Độc Thê Của Hoạn Quan Có Thai

Chương 204: Chương 204: Đoàn viên ngay trước khi bị xử tử!




Edit: Diệp Nhược Giai​

Lương công công vừa đến, lập tức từ trên ngựa nhảy xuống, hoảng sợ nói với Mộ Dung Nhược Hồng, "Hoàng thượng, không xong rồi! Hiền vương mang theo người, đãxông vào hoàng cung!"

"Cái gì?" Mộ Dung Nhược Hồng khiếp sợ từ ghế rồng nhảy vọt lên, trên gương mặt như trích tiên lập tức tràn ngập lệ khí, vặn vẹo méo mó.

Lương công công quỳ trên mặt đất, lại thở phì phò bổ sung, "Bệ hạ... Hiền vương dẫn theo khoảng mấy vạn người, trực tiếp giết vào hoàng cung. hiện tại trong cung vô cùng loạn… Nô tài cũng là thừa dịp loạn lạc ấy, trốn tới báo với ngài.”

Mộ Dung Nhược Hồng nắm chặt hai tay thành quyền, đột nhiên quay phắt đầu lại, ánh mắt như mũi tên nhọn dừng lại trên người trưởng công chúa. trên gương mặt tuyệt mỹ tinh xảo của trưởng công chúa hiện lên nụ cười diễm lệ, khóe miệng hơi hơi cong lên.

Bộ dáng này của nàng như đang nói với Mộ Dung Nhược Hồng, năng lực của hai tỷ đệ bọn họ cũng không ít như vậy, trò hay vẫn còn ở phía sau!

Quả nhiên, không bao lâu sau, đầu đường lại có một con ngựa cấp tốc phi đến. Lần này nhảy xuống từ trên lưng ngựa là một binh lính mặc áo giáp, trên mặt binh lính ấy còn dính máu. hắn quỳ rạp xuống mặt đất, bẩm báo với Mộ Dung Nhược Hồng, "Báo! Cổng thành phía nam bị quân địch đánh hạ, hiện tại quân địch đã giết vào hoàng thành."

Mộ Dung Nhược Hồng bị chấn động, mí mắt lại nhảy dựng, cả người như bị sấm sét đánh qua. hắn vội vàng dùng ánh mắt cầu cứu nhìn về hướng Quân Cơ Lạc đứng ở bên cạnh, đợi xem Quân Cơ Lạc có đối sách gì không.

Quân Cơ Lạc nhìn thấy khiếp nhược trong đôi mắt của Mộ Dung Nhược Hồng, bàn tay to phủ lên vai của hắn, hạ giọng, vẻ mặt nhàn nhã nói với hắn, "Bệ hạ yên tâm, chỉ cần ngươi vẫn ngoan ngoãn đứng về phía bản đốc, trên đời này ngoại trừ bản đốc ra, người có thể kéo ngươi xuống khỏi ngôi vị hoàng đế còn chưa sinh ra đâu.”

“Nhưng… Hiền vương hắn đã dẫn người đánh chiếm hoàng cung, dù gì thì kẻ làm hoàng đế như trẫm cũng không thể làm một hoàng đế lưu vong chạy trốn loanh quanh…” Mộ Dung Nhược Hồng có loại cảm giác như lửa cháy xém mông, tên hoàng đế bù nhìn hắn giống như con kiến bò trên chảo nóng, ngoại trừ lo lắng suông, thì cái gì cũng không làm được.

Quân Cơ Lạc rất chướng mắt bộ dáng sợ chết này của Mộ Dung Nhược Hồng, đôi mắthắn nguy hiểm híp lại, đôi mắt lão luyện thâm trầm co lại.

"Nhiếp chính vương, thật sự là đáng tiếc. Vốn ngươi chuẩn bị dùng phần di chiếu trong tay ngươi cùng với người mà ngươi gọi là nhân chứng kia, vững vàng chụp một tội danh khi quân cho bản đốc trước, sau đó giết chết bản đốc, cuối cùng lại cưỡng ép Hoàng thượng đi cùng ngươi đến hoàng cung hội hợp với Hiền vương. Nhưng mà thậtđáng tiếc, trời không chiều lòng người, vở diễn này của Nhiếp chính vương ngươi, e làkhông diễn được nữa rồi.”

