Đối Thủ Tình Trường

Chương 3: Chương 3: Chuyện thị phi




Chúng ta luôn không nhìn thẳng vào vấn đề, những vấn đề thị phi ấy mãi khiến người ta đau đầu nhức óc. Em sẽ chờ đợi tình yêu nở rộ vào buổi bình minh, nhất định sẽ là một tình yêu đẹp.

Chuyện thị phi – Phạm Vỹ Kỳ

Lư Hạo Tường đương nhiên cũng nhận thấy ánh mắt như đao như kiếm của Thẩm Xuân Hiểu, anh nghiêng đầu nhìn một cách chuẩn xác. Bốn mắt giao nhau, hai mắt Thẩm Xuân Hiểu bừng bừng cơn thịnh nộ, Lư Hạo Tường cũng giương mắt nhìn lại, có vẻ đúng như dự liệu nên không ai ngạc nhiên.

Thẩm Xuân Hiểu bước đến gần, hơi nghiêng đầu, nhìn chằm chằm vào anh, hậm hực nói: “Lư Hạo Tường, anh thật tiểu nhân!”.

“Cô nhe nanh múa vuốt như thế để báo đáp lại thông tin tôi đã cung cấp cho cô sao?” Anh thân hình cao lớn, chỉ cần hơi cúi mắt xuống là có thể dễ dàng lộ ra ánh nhìn cao ngạo. “Đại Giám đốc Thẩm, cô làm ơn phân biệt rõ năng lực được không?”

“Anh lừa tôi, chẳng phải anh đang cố ý làm khổ tôi sao?” Cãi vã nhau ở ngay đại sảnh thế này thật mất phong độ, tuy người trước mặt khiến cô hận đến mức muốn giết chết anh ta nhưng cô vẫn có chừng mực, cố nhỏ giọng.

Lư Hạo Tường đánh mắt quan sát cô một lượt từ trên xuống dưới, lạnh lùng nhạo báng: “Giám đốc Thẩm, chẳng phải nội tiết của cô rất tốt sao? Tôi cũng xin nhắc nhở cô một chút, phụ nữ hay cáu giận mau già lắm, cô đã già vậy rồi mà vẫn hay bực tức đến thế à? Lẽ nào cô thật sự muốn làm gái ế đến cùng, làm tề thiên đại thừa[1] rồi cuối đời lấy bằng khen?”.

[1]. Chữ “Thánh” và chữ “Thừa” có cùng âm đọc là “shèng”.

“Tôi già hay không là chuyện của tôi, anh mượn việc công để trêu đùa tôi thì đúng là đồ hẹp hòi, ích kỷ, nham hiểm, hạ lưu!”

“Cô quá đề cao bản thân rồi, tôi trêu đùa cô sao? Cô cảm thấy tôi có thể lãng phí thời gian vàng bạc của mình để trêu đùa cô à?” Lư Hạo Tường bị Thẩm Xuân Hiểu quở mắng nên trong ánh mắt cũng có tia giận dữ, lời nói vẫn không hề thô tục, nhưng chắc chắn là viên đạn bọc đường, à không, phải là tên lửa bọc đường mới đúng, sức sát thương của nó khiến người ta phải sợ hãi.

“Thế vì sao anh lừa tôi?” Thẩm Xuân Hiểu hai mắt tràn đầy căm phẫn. “Tổng giám đốc Vương không hề có mặt tại sân chơi bowling! Anh báo thù tôi chuyện ban sáng chứ gì? Muốn chiếm giữ hết thời gian sau khi tan ca của tôi, để tôi đi giữa dòng xe cộ mà ôm ấp hy vọng rồi vội vàng tới đây, chạy ngược chạy xuôi đi tìm người, phối hợp ăn ý với trò đùa quái đản của anh chứ gì?”

“Giám đốc Thẩm, đầu óc cô chứa đầy nước hay sao? Tôi thấy nếu đổ thêm chút nước nữa vào là có thể nuôi được cá đấy!” Lư Hạo Tường cười giễu cợt, nói: “Tôi gọi điện cho cô từ lúc nào? Bây giờ là mấy giờ rồi? Tôi có thể bảo đảm rằng Vương Chấn Duy ở nguyên chỗ đó mà đợi cô không? Xin cô hãy động não chút đi, vì những lời nói không suy nghĩ từ miệng Giám đốc Thẩm phát ra ấy, với tư cách là đồng nghiệp, tôi cũng cảm thấy xấu hổ thay cho cô!”.

“Anh…” Thẩm Xuân Hiểu bỗng cứng họng, đúng rồi, tuy nhận được cuộc gọi, cô lập tức đến đây, nhưng cũng phải hơn bốn mươi phút, quãng thời gian này rất nhiều khả năng có thể xảy ra. Thế thì rõ ràng mình gây chuyện vô duyên vô cớ rồi, rõ ràng bị đuối lý rồi.

“Cuối cùng thì cũng ghi nhận lòng tốt rồi sao?” Thấy Thẩm Xuân Hiểu há miệng cứng lưỡi, Lư Hạo Tường cười đắc thắng, nói với ngữ khí bố thí: “Tôi là người luôn có tấm lòng quảng đại không chấp kẻ tiểu nhân, thôi thì tha thứ cho cô một lần. Nhưng, cô cũng đã không biết phải trái mà chửi rủa tôi một trận, cho dù tôi không tính toán thì chẳng phải cô cũng nên có lời xin lỗi hay sao?”.

Thẩm Xuân Hiểu cắn môi nhìn anh, vì tức giận mà hai má cũng ửng đỏ, vì đuối lý mà hơi thở cũng khó khăn, một khuôn mặt xinh đẹp mà đầy sinh động. Chỉ có hai từ “Xin lỗi” nếu đối diện với người khác, cô có thể dễ dàng nói ra, nhưng đứng trước Lư Hạo Tường, miệng lưỡi bỗng chốc cứng đờ. Huống hồ, lời xin lỗi cần phải tự nguyện nói ra, còn đứng trước yêu cầu mà anh cho rằng rất đỗi tự nhiên nhưng trên thực tế lại tính toán hơn thiệt ấy, cô sao có thể nghẹn ngào nói ra được chứ?

Bị nhìn chằm chằm, Lư Hạo Tường tỏ vẻ chẳng hề để tâm, anh khẽ nheo mắt, ra điều vô cùng rộng lượng: “Thôi vậy, phụ nữ luôn không hiểu lý lẽ mà, cho dù đuối lý cũng sẽ không thẳng thắn thừa nhận lỗi lầm của bản thân, nam nhi không chấp phụ nữ, tôi hà tất phải lãng phí thời gian chứ. Cô Thẩm, bây giờ tôi có thể đi được chưa?”.

