Độc Thủ Tịch Mịch

Chương 22: Chương 22




CHƯƠNG 21:

 

Ngày đó Xán Liệt cầm giấy ly hôn về nhà cho Bạch Hiền ký, thế nhưng về đến nhà không thấy bóng dáng của Bạch Hiền.

 

Xán Liệt đi lên lầu đẩy cửa phòng đi vào cũng không thấy Biện Bạch Hiền, vừa muốn xoay người bỏ đi lại bị một chiếc rường nhỏ đặt ở đầu giường hấp dẫn. Xán Liệt đi qua đi cầm chiếc rương lên nhìn, không biết bên trong là gì, vì vậy mang chiếc rương xuống lầu đặt ở trên bàn phòng khách, mở ra xem.

 

Đập vào mắt là những bộ quần áo trẻ con và những thứ vật dụng cho em bé, còn có một chiếc trống bỏi màu đỏ.

 

Cậu ta mua những thứ này để làm gì?

 

Xán Liệt nhất thời nghĩ không ra Bạch Hiền vì sao mua những thứ này, sau đó tiếp tục mở ra, lúc này cửa mở.

 

Bạch Hiền thừa dịp cuối tuần nghỉ ngơi lại chạy ra ngoài mua một ít sách tham khảo cho thời kì mang thai, lòng tràn đầy vui sướng cầm sách về nhà mở rộng cửa, không nghĩ rằng Xán Liệt đã mấy ngày không về đột nhiên xuất hiện trong phòng khách, hơn nữa đang lật xem rương đồ của mình.

 

“Đừng đụng vào đồ của tôi!”

 

Bạch Hiền vội vàng ném sách trong tay, giày chưa cởi cứ thế chạy lại đoạt lại chiếc rương.

 

Xán Liệt bị Bạch Hiền dọa sợ, thấy Bạch Hiền khẩn trương như vậy trong lòng không khỏi nghi hoặc.

 

“Cậu mua mấy thứ này làm gì?”

 

Bạch Hiền khó xử … Không nhìn tới Xán Liệt, thế nhưng nội tâm rất khó chịu, “Không liên quan đến anh.”

 

Rõ ràng là chuyện liên quan đến Phác Xán Liệt, rõ ràng hắn là cha của đứa trẻ được mua những bộ y phục đó, vì sao lại không muốn hắn biết.

 

“Đưa cho tôi xem!” Xán Liệt nghiêm khắc nói.

 

Bạch Hiền nhịn lệ nóng sắp trào liên tục lắc đầu, lui ra phía sau giữ khoảng cách với Xán Liệt.

 

Nhưng thật không may, vì tờ giấy chứng nhận có thai Bạch Hiền cầm không chặt, rơi xuống trước chân của Xán Liệt.

 

“Đừng!”

 

Bạch Hiền buông đồ chạy lên giật lại nhưng Xán Liệt đã nhanh chân trước một bước, giấu phía sau lưng.

 

“Anh trả lại cho tôi, xin anh trả lại cho tôi.” Bạch Hiền tới gần Xán Liệt muốn đoạt lại, thế nhưng Xán Liệt không cho, bởi vì hắn muốn biết thứ khiến Biện Bạch Hiền quan tâm như vậy rốt cuộc là cái gì.

 

“Cậu khẩn trương như thế nhất định là có bí mật.”

 

Bạch Hiền khẳng định khẩn trương, đó là giấy chẩn đoán thai sản, Bạch Hiền dĩ nhiên không thể để Xán Liệt nhìn thấy.

 

Xán Liệt quay lưng dùng thân thể ngăn Bạch Hiền, mắt nhanh chóng lướt qua nội dung viết trên giấy.

 

Bạch Hiền ở phía sau còn đang suy nghĩ cách đoạt lấy tờ giấy, cũng không nhịn nữa khổ sở nhìn Xán Liệt đọc rõ ràng những gì viết trên đó.

 

Biện Bạch Hiền mang thai rồi, cậu ta dĩ nhiên mang thai rồi!