“Ồ? Vậy thì chưa chắc!” Giọng nói của Mộ Dung Quân Thương tàn tuyệt rét lạnh, “Nhưng Cửu Thiên Tuế ngươi cũng nói đúng một điểm, đêm nay bản vương gây ra động tĩnh lớn như vậy, quả thực là muốn tới giết chết ngươi. Nhưng có một chuyện, ngươi đã đoán sai rồi, bản vương không có ngu ngốc như ngươi nói!”

So sánh với Mộ Dung Quân Thương ốm yếu mới vừa rồi, hiện tại trên mặt Mộ Dung Quân Thương tỏa ra quầng sáng kỳ dị, trong đôi mắt trong trẻo lạnh lùng có tia sáng rực rỡ lóa mắt. hắn trào phúng cười, "Hoàng cung, nơi đó có thể nói là địa bàn mà Cửu Thiên Tuế ngươi nắm trong tay. Tuy gần đây nghe nói Tả thống lĩnh cùng Hữu thống lĩnh của ngự lâm quân thủ vệ hoàng cung có chút mâu thuẫn với nhau, thậm chí hai người còn động đao với đối phương, nên bên ngoài Tả thống lĩnh vẫn luôn kêu gọi có cơ hội nhất định phải tìm Hữu thống lĩnh báo thù. Nhưng bản vương cũng khôngngốc, đây chẳng qua là ngươi cố ý an bài trò hay mà thôi. Mục đích sao, hiển nhiên là để gạt người.

Vậy mà có người vẫn cứ bị lừa, thật sự đi mượn sức Tả thống lĩnh của ngự lâm quân, hy vọng Tả thống lĩnh có thể cùng bọn họ nội ứng ngoại hợp, nắm lấy hoàng cung...

Đáng tiếc, ở hoàng cung đêm nay, căn bản đã sớm bị người của Cửu Thiên Tuế ngươi khống chế, có vài người vội vã muốn đi tìm chết như thế, đương nhiên bản vương sẽkhông ngăn bọn họ.” Chẳng những không ngăn, mà hắn còn muốn lợi dụng một phenthật tốt.

Khi hắn nói lời này, trên mặt trưởng công chúa hiện lên vẻ bối rối. Nàng mím đôi môi khô khốc, ánh mắt nhìn về hướng hoàng cung nơi xa. Trời bổ sét giết Mộ Dung Quân Thương đi, biết rõ đây là cạm bẫy do Quân Cơ Lạc thiết hạ, vậy mà lúc trước còn giật dây bọn họ. hiện tại A Trạch của nàng không biết có bị gì hay không?

Mộ Dung Quân Thương dừng một chút, đột nhiên nở nụ cười tà ác nhất trong đêm nay, "Cửu Thiên Tuế, đêm nay người thật sự nên cảm thấy đáng tiếc là ngươi mới đúng. Bởi vì..."

Lời của Mộ Dung Quân Thương còn chưa dứt, cách đó không xa đã có tiếng vó sắt rầm rập truyền đến, chỉ trong khoảnh khắc, tiếng của thiên quân vạn mã đã truyền tới tai mọi người trong sân.

Lưu tướng quân đã sớm quy thuận Mộ Dung Quân Thương dẫn theo nhân mã của ông, bao vây tất cả mọi người trong sân. Bức tường người dày đặc bao quanh, khiến người ta căn bản là không có cơ hội chạy trốn. Ở một vài nơi có địa thế khá cao ngoài vòng vây thậm chí còn sắp xếp cung thủ mai phục. Trong đêm đen, mũi tên nhọn gài trêncung nỏ phản xạ ánh trăng, tỏa ra ánh sáng âm u lạnh lẽo.

Lưu tướng quân mặc khôi giáp màu vàng, từ trên lưng ngựa mạnh mẽ nhảy xuống, điđến trước mặt Mộ Dung Quân Thương, vô cùng cung kính hành lễ, "Nhiếp chính vương, tất cả nhân mã đều đã đến đủ. Chỉ chờ một tiếng ra lệnh của Nhiếp chính vương ngài!”

Mộ Dung Quân Thương nhìn qua, thấy một đám người đông nghìn nghịt. Thử hỏi, dưới tình huống như vậy, Quân Cơ Lạc làm sao có khả năng chạy trốn.

