Đôi Lần Gặp, Lỡ Bén Duyên

Chương 59: Chương 59




Nếu là lúc trước thì Tề Chinh chẳng thèm để ý, nhưng từ khi Lục đại nương hỏi cậu gì mà Tạ tiên sinh rồi công tử nào đó, cậu luôn đặc biệt chú ý. Vị công tử này, hẳn cũng là người khả nghi.

Có lẽ vị công tử này chính là nguyên nhân khiến sòng bạc quạnh quẽ, bọn họ ngăn khách không cho vào, có lẽ là vì không muốn để nhiều người thấy vị công tử này. Dĩ nhiên, những điều này đều là Tề Chinh đoán mò.

Nhưng Tề Chinh cảm thấy đây cũng là thời điểm tốt, mọi người đều dồn chú ý lên vị khác này, thế nếu cậu lẻn vào mật thất kiểm tra, chắc sẽ không bị phát hiện.

Thế là Tề Chinh đi. Lần này không xảy ra chút bất trắc nào, cậu thuận lợi vặn mở cơ quan, đi vào mật đạo.

Trong mật đạo khá tối, chỉ có ngọn đuốc trên vách tường hắt lên ánh sáng. Tề Chinh vừa đi vừa lo lắng đến mức nghe rõ tiếng tim đập.

Trong mật đạo không có ai, lúc đi qua mấy căn mật thất kia cũng nhìn vào, nhưng không có người nào. Một gian mật thất lớn trong số đó còn được bài trí rất sa hoa, giường tủ bàn ghế đều có đủ, người ở bên trong cũng không thành vấn đề. Còn một gian khác trông giống dược phòng, tủ ô vuông được kê sát tường, mỗi một ô là một ngăn kéo, khá giống tiệm thuốc bên ngoài. Có mấy gian khác hình như dùng để nhốt người, trên vách tường có còng khóa xích sắt thô to. Tề Chinh nhớ đến vị công tử bị giết, da gà nổi lên.

Cậu đi xuống tiếp, bất tri bất giác lại đi đến cuối cùng, cũng là mặt sau của một chiếc tủ, hơi giống cửa sau của mật thất sòng bạc.

Không phải là đi vòng trở lại đấy chứ?

Tề Chinh dè dặt sờ lên sau cửa, không giống gỗ thường. Bất cẩn thế nào sờ phải chốt mở, cửa “soạt” mở ra. Tề Chinh sợ hãi giật mình, vội trốn sang một bên. Cửa mở ra, ngoài cửa không có âm thanh gì. Tề Chinh đợi lại đợi, quả thật không có động tĩnh. Cậu ló đầu ra ngoài, phát hiện đây là một căn phòng giống thư phòng.

Chưa từng thấy, không biết là ở đâu.

Tề Chinh cẩn thận lục lọi ngăn kéo bàn sách, lại nhìn tủ sách, chỉ hận mình không chịu học chữ nhiều, phần lớn không nhận ra được mặt chữ, nếu không thì có thể tìm ra danh sách hoặc bằng chứng gì đó thì tốt quá rồi. Nhưng không chừng ở mật thất phòng thuốc đó có cất giấu, có điều làm sao mới có thể dẫn quan phủ đến lục soát được đây.

Tề Chinh đang nghĩ thế thì chợt nghe có tiếng bước chân ở bên ngoài thư phòng. Tề Chinh sợ hãi ngồi sụp xuống. Sau đó cậu nghe thấy tiếng người nói chuyện, là giọng của Lưu Tắc, y đang dặn hạ nhân cảnh giác, phải xốc lên hơn mười hai phần tinh thần.

Tề Chinh thấy kỳ lạ, vì sao phải cảnh giác? Cậu âm thầm thò đầu ra nhìn ngoài cửa sổ, phát hiện đây là một tòa nhà lớn, cậu chưa từng thấy bao giờ, có lẽ là phủ trạch của Lưu lão bản. Tề Chinh cau mày, chẳng lẽ là nhà của Lưu lão bản thật sao? Phủ trạch của y được sửa lại thông với sòng bạc?!

