Độc Thủ Tịch Mịch

Chương 16: Chương 16




CHƯƠNG 16:

 

Yên lặng ăn xong cơm tối Bạch Hiền muốn đi dọc theo bờ sông, Xán Liệt ngầm đồng ý. Thế nhưng hai người đi ven bờ sông đều không nói lời nào, bầu không khí có vẻ là lạ.

 

“Xán ”

 

“Bành ”

 

Bạch Hiền vừa góp đủ dũng khí để nói, không nghĩ đến pháo hoa hai bên bờ sông đột nhiên bùng sáng.

 

Hai ánh mắt đều nhìn về phía pháo hoa rực sáng.

 

Pháo hoa tuy đẹp nhưng lại quá ngắn ngủi, nhưng Bạch Hiền vẫn mong muốn lưu giữ ký ức tươi đẹp ngắn ngủi ấy.

 

Nghiêng đầu Bạch Hiền nhìn về phía Xán Liệt, hắn xuất thần ngắm nhìn pháo hoa, trong mắt lộ ra sự ôn nhu vô tận, tựa hồ những ánh sáng lấp lánh của pháo hoa đang đưa hắn về những hồi ức đẹp nhất, chỉ là trong hồi ức ấy diễn viên không có tên cậu.

 

Bạch Hiền vui vẻ vì Xán Liệt nói bắt đầu thử tiếp thu mình, mỗi ngày đều trở về cùng nhau ăn cơm, cùng đi thăm Phác mẫu. Thế nhưng lại không nói một lời khiến cho những bữa cơm đều cô đơn như ngày nào, hai người chỉ yên lặng ăn cơm, xem TV và ngủ, không có nói với nhau quá một câu.

 

Bạch Hiền cười khổ, đây chẳng khác gì thay đổi phương thức dằn vặt mình.

 

“Bạch Hiền, ngây ngốc gì thế?.”

 

Phác mẫu ngồi bên người gọi Bạch Hiền, ngày hôm nay Xán Liệt phải tiếp đãi khách đến tối mới về, Phác mẫu liền tới đây chơi với Bạch Hiền.

 

“Có việc gì ạ?” Bạch Hiền hỏi.

 

“Bạch Hiền gần đây con và Xán Liệt thế nào rồi?” Phác mẫu cười hỏi.

 

“Tốt a, bọn con vẫn tốt a.” Bạch Hiền mặc dù mặt mỉm cười, thế nhưng nụ cười ấy rất miễn cưỡng.

 

“Bạch Hiền nếu không con và Xán Liệt sinh một đứa con đi, như vậy lòng Xán Liệt sẽ khăng khăng một mực yêu con.”

 

“Mẹ đừng nói giỡn.”

 

Cậu không muốn dùng đứa con trói buộc Xán Liệt bên người, dù giữ được người của hắn cũng không có được trái tim, huống chi từ lần trước ở khách sạn đến nay Xán Liệt chưa từng chạm qua cậu, đã hơn một tháng rồi.

 

“Con tranh thủ một chút thử xem, Xán Liệt hiện tại chỉ là không có chuyện gì dời đi chú ý của nó, chờ con có con trong mắt hắn sẽ chỉ có con thôi, Xán Liệt là con trai của ta nên ta rất hiểu nó, hắn rất thích trẻ con.”

 

Phác mẫu hướng dẫn từng bước, Bạch Hiền không biết phải làm như thế nào cho phải.

 

“Con sẽ thử một lần!”

 

Buổi tối Bạch Hiền nằm trên giường chờ Xán Liệt, cho đến nghe được tiếng cửa mở biết Xán Liệt đã trở về, sau đó tiếng nước chảy truyền ra từ phòng tắm, tiếng nước dứt vang lên tiếng bước chân Xán Liệt lên lầu, đẩy ra gian phòng đầy bóng đêm.

 

Nhìn Bạch Hiền tựa hồ đã đi vào giấc ngủ Xán Liệt bước nhẹ vén chăn nằm xuống, xoay người đưa lưng về phía Bạch Hiền đi vào giấc ngủ. Khuôn mặt bình tĩnh dưới ánh trăng thoạt nhìn rất thoải mái, thế nhưng mày lại nhăn nhó kì lạ.

 

Bạch Hiền mở mắt theo ánh trăng nghiêng đầu nhìn về phía Xán Liệt, nhẹ nhàng dịch qua bên người Xán Liệt, do dự một chút tay ôm lấy Xán Liệt từ phía sau.

 

“Xán Liệt, chúng ta sinh một đứa con đi.” Bạch Hiền ngượng ngùng thấp giọng.