“Anh cút đi! Tốt nhất hãy biến khỏi mắt tôi!” Thẩm Xuân Hiểu trong lòng vô cùng ấm ức, trong một buổi tối, nhận được cuộc gọi của anh ta mà cô vội đi từ phía đông sang phía tây thành phố, người muốn gặp thì chẳng gặp được, còn phải nghe anh ta sỉ nhục, nhạo báng, bây giờ, người ta huơ tay bước đi mà không mang theo một gợn mây, lại còn muốn dùng ba tấc lưỡi để làm cô chịu tủi khổ thêm lần nữa. Thẩm Xuân Hiểu quay người rời bước, có lẽ Tổng giám đốc Vương không còn ở sân chơi bowling nữa, cô thử đi đến các sân chơi khác xem sao.

Dường như đoán được ý cô, Lư Hạo Tường như cười như không, nói: “Đứng trên danh nghĩa đồng nghiệp, tôi muốn thông báo với cô một tiếng, hai mươi phút trước Vương Chấn Duy đã cùng quản lý Thị trường của Long Khánh đi ra ngoài rồi”. Anh lim dim mắt, mang theo tia nhìn sắc sảo, lời nói nham hiểm. “Nhưng, anh chàng chí tiện vô song của cô vẫn còn ở đây, nếu không muốn làm tề thiên đại thừa thì có thể nắm chắc lấy cọng rơm cứu mạng ấy!”

Ngọn lửa tức giận trong Thẩm Xuân Hiểu bừng bừng lên tận đỉnh đầu, bèn quay phắt lại nhìn anh chằm chằm. “Lư Hạo Tường, anh là người đàn ông tồi tệ nhất, hẹp hòi nhất, lắm điều nhất và mất phong độ nhất mà tôi từng gặp. Tôi thấy thật hổ thẹn vì là đồng nghiệp của anh!”

“Như nhau cả thôi!” Lư Hạo Tường cười ha ha, nói: “Thế thì từ đây cứ để cho chim chó nghe tiếng nhau, cho dù có chết già cũng không bao giờ qua lại nữa nhé!”.

Thẩm Xuân Hiểu bị chọc cho tức giận vô cùng nhưng cũng không thèm nổi cáu nữa, gặp phải loại cực phẩm như thế này, thật sự cô không còn lời nào để nói. Vương Chấn Duy đã rời khỏi đây, vậy thì cô cũng chẳng muốn ở lại nơi này thêm giây phút nào nữa, phải mau chóng về nhà đánh một giấc thôi.

Lư Hạo Tường vốn đã định rời đi, thấy cô cũng đang có ý muốn về nên anh cũng chậm bước đi cùng cô.

Bởi thế, ở câu lạc bộ xuất hiện một cảnh tượng kỳ lạ, một cô gái nộ khí ngút trời đạp cửa xông ra, bước theo sau là anh chàng với nụ cười nơi khóe môi, bộ dạng thong thả.

Những người không biết thì chỉ cho rằng đó là đôi tình nhân đang giận hờn nhau nên đều mỉm cười thông cảm.

Không gặp được Vương Chấn Duy, Thẩm Xuân Hiểu trong lòng chẳng thoải mái chút nào, lại còn cả nụ cười chế nhạo của Lư Hạo Tường khiến nỗi thất vọng và sự phẫn nộ cùng đan xen, đôi giày cao gót của cô bước trên nền nhà phát ra những tiếng lộp cộp.

Ra khỏi câu lạc bộ, bị gió đêm ùa tới, sự tức giận của cô cũng theo đó mà tiêu tan hết. Đúng lúc ấy, một chiếc xe Mazda màu tro bạc từ bãi xe đi đến, dừng trước mặt cô và hạ cửa kính xuống. Cô nhìn thấy ngay nụ cười lịch thiệp của Từ Trị Kiến: “Cô Thẩm, cô đi đâu? Để tôi đưa cô đi!”.

Vừa rồi lúc ở đại sảnh, cô không nhìn thấy anh ra đi ra, xem ra anh ta sớm đã rời khỏi câu lạc bộ và cố ý đợi cô ở ngoài cửa. Bởi bất ngờ, nên gương mặt vốn tức giận của cô trong chốc lát không thể thay đổi ngay được, bèn nở nụ cười rất gượng gạo. “Anh Từ, là anh!”

Cô quay đầu nhìn lại thì thấy Lư Hạo Tường vẫn đứng ở ngoài cổng, rõ ràng anh ta cũng nhìn thấy Từ Trị Kiến, trên gương mặt lộ rõ ý nhạo báng sâu cay. Thẩm Xuân Hiểu chau mày, nụ cười cứng đờ, thầm nghĩ tên khốn đó nhất định là đang thầm cười nhạo điều gì đó.

“Lên xe đi, nơi này khó gọi taxi lắm!” Từ Trị Kiến vội vã nói rồi xuống xe mở cửa cho cô.

Thẩm Xuân Hiểu mỉm cười: “Cảm ơn”, sau đó lên xe, quyết định bỏ lại ánh nhìn đáng ghét của Lư Hạo Tường phía sau. Từ Trị Kiến đã có lòng tốt như vậy, cô cũng không thể mất lịch sự được, chẳng phải sao?

Cô thắt xong dây an toàn, Từ Trị Kiến nói: “Cô Thẩm về đâu?”.

Thẩm Xuân Hiểu đọc địa chỉ rồi cười nói: “Một tiếng cô Thẩm của anh, tôi nghe mà thấy xa lạ, chúng ta gọi nhau bằng tên nhé, anh cứ gọi tôi là Xuân Hiểu!”.

Từ Trị Kiến cũng không khách sáo, mỉm cười, vừa bật động cơ vừa nói: “Xuân Hiểu, không ngờ lại có thể gặp cô ở câu lạc bộ”.

“Hôm nay thật sự làm phiền anh quá! Nếu không có anh giúp thì tôi không thể vào được câu lạc bộ!”

Từ Trị Kiến nghiêng đầu nhìn cô không hiểu, nói: “Tôi giúp đỡ? Xuân Hiểu, chẳng phải cô đã vào câu lạc bộ sao? Tôi đã giúp cô gì nhỉ!”.