Vừa nghĩ đến, rốt cuộc có thể hoàn trả mọi cảm giác thất bại mà Quân Cơ Lạc gây ratrên người hắn lại cho Quân Cơ Lạc, tâm trạng của Mộ Dung Quân Thương liền tốt lên, khuôn mặt vẫn luôn duy trì vẻ trong trẻo lạnh lùng hàng năm, nay lại tỏa ra một tầng nhu hòa hiếm có.

"Cửu Thiên Tuế, Hiền vương đã giúp bản vương hấp dẫn hết mọi quân chủ lực của quân đội của ngươi qua đó. hiện tại chắc là toàn bộ đám người của ngươi đều đangbận rộn, làm cách nào để đối phó với Hiền vương. Kẻ có thể đi ra đối kháng với đội quân tinh nhuệ trong tay bản vương, cũng không còn nhiều. Đêm nay rốt cuộc bản vương đã có thể đại khai sát giới một lần thật hoành tráng!”

Có lẽ là do thất bại liên tiếp làm cho trong lòng Mộ Dung Quân Thương vặn vẹo biến thái, hiện giờ thậm chí hắn còn cảm thấy dùng tính mạng của nhiều binh lính trên tay mình để đổi lấy một cái mạng của Quân Cơ Lạc là rất đáng giá!

Trưởng công chúa kêu lên, nàng vọt tới trước mặt Mộ Dung Quân Thương như một kẻ điên, chỉ trích nói, "Mộ Dung Quân Thương, sao ngươi có thể ti bỉ vô sỉ như thế. Trước đó rõ ràng chúng ta đã thương lượng tốt, chia binh làm hai đường. Bản cung cùng ngươi ở trong này kéo dài thời gian, hấp dẫn lực chú ý của Quân Cơ Lạc bọn họ, còn thủ hạ của ngươi Lưu tướng quân thì cùng với A Trạch của bản cung phân công nhau bọc đánh hoàng cung.

hiện tại Lưu tướng quân của ngươi bình yên đứng ở đây, vậy A Trạch của bản cung đâu? Đệ ấy phải làm sao bây giờ? Ngươi tên tiện nhân nói chuyện không giữ lời này…”

Trưởng công chúa tức đến mức lồng ngực cũng sắp phát nổ, sao có thể có người vô sỉ như vậy cơ chứ. rõ ràng trước đó đều đã thương lượng tốt mọi chuyện, nhưng hiện tạirõ ràng là Mộ Dung Quân Thương đang lợi dụng A Trạch của nàng làm cái bia, giúphắn chắn tai họa. Còn hắn tên khốn này thì lại bình an vô sự ở đây giả vờ giả vịt.

Những lời quở trách của trưởng công chúa cũng không làm cho Mộ Dung Quân Thương có một chút cảm giác xấu hổ nào. hắn nâng tay đẩy trưởng công chúa ra, cườinói, “Bản thân mình ngu, vậy đừng nên trách người khác lợi dụng các ngươi." Trưởng công chúa bị hắn đẩy ra, lập tức định xông lên, nhưng Yến Mặc đã đến che trước mặt Mộ Dung Quân Thương, vươn tay đẩy trưởng công chúa, lần này trưởng công chúa chật vật té trên mặt đất. Mấy thị nữ cận thân của trưởng công chúa liền đi đến, bày ra vũ khí của các nàng, chĩa về hướng Yến Mặc.

Trận đánh riêng tư của hai bên chẳng mấy chốc đã nổ ra, Yến Mặc lấy một địch bốn, ngược lại vẫn có vẻ cực kỳ thoải mái. Mộ Dung Quân Thương ngạo nghễ ngồi ngay ngắn trên xe lăn, cằm hơi hất lên, lúc này hắn có loại uy nghi bễ nghễ hơn người.

"Các vị đại nhân, tất cả những việc mà bản vương làm lúc này chẳng qua chỉ là đangchấp hành di chiếu mà phụ hoàng bản vương để lại, bản vương cũng không có tâm tư muốn trở thành kẻ địch của các vị. Từ giờ trở đi, chỉ cần là người ủng hộ bản vương, đứng về phía bản vương, bản vương sẽ không làm gì hắn. Nếu không, bản vương sẽxem hắn như là đồng lõa với tên nghịch tặc Quân Cơ Lạc kia, giết không cần hỏi!"

Trong tay Mộ Dung Quân Thương có quyền lực, ánh mắt sắc bén như chim ưng quét qua đám người ở đây, mấy quan viên bị ánh mắt hắn quét qua đều bị dọa sợ, vội vàng gục đầu xuống.

