Độc Y Thần Nữ: Phúc Hắc Lãnh Đế Cuồng Sủng Thê

Chương 372: Chương 372: Chương 374: Cứu mỹ nhân, trực tiếp đánh phá Hoàng Long 1




Bạch Vũ khoanh chân ngồi lại, tiêu hao linh khí, lặng lẽ dùng Khô Mộc Phùng Xuân, một đạo ánh sáng hiện lên trên người nàng.

Ngay lập tức, nàng cảm thấy đau đớn trên ngực giảm bớt rất nhiều, quả nhiên nội thương đã tốt một chút, cũng chữa trị được một chút linh mạch bị tổn thương, một dòng nước ấm chậm rãi chạy xuôi trong cơ thể.

Nàng nhắm mắt lại, sử dụng dòng nước ấm này từ từ chữa trị vết thương trong cơ thể.

...

Dạ Quân Mạc và Ám Lân, Ám Ưng đã đến Đại Lục Xích Hỏa, đang trên đường tiến đến Tháp Thiên Ky.

Nhưng khi bọn họ vừa mới đến một vực trên Đại Lục Xích Hỏa của Ám Dạ Đế Quốc, vực chủ liền thấp thỏm đưa một chiếc nhẫn tới. Trương Dương của Sáng Thế Thần Điện đưa tới, chỉ tên nói ông phải tự tay giao cho Thánh Quân của các ông.

Dạ Quân Mạc cầm lấy chiếc nhẫn, sắc mặt lạnh lùng đột nhiên thay đổi, nắm chiếc nhẫn ở trong lòng bàn tay.

Nhẫn Bách Vũ!

Đồ của Bạch Vũ lại ở trong tay người của Sáng Thế Thần Điện, hiển nhiên Bạch Vũ cũng ở trong tay bọn họ, đây là uy hiếp trắng trợn!

“Lập tức tra cho ta! Bạch Vũ đã xảy ra chuyện gì ở Vực Thanh Phong!” Dạ Quân Mạc siết chặt nhẫn Bách Vũ, gân xanh nổi lên trên cánh tay, vẻ mặt bình tĩnh kiềm chế cơn tức như núi lửa sắp bùng nổ.

Hắn không truyền âm ngàn dặm được với Bạch Vũ, nếu không khi hắn tìm được Bạch Vũ ở đâu, hắn sẽ đốt cái thành đó thành một đống hoang tàn ngay lập tức.

“Thánh Quân, Trưởng lão Phục Mãn nói Bạch Vũ đã đi xuống dưới mạch khoáng dưới đất, sau đó còn nói đã gặp một nam tử kỳ lạ. Căn cứ theo điều tra, hình như nam tử kia từ Vực Thanh Trần đến, người này có một đôi mắt đào hoa, ở trong Cung Điện lớn nhất Vực Thanh Trần.”

Ám Ưng lập tức truyền âm ngàn dặm, ra lệnh thuộc hạ đi điều tra, Mộc Thiên Tịch cũng không thể che dấu tin tức, không qua bao lâu đã có manh mối.

Ám Lân nhíu mày, nhìn về phía Dạ Quân Mạc: “Đôi mắt đào hoa, xem ra là Mộc Thiên Tịch. Chũng ta vẫn chưa ra tay, ngược lại hắn đã ra tay trước rồi.”

“Quay trở lại Đại Lục Thanh Mộc. đến Vực Thanh Trần.” Dạ Quân Mạc lập tức đứng dậy, thay đổi hành trình.

Ám Ưng vô cùng sợ hãi: “Bây giờ sao? Nhưng Tháp Thiên Kỳ đã nằm trong gang tấc! Nếu Thánh Quân đi cứu Bạch Vũ , vậy Tháp kia...” Tháp đã sớm bị chuyển đi rồi.

Dạ Quân Mạc giống như không nghe thấy lời nói của hắn, gọi Ngũ Hành Chu Tước ra, liền chuẩn bị rời đi.

Ám Lân giữ chặt Dạ Quân Mạc: “Đây là cơ hội tốt ngàn năm có một, thậm chí là cơ hội duy nhất của người, người chắc chắn muốn vứt bỏ sao?”

“Đi cứu Bạch Vũ.” Dạ Quân Mạc nói chắc như đinh đóng cột.

“Ta chưa nói không cứu, đến Tháp Thiên Ky trước, sau đó lại đi cứu Bạch Vũ cũng còn kịp.” Ám Lân khuyên bảo.

Đáng tiếc Dạ Quân Mạc liếc mắt một cái đã có thể nhìn thấu lời khuyên bảo của Ám Lân, Tháp chuông Thiên Ky có cơ quan vô cùng quái lạ, có vô số loại trận khế ước, đi vào một chuyến thì không biết phải tốn bao lâu mới có thể ra ngoài, một tháng? Ba tháng? Hay là nửa năm nữa?

Bạch Vũ có thể chờ được sao? Mộc Thiên Tịch sẽ để cho nàng chờ lâu như vậy sao?

Dạ Quân Mạc sờ sờ ngực của mình, hắn không có trái tim thì thế nào, ngực đang đập của hắn chính là trái tim của Bạch Vũ, có cái này thì cũng đủ rồi.

“Ngươi và Ám Ưng về Vực Thanh Vũ trước đi.” Dạ Quân Mạc lạnh nhạt bỏ lại một câu, cưỡi Ngũ Hành Chu Tước rời đi.

Ánh mắt Ám Ưng tha thiết, chờ mong nhìn Dạ Quân Mạc rời đi, tức giận đá một đá lên cửa: “Chắc chắn đám người Sáng Thế Thần Điện này biết Thánh Quân đã tìm được Tháp Thiên Ky, tạm thời không lấy Tháp đi kịp, mới dùng Bạch Vũ để uy hiếp Thánh Quân.”

“Bây giờ không chỉ là chuyện Tháp Thiên Ky rồi. Vực Thanh Trần là thế lực trung tâm của Sáng Thế Thần Điện ở Đại Lục Thanh Mộc, Thánh Quân đến đó cứu người, rõ ràng là chui đầu vào lưới, Mộc Thiên Tịch lời dụng việc uy hiếp Thánh Quân để người không thể không nhảy vào trong bẫy!” Đáy mắt Ám Lân hiện lên một tia tức giận, một tầng sương lạnh phủ lên khuôn mặt ôn nhu.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.