Thẩm Xuân Hiểu sững sờ: “Không phải anh là người bảo quản đốc ra đưa tôi vào sao?”.

Từ Trị Kiến càng bất ngờ hơn, nói: “Hóa ra cô không phải là hội viên? Người bảo quản đốc ra đưa cô vào không phải là tôi!”.

“Ồ, thế tôi hiểu nhầm!” Thẩm Xuân Hiểu nghĩ một lát, vừa rồi ở sân tennis, anh ta cũng kinh ngạc khi nhìn thấy mình, hóa ra, thật sự không phải anh ta, thế thì là ai chứ?

Thấy cô như đang có điều gì suy nghĩ, Từ Trị Kiến cười hỏi: “Xuân Hiểu, cô đang nghĩ gì thế?”.

“À, không có gì.” Thẩm Xuân Hiểu nghiêng đầu cười tươi, nói: “Dù thế nào thì tôi cũng phải cảm ơn anh vì đã đưa tôi về”.

“Điều này thì cô càng không cần cảm ơn, đó là vinh hạnh của tôi, tôi vui mừng còn chẳng hết ấy chứ!” Từ Trị Kiến mỉm cười, nghiêng đầu nhìn cô, ánh mắt sáng rỡ dường như có một đốm lửa đang bùng cháy trong đó.

Anh luôn tỏ vẻ ôn hòa, xem ra vì chuyện hôn nhân nên mới tham gia hoạt động của Hiệp hội Thước kiều, nhưng Thẩm Xuân Hiểu lại cảm thấy thứ mình cần không phải là một cuộc hôn nhân. Cô sợ hôn nhân, vẫn chưa có sự chuẩn bị sẵn sàng để đi lấy chồng, để thích ứng với sự rườm rà của cuộc sống hằng ngày cùng với một người đàn ông xa lạ, khiến cho những tháng ngày tự do thoải mái của mình trở nên khó chịu và tẻ nhạt. Trừ phi đến một ngày cảm thấy rằng ở cùng với một người đàn ông nào đó khiến cô cảm thấy cuộc sống vẫn thoải mái tự do như hiện tại, hơn nữa, còn khiến cô khát vọng một lời đồng ý, mong muốn được sống cùng người đó, khát khao một mái ấm gia đình và khát khao tình cảm ấm áp yêu thương. Nếu như đơn giản chỉ là tìm một đối tượng để kết hôn thì cô vẫn không kịp trốn tránh sự sợ hãi.

Nghĩ đến việc anh ta ra bãi đỗ xe trước để đợi mình, lại thêm câu nói với ý nghĩa rõ ràng như thế, Thẩm Xuân Hiểu có chút khó xử, lẩn tránh ánh mắt ấy, cảm thấy trả lời thế nào cũng không thích hợp, đành cười bâng quơ không nói gì.

Từ Trị Kiến cảm thấy nhất thời không thể tìm được vấn đề gì để trò chuyện, bởi thế anh lấy CD cho vào máy hát. Tiếng nhạc làm giảm bớt sự lúng túng giữa hai người.

Từ Trị Kiến ra ám thị vẫn còn sớm, có thể cùng đi uống cốc cà phê, Thẩm Xuân Hiểu có chút mệt mỏi nên khéo léo từ chối. May mà Từ Trị Kiến không cố gặng mời, cũng rất tận tình đưa cô về tận cổng khu chung cư.

Cả ngày hôm qua tốn công tốn sức nhưng chẳng thu được kết quả gì, Thẩm Xuân Hiểu vô cùng chán nản, đến nỗi hôm nay đi làm mà tâm trạng vẫn uể oải. Lư Hạo Tường thì vẻ mặt vẫn phấn khởi như mọi khi. Hai người thường không may gặp nhau ở đại sảnh, Thẩm Xuân Hiểu chẳng thèm để ý tới anh, chỉ liếc mắt nhìn một cái, rồi bước tiếp không có ý định dừng lại.

Lư Hạo Tường ánh mắt như ngọn đuốc, vừa nhìn thấy Thẩm Xuân Hiểu lơ đãng tinh thần, anh liền nhếch môi cười. Sự khiêu khích cũng có lúc trở thành thói quen, anh nói đầy sâu cay: “Nghe nói người đang thỏa mãn trong tình yêu thì tinh thần rất phấn khởi, tại sao bộ dạng của Giám đốc Thẩm có vẻ mệt mỏi như mất ngủ thế kia? Lẽ nào Giám đốc Thẩm đã bị anh chàng chí tiện vô song của cô làm cho cảm động nên mắc chứng tương tư, đây là biểu hiện của việc đắc ý quá độ làm hại đến thân sao?”.

Thẩm Xuân Hiểu nghe thế nào cũng không ra ý ám chỉ trong câu nói này, vừa ngượng vừa bực, bèn thấp giọng chửi rủa: “Lưu manh!”.

Lư Hạo Tường cười ha ha, rồi tiến lại gần một chút, nhẹ giọng nói: “Giám đốc Thẩm, cô định đi đâu thế? Tình cảm chung thủy, phấn khởi đến mức mất ngủ thì tôi có thể hiểu được, nhưng hai từ lưu manh này lại khiến tôi khó hiểu quá!”.

“Anh…” Thẩm Xuân Hiểu nghẹt thở, anh ta có tật bắt lỗi trong lời nói của mình, cố ý chọc giận và muốn nhìn thấy bộ dạng của mình lúc nổi cơn tam bành. Cô đang định phản pháo, nhưng nghĩ đi nghĩ lại, hà tất phải giải thích với anh ta chứ? Bởi thế cô nở nụ cười xinh đẹp, chậm rãi nói: “Hiếm khi mới được Giám đốc Lư quan tâm như thế, lẽ nào anh thất vọng khi thấy tôi vui vẻ phấn khởi sao? Tôi phấn khởi đến mức mất ngủ khiến anh nghĩ mà thương thân mình à? Thực ra tôi cũng không muốn thể hiện sự hả hê của bản thân trước mặt anh, tôi vẫn còn có lòng đồng cảm mà. Nhưng chẳng có cách nào khác, một số người sinh ra đã khiến người khác chán ghét nên phải sống cô đơn cả đời. Tôi dù có vĩ đại đến mức nào cũng không thể vì một người không liên can gì đến mình mà che đậy cảm xúc được, hà tất gì tôi phải làm khó mình như thế, anh nói có đúng không, Giám đốc Lư?”.