Tề Chinh thấy Lưu Tắc đi ra ngoài thì vội vã quay về lại bên bàn sách, hay là cứ tìm mấy cuốn giống danh sách hay sổ sách mang đi trước, để Lục đại nương nhìn xem sao, nói không chừng có thể là bằng chứng.

Đang lật giở thì nghe một tiếng “két” vang lên, nhất thời tóc gáy toàn thân Tề Chinh dựng đứng cả. Theo bản năng cậu khom người nằm sấp xuống, lại nghe thấy “soạt” một tiếng, là tiếng cửa mật thất mở ra.

Máu toàn thân người Tề Chinh đông lại.

cậu nghe thấy tiếng bước chân của rất nhiều người, lại nghe thấy giọng của Lâu Chí: “Chớ hành động thiếu suy nghĩ, nghe ta ra hiệu làm việc. Năm người các ngươi đi cùng ta, những người khác đợi ở đây trước. Đợi bọn ta gọi thì các ngươi hẵng đến.”

Tề Chinh sợ đến mức mồ hôi lạnh chảy dọc gò má.

Tiếp theo là âm thanh cửa thư phòng mở ra. Có mấy tiếng bước chân đi ra ngoài, còn có mấy người ở lại. Tề Chinh núp dưới bàn sách cố gắng không phát ra động tĩnh. Vừa mới đến đáy bàn thì chiếc ghế đang ở cạnh cậu bị người ta dịch chuyển.

Tề Chinh trơ mắt nhìn khoảng trống dưới bàn không có vật gì che đậy, chỉ sợ những người đó cúi người xuống là có thể thấy.

***

Lưu Tắc một thân một mình ở trong hậu thất linh đường, y đang mớm thuốc cho Triệu Giai Hoa nằm trong quan tài.

Viên thuốc tan ra trong nước, Triệu Giai Hoa mới nuốt được. Lúc này nàng ta hơi mở mắt, hô hấp yêu ớt.

Lưu Tắc đút hết thuốc, tiện tay đặt chén thuốc lên bàn bên cạnh, dịu dàng nói với Triệu Giai Hoa: “Ta biết nàng không thoải mái, nhưng chuyện này chẳng còn cách nào khác nữa cả. Uống thuốc đi nào, lát nữa nàng sẽ lấy lại tí sức. Hôm nay ta sẽ đưa nàng rời khỏi đây. Nàng đừng trách ta, ta cũng không trách nàng nữa. Trước đó là ta không tốt, quá tức giận, nhưng ta sẽ không như vậy nữa, bây giờ cả ta và nàng đều đã chết. Hắn sẽ không bỏ qua cho chúng ta. Nàng nói đúng, có lẽ có thể lợi dụng được An Nhược Thần, nàng ta diệt trừ Mẫn công tử, ta đưa nàng cao chạy xa bay, đi đến chỗ khác sống qua ngày. Trải qua lần này, chúng ta cũng coi như là cùng chung hoạn nạn, nàng cũng đừng giận ta nữa.”

“Ai làm hiền đệ giận?” Một giọng nói tục tằng đột nhiên vang lên, dọa Lưu Tắc giật nảy mình.

Lưu Tắc xoay người lại, là Lâu Chí. Nãy giờ y chỉ mãi lo Triệu Giai Hoa, không để ý có người vào.

Tim Lưu Tắc dừng đập, nhưng rất nhanh khôi phục, cười nói: “Sao đại ca lại đến đây?”

Lâu Chí nhìn y rồi lại nhìn quan tài, nói: “Có chuyện muốn hỏi đệ.”

Lưu Tắc đáp: “Được, chúng ta đến thư phòng đi.”

“Nói ở đây đi.”

Lâu Chí vừa nói vừa muốn lại gần quan tai, nhưng Lưu Tắc đã ngăn hắn lại, “Nội tử đã qua đời, chớ quấy rầy nàng nữa. Chúng ta ra ngoài nói chuyện đi.”

“Chết đã chết rồi, có gì mà quấy rối chứ.” Lâu Chí thô lỗ nói.

Lưu Tắc nhíu mày, trong lòng dâng lên dự cảm bất an.