 

Còn hơn nghe được tin Từ Nhã Nghiên mang thai, Xán Liệt biết được Biện Bạch Hiền mang thai càng giật mình hơn, trong nháy mắt đầu óc hỗn loạn một mảnh.

 

Bạch Hiền lại gần Xán Liệt đang ngây ngốc cấp tốc đoạt lấy tờ giấy dấu trong ngực, thấp giọng khóc nức nở.

 

Xán Liệt xoay người không tin nhìn Bạch Hiền, “Cậu dĩ nhiên mang thai rồi!”

 

Bạch Hiền khó chịu ngăn tiếng nấc, nghiêng đầu trầm mặc nhìn Xán Liệt trả lời cho tất cả.

 

“Vì sao cậu không nói cho tôi biết.”

 

Nói cho anh có ích gì? Anh sẽ vì đứa con mà chia tay với người yêu bên ngoài để sống với người mình ghét sao? Anh có dám vì đứa con mà chia tay với cô bạn gái đã yêu nhau 3 năm rồi không?

 

Bạch Hiền ở trong lòng hò hét, thế nhưng ngoài miệng cái gì cũng nói không nên lời.

 

Nhưng Bạch Hiền không nghĩ tới Xán Liệt chỉ nói một câu, khiến cậu rơi vào thâm cốc, xương cốt như gãy thành trăm mảnh.

 

“Phá cái thai đó đi!”

 

Xán Liệt ý chí kiên định kéo tay Bạch Hiền ra cửa, thế nhưng Bạch Hiền cố sức kéo về.

 

“Đừng, tôi xin anh, đừng giết con của tôi.”

 

Lúc này trái tim Bạch Hiền đã tan nát vụn vỡ, cậu đã từng muốn nhìn phản ứng của Xán Liệt khi biết mình mang thai, thế nhưng cậu không nghĩ tới Xán Liệt dĩ nhiên lại tuyệt tình đến mức ép cậu phá thai.

 

Bạch Hiền quyết chết chống cự lại, miệng gào lên cầu xin.

 

“Cậu và Từ Nhã Nghiên không thể cùng nhau mang thai, tuyệt đối không được!” Xán Liệt không muốn nghe cậu nói gì hết, hắn lúc này chỉ muốn Bạch Hiền bỏ cái thai đi, bằng không cả đời hắn sẽ phải chịu trách nhiệm, như vậy hắn cả đời cũng không thể chấm dứt quan hệ với Bạch Hiền.

 

Bạch Hiền nghe Xán Liệt nói như thế mới biết thì ra Từ Nhã Nghiên cũng mang thai rồi, nội tâm càng dày vò đau đớn.

 

“Vì sao anh lại tàn nhẫn như thế, anh sao lại muốn giết con của tôi, bây giờ tôi chỉ có nó, tôi cái gì cũng không còn nữa, vì sao anh lại muốn cướp đi điều mong ước cuối cùng của tôi, anh quá tuyệt tình đấy Phác Xán Liệt!”

 

Bạch Hiền tê tâm liệt phế hét lên, đó là người mà cậu đã từng yêu, hiện tại lại như một người xa lạ lãnh khốc vô tình, đứa con cũng là cốt nhục của hắn vì sao nhất định phải tàn nhẫn như thế, vì sao con của Từ Nhã Nghiên có thể sống, mà con mình nhất định phải giết chết.

 

“Đứa con này sinh ra sẽ trói buộc tôi vào mối quan hệ, để Joy biết có một nam nhân sinh con cho tôi, cô ấy sẽ bị thương tâm đến chết.”

 

“Vậy anh đã từng nghĩ đến cảm giác của tôi chưa, tôi đã từng yêu anh như vậy, dùng hết tâm tư và thời gian chờ anh đáp lại nhưng tôi được nhận gì nào, thật vất vả ông trời mới ban cho tôi đứa con này, anh lại vô tình muốn giết chết nó, Phác Xán Liệt, tôi hận anh đến chết!”

 

“Cậu hận thì cứ hận, còn hơn để mẹ tôi biết cậu mang thai thì chúng ta cả đời cũng không ly hôn được!”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.