Lư Hạo Tường ngước lên trời, che giấu sự kiêu ngạo của bản thân, anh thấy mình đã phạm sai lầm từ rất sớm, không nên coi thường địch, không nên vừa thấy cái bộ dạng ủ rũ ấy đã vội nghĩ rằng năng lực phản pháo của cô ấy đã giảm sút. Anh thấy rất kỳ lạ, rõ ràng Thẩm Xuân Hiểu nét mặt chán chường, tại sao vừa nhìn thấy anh là ý chí chiến đấu lại mạnh mẽ đến thế, giống hệt như một chú chó đang nhe nanh múa vuốt, sức công kích không ngừng gia tăng vậy?

Sự hiếu chiến đã khiến hai người bày trận ở ngay sảnh đường, nam nhi không chấp phụ nữ, anh kiêu ngạo nói: “Nếu năng lực giải quyết công việc của Giám đốc Thẩm cao hơn bản lĩnh cãi lộn của cô thì bộ phận Thiết kế phải ăn chay, đốt hương kính Phật để tỏ lòng cảm kích rồi!”.

Thẩm Xuân Hiểu cười dịu dàng, không hề yếu thế, nói: “Tôi cũng có suy nghĩ như thế, nếu tài năng của Giám đốc Lư bằng trình độ khiêu khích người khác của anh thì công việc của bộ phận Thị trường chúng tôi cũng nhẹ nhõm đi vài phần rồi!”.

Dáng tươi cười của Thẩm Xuân Hiểu rất sinh động, nhưng trong mắt Lư Hạo Tường, nụ cười ấy như ẩn chưa muôn vàn mũi dao.

Anh lim dim mắt, vẻ mặt mang ý vị sâu xa, song trong mắt cô, vẻ mặt ấy lại chẳng có gì tốt đẹp.

Trong mắt hai người lộ rõ ánh nhìn sắc lạnh, bầu không khí như tràn đầy hình bóng đao gươm mà mắt thường không nhìn thấy nổi. Hai ánh mắt cứ thế giao chiến cho đến tận chỗ thang máy, Lư Hạo Tường ấn thang máy bên trái, Thẩm Xuân Hiểu chẳng thèm đi cùng, cô ấn nút thang máy bên phải.

Hai thang máy đều đang ở tầng thứ mười mấy, đều chầm chậm đi xuống.

Hai phút sau, thang máy bên trái xuống tới nơi trước, Lư Hạo Tường cười ha ha rồi bước vào. Giờ là thời gian làm việc nên thang máy đi xuống không có người, Lư Hạo Tường chiếm trọn không gian thoải mái trong thang máy nên không vội đóng cửa ngay, anh nhấn nút cho cửa thang máy mở ra, tươi cười ngó nhìn Thẩm Xuân Hiểu.

Thẩm Xuân Hiểu trừng mắt lườm anh rồi vờ như không thấy. Lư Hạo Tường lẩm bẩm: “Tôi là người có đức hiếu sinh, đại nhân không chấp kẻ tiểu nhân, chỉ là có một số người không biết lòng tốt của người khác thôi, tôi hà tất phải lãng phí thời gian quý báu của mình chứ!”.

Thẩm Xuân Hiểu cũng lẩm bẩm: “Tôi là người ghét nhất kẻ tiểu nhân đắc chí, thân thiết với người quân tử và tránh xa kẻ tiểu nhân, lãng phí chút thời gian thì có là gì!”.

Lư Hạo Tường biết cô không muốn vào chung thang máy với mình, lòng tốt lại bị chế giễu nên hậm hực ấn nút đóng cửa.

Nhìn thấy cửa thang máy đang dần đóng lại trước mắt mình, còn chiếc thang máy bên phải vẫn chưa xuống tới nơi, Thẩm Xuân Hiểu cũng không phải là không muốn thay đổi chủ ý. Nhưng lại đấu tranh tư tưởng, nếu bây giờ mình vào trong đó chẳng phải sẽ bị anh ta chế giễu sao? Cũng chỉ có vài phút nữa, cô sẽ đợi.

Chẳng biết có phải thang máy xảy ra trục trặc gì không mà thang máy của Lư Hạo Tường đã bắt đầu nhảy số, suôn sẻ đi xuống tầng bảy, nhưng thang máy của Thẩm Xuân Hiểu vẫn ở nguyên tầng mười bảy, không đi lên cũng chẳng đi xuống. Cuối cùng cô không thể nhẫn nại được nữa, quyết định ấn nút thang máy bên trái. Vừa ấn thang máy cô vừa nghĩ, thực ra vào cùng thang máy với anh ta cũng chẳng có gì thiệt thòi. Nhưng vì đã đấu tranh tư tưởng, cố gắng đợi thêm vài phút, hơn nữa, cuối cùng rồi chiếc thang máy còn lại cũng sẽ đi lên thôi. Không biết có phải là quá chăm chỉ không mà đứng giết thời gian thế này cũng có chút nực cười? Nghĩ như thế, bỗng cô nản lòng, nỗi tức giận tràn trề vừa rồi cũng tiêu tan hết. Cứ tức giận như thế chẳng đáng chút nào.

Về đến phòng làm việc gọi điện thoại, sau khi lại bị thư ký của Vương Chấn Duy lịch sự từ chối, Thẩm Xuân Hiểu bắt đầu phát động tất cả những dây thần kinh trong cơ thể, Vương Chấn Duy, tôi không tin không thể tìm được cơ hội gặp anh.

Đang bận bịu bỗng có tiếng gõ cửa, cô ngẩng đầu lên thì thấy An Ni ôm một bó hoa to tươi cười đứng trước cửa.

Thẩm Xuân Hiểu gác điện thoại, kinh ngạc nhìn An Ni. An Ni nhẹ nhàng bước vào, cười hi hi nói: “Giám đốc, đây là hoa của chị!”, rồi vồn vã đưa đến trước mặt Xuân Hiểu.

Cô liếc nhìn rồi cầm tấm thiệp kẹp trong đó lên, không ngoài dự đoán, vẫn là của Từ Trị Kiến, nhưng trên tấm thiệp có ghi: “Lúc chưa quen biết em, anh cảm thấy hôn nhân là dự định của cuộc sống, nhưng sau khi quen biết em, anh cảm thấy, hôn nhân chính là dự định của tình yêu. Anh bắt đầu mong đợi vào tình yêu, giống như ở trong bóng tối chờ đợi nắng mai!”.