An Nhược Thần vẫn dán mắt theo dõi sòng bạc và Lưu phủ, bụng thấy lạ vì sao sòng bạc lại chặn khách không cho vào. Không thể nào có tiền mà không kiếm được, trừ khi có sắp đặt gì đó. An Nhược Thần cau mày, đáng tiếc không nhìn thấy được rộng hơn, không rõ động tĩnh bên trong.

Đang nghĩ xem có nên làm gì đó không thì chợt có một người ngồi xuống trước mặt.

An Nhược Hi.

An Nhược Thần giật mình nhướn mày.

An Nhược Hi nhìn theo ánh mắt của An Nhược Thần, nhưng không thấy được phong cảnh gì đặc biệt, bèn hỏi: “Tỷ tỷ đang làm gì thế?”

“Sao muội lại ở đây?”

“Ra ngoài đi dạo, thấy tỷ tỷ lại đi loanh quanh, chuyện này không giống như chuyện tỷ tỷ có thể làm.” Nom mặt An Nhược Hi cứ như kiểu “đã tóm được thóp của tỷ rồi”, “Nhưng ta đợi mãi mà không thấy tỷ tỷ đi ra, nên mới đến xem thế nào.”

“Nay không rảnh hàn huyên với muội muội, muội đi nhanh cho.”

“Thế à?” An Nhược Hi vô cùng mất hứng, “Vậy phải đợi đến lúc tỷ tỷ gọi ta bảo đến thì mới là thời điểm thuận lợi hàn huyên với ta sao?” Nàng ta hơi dựa ra sau, bày ra dáng điệu ta không đi đấy để xem tỷ làm được gì, “Hôm qua Tiền lão gia tới nhà, còn nhắc đến tỷ tỷ đấy. Nếu ta nói với lão ta thấy tỷ tỷ có vẻ kỳ lạ, dường như đang làm vài chuyện không để người khác nhận ra, lén la lén lút, tỷ nói xem sẽ như thế nào?”

“Sẽ ném muội vào đại lao, đợi đến lúc muội học cách quản tốt cái miệng của mình thì thả ra.” An Nhược Thần lạnh lùng nói.

An Nhược Hi sầm mặt: “Tỷ coi trọng mình quá rồi, nha môn là của tỷ chắc, tỷ muốn nhốt ai thì nhốt người đó?”

“Đừng có nói ta có thể nhốt muội hay không, chỉ xét mỗi việc muội khiêu khích ta thế thôi thì có gì hay?” An Nhược Thần nhìn thẳng nàng ta, lắc đầu: “Tại sao muội không học chút thông minh đi chứ, muội còn tưởng mình ở nhà, để cha định đoạt, để mẫu thân muội định đoạt?”

An Nhược Hi nghẹn họng, lạnh nhạt đáp trả: “Chẳng lẽ ngoan với tỷ thì là thông minh lên sao?”

“Đúng thế.” An Nhược Thần không nhìn nàng ta nữa, tiếp tục theo dõi Lưu phủ và sóng bạc, “Chí ít là không có gì xấu đối với muội.”

An Nhược Hi lại nhìn theo tầm mắt nàng, nhưng vẫn không thấy manh mối gì. Nàng ta quay đầu lại trừng mắt với An Nhược Thần, nói: “Tỷ muốn lợi dụng ta thì cũng phải nói cho rõ chứ.”

“Ta bảo muội rời đi nhanh nhanh rồi đấy thôi, không phải đã nói rất rõ rồi sao?” An Nhược Thần không tức giận. Đang định đuổi nàng ta đi thì thấy cửa sau Lưu phủ đột nhiên bật mở, có một người dường như muốn lao ra, nhưng lại bị kéo trở về.

An Nhược Thần thất kinh, đứng lên chạy nhanh xuống dưới lầu. An Nhược Hi không nhìn thấy cảnh ban nãy nên cũng không rõ gì, cũng chạy theo, kêu lên: “Tỷ làm gì thế?”

Lưu Tắc đối mặt với Lâu Chí ở linh đường một hồi lâu, cuối cùng kéo ghế đến cho hắn ngồi, rồi ngồi xuống đối diện hắn.

“Không biết đại ca có chuyện gì muốn hỏi ta?”

