Độc Thủ Tịch Mịch

Chương 34: Chương 34




CHƯƠNG 33:

 

Xe của Thế Huân từ trong ngõ nhỏ đi ra ngoài, vừa vặn có một chiếc xe màu đen đứng trong bóng tối nổi đèn. Rèm che của chiếc xe hạ xuống, lộ ra khuôn mặt cảm xúc khó hiểu của Phác Xán Liệt.

 

Hắn đã ngồi chờ trong ngõ nhỏ hơn một tiếng đồng hồ, thấy Bạch Hiền đã trở về nhưng lại đi xuống từ xe của một người đàn ông xa lạ, còn bị tên kia ôm lấy.

 

Khi thấy người đàn ông kia ôm lấy Bạch Hiền, trong lòng Xán Liệt nhất thời có một ngọn lửa bùng cháy, nắm chặt tay trên vô lăng khắc chế hỏa khí, tựa hồ muốn đem vô lăng bóp nát cho hạ hỏa.

 

Người đàn ông kia là ai, hắn và Bạch Hiền rốt cuộc có quan hệ gì?

 

“Lộc Hàm, bên ngoài trời rất lạnh, sao không vào trong nhà? Thấy anh đã về chưa?”

 

Biện mẫu đứng trong phòng gọi Lộc Hàm đang đứng đờ đẫn trên sân thượng. Lúc nãy nghe được tiếng ô tô bên ngoài, chắc là Thế Huân đưa Bạch Hiền về, liền chạy lên sân thượng nhìn quả nhiên là thật. Lộc Hàm sung sướng định gọi Thế Huân, nhưng thấy Thế Huân đột nhiên ôm lấy Bạch Hiền ca, Thế Huân trên mặt mang theo dáng tươi cười nói thầm với Bạch Hiền gì đó, Bạch Hiền kìm lòng không được cũng lộ ra dáng tươi cười.

 

Lòng bỗng thất lạc rất nhiều, Lộc Hàm khổ sở nhìn Thế Huân ly khai, sụt sịt che dấu biểu tình đau khổ trở lại trong phòng.

 

Từ đêm đó Xán Liệt không còn đến tìm Bạch Hiền nữa, tâm tình không hiểu sao trở nên xấu rất nhiều, mà một khi Xán Liệt tâm tình không tốt lại tới quán bar uống rượu, ngày trước mỗi lần Xán Liệt uống đến say như chết đều có Bạch Hiền vác hắn về, thế nhưng bây giờ Bạch Hiền sẽ không bao giờ bên cạnh hắn nữa.

 

Trong đầu chỉ còn hình ảnh Bạch Hiền và người đàn ông kia ôm ấp, Bạch Hiền còn đứng cười rất tươi nữa. Đối với Xán Liệt thật chướng mắt, càng nghĩ Xán Liệt càng bực tức uống rượu.

 

Xán Liệt uống đến khi ý thức bắt đầu mù mịt, ném tiền lên bàn rồi loạng choạng ra khỏi quán bar. Xán Liệt dù say nhưng vẫn biết đường về nhà, nhưng lần này hắn trở lại căn nhà mà trước đây hắn và Bạch Hiền từng sống.

 

Sau khi kết hôn Từ Nhã Nghiên có hỏi Xán Liệt vì sao không được ở chỗ này, Xán Liệt không nói lý do, kỳ thực hắn không muốn cùng Từ Nhã Nghiên ở đây. Đẩy cánh cửa mở ra một gian nhà hắc ám, lần tìm công tắc đèn. Tất cả đồ đạc bên trong đều vẫn như ngày nào, từ chiếc thìa đến chiếc TV đều nguyên vẹn một thời, chỉ là trên mặt đều dính đầy bụi.

 

Xán Liệt liêu xiêu lên lầu hai, đầu không biết đang suy nghĩ cái gì đi đến chỗ ngăn tủ, lục lọi tìm vật gì đó.

 

Sau một hồi lần tìm Xán Liệt cũng tìm được một tờ giấy chứng nhận kết hôn màu đỏ và một cuốn sổ bìa trắng.

 

Khi hắn lần đầu tiên nhìn tờ kết hôn cẩm thấy rất buồn cười, nhất là tấm ảnh ghép nằm trên góc phải. Phía dưới là cuốn sổ bìa trắng mỏng, bên trong chỉ có vài bức hình chụp Bạch Hiền mặc lễ phục.

 

Trên ảnh chụp là Bạch Hiền nhưng lại không giống như Bạch Hiền mà Xán Liệt thường thấy, trong ấn tượng của Xán Liệt, Bạch Hiền không bao giờ tươi cười mà chỉ mang theo bộ mặt u buồn miên man, nhưng trên ảnh chụp Bạch Hiền mặc bộ lễ phục màu trắng thật là đẹp, lộ ra làn da trắng noãn không tỳ vết, nhất là nụ cười nắng mai khiến người khác nhìn một lần sẽ nhớ mãi, vừa tự nhiên lại tươi mát, làm cho không gian xung quanh cũng vui vẻ hơn.