Thẩm Xuân Hiểu bĩu môi, thầm nghĩ: Chua lòm lòm, tưởng mình là thi nhân chắc!

Quay đầu sang, nhìn thấy An Ni đang kiễng chân đọc tấm thiệp, cười gian xảo, cô vừa nheo mắt một cái, An Ni vội thu lại nụ cười, nét mặt nghiêm túc.

Cô lại bị An Ni chọc cười như thế, liền tiện tay ném tấm thiệp vào thùng rác, ngước mắt lên nói: “Đừng giả bộ nữa, cô bận gì thì đi làm đi. Đúng rối, cô đem xử lý nó cho tôi!”.

“Lại xử lý? Xử lý thế nào?” An Ni kinh ngạc.

“Xử lý thế nào cũng được, chỉ cần không để nó ở phòng làm việc của tôi thôi!” Thẩm Xuân Hiểu thờ ơ nói, không để ý tới An Ni nữa, cô cầm điện thoại lên và tiếp tục bấm số.

An Ni lắc đầu, đành ôm bó hoa đi ra ngoài rồi tiện tay đóng cửa lại giúp Thẩm Xuân Hiểu. Giây phút cánh cửa đóng lại, cô ngước mắt nhìn, Thẩm Xuân Hiểu vẫn đang chuyên tâm vào công việc, đôi mắt mỹ lệ nhưng sắc mặt hờ hững, bó hoa này, tấm thiệp này và cả người tặng bó hoa này nữa, không những không đi được vào trái tim cô, mà còn khiến cô chướng mắt.

An Ni thầm lắc đầu, cứ tưởng có thể tán gẫu vài câu, nhưng xem ra, hoa rơi có ý, nước chảy vô tình, sự tò mò trong cô bỗng biến thành mất hứng.

Hết sức nỗ lực, cuối cùng Thẩm Xuân Hiểu cũng liên lạc được với Vương Chấn Duy và có một lần gặp mặt.

Kết quả của buổi gặp mặt đúng như những gì cô dự liệu, Vương Chấn Duy không tỏ vẻ quá hứng thú với bản thiết kế của cô, anh chỉ lật đi lật lại, dùng hàng loạt những từ khách khí và khéo léo để từ chối.

Thẩm Xuân Hiểu không hề nản lòng, đây chỉ là hiện tượng bình thường, những bản thiết kế mà anh phải xem quá nhiều, không biết có bao nhiêu người muốn gặt hái được thành công ở chỗ anh, vậy nên ắt hẳn trái tim anh đã sớm khô cằn như sắt, khó có thể thuyết phục nổi.

Cô cũng không định thuyết phục được Vương Chấn Duy ngay từ lần gặp đầu tiên, nếu dễ dàng như thế thì trong trung tâm thương mại Hoa Vũ sẽ có bao nhiêu quầy hàng chuyên dụng đây. Nhưng gặp mặt rồi, nghĩa là đã tiến được một bước lớn, đây là sự tiến triển đáng mừng. Cô tin rằng, có lần đầu thì sẽ có lần thứ hai, thứ ba, sách lược khắc phục khó khăn của cô mới bắt đầu được triển khai thôi.

Công việc trở nên bận rộn, nhưng cũng xuất hiện một vấn đề khó khăn mới. Sau lần gặp gỡ tình cờ ở câu lạc bộ Đảo Xanh, Từ Trị Kiến hừng hực khí thế, ngày nào cũng gửi hoa đến phòng làm việc của Thẩm Xuân Hiểu, những dòng chữ trên tấm thiệp đi kèm với mỗi bó hoa nếu được gộp lại có khi còn tạo nên một cuốn tình thư đại toàn ấy chứ!

Thẩm Xuân Hiểu chẳng bao giờ gặp mặt Từ Trị Kiến, nhưng cách tặng hoa này, cô không thể từ chối và cũng chẳng thể đón nhận, gọi điện khéo léo từ chối được vài lần, song anh cho rằng lời từ chối của Thẩm Xuân Hiểu chỉ do ngại ngùng. Sự nhiệt tình của anh như ngọn lửa ngày đông, không bao giờ nguội lạnh.

Thẩm Xuân Hiểu khóc không được mà cười cũng chẳng xong, may mà ngoài gọi điện và tặng hoa ra, Từ Trị Kiến rất biết điều, không hề gây thêm phiền phức gì cho cô. Giai đoạn này, công việc bận bù đầu, mối liên hệ với Vương Chấn Duy cũng nhiều hơn, mọi việc đang phát triển theo chiều hướng tốt. Cô quyết định xử lý xong công việc ở giai đoạn này sẽ nói chuyện cho rõ ràng với Từ Trị Kiến, khuyên anh đừng đặt hy vọng vào một người có chứng bệnh sợ hôn nhân và tình yêu như mình nữa.

Tan ca, cô ở lại, nghe nói kiểu dáng sản phẩm mới của Lư Hạo Tường đã được thiết kế xong, không quá hai ngày nữa là phải có buổi họp mặt giữa hai bộ phận. Công việc tiến triển không thuận lợi lắm, chẳng biết anh chàng Lư Hạo Tường với cái lưỡi độc địa kia sẽ chế giễu mình thế nào đây. Tuy cô không sợ nhưng cũng chẳng muốn nhìn thấy vẻ mặt vênh vênh tự đắc của tên tiểu nhân như anh ta, cho nên cô luôn ở lại làm thêm hai mươi phút sau khi tan ca.

Lúc này, chắc mọi người đã về hết rồi, cả Lư Hạo Tường cũng thế.

Thẩm Xuân Hiểu chậm rãi thu dọn mặt bàn, rồi xách túi đi ra cửa. Phòng làm việc lớn là một khối yên tĩnh, chỉ có ánh đèn đường nhạt nhòa chiếu rọi, ở khu thang máy cũng chẳng có ai, xuống lầu, trong đại sảnh đều vô cùng yên ắng. Cô không vội, vẫn chầm chậm bước đi, tiếng giày cao gót nện xuống nền nhà phát ra những tiếng khoan thai mà nho nhã.

Ra khỏi sảnh đường, nhân viên bảo vệ lịch sự chào, cô khẽ gật đầu coi như đáp lại. Bên ngoài, dòng xe qua lại như nước chảy, đèn hoa đã bắt đầu lên, lại kết thúc một ngày làm việc.

Không để lòng cô kịp dâng lên chút cảm khái, một chiếc Mazda màu tro bạc từ bãi đậu xe chạy đến, Thẩm Xuân Hiểu giật nảy mình bởi rất có ấn tượng với chiếc xe này.