“Vốn muốn hỏi vì sao lại treo chuông lên. Không phải chúng ta đã hẹn đến ngày đầu thất* sẽ ra tay sao? Đưa An Nhược Thần và Mẫn công tử tới, chuyện tang lễ hỗn loạn, lẫn vào tân khách không ai nói được, tóm lại là mật thám muốn đối phó với An Nhược Thần, kết quả hai người đều chết hết, còn làm liên lụy đến những người khác. Không phải đã quyết định xong rồi sao?”

(*Là ngày thứ bảy sau khi người qua đời, vào ngày này người thân thường cúng tuần hay còn gọi là cúng thất.)

“Chuyện ầm ĩ của Lý Tú Nhi quá lớn, có chút mất khống chế tình hình, ta lo Mẫn công tử trách tội thì chuyện sau này không dễ làm. Nên dù sao cũng phải ổn định hắn trước.”

“Vậy vì sao phải giấu ta, không thương lượng với ta.”

“Đâu có ý định giấu huynh. Đang định tìm huynh bàn bạc thì huynh đã đến rồi đấy thôi. Đêm qua An Nhược Thần đến tìm ta, nàng ta nói Long đại tướng quân sắp về rồi, nàng ta phát hiện được manh mối của Mẫn công tử, bảo ta khai ra. Ta không nói gì, nàng ta cũng hết cách. nhưng Mẫn công tử là một hậu họa, chúng ta phải mau chóng giải quyết hắn.”

“Nàng ta phát hiện được manh mối gì?”

“Nàng ta nhận ra dáng của Mẫn công tử, biết hắn là khách quen trong tửu lâu ta. Nên tối qua đến tra hỏi, muốn lợi dụng vụ án của Lý Tú Nhi ép ta mở miệng. Nàng còn nói Lý Tú Nhi ở trong tay mình.”

“Cái gì?” Lâu Chí bàng hoàng.

“Nàng ta nói Lý Tú Nhi biết rất nhiều chuyện. Nên nàng ta đã tìm được manh mối của Mẫn công tử rồi.”

Lâu Chí nhíu chặt mày: “Mồm miệng Từ bà mối không chặt chút nào.”

“Nhưng Từ bà mối không biết chúng ta.” Lưu Tắc nói.

Lâu Chí nghĩ ngợi.

“Nên chỉ có diệt trừ Mẫn công tử và An Nhược Thần, chúng ta mới có thể tự vệ.” Lời của Lưu Tắc rất khẩn thiết, “Ta đang định đi tìm huynh bàn bạc, nếu không nhân dịp này, ta bắt tên họ Mẫn ở liễu đìnhtrước, sau đó dẫn An Nhược Thần đến một nơi. Đợi Long tướng quân quay lại, mọi thứ đã kết thúc rồi.”

“Nhưng ta còn có một câu hỏi.” Lâu Chí nói: “Nếu đã chết, vì sao còn cần uống thuốc?”

Lưu Tắc sững sờ, theo ánh mắt Lâu Chí nhìn sang, kịp nhận ra thứ hắn nói là gì.

Chén thuốc y mớm cho Triệu Giai Hoa, đặt trên bàn nhỏ cạnh quan tài.

“Đệ nói hiện tại ta đã đến rồi, vậy người trong quan tài là sống hay chết?”

Lưu Tắc đờ người.

“Đệ bố trí nhiều hoa ở linh đường như thế này, theo lý mà nói là để giấu mùi hôi của tử thi. Nhưng giờ ta thấy, có vẻ như là để che giấu vốn không có thi thể thối vậy.”

Lưu Tắc cắn chặt răng. Bình thường y khá khôn khéo mẫn tiệp, nhưng lúc này lại không biết nên nói thế nào mới phải.

Lâu Chí nói: “Nói thật với đệ, những thứ đệ đoán đều không sai. Quả thật Mẫn công tử cảm thấy tình cảnh của đệ quá nguy hiểm, sẽ mang đến cái gai phiền phức cho cả kế hoạch. Đệ rất quan trọng, nên đệ nhất định không thể rơi vào tay Long Đằng. Nhất là sau khi đệ muội bắt đầu lại gần An Nhược Thần, quá nguy hiểm. Nên hắn muốn giết bọn đệ. Đệ, và cả nương tử của đệ.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.