Mộ Dung Quân Thương lại mang theo ánh mắt đắc ý liếc về hướng Quân Cơ Lạc cùng Đường Tứ Tứ. hắn thậm chí còn cong môi, châm ngòi ly gián nói với Đường Tứ Tứ, "Quân phu nhân, nếu lúc này ngươi có thể đứng ra, chỉ ra tội lỗi của Cửu Thiên Tuế, bản vương cam đoan mấy đời Đường gia các ngươi đều có thể hưởng vinh hoa phú quý vô cùng, đệ đệ ruột Đường Tử An của ngươi cũng sẽ có quan to lộc hậu."

Điều kiện này quả thực rất có sức dụ hoặc, Đường Tứ Tứ quay đầu liếc mắt nhìn Đường Tử An một cái, mỉm cười trả lời Mộ Dung Quân Thương, "Nhiếp chính vương, cơ thể ốm yếu của ngài không biết có thể chống đỡ được bao lâu. Ngài nói xem, nếu cuối cùng ngài buông tay đi về phía tây, Tử An nhà ta phải đi đâu tìm quan to lộc hậu đây?"

“Aiz, Tứ Tứ, nàng lo lắng nhiều quá rồi. Nhiếp chính vương của chúng ta ôn lương cung kiệm hiền đức, một đại hiền nhân như thế, sao nàng có thể hoài nghi hắn chứ?hắn tuyệt đối sẽ không lừa gạt phụ nữ trẻ em, cũng tuyệt đối sẽ không lừa gạt người già yếu… Nhiều lắm hắn cũng chỉ lừa mấy kẻ ngốc đầu óc không thông minh mà thôi..." Quân Cơ Lạc châm biếm tiếp lời Đường Tứ Tứ, vui vẻ buông lời trêu chọc.

"Quân Cơ Lạc, đã chết đến nơi rồi mà ngươi vẫn còn có tâm tư đùa giỡn!” Tay áo Mộ Dung Quân Thương vung lên thật mạnh, giọng nói ẩn chứa ác độc, "Các vị đại nhân, bản vương đếm ba tiếng, sau ba tiếng bản vương sẽ ra lệnh cho cung thủ bắn tên! Nếu có người sẵn lòng đứng về phía bản vương, sau này bản vương tuyệt đối sẽkhông làm gì hắn. Nếu không muốn đứng về phía bản vương, bản vương chỉ có thể nóimột tiếng xin lỗi."

Vừa nói xong, Mộ Dung Quân Thương lập tức mở miệng nói, "Ba..."

Trong sân có vài quan viên lá gan có vẻ nhỏ, sau khi nhìn cung nỏ đang nhắm ngay về hướng bọn họ, im lặng từ trong đám người đi ra. Có một là có hai, có hai liền có ba... Chậm rãi, trong đám người lập tức xuất hiện bảy, tám chỗ trống, mà bên cạnh Mộ Dung Quân Thương thì nhiều hơn bảy, tám người.

Xu hướng này khiến Mộ Dung Quân Thương cực kỳ hài lòng, cánh môi mỏng lạnh lùng của hắn hơi mở ra, lại nhẹ nhàng phun ra chữ “Hai”, bên cạnh Mộ Dung Quân Thương lại lập tức nhiều thêm vài người.

Nhưng Trì Lệ Dập, Giản Tư Minh... Mấy quan viên nhất phẩm quyền cao chức trọng kiathì lại không động đậy. Đường Tử An kéo lấy góc áo Trì Lệ Dập, lo lắng nói, "Cậu, chúng ta sẽ chết sao?"

"Tử An, con sợ sao?" Trì Lệ Dập cười hỏi.

Đường Tử An lắc lắc đầu, "Tử An không sợ chết, chỉ là... Con đột nhiên cảm thấy... Đại phôi đản sống cũng không dễ…” thì ra một ngọn núi cao, cũng có lúc thấp hơn ngọn núi khác. Đại phôi đản đã đủ đáng giận, mà Nhiếp chính vương này sao còn tệ hơn cả đại phôi đản. Uổng công trước kia hắn còn xem hắn ta như anh hùng, hiện giờ nghĩ đến thì chỉ có một chữ, xì!

trên mặt Trì Lệ Dập không có biểu cảm gì, ông nắm lấy tay Đường Tử An đi vài bước lên trước, đến bên cạnh Mộ Dung Nhược Hồng, vô cùng thản nhiên nói, "Hoàng thượng, vi thần là võ tướng, chỉ biết làm những chuyện trung quân ái quốc. hiện tại có người muốn dùng võ lực đối phó với Hoàng thượng, đối với vi thần mà nói, đây đã là bức vua thoái vị rồi. Vi thần nguyện ý đứng bên phía Hoàng thượng.”