Cửa xe từ từ hạ xuống, quả nhiên cô nhìn thấy gương mặt tươi cười của Từ Trị Kiến.

Vì sao anh ta lại coi mình là đối tượng có thể kết hôn chứ? Nên biết rằng, một người bị tình yêu làm tổn thương, sớm đã không tin tưởng vào tình yêu, một người mắc chứng sợ tình yêu và hôn nhân như cô sẽ không dễ dàng giao phó bản thân cho hôn nhân.

Mục tiêu của Từ Trị Kiến quá rõ ràng khiến cô thầm mong có thể tránh xa anh.

Nhưng nhìn vào tình hình hiện tại thì có thể thấy, ý niệm tránh xa của cô không thể xua tan suy nghĩ trong anh.

May mà cô ở lại làm thêm, nếu không mọi người trong công ty sẽ biết cô có người theo đuổi. Cô không muốn xây dựng hình tượng gái ế, nhưng cũng chẳng muốn trở thành tiêu điểm chú ý của những con mắt tò mò và trở thành đề tài bàn tán sau mỗi bữa ăn của người khác.

Thẩm Xuân Hiểu thầm thở dài một tiếng nhưng ngoài mặt lại tươi cười dịu dàng bước tới.

Từ Trị Kiến vẫn mỉm cười hồn hậu, nhìn Thẩm Xuân Hiểu đang dần bước lại gần, ánh mắt anh rơi trên khuôn mặt xinh tươi của cô, hàm chứa ý cười dịu dàng, kèm theo cả sự tán thưởng và nhiệt tình tha thiết.

Thẩm Xuân Hiểu hiểu thấu ánh mắt đó, cũng hiểu được thành ý của anh, nhưng, chỉ có thành ý thôi thì mãi mãi không đủ.

Cho dù bây giờ đã lớn tuổi, nhưng Thẩm Xuân Hiểu vẫn không muốn khiến mình tủi thân, cái cô cần là sự cam tâm tình nguyện sau một tình yêu viên mãn chứ không phải sự chiều theo. Nếu trái tim đã nguội lạnh thì cho dù có tiến tới hôn nhân cũng không thể có được hạnh phúc.

“Trị Kiến, trùng hợp vậy sao?” Cô biết anh cố ý đợi mình ở đây, song không muốn nói trắng ra.

“Đã tình cờ gặp nhau như thế rồi, thôi thì hẹn gặp chẳng bằng tình cờ, tôi mời cô một bữa, cô sẽ không từ chối chứ?” Từ Trị Kiến cũng không nói mình cố ý đợi ở đây, cứ thế phụ họa theo lời cô mà mời mọc.

Thẩm Xuân Hiểu có chút khó xử, nói: “Tôi còn có chút việc…”.

Từ Trị Kiến mỉm cười quan tâm, nói: “Không sao, dù có bận đến đâu cũng phải ăn cơm chứ. Đã gặp nhau rồi thì Xuân Hiểu cũng nên cho tôi chút thể diện, ăn cơm xong, tôi đảm bảo sẽ không làm phiền cô nữa!”. Rõ ràng anh đã biết cô thật sự không bận việc gì, nhưng lại không nói ra mà tiếp tục mời.

Anh đã nói thế, cô cũng không đành từ chối, đang trong lúc khó xử, cô nghe thấy tiếng hỏi han lịch sự của nhân viên bảo vệ: “Giám đốc Lư đấy à!”. Cô sững sờ, cứ ngỡ mình là người về muộn nhất, sao anh ta còn chưa về nhỉ? Quay đầu lại nhìn, quả nhiên thấy Lư Hạo Tường người mặc âu phục, chân đi giày da, vừa từ sảnh đường bước tới. Thẩm Xuân Hiểu không buồn nghĩ nhiều, liền kéo cửa xe rồi ngồi vào trong, mỉm cười nói: “Thế thì tôi không khách khí nữa!”.

Từ Trị Kiến vui mừng nói: “Bạn bè với nhau, có gì phải khách khí chứ”.

Thẩm Xuân Hiểu mỉm cười, nếu thật sự chỉ là bạn thì đã tốt, đáng tiếc họ lại quen biết nhau qua Hiệp hội Thước kiều, dù Thẩm Xuân Hiểu không phải đến đó để xem mặt, nhưng liệu có ai tin như thế? Bây giờ sự nhiệt tình theo đuổi của Từ Trị Kiến không ngừng gia tăng, rõ ràng anh không muốn dừng lại ở giai đoạn bạn bè này, nếu không anh đã chẳng tặng hoa suốt mười mấy ngày như thế, trong tấm thiệp kèm theo mỗi bó hoa đã không thổ lộ rõ ràng suy nghĩ của mình như vậy.

Xe lướt trên đường, Thẩm Xuân Hiểu bỗng cảm thấy buồn chán, rõ ràng cô không muốn lên xe của Từ Trị Kiến, nhưng vì sao vừa nhìn thấy Lư Hạo Tường đã vội vàng lên xe? Vì sao cô phải trốn tránh? Tuy anh ta mồm miệng độc địa nhưng cô cũng chẳng phải là sợi bún mềm nhũn, lẽ nào bây giờ cô không dám chiến đấu nữa?

Không thể như thế, trước mặt anh, cô không bao giờ tỏ ra yếu thế, hai người trong công việc cũng ngang tài ngang sức, từ trước tới nay đều có địa vị ngang nhau. Vội vàng lên xe của Từ Trị Kiến như thế phải chăng chủ yếu vì không muốn nghe thấy những lời nói mỉa mai bịa đặt của anh? Phải biết là, khi Lư Hạo Tường nhìn thấy Từ Trị Kiến đến đây đợi cô tan ca, cái miệng lưỡi độc địa ấy sẽ tự nhiên phát huy sở trường mỉa mai châm biếm, cô không muốn cho anh cơ hội ấy.

Từ Trị Kiến có vẻ rất muốn tạo không khí thoải mái, Thẩm Xuân Hiểu cũng rất phối hợp, chuyện trò vui vẻ, hòa hợp. Nói chuyện một lúc, Từ Trị Kiến nhìn cô qua gương chiếu hậu, mỉm cười: “Xuân Hiểu, chúng ta ăn gì nhỉ? Đồ Trung Quốc hay món ăn Tây?”.

