ như vậy thực sự đáng yêu vô cùng.

Trì Lệ Dập dở khóc dở cười, khóe miệng hơi cong lên, bất đắc dĩ thở dài một hơi.

Cho dù trước đó ông không chào đón đứa nhỏ sinh ra nhưng hiện tại ông nhìn dáng ngủ ngon lành của nó thì tâm của ông... vẫn cứ mềm mại...

hắn nghiêng tai nghe ngóng động tĩnh sau cửa phòng, xác định phòng bên cạnh không có ai mới thưc sự không nhin được ôm lấy đứa nhỏ, dùng sức hôn lên gương mặt Tiểu Xú Xú một cái, kích động nói:"Xú Xú, cữu ông ngoại còn giúp ngươi tìm vài cái tên..."

Ngoài phòng, ba ngươi cùng mỉm cười, nhẹ nhàng không tiếng động lui xuống.

Chờ đi tới chỗ hành lang, Thẩm Hoa Dung vỗ tay cười, đắc ý nói:"Thế nào? Đều giống y như lời ta nóichứ. Chỉ dùng một chiêu này đã thu thập được cái lão thất phu Trì Lệ Dập đó."

Đường Tứ Tứ cười khoác lấy cánh tay Thẩm Hoa Dung:"Mợ, lần này rất cảm ơn người!" hiện giờ cậu của nàng đã tiếp nhận Tiểu Xú Xú. Ai lại không hy vọng con của mình được trưởng bối mà nàng yêu kính thích cơ chứ?

"Cảm tạ cái gì chứ. Nếu ta không lớn tuổi hơn so với Quân Cơ Lạc lại không có một thằng con trai thì ta đã sớm tiên hạ thủ vi cường với Quân Cơ Lạc rồi, lúc đó đã không đến lượt con đâu." Thẩm Hoa Dung lại nói đùa, Đường Tứ Tứ cũng không đáp lời mà chỉ cười khẽ hai tiếng.

Cùng mẹ con bọn họ nói một ít chuyện trong nhà, khi nàng trở về phòng mình thì trăng đã lên cao. Thanh Nhi hầu hạ Đường Tứ Tứ tắm rửa thay quần áo. Ngồi trước gương trang điểm, Thanh Nhi giúp nàng chải tóc.

Bỗng nhiên bức họa trên vách tường cách cách rơi xuống mặt đất.

Thanh Nhi nhanh tới nhặt bức họa lên. Đó là bức họa Phương Quý Bình vẽ Đường Tứ Tứ và Quân Cơ Lạc. Đường Tứ Tứ đi tới bên cạnh Thanh Nhi, cầm lấy bức họa, mở ra rồi tinh tế ngắm nhìn bức họa.

Thanh Nhi thấy Đường Tứ Tứ mỉm cười thâm tình với Quân Cơ Lạc trên bức họa, trong lòng nàng cũng chân thành hy vọng Cửu Thiên Tuế có thể mau chóng xử lý tốt chuyện của hắn và nhị tiểu thư nhà nàng rồi trở về sống những ngày khiến người khác hâm mộ.

Đêm khuya, Đường Tứ Tứ không sao ngủ được, nằm trên giường hồi lâu cũng không thể chợp mắt. Cuối cùng, nàng khoác một kiện áo choàng xuống giường đi tới chiếc bàn tự rót cho mình chén nước.

Chỉ là khi vừa uống xong nước thì ngực đột nhiên truyền tới cảm giác đau đớn. Cảm giác đau đớn khiến chén trà trên tay nàng rơi xuống đất, nàng gồng lên chống đỡ thân mình muốn ngồi xuống. Nhưng trước mắt lại tối sầm, rồi cả người sụp xuống. Toàn thân như không còn sức lực, cố gắng một lúc cũng không thể khiến chính mình dễ chịu đứng lên, toàn mộ thân mình ngã trên mặt đất.

Thanh Nhi đang ngủ ở gian ngoài, nửa đêm nghe thấy tiếng động, cảnh giác đứng dậy khỏi giường. Nhìn thấy bộ dạng Đường Tứ Tứ đau đớn như bị tra tấn. Nàng hoảng hốt vội vàng đỡ Đường Tứ Tứ lên trên giường, sau đó lập tức sai người đi mời Tiết thần y tới.

Tiết thần y đang say giấc ngủ bị người ta đanh thức, tuy trong lòng thầm oán nhưng khi biết bệnh tình của Đường Tứ Tứ thì vẫn mang theo hòm thuốc nhanh chóng đi tới. Ngay cả ba người một nhà Thẩm Hoa Dung, Trì Lệ Dập và Trì Hằng Liễu cũng đều chạy tới.

"Tứ Tứ làm sao vậy? Vì sao đột nhiên lại đau đến như vậy?" Trì Lệ Dập hỏi Tiết thần y.

"Kỳ lạ!" Tiết Thần Y dùng sức vỗ vỗ sau ót mình:"Nàng đều tốt cả cũng không có trúng độc, cũng khônghề có bệnh hiểm nghèo, sao có thể đau đớn như vậy được?"

Đường Tứ Tứ mơ mơ màng màng nghe được lời nói của Tiết thần ý, trong lòng đôt nhiên lại có một trận quặn đau.

Sau đó nàng nhớ tới Quân Cơ Lạc, sẽ không phải là hắn ở nơi đó xảy ra chuyện gì chứ?

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.