Đôi Mắt Của Hầu Gái. ( Đôi Mắt Thiên Thần)

Chương 34: Chương 34




Trong phòng kín tại một khách sạn sang trọng.

-Chào ông.

-Chào cậu.

Hai vị giám đốc bắt tay nhau rồi cùng ngồi xuống.

-Hôm nay ông cũng tới một mình, dường như ông luôn tự mình làm mọi việc.-Cậu nhấp môt ngụm rượu nhỏ trong lúc hỏi ông giám đốc.

-Ai mà chẳng cần có trợ thủ, tôi cũng không ngoại lệ, chỉ lát nữa thôi, cô ấy sẽ tới đây, cô ấy đang giúp tôi vài việc.

Cuộc trò chuyện giữa hai người vẫn diễn ra tốt đẹp trong lúc dùng bữa trưa và đợi An Ninh tới. Cậu xin phép ông giám đốc ra ngoài một lát để nghe điện thoại…Đi ngang qua đại sảnh cậu bất chợt đâu phải một cô gái, đống giấy tờ trên tay cô rớt xuống sàn tung tóe

…………..

-Xin lỗi, tôi không chú ý….-Người đàn ông va phải cô dường như đnag nghe điện thoại nên không để ý những lời cô nói. Anh ta chỉ lặng lẽ nhặt vội xấp tài liệu lên đưa cho cô rồi đi nhanh về phía cuối sảnh. Cái dáng từ đằng sau ấy thật quen thuộc, đôi chân dài, dáng đi vội vàng đó đã quá quen thuộc với cô. Hai năm qua cô vẫn không thể nào quên được nó.

Cộc…cộc…..

Cô gõ cửa phòng rồi bước vào, ông giám đốc đang ngồi đối diện với một vị khách. Cô cúi chào vị khách và được ông giám đốc giới thiệu là thư ký của giám đốc bên đối tác. Cô bắt tay vị thư ký rồi trao tập tài liệu cho ông giám đốc.

-Xin lỗi mọi người, do đường tắc nên tối tới hơi muộn.

-Không sao, mọi thứ vẫn chưa bắt đầu mà – Vị thư ký thoải mái nói.

-Cô có muốn dùng gì không An Ninh, cậu giám đốc vừa ra ngoài có chút chuyện, tôi gọi cho cô một tách cacao nóng nhé.

Ông giám đốc luôn rất hiểu cô, hai năm qua nếu không có ông cưu mang cô, coi cô như con gái thì giờ đây không biết cô ra sao. Mọi sở thích cũng như tích cách của cô ông điều hiểu rõ và cô cũng vậy, đối với cô ông không chỉ là ân nhân mà ông còn giống như một người chú, một người cha hết mực chăm sóc đứa con gái yếu ớt của mình. Vợ ông đã qua đời từ rất lâu, ông không có con cái cũng như người thân, ông gặp AN Ninh và bắt đầu coi cô như người thân duy nhất của mình. Cô chăm sóc ông, giúp ông mọi thứ trong cuộc sống, sắp xếp lịch làm việc và thời gian biểu cuộc sống hàng ngày giúp ông, ông cũng vậy, ông giúp AN Ninh học hỏi mọi thứ trong công việc, lắng nghe mọi tâm sự về cuộc sống cũng như cuộc đời sóng gió của cô. Cô thật sự cảm kích và biết ơn về những gì ông đã làm cho cô.

-Vâng, vậy cũng được ạ. – Cô gật đầu đồng ý.

-Xin lỗi mọi người, tôi đã nghe điện thoại khá lâu.-Cánh cửa đẩy ra, cậu hai bước vào.

Cậu sững người khi nhìn thấy người đang ngồi cạnh ông giám đốc. Gương mặt đã hai năm liền cậu tìm kiếm. Cậu không tin rằng mình lại nhìn thấy gương mặt đó trong hoàn cảnh này.

An Ninh nhìn thấy cậu bước vào, hình dáng mà hai năm qua vẫn luôn in đậm trong trí óc cô đang đứng trước mắt cô lúc này. Cậu vẫn vậy, vẫn phong đọ như hai năm về trước. Cảm xúc lại dâng lên trong lòng, dâng lên tột độ, cái cảm giác ô nhục của cái đêm ấy lại ùa về khiến cô không thể kìm nén cảm xúc.

-Ngồi xuống đi chứ cậu Thiên Bảo, giới thiệu với cậu đây là cô Quách An Ninh, thư ký của tôi.

An Ninh không giám ngẩng mặt lên nhìn cậu. Cô muốn giữ lấy sự túc giận và căm hận của mình sau những gì cậu đã gây ra cho cô. An Ninh ngồi im chỉ lặng gật đầu xã giao một cái rồi lại tập trung vào tách cacao nóng trên bàn.

-Không ngờ ông lại có cô thư ký xinh như vậy.- Cậu nói bằng giọng mỉa mai.

-Đúng đấy, ông thật có phúc…-Cậu thư ký nói xen vào.

-Đúng vậy, An Ninh đã giúp tôi rất nhiều trong công việc cũng như trong cuộc sống.

Ông quay sang phía An Ninh, và đặt miếng bánh lên trước mặt cô, miếng bánh kem đã được bỏ hết hoa quả. An Ninh nhìn thấy khẽ cười và cảm ơn ông.