Từ Trị Kiến có phong độ của người quân tử, vẻ mặt đôn hậu, lời nói nhã nhặn, pha lẫn cả sự thân thiết và tôn trọng khiến người ta có cảm giác như được tắm gió xuân. Thẩm Xuân Hiểu cười xinh đẹp, nói: “Anh thích ăn gì?”.

Từ Trị Kiến cười nói: “Khẩu vị của tôi tốt lắm, ăn gì cũng được. Ưu tiên ý kiến của phụ nữ!”.

Thẩm Xuân Hiểu cười rồi gật gật đầu: “Lần trước chẳng phải anh nói có nhà hàng Pháp rất ngon sao, chúng ta đến đó ăn nhé. Cảm ơn anh vì đã tặng hoa cho tôi, anh đã tốn kém quá rồi, bữa này để tôi mời!”.

Cô không muốn tiếp tục nhận hoa, không muốn đối diện với ánh mắt tò mò của cấp dưới nữa, cảm thấy có một số chuyện phải nói cho rõ ràng. Vốn nghĩ rằng đợi lúc nào giải quyết xong công việc của giai đoạn này thì sẽ nói sau, nhưng Từ Trị Kiến cũng đã nói, hẹn gặp không bằng tình cờ, đã gặp gỡ tình cờ thì cô sẽ mượn buổi tối nay để nói cho rõ ràng mọi chuyện, tránh Từ Trị Kiến luôn đặt mục tiêu vào mình mà phí công vô ích. Là một người phụ nữ đô thị lương thiện, Thẩm Xuân Hiểu cảm thấy mình phải khiến Từ Trị Kiến chuyển mục tiêu khác và không làm lãng phí thời gian của anh nữa. Tuy nói chuyện này ra, Triệu Yến Minh sẽ khịt mũi chế nhạo, nhưng có trời xanh chứng giám, Thẩm Xuân Hiểu cô vẫn chưa muốn bước chân vào vòng vây hôn nhân, chí ít bây giờ cô cũng chưa thể cam tâm tình nguyện. Thử nghĩ mà xem, phải chịu áp lực nặng nề từ bố mẹ như Triệu Yến Minh mà cô ấy có chết cũng không chịu bước chân vào cánh cửa hôn nhân, thế thì cô có lý do gì để không theo đuổi chút khát vọng tuy nhỏ bé nhưng thỉnh thoảng cũng ngang bướng trong lòng mình chứ?

Từ Trị Kiến không chịu, nói: “Thế đâu có được, Xuân Hiểu, tôi đặc biệt mời cô mà, sao lại để cô mời được chứ?”.

Thẩm Xuân Hiểu mỉm cười, nói: “Đã là bạn bè thì anh đừng tranh giành với tôi nữa. Anh cứ xem như cho tôi cơ hội cảm ơn anh đi!”. Nói đến hai từ “bạn bè”, cô còn cố ý nhấn giọng.

Từ Trị Kiến nghiêng đầu nhìn, cô tươi cười, vẻ mặt dịu dàng, vừa lịch sự vừa giữ khoảng cách. Từ Trị Kiến không nói, nhưng trong ánh mắt hiện rõ tia thất vọng.

Trong nhà hàng, gọi ra hai suất ăn, Thẩm Xuân Hiểu nhẩm tính, mới chỉ có hơn tám trăm tệ, so với chi phí tặng hoa những ngày qua thì Từ Trị Kiến vẫn tốn kém hơn.

Thức ăn thơm phức, Thẩm Xuân Hiểu thực sự đã rất đói, tướng ăn của cô không được nho nhã lắm, nhưng lúc này cô không quan tâm đến chuyện làm mất hình tượng mà vẫn thỏa thuê ăn uống. Trái lại, Từ Trị Kiến dường như ăn không được ngon miệng lắm.

Ăn xong, Thẩm Xuân Hiểu khăng khăng đòi thanh toán hóa đơn, Từ Trị Kiến đưa cô về nhà, rõ ràng anh không còn háo hức như lúc trước. Thẩm Xuân Hiểu ăn no rồi nên tâm trạng rất tốt, vẫn giữ điệu bộ tươi cười, hai người nói chuyện vài câu rồi mở CD nghe nhạc.

Ban nãy trò chuyện thì không sao, bây giờ hai người chẳng ai nói câu nào nên không khí bỗng chốc có chút ngượng ngùng, lúng túng.

Từ Trị Kiến vừa lái xe vừa nhìn Thẩm Xuân Hiểu qua gương chiếu hậu rất lâu, đến khi cô vô tình ngước lên và bắt gặp ánh mắt của anh.

Anh cười với cô qua gương chiếu hậu, nụ cười có chút thất vọng, chậm rãi nói: “Xuân Hiểu, anh thật sự không có chút cơ hội nào sao?”.

Không ngờ anh lại thẳng thắn nói ra như thế, điều này ngoài dự liệu của Thẩm Xuân Hiểu nhưng cô cũng bất giác thở phào. Từ Trị Kiến cũng đã hiểu rõ suy nghĩ của cô, cô càng đỡ phải đề cập đến trước. Theo như cô cảm nhận thì Từ Trị Kiến rất được, chỉ là, anh xuất hiện không đúng lúc, cho nên cô không thể để anh len lỏi vào trái tim mình được.

Chuyện tình cảm, vốn chẳng có đúng và sai, nhưng thấy Từ Trị Kiến thất vọng như thế, trong lòng cô cũng không kìm được nỗi áy náy, giọng nói dần nhỏ đi, khẩn khoản nói: “Tôi rất xin lỗi!”.

“Anh biết, thực ra nên biết sớm hơn, mỗi lần hẹn gặp em, em đều từ chối, anh nên biết khó khăn mà lùi bước. Vốn không nghĩ rằng con người nhất định phải kết hôn, bởi mẹ giục quá nên anh nghĩ, kết hôn thì kết hôn, nhưng trong lòng lại không cho rằng kết hôn là chuyện đương nhiên. Song, không ngờ gặp được em ở Hiệp hội Thước kiều, anh luôn cho rằng tiếng sét ái tình thật là một điều ngớ ngẩn, nhưng khi nhìn thấy em, anh đã cảm thấy trái tim mình rung động và bắt đầu khát khao một cuộc sống hôn nhân. Anh tưởng chỉ cần có tấm lòng và thực tâm thì sẽ có cơ hội!” Từ Trị Kiến cười cười, tuy giọng nói lạc hẳn đi nhưng lại rất chân thành.