 

Xán Liệt mở mắt, tay gỡ vòng tay của Bạch Hiền, đứng dậy nói, “Tôi đi thư phòng ngủ.”

 

Đơn giản nói một câu khiến Bạch Hiền không biết làm sao, hắn dường như không thích khi nghe đến chuyện này.

 

Bạch Hiền chân trần chạy xuống kéo Xán Liệt, “Xin lỗi, nếu như anh không muốn nghe tôi sẽ không nói nữa, anh ở lại đi.” Bạch Hiền sợ Xán Liệt tức giận, tức giận rồi sẽ không để ý đến cậu nữa, như vậy càng khó chịu.

 

“Tôi nhớ hôm nay còn có chút văn kiện chưa xử lý, tôi đi thư phòng xem lại.”

 

Xán Liệt cố gắng không nhìn tới ánh mắt của Bạch Hiền, chân bước nhanh ra khỏi phòng.

 

“Tôi đã xin lỗi rồi, anh vì sao còn muốn như vậy, tôi không dám vọng tưởng nữa, sẽ không bao giờ dám nghĩ nữa.”

 

Hai hàng lệ lướt qua gương mặt, Bạch Hiền si ngốc nhìn cánh cửa từ từ đóng lại giam cầm cả con tim.

 

Sáng hôm sau Bạch Hiền thức dậy thì trong nhà đã không còn ai nữa, Xán Liệt dậy sớm hơn Bạch Hiền đến công ty rồi, là bận rộn hay đang né tránh?

 

Bạch Hiền tâm tình lại trở nên xám xịt, nụ cười lại biến mất khỏi gương mặt, khi nhìn chiếc nhẫn trên ngón tay lại bưng mặt ngồi khóc òa lên.

 

Gần đây sao lại vô dụng như thế, động tí là muốn khóc, Bạch Hiền trong lòng thấy ghét bỏ bản thân mình nhu nhược, gạt đi giọt lệ trong suốt miễn cưỡng mỉm cười.

 

Tan tầm Bạch Hiền cũng không muốn về sớm, có lẽ đêm nay Xán Liệt lại đi tìm một góc nào đó uống rượu rồi, Bạch Hiền chậm rãi đi trên phố rồi vô tình lạc chân đến giáo đường.

 

Trong giáo đường vắng vẻ không người nhưng ngập tràn ánh sáng, hai bên đều bày đặt trường y chỉnh tề, trước mặt là tượng chúa Giê-xu đóng trên chữ thập lớn bằng thủy tinh.

 

Bạch Hiền bình tĩnh quỳ xuống trên mặt đất, dáng vóc tiều tụy chắp hai tay lại cầu nguyện, trong mắt tràn đầy sự chân thành tha thiết nhìn chúa Giê-xu.

 

“Chúa a, có phải kiếp trước con đã làm sai cái gì, cho nên kiếp này dù con ở bên cạnh người con yêu nhưng không thể có được một góc nhỏ trong tim hắn.”

 

“Con biết trong lòng hắn vẫn không thể nào quên được người hắn yêu, thế nhưng con không hề hy vọng hắn có thể yêu con, như vậy có phải rất buồn cười.”

 

“Khi hắn nói bắt đầu tiếp thu con là giây phút hạnh phúc nhất của con, con không dám vọng tưởng thay thế Từ tiểu thư, con chỉ muốn hắn chỉ liếc mắt nhìn con, nói với con nhiều hơn một chút, quan tâm con thêm một chút, như vậy là đủ rồi.”

 

“Chúa a, nếu như đây là chuyện quá khó khăn, con có thể dùng mười năm tuổi thọ của mình để đánh đổi một nụ cười của hắn.”

 

Nói xong Bạch Hiền nhắm mắt lại cúi đầu, trong miệng yên lặng nỉ non.

 

Ngoài cửa giáo đường Xán Liệt chăm chú nhìn Bạch Hiền cầu nguyện, tan tầm lái xe ra khỏi công ty liền thấy Bạch Hiền đi ở trên đường, do dự không biết có nên gọi không nhưng vẫn theo Bạch Hiền, cho đến khi Bạch Hiền đi vào trong giáo đường, đương nhiên những lời Bạch Hiền cầu nguyện hắn đều nghe hết toàn bộ.

 

Tôi không đáng để em đối xử như vậy, thực sự không đáng.

