Độc Y Thần Nữ: Phúc Hắc Lãnh Đế Cuồng Sủng Thê

Chương 169: Chương 169: Kết thù, Tòng Nguyệt Cầm (3)




Nghe được cái tên Bách Lý trưởng lão này, không hiểu sao Bạch Vũ lại liên tưởng đến Bách Lý Vân Diễm và Bách Lý Uy, có loại cảm giác rất không thích.

Tòng Nguyệt Cầm áp chế lửa giận, vuốt ve móng tay nhuộm màu rực rỡ tươi đẹp của mình, không chút để ý liếc Bạch Vũ một cái: “Quả nhiên nhanh mồm nhanh miệng, ngươi chính là người năm nay giành được vị trí thứ nhất - Bạch Vũ?”

“Đúng” Bạch Vũ không che dấu chút nào: “Tòng sư tỷ có gì chỉ giáo?”

“Nghe nói, ngươi rất đẹp? Xinh đẹp đến mức muốn mang khăn che mặt sao? Gỡ xuống! Ta muốn nhìn xem bộ dạng của ngươi.” Tòng Nguyệt Cầm đến gần Bạch Vũ, không vui ra lệnh.

“Ta mang hay không mang khăn che mặt, hình như Tòng sư tỷ không cần xen vào?” Mâu quang Bạch Vũ trầm xuống, lạnh lùng nói.

“Ngươi dám chống đối ta, thật to gan!” Tòng Nguyệt Cầm giận tím mặt, dương cánh tay đánh về mặt Bạch Vũ.

Bạch Vũ một phát bắt được tay của nàng ta khiến nàng ta không thể lui. Trên mặt Tòng Nguyệt Cầm hiện lên sát ý lãnh liêt, một đạo kiếm khí hung ác vô hình bổ ra, như tia chớp bay về phía ngực Bạch Vũ.

Đồng tử Bạch Vũ co rụt lại, khoảng cách gần trong gang tấc, không có cách nào tránh né, một đạo lưu hỏa mang theo lực hủy diệt cực nóng vọt ra trên người nàng, lao thẳng tới Tòng Nguyệt Cầm, liều mạng cùng nàng ta.

Hai đại linh thuật kịch liệt va chạm tóe lửa, hỏa diễm vọt ra nháy mắt che mất tầm nhìn của mọi người, lực lượng cường đại khuếch tán ra ngoài, tạo thành bông tuyết đầy trời.

Mọi người trợn mắt há hốc mồm, Bạch Vũ mới tới cũng dám đánh trực diện với lực lượng của Tòng Nguyệt Cầm, cũng quá không biết tự lượng sức mình?

Tòng Nguyệt Cầm đã là Triệu hoán sư trung giai, đã có thể trở thành bá chủ một phương ở Vân Vũ Thần Châu, Bạch Vũ ở trên Triệu hoán Đại Hội có vẻ như chỉ là Triệu hoán sĩ đỉnh giai, làm sao có thể chống cự được lực lượng của Tòng Nguyệt Cầm.

“Vũ tỷ tỷ!” Nhạc Kỳ Nhân lo lắng muốn vọt vào, Viêm Hạo Thiên giữ chặt nàng lại, “Nàng ấy sẽ không sao.”

Hỏa diễm dần dần tan đi, hai người đứng ở đối diện. Bạch Vũ thụt lui vài chục bước, một vị tanh ngọt nảy lên yết hầu, bị nàng cứng rắn đè ép xuống. Tòng Nguyệt Cầm một chút cũng không động, ngạo nghễ đứng tại chỗ, giấu cánh tay bị bỏng dưới tay áo.

Mọi người kinh ngạc, xem ra Bạch Vũ không bị tổn hại gì, là Tòng Nguyệt Cầm thủ hạ lưu tình?

Tòng Nguyệt Cầm cũng không lưu tình, nàng ta dùng mười phần lực lượng, nhưng dường như lại không thương tổn được Bạch Vũ, không khỏi nổi giận trong bụng: “Ngươi là Triệu hoán sư sơ giai, khó trách dám khiêu khích ta.

“Chỉ là tự bảo vệ mình mà thôi.” Bạch Vũ lạnh nhạt nói.

“Hừ!” Ánh mắt Tòng Nguyệt Cầm sắc bén, giống như dao găm hung hăng róc thịt Bạch Vũ, “Mới nhập môn mà không biết tôn ti, bất kính sư tỷ, còn không dập đầu bồi tội với ta.”

Bạch Vũ khinh thường cười lạnh, “Hôm nay mới là ngày đầu tiên ta đến Vô Trần Cung, quy củ cái gì cũng không hiểu, Tòng sư tỷ không biết tại sao lại bắt ta bồi tội, chẳng lẽ coi ta là người mới tới, dễ khi dễ?”

“Vũ tỷ tỷ nói rất đúng, rõ ràng chính là ngươi ra tay trước, là ngươi khi dễ chúng ta, dựa vào cái gì còn bắt Vũ tỷ tỷ bồi tội?” Nhạc Kỳ Nhân đi qua, đúng lý hợp tình đứng bên cạnh Bạch Vũ.

Viêm Hạo Thiên cũng dẫn theo vài đệ tử mới khác đi tới phía sau Bạch Vũ, khinh thường bĩu môi, “Ngươi để cho mấy người chúng ta đợi không công nửa ngày, không nói một cái công đạo, còn vừa đến liền tìm lỗi trước tiên, không phải thủ tịch đệ tử Vô Trần Cung đều là đức hạnh như ngươi đó chứ? Chúng ta là đệ tử mới, nhưng không phải là dễ khi dễ.”

“Các ngươi láo xược! Hôm nay ta nhất định phải giáo huấn các ngươi thật tốt!” Tòng Nguyệt Cầm giận không kiềm được. Nàng ta đúng là cố ý tìm lỗi, sư phụ của nàng ta - Bách Lý trưởng lão chỉ thị rất rõ ràng, nàng ta phải đối phó với Bạch Vũ, nàng ta chỉ đến làm khó dễ một chút mà thôi.

Cũng không nghĩ đến Bạch Vũ so với nàng ta tưởng tượng còn lợi hại hơn, chẳng những đỡ được công kích còn liên hợp với đệ tử mới tới cùng nhau khiêu khích nàng ta.

Phải biết rằng đệ tử nào của Vô Trần Cung mà cũng phải cung kính với nàng ta, nam đệ tử nào mà không thèm nhỏ dãi mỹ mạo của nàng ta, còn chưa từng có ai dám vô lễ với nàng ta như thế.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.