 

Xán Liệt lòa xòa vuốt ve cuốn sổ, thống khổ nhắm hai mắt lại.

 

Kết hôn với Từ Nhã Nghiên nhưng cuộc sống không tốt đẹp như Xán Liệt tưởng tượng, tan tầm về đến nhà lại chạy ra nhà hàng mua cơm vì Từ Nhã Nghiên chưa một lần xuống bếp. Nếu không như vậy, Xán Liệt còn lâu mới thuê bảo mẫu ở nhà vừa nấu cơm vừa chăm sóc Từ Nhã Nghiên. Những chuyện này Xán Liệt đều có thể nhịn, thế nhưng cảnh cáo nhiều lần không được ra ngoài dạo phố, Từ Nhã Nghiên vẫn đem lời Xán Liệt nói vào tai phải ra tai trái.

 

Xán Liệt là một người người quan tâm gia đình, trước đây hắn không coi trọng Bạch Hiền như vậy là bởi vì hắn muốn cùng sống với một nữ nhân chứ không phải nam nhân. Hắn muốn mỗi ngày đều có một nữ nhân nấu cơm nóng chờ hắn đi làm về, có thể trò chuyện tâm sự với hắn để giải tỏa phiền não, còn có thể vì hắn sinh một bảo bối đáng yêu. Thế nhưng sau khi ở chung với Từ Nhã Nghiên, hắn phát hiện Từ Nhã Nghiên không phải nữ nhân như thế.

 

Là lúc đó luyến tình khiến đầu óc hắn mê muội, vẫn nghĩ ở với nữ nhân mới là lý tưởng, nhưng hắn chỉ biết nhìn bề ngoài mà bỏ qua cái sâu bên trong.

 

Hắn đã từng cố chấp khi nghĩ rằng Bạch Hiền không thể làm tốt ở vị trí đó.

 

Và giờ đây, phút giây này, Xán Liệt lại có điểm hối hận.

 

Ôm cuốn sổ vào lòng Xán Liệt chìm sâu vào giấc ngủ, sáng sớm hôm sau bị tiếng chuông điện thoại di động đánh thức. Xán Liệt từ từ lấy điện thoại ra, ghé sát vào bên tai.

 

“A lô ai a ”

 

“Anh Xán Liệt, là em, em đang ở sân bay, mau tới đón em!”

 

Bên kia là một giọng nam cao vút, Xán Liệt nhắm mắt lại tìm xem đó là giọng nói của ai. Kim Chung Nhân! Xán Liệt lập tức mở mắt, Kim Chung Nhân – tên em họ có IQ cao ngất ngưỡng cùng cái mồm vô cùng tàn độc, hắn dĩ nhiên bỏ nước Mỹ về đây.

 

Đầu còn đang mơ hồ, nhưng Xán Liệt vẫn lái xe đến sân bay.

 

“Sao về mà không báo trước một tiếng.” Hôm trước Phác mẫu đã qua ở với gia đình Chung Nhân, sao hắn lại mò về đây.

 

“Là dì muốn em về, nói anh đang cô đơn tịch mịch.” Chung Nhân ngồi bên cạnh, mồm mép quang quác nói.

 

“Tôi tịch mịch? Tôi là người đã kết hôn a.” Xán Liệt buồn cười trả lời.

 

“Được rồi, chị dâu đâu? Sao không thấy chị ấy.”

 

“Cô ấy còn đang ngủ, cậu mới sáng sớm đã đến rồi.” Xán Liệt giấu chuyện tối hôm qua không về nhà, không thể bảo chứng Chung Nhân có phải là Phác mẫu phái tới làm gián điệp hay không.

 

Nói chuyện mấy câu, Chung Nhân lại phụng phịu bảo không muốn đến ở khách sạn.

 

Xán Liệt cũng khổ não, không thể cho Chung Nhân đến ở nhà mình và Từ Nhã Nghiên, Từ Nhã Nghiên không thích có người quấy rối thế giới hai người họ, dù là Phác mẫu cũng không thể, cuối cùng Xán Liệt không thể làm gì khác hơn là đưa Chung Nhân đến căn nhà mà trước đây Bạch Hiền từng ở.

 

“Nha, anh đưa em đến đây làm gì, bụi xếp thành tầng rồi kìa.” Chung Nhân vuốt tay trên bàn, vừa nhìn bụi nhiều như vậy liền chán ghét.

 

“Chỉ là lâu không có chủ mà thôi.”

 

“Không phải là nơi trước đây anh nuôi bồ đấy chứ!” Chung Nhân trộm cười hề hề.

 

“Nói gì đó!” Xán Liệt ném cho Chung Nhân chiếc chìa khóa, “Đây là chìa khóa nhà, cậu tự đi quét dọn đi, tôi phải đi làm.”

 

Xán Liệt đi rồi Chung Nhân buông túi sách nhìn phòng ở loang lổ bụi bặm, xắn tay áo lên cao trong miệng còn lầm bầm, “Đã lâu không có hoạt động, Kim Chung Nhân, cố lên!”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.