Độc Thê Của Hoạn Quan Có Thai

Chương 127: Chương 127: Thân phận thái giám giả của hắn bị tố giác




Edit: Lavender​

Trong Lương vương phủ, Mộ Dung Quân Thương ngồi ngay ngắn trước thư án, trên bàn bày một bàn cờ, hé ra vẻ mặt tự mình cùng mình chơi cờ. Khi Yến Mặc bưng thuốc vào, nhìn thấy hắn, liền nhíu mày nói, “Chủ tử, thương tích của người vẫn chưa khỏi, không nên làm những việc phí công cố sức như vậy.”

Con ngươi trong trẻo nhưng lạnh lùng của Mộ Dung Quân Thương nhìn chằm chằm bàn cờ, quân cờ đen trên tay hắn liền dừng trên bàn cờ.

“Yến Mặc, sự tình bên ngoài thế nào?”

Yến Mặc cung kính nói, “Chủ tử, bên ngoài vua đã đổi. Quân Cơ Lạc chọn Thần vương.”

Quân cờ trắng trong tay hắn dừng lại một chỗ trên bàn cờ, trong lúc nhất thời chờ hai quân đen trắng tạo thành cục diện giằng co.

“hắn đương nhiên chọn Mộ Dung Nhược Hồng. Bởi vì chỉ có Mộ Dung Nhược Hồng mới có tiềm chất làm chó.” Đôi mắt như nước của Mộ Dung Quân Thương bình tĩnh dừng trên bàn cờ, cờ đen trên tay trong lúc nhất thời do dự không có hạ xuống.

“Có điều Quân Cơ Lạc như vậy cũng giúp ta một việc. So với tên Mộ Dung Ôn Trạch phiền toái, Mộ Dung Nhược Hồng đúng là có vẻ dễ khống chế.” Quân Cơ Lạc có thể khống chế hắn ta, Nhiếp chính vương hắn đương nhiên cũng có thể.

Khoé miệng trong trẻo nhưng lạnh lùng của Mộ Dung Quân Thương lộ ra một nụ cười cao thâm. Quân cờ đen luôn bị hắn do dự chưa đánh xuống cũng dừng trên bàn cờ. Ván cờ vốn dĩ trong thế trắng đen giằng co nhất thời bị quân đen chiếm thế thượng phong, liên tiếp ăn mấy trăm quân cờ, cuối cùng chấm dứt ván cờ bằng thắng lợi của quân đen.

“Yến Mặc, chỗ hoàng tỷ cùng hoàng huynh của bổn vương, ngươi giúp bổn vương “quan tâm” một chút, về sau muốn đánh bại Quân Cơ Lạc, còn phải cùng bọn họ xuất lực mới được.” Mộ Dung Quân Thương phất tay áo qua bàn cờ một cái, những quân cờ trong nháy mắt lộn xộn.

Mộ Dung Quân Thương lúc này mới cầm lấy bát thuốc trên tay Yến Mặc, mày cũng không nhăn một hơi đem nước thuốc rót vào cổ họng. Uống thuốc xong, Yến Mặc lại đem mứt hoa quả đã chuẩn bị sẵn đưa tới trước mặt hắn, Mộ Dung Quân Thương lắc đầu, lại nói, “Yến Mặc, ngươi đi ra ngoài, tìm một người kể chuyện dựa vào nội dung viết trên này mà kể.”

Mộ Dung Quân Thương rút từ trong tay áo ra một trục cuốn. Yến Mặc nhận quyển trục cuốn kia, vội vàng nhìn lướt qua, kinh ngạc nói, “Chủ tử, trên này viết thái giám giả trà trộn vào hoàng cung, sau đó lại thành hoạn quan quyền khuynh thiên hạn nhưng mà… Quân Cơ Lạc là tên hoạn quan kia sao?” Điều này sao có thể? Quân Cơ Lạc tuy giảo hoạt nhưng cũng không thể lừa hết người trong thiên hạ chứ?

Khuôn mặt trong trẻo nhưng lạnh lùng của Mộ Dung Quân Thương hiện lên nụ cười thản nhiên, “Loại chuyện này ngươi không cần hỏi nhiều. Sai người dựa theo nội dung bổn vương viết mà kể. Bổn vương hi vọng năm ngày sau, hầu hết người trong Hoàng thành đều có thể nghe qua câu chuyện này.”