 

Nội tâm Xán Liệt bị dày vò, hắn cùng lúc quên không được Từ Nhã Nghiên, cùng lúc lại thấy có lỗi với Bạch Hiền. Hai người đi tới con đường này đâu có thể đổ hết lỗi cho Bạch Hiền, nếu như lúc ấy hắn không uống say thì sao có thể nhầm Bạch Hiền thành Từ Nhã Nghiên. Nếu như lúc ấy hắn kiên quyết không chấp nhận yêu cầu của Phác mẫu, hai người bọn họ cũng sẽ không đi tới đoạn đường này, hắn vô tình biến thành kẻ độc ác dằn vặt trái tim thánh thiện của Bạch Hiền.

 

Xán Liệt cũng không biết mình độc ác nhường nào, rõ ràng Bạch Hiền vô tội nhưng hắn không vừa mắt, đem hết sai lầm đổ trên người Bạch Hiền.

 

Phải chăng hắn đã sai, mọi tội lỗi đều do bàn tay hắn tạo ra.

 

Bạch Hiền theo tiếng thánh ca ngây người một hồi mới phát hiện thời gian không còn sớm nữa nên đứng dậy về nhà, khi tới đầu ngõ thì thấy Xán Liệt đang đứng đó.

 

Hai người bốn mắt nhìn nhau, nhất thời không biết nên nói cái gì.

 

Xán Liệt tiến lên đi tới trước mặt Bạch Hiền, mỉm cười, “Tôi nhìn thấy cậu vừa vào đó, cho nên đứng đây chờ cậu.”

 

“Vậy sao.” Bạch Hiền cười yếu ớt.

 

“Chúng ta về nhà thôi.”

 

Bạch Hiền gật đầu cất bước định đi nhưng Xán Liệt đột nhiên cầm lấy tay cậu dắt vào xe. Bạch Hiền kinh ngạc nhìn Xán Liệt, một tia kích động lại nghi hoặc xuất hiện.

 

Bạch Hiền không biết Xán Liệt lại muốn làm gì, trước đây mỗi khi cho cậu hy vọng là một lần khiến cậu thất vọng, Bạch Hiền không muốn trái tim mình lại đi theo vết thương cũ ấy.

 

“Bạch Hiền, tôi. . . ”

 

Lúc này điện thoại của Xán Liệt vang lên không đúng lúc, Xán Liệt do dự một chút rồi ấn phím nghe.

 

“A lô, là Phác Xán Liệt tiên sinh phải không?”

 

“Là tôi.” Xán Liệt giảm bớt tốc độ xe nói.

 

“Tôi là người đại diện của Joy, hiện tại có thể đến thăm cô ấy một chút không, Joy từ khi chia tay với ngươi thì tuyệt thực hiện tại té xỉu phải nhập viện, thế nhưng trong miệng vẫn kêu tên của ngươi.”

 

“Chuyện này. . . để tôi suy nghĩ đã.”

 

Đối phương nghe Xán Liệt nói, cũng không miễn cưỡng nữa, “Xin Phác tiên sinh suy nghĩ lại.”

 

Tắt điện thoại, Bạch Hiền đột nhiên nói rằng, “Anh có chuyện thì đi đi, tôi tự mình có thể về nhà, cho tôi xuống ngã ba đường là được.”

 

Trong xe rất an tĩnh, bên kia điện thoại nói cái gì Bạch Hiền đều nghe được.

 

“Bạch Hiền.” Xán Liệt dừng xe lại, muốn giải thích thế nhưng lại không biết làm sao mở miệng, hiện tại nói muốn bắt đầu yêu thương Bạch Hiền, nhưng lại khó có thể mở miệng.

 

“Anh mau đi đi, đừng khiến mình hối hận.”

 

Bạch Hiền kiên cường nói xong mở cửa xe đi lên vỉa hè, ngồi ở bên trong xe Xán Liệt nhìn Bạch Hiền yên lặng bước đi mà nội tâm khó chịu nói không nên lời, rõ ràng muốn giữ Bạch Hiền lại nhưng nói không nên lời, rõ ràng ngực còn nhớ tới Từ Nhã Nghiên nhưng cũng không dám thừa nhận.

 

Nghe được tiếng xe khởi động, chiếc xe dần biến mất trong khói đêm, nước mắt của Bạch Hiền cũng bị gió đụng vào mà tung tóe trong không gian.

 

Anh đúng là vẫn không quên được cô ta, không thể dứt khoát với cô ta, vậy cần gì phải nói ra muốn tiếp thu tôi, để tôi kỳ vọng rồi lại tuyệt vọng như thế.

 

Suốt đêm thức trắng Bạch Hiền đã hiểu rõ vị trí của mình trong lòng Xán Liệt, dù có nỗ lực thế nào cũng sẽ không chiếm được hắn, còn không bằng cứ như vậy đợi đến ngày ly hôn rồi ai cũng sẽ không nợ ai, đều tự đi tìm hạnh phúc cho riêng mình.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.