Tuy trong lòng Mộ Dung Nhược Hồng sợ hãi, nhưng lời này của Trì Lệ Dập vẫn làm chohắn vô cùng cảm động.

"Ái khanh, trẫm cám ơn ngươi!”

"Đây là việc mà kẻ làm bề tôi nên làm, Hoàng thượng không cần cảm tạ vi thần!" Trì Lệ Dập bình thản nói. Nhưng Quân Cơ Lạc biết, lúc này Trì Lệ Dập chọn lựa đứng về phía Mộ Dung Nhược Hồng, thật ra cũng là đứng về phía cháu gái ông. Nếu không có Đường Tứ Tứ, ông hoàn toàn có thể mắt lạnh nhìn toàn bộ chuyện này xảy ra. Chỉ là, liên lụy đến Tứ Tứ, tuy ông nói muốn đoạn tuyệt quan hệ, nhưng vẫn không thể nào nhẫn tâm.

Đường Tứ Tứ khẽ cắn cắn cánh môi, trên mặt mang theo vẻ vui mừng, đi đến bên cạnh Đường Tử An.

"Cậu..." Nàng nhẹ giọng gọi một câu, vươn tay nắm lấy tay Đường Tử An. Đường Tử An lại cực kỳ có mắt mà nắm lấy tay Trì Lệ Dập. Lần này Trì Lệ Dập không quở mắng Đường Tứ Tứ, cũng không dùng gương mặt nghiêng nghiêng của mình đối diện với nàng. Ông quay đầu, khô cằn nói một câu, “hiện tại con đang có thai, lát nữa trận đánh diễn ra, con phải đi theo phía sau cậu, không thì cậu không thể bảo vệ con được!”

“Vâng!” Đường Tứ Tứ gật đầu thật mạnh, nước mắt ẩm ướt dâng lên trong mắt.

Đường Tử An ngửa đầu cười, ánh mắt rơi xuống cái bóng trên mặt đất, bóng của ba người in nghiêng trên mặt đất, tối tối sáng sáng, quấn thành một khối. Đường Tử An nghĩ, nếu hiện tại biểu ca vẫn còn, mợ cũng ở đây, vậy thì tốt rồi. một nhà bọn họ xem như đoàn viên.

Ặc, chẳng qua để cho... thật ra đại phôi đản kia cũng có thể thêm vào... nói như vậy,một nhà sáu người liền đoàn viên...

Có Trì Lệ Dập đứng bên này, Giản Tư Minh và mấy quan viên nhất phẩm khác cũng đều đứng bên cạnh Mộ Dung Nhược Hồng. Dù sao có chiến thần Trì Lệ Dập, lại thêm Cửu Thiên Tuế quyền khuynh thiên hạ Quân Cơ Lạc ở đây, bọn họ cảm thấy khả năng thắng lợi của Mộ Dung Nhược Hồng lớn hơn một chút.

Người làm quan, đôi khi cũng phải biết tùy mặt gửi lời, xem xét thời thế. Có thể đi theo Hoàng thượng cùng gánh hoạn nạn, sau đó thiên hạ thái bình, hoàng đế sẽ quên bọn họ sao? Đáp án hiển nhiên là không!

Khuôn mặt Mộ Dung Quân Thương vặn vẹo co rúm lại, cười nói, "thật đúng là khôngngờ, đã đến nước này rồi, mà bên cạnh Cửu Thiên Tuế vẫn còn nhiều người ủng hộ đến thế. Vậy bản vương cũng không khách khí nữa. Cung thủ chuẩn bị!" Mộ Dung Quân Thương nâng tay, cung thủ đều giơ cung nỏ trong tay bọn họ lên, binh lính trong vòng vây cũng giơ lên binh khí trên tay bọn họ, chỉ chờ một tiếng ra lệnh, bắn chết Quân Cơ Lạc!

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.