Đợi Ta Nhé! Ta Sẽ Trở Về Bên Cạnh Chàng

Chương 38: Chương 38: Cái giá phải trả p3




Nam Lục Thần một thân đỏ rực như lửa đang ngồi trên ngựa thản nhiên nhìn

Mặc Tử Minh dẫn cô dấu vào kiệu hoa. Như có như không coi như không thấy

chỉ thấy tay áo phất lên. Đoàn người cô dâu bắt đầu dạo bước trên con phố

đông ghẹt người đang hào hứng nhìn vị vương gia được gọi là chiến thần kia.

Mặc Tuyết ngồi bên trong kiệu hoa nhắm mắt định thần, nếu nhìn từ xa có

lẽ không nhận ra mồ hôi tuôn như mưa trên mặt nàng. Cả người nóng như lửa,

lục phủ ngũ tạng như bị đảo lộn hết lên. Như vạn con kiến bò đến cắn nát thân

nàng.

- Đã đến phủ rồi, mời vương gia dẫn vương phi vào phủ kẻo trễ giờ lành

Bà mối đon đả mỉm cười nói với Nam Lục Thần đang đứng trước cửa kiệu.

Nhíu mày nhẹ nhưng bàn tay vẫn vươn vào kiệu hoa, chỉ cảm thấy đôi bàn

tay lạnh như băng đặt vô lòng bàn tay mình, một đôi chân mang giày song

long phụng bước ra. Hắn có cảm giác hình như thân hình Mặc Tuyết có chút gì

đó lảo đảo dọa người. Nhưng trong tíc tắc lại đứng vững như không có chuyện

gì khiến người ta không nhận ra được. Dắt nàng bước qua cổng chính,

Nam Thần và Mặc Tuyết đã đi đến đại sảnh đứng trước hoàng đế cao cao

thượng tại kia, bên cạnh là hoàng hậu mỉm cười tao nhã kia.

- Giờ lành đã đến, xin mời tân lang tân nương đứng trước mặt hoàng

đế và hoàng hậu.

- Nhất bái thiên địa

- Nhị bái cao đường

- Phu thê. . . . .

Chưa dứt đến câu tiếp theo đã thấy một toán bóng đen lao vào như điên như

dại chém giết tất cả mọi người.

- Sát thủ. .. không là tử sĩ.

Không phải ám sát mà là điên cuồng giết người nhưng chỉ 1 đường chém

giết lao đến trước mặt Nam Lục Thần.

- Đi chết đi.

Mũi kiếm lao vút đến trước mắt Lục Thần nhưng không phải nhắm vào hắn

mà là người bên cạnh hắn.

- Chính ngươi phải chết nếu không sẽ là hậu hoạn về sau.

Mặc Tuyết bấy giờ biết mũi kiếm đã hướng về phía mình nhờ tiếng gió bên

tai. Nhếch môi cười, được lắm Mặc Tử Minh, dám coi nàng là con tốt thế mạng ?

Nhưng có lẽ bên người nàng có nội gián mới có thể biết được căn bản hôm nay

là ngày phát tác thì đúng hơn. Mũi kiếm nhanh chóng đâm thẳng vào trái tim của

nàng, máu tuôn xối xả khiến Lục Thần giật mình.

Chưa để hắn suy nghĩ nghiêm túc xong đã thấy bên nàng không một tiếng

động xuất hiện hai bóng người. Một kẻ dùng chưởng lực đánh vào tên kia, một

người nhanh chóng điểm huyệt đạo của nàng.

- Có nguy hiểm không ?

Kẻ vừa đánh chết bọn họ khẽ hỏi.

- Có thể nguy hiểm đến tính mạng.

Lục Thần thấy vậy lao đến cướp nàng từ tay bọn họ, bên cạnh đã xuất hiện

kẻ đeo mặt nạ bạc đỡ lấy Mặc Tuyết bắt đầu thi châm.

- Cảm ơn.

Thật sự không thể để Mặc Tuyết chết được nếu không chắc chắn sẽ có

chuyện xảy ra.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.