Yến Mặc thu lại tia nghi hoặc trong mắt, đem trục cuốn kai bỏ vào trong áo, liền lui xuống. Chờ hắn rời đi, trong phòng không có người khác, Mộ Dung Quân Thương đứng dậy từ trên xe lăn, lập tức đi đến trước cửa sổ. Đẩy cửa sổ ra, một trận hương hoa nhẹ phả vào mặt, có ánh trăng sáng ôn nhu chiếu lên người hắn. Dưới ánh trăng, hắn ngoại trừ sắc mặt có chút tái nhợt, hoàn toàn vẫn là tam hoàng tử Mộ Dung Quân Thương bất lương như ngày thường.

Mộ Dung Quân Thương ngẩng đầu nhìn trăng lưỡi liềm trên cao, một mực im lặng.

Buổi chiều Trì Hằng Liễu mang theo Đường Tứ Tứ, Đường Tử An đi một chuyến đến y quan của Tiết thần y. Tiết thần y vừa nghe nói Trì Hằng Liễu là con trai của Uy Viễn Đại tướng quân, hai mắt bốc lên ánh vàng rực rỡ, sau khi hai người nói chuyện một lúc, Tiết thần y còn tiện thể lấy một quyển sách thuốc đưa cho Trì Hằng Liễu, nhờ hắn đưa Trì Lệ Dập kí tên.

Về phần độc trên người Đường Tử An, Tiết thần y cũng nhanh chóng xem, độc này đến từ Tây Vực, xác thực bá đạo. Muốn trị triệt để cũng không dễ dàng. Nhưng cũng may hắn vẫn có biện pháp.

Chờ lúc trăng lên đến chân mày, ba người bọn họ mới cáo biệt Tiết thần y, trở về.

Trong xe ngựa, Đường Tử An vừa bị Tiết thần y châm cứu, hiện tại thân mình mềm nhũn tựa vào trong xe. Đường Tứ Tứ nắm chặt một chiếc khăn tay lau mồ hôi trên trán cho hắn. Đường Tử An ghé vào cửa sổ xe nhìn ra bên ngoài, vừa vặn nhìn đến dáng Trì Hằng Liễu dáng người cao ngất cưỡi trên một con ngựa cao to, Đường Tử An toét miệng, cười nói với Đường Tứ Tứ, “Nhị tỷ, chờ phía cậu bọn họ trừ bỏ tên Quân Cơ Lạc kia, tỷ gả cho biểu ca đi?”

Đường Tứ Tứ nheo mắt, sắc mặt khẽ biến trầm xuống, “nói cái gì đó.”

Đường Tử An nhe răng cười, còn thật sự nói, “Nhị tỷ cùng biểu ca trai tài gái sắc, trời sinh một đôi, ở cùng nhau là thích hợp nhất.”

“Tuổi còn nhỏ không học theo gương tốt, chỉ biết học những thứ vô dụng này.” Đường Tứ Tứ trừng mắt nhìn hắn một cái, “Biểu ca về sau sẽ cưới cô nương tốt. Nhưng người này tuyệt đối không phải là ta nhị tỷ ngươi. Về sau không cho ngươi lại nói những lời này.”

Đường Tử An thè lưỡi, nhưng ngại sắc mặt đã tối xuống của Đường Tứ Tứ, vẫn không dám nói thêm nữa. Đường Tứ Tứ ngẩng đầu lặng lẽ nhìn thân ảnh Trì Hằng Liễu, mà Trì Hằng liễu dường như cảm giác được ánh mắt của nàng, cũng quay đầu lại nhìn.

Ánh mắt hai người giao nhau giữa không trung, Trì Hằng Liễu cười nhạt, dưới ánh trăng, thật có cảm giác không nhiễm bụi trần.

Đường Tứ Tứ ngượng ngùng cười, nhanh chóng dời tầm mắt. Trì Hằng Liễu cũng không biểu hiện nhiều, thu hồi ánh mắt trong thời gian ngắn nhất.

Chờ khi đoàn người bọn hắn trở lại Đường gia, phát hiện cửa Đường gia đã sớm có một đoàn thị vệ mặc trang phuc phi ngư vây quanh. Xem tình hình này, Đường Tứ Tứ nghĩ cũng không cần nghĩ, liền biết là Quân Cơ Lạc đến.

Sau khi Đường Tứ Tứ xuống xe, liền cùng Trì Hằng Liễu bọn họ vào cửa lớn. Nhưng vừa mới tiến đến cửa đại điện, trước mắt đã thấy Hương di nương vội vã chạy tới.

“Nhị tiểu thư, không ổn. Cửu Thiên Tuế đang tra tấn lão gia ở bên trong.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.