Nhìn thấy những cử chỉ thân mật giữa hai người, cậu hai không khỏi nổi máu ghen, cậu không ngờ rằng sau hai năm cô lại thay đổi như vậy, cô thay đổi cả về ngoại hình, cách ăn mặc, đầu tóc lẫn phẩm chất. Một cô gái ngoài hai mươi lại có những cử chỉ thân quá thân mật như vậy với người đáng tuổi cha chú mình. Ngay cả thói quan ăn uống của cô mà ông ta cũng biết, vậy thì chắc chắn mối quan hệ giữa họ không chỉ đơn giản là thư ký và giám đốc.

-Không ngờ ông lại hiểu thư ký của mình như vậy, biết được cả thói quen ăn uống của cô ấy.-Cậu hai nói mỉa.

-Hai năm làm việc cùng nhau đủ để tôi hiểu được thói quen ăn uống của thư ký của tôi chứ. Nhất lại là một cô thư ký giỏi giang và xinh đẹp như vậy.

An Ninh không nói gì, cô quá hiểu cậu hai, cậu là người ích kỷ và áp đặt nhất mà cô đã từng gặp, cậu luôn để suy nghĩ của bản thân chi phối mọi thứ, nó biến suy nghĩ của cậu thành suy nghĩ của mọi người và từ đó đưa ra những nhận xét hay kết luận trái chiều về sự việc.

Cuộc nói chuyện diễn ra rôm rả giữa Thiên Bảo, ông giám đốc và cậu thư ký, duy chỉ có An Ninh là ngồi im không nói, cô vẫn không thoát ra được những suy nghĩ về cậu hai, cô phải đối mặt với cậu thế nào khi cậu là đối tác của công ty? Cô không thể để việc tư xen vào việc công được. Nhưng, cái quá khứ của giữa cậu và cô thật khó thể quên, nó ám ảnh cô trong suốt hai năm qua, đâu chỉ một sớm một chiều mà có thể gạt nó qua một bên để nghĩ đến việc khác.

Cô xin phép mọi người ra ngoài. Trong phòng vệ sinh, An Ninh nhìn ngắm mình trước gương, An Ninh đang hiện hữu trước mặt cô là một An Ninh chững chạc, một An Ninh trưởng thành, hiểu đời và mạnh mẽ. Nhưng sâu thẳm trong cô, cái An Ninh của ngày xưa vẫn đang mập mờ ẩn hiện đằng sau tấm mặt nạ mới, và nó đang dần trỗi dậy từ khi cô nhìn thấy cậu hai.

An Ninh bước ra khỏi phòng vệ sinh thì giật mình khi cậu hai đang đứng ở đó, sắc mặt cậu không mấy thiện trí…

-Em đã ở đâu hai năm qua?

-Giám đốc Lưu hỏi gì? Tôi không hiểu.

-Đừng nói với anh bằng cái giọng đó và cũng đừng gọi anh như thế. EM có biết hai năm qua anh đã tìm em như thế nào không?-Cậu nắm lấy vai An Ninh.

-Tôi không biết anh đang nói về ai, nhưng chắc chắn anh đã nhầm người rồi.-An Ninh cố vùng vẫy ra khỏi bàn tay của cậu hai.

-Em là ai anh còn không biết sao? Em cao bao nhiêu, giọng nói em thé nào? Cái tên của em, làn da, đôi môi….và nhất là đôi mắt của em…dù em có lướt qua anh, anh cũng không bao giờ nhầm em với người co gái khác.

-Anh làm ơn buông tôi ra, giữa chúng ta chẳng còn gì cả, dù tôi là ai, tôi sống ở đâu cũng đâu lien quan gì anh. Đừng dùng những lời lẽ đó để đánh lừa những cô gái, nó không có tác dụng với tôi đâu.

-Em nói dối, em không thể quên được anh, anh vẫn còn yêu em, yêu em rất nhiều, vì thế em không thể quên được anh đâu An Ninh ạ.-Cậu hét lớn vào mặt An Ninh.

-Bỏ tôi ra, anh làm tôi đau đấy, bỏ tôi ra….

An Ninh cố gắng vùng vẫy nhưng không tìa nào thoát ra khỏi cánh tay rắn chắc của cậu…cậu đẩy cô vào tường, gì chặt lấy tay cô. Cậu áp sát gương mặt cậu vào gượng mặt cô…hơi thở và mùi hương trên cơ thể cậu khiến cô càng trở nên hồi hộp.

-Em vẫn không hề thay đổi An Ninh ạ, kể cả gương mặt em, đôi mắt cũng như hương thơm trên cơ thể em.

-Tránh xa tôi ra, nếu anh không muốn tôi khinh bỉ anh thì xin anh, buông tôi ra.- An Ninh cố gắng giữ bình tĩnh và nói với cậu bằng giọng nhẹ nhàng nhất.

Cậu nhìn vào mắt cô, dù cho đôi mắt ấy vẫn như xưa nhưng có điều gì đó đã thay đổi, nó toát lên vẻ dứt khoát, sự sắc bén cũng như thái độ bình tĩnh. Nó khiến cậu chùn bước, cậu biết cậu nên dừng ở đó nếu không muốn hận thêm hận, cậu từ từ buông tay An Ninh ra. Cô vụt chạy, chạy trốn khỏi quá khứ, chạy trốn khỏi cảm xúc và cả sự đê mê mà cô vẫn giữ nguyện cho cậu.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.