Thẩm Xuân Hiểu nhìn anh, gương mặt nhìn nghiêng của anh dưới ánh đèn có chút cảm giác tang thương, tuy biết đó chỉ là ảo giác nhưng cô lại đột nhiên mềm lòng rồi chân thành nói: “Trị Kiến, hôm đó tôi đến Hiệp hội Thước kiều chỉ là đi cùng bạn thôi. Thực ra tôi vẫn chưa có sự chuẩn bị sẵn sàng để đón nhận một tình yêu! Tôi là người sợ tình yêu, sợ hôn nhân, tôi nghĩ mình sẽ không dễ dàng thử yêu hay bước chân vào cuộc sống hôn nhân. Là tôi không biết cách ứng xử, nếu đã khiến anh tổn thương, tôi chỉ có thể nói xin lỗi thôi!”.

“Không cần nói xin lỗi, em không làm gì sai cả.” Từ Trị Kiến an ủi: “Tình yêu là chuyện của hai người, yêu là yêu mà không yêu là không yêu, chẳng có lý do gì vì không yêu mà phải xin lỗi”.

Thẩm Xuân Hiểu vốn không có cảm giác gì đặc biệt đối với anh, họ thậm chí còn chưa thể coi là người quen, nhưng sau những lời nói ấy, cô cũng có chút cảm động, chí ít thì ở phương diện này anh đã rất thoải mái, không rầy rà, hơn nữa còn là người rất hiểu chuyện, rất phong độ.

Nhưng, cô chỉ cảm thấy có thiện cảm thôi chứ không thể bước tới tình yêu được.

Thẩm Xuân Hiểu cũng nhìn anh qua gương chiếu hậu, cách một tấm gương, tuy vẫn là mắt chạm mắt nhưng cũng giảm bớt đi vài phần gượng gạo. Cô nói: “Cảm ơn vì anh đã hiểu, có thể thêm một người bạn, tôi cảm thấy có ý nghĩa hơn nhiều so với việc phát triển lên tình yêu, thực ra làm bạn cũng rất tốt mà!”.

Thẩm Xuân Hiểu thực sự cảm thấy nhẹ nhõm, tuy cho rằng đây không phải là thời điểm tốt để nói chuyện này, nhưng đáng mừng, kết quả vẫn như cô mong muốn.

Từ Trị Kiến đưa Thẩm Xuân Hiểu về đến tận cổng khu chung cư rồi mới lịch sự nói lời tạm biệt. Thẩm Xuân Hiểu đi được mấy bước bỗng quay đầu lại, nhìn theo bóng anh, đột nhiên cảm thấy mình thật xấu xa, anh đã tặng hoa suốt mười mấy ngày liền như thế, với bao nhiêu nhiệt tình và hy vọng như thế, vậy mà mình lại mượn một bữa cơm tối để nhấn chìm lòng nhiệt tình ấy trong hồ nước lạnh.

Đều tại thời gian này cô quá bận, cứ ngỡ sự khước từ sẽ làm nhiệt tình trong anh nguội lạnh, thế nhưng kết quả đã không khiến anh hiểu lầm. May mà anh là người cởi mở, và chí ít cũng rất có phong độ.

Từ Trị Kiến mở cửa xe, đang định ngồi vào trong thì lại ngần ngừ, liền quay đầu nhìn. Thấy Thẩm Xuân Hiểu vẫn đứng đó, anh nở nụ cười rồi vẫy vẫy tay. Thẩm Xuân Hiểu cũng vẫy tay thay cho lời tạm biệt, vì một cuộc tình còn chưa bắt đầu đã vội kết thúc.

Một buổi sáng không nhận được hoa. An Ni thấy có chút lạ lùng, cô mượn các công việc nhỏ nhặt như cà phê, rót nước, đưa tài liệu để chạy đến phòng làm việc của Thẩm Xuân Hiểu đến bảy, tám lần.

Thấy Thẩm Xuân Hiểu như không hề có chuyện gì, vẫn mải mê vùi đầu vào đống giấy tờ, cuối cùng An Ni cũng không nhịn nổi, dè dặt nói: “Giám đốc, hôm nay… không có hoa sao?”.

Thẩm Xuân Hiểu ngẩng đầu lên nhìn An Ni cười: “Sao nào, thất vọng lắm hả?”.

“Không, không, chỉ là… rất tò mò!” An Ni chớp chớp mắt, tuy gương mặt vẫn mang nụ cười nhưng trong đôi mắt lại chứa đựng vẻ nghịch ngợm tinh quái.

Thẩm Xuân Hiểu không phải là một cấp trên hà khắc, bình thường hai người cũng hay cười đùa vui vẻ, bởi vậy nên An Ni mới dám đến để thám thính thực hư thế nào. Thẩm Xuân Hiểu tâm trạng đang tốt, cười đùa: “Hôm nay không có ai tặng hoa miễn phí nên thấy không quen sao? Nếu muốn có hoa thì cô tự mua đi!”.

An Ni thở dài, nói: “Giám đốc, em còn tưởng là sắp được uống rượu hỷ rồi chứ, chị thật tàn nhẫn, sao có thể từ chối tấm chân tình của người ta như thế?”.

“Tiểu nha đầu cô thì biết gì.” Thẩm Xuân Hiểu huơ tay xua đuổi, “Tôi còn đang bận bù đầu lên đây này!”. Cô đang làm kế hoạch điều tra, nghiên cứu thị trường, chiều nay phải đích thân đi làm điều tra, nghiên cứu thị trường cho thật tỉ mỉ. Có những số liệu cụ thể thì việc thuyết phục Vương Chấn Duy và đưa sản phẩm vào quầy chuyên dụng của Hoa Vũ sẽ càng thuận lợi.

An Ni cười hi hi rồi đi ra, Thẩm Xuân Hiểu in bản kế hoạch, lấy kẹp tài liệu kẹp lại rồi đi đến phòng làm việc của Giả Lạc Sơn. Là cộng sự lâu như thế rồi, cô biết Giả Lạc Sơn sẽ không đưa ra bất cứ ý kiến hay kiến nghị nào cho cô, nhưng đây là trình tự công việc, cô cần phải làm bản nghiên cứu thị trường và phải thông qua Giả Lạc Sơn.

Trong phòng làm việc của phó tổng giám đốc, không biết Giả Lạc Sơn đang trò chuyện qua webcam cùng ai mà vẻ mặt tươi cười hớn hở. Thẩm Xuân Hiểu vừa gõ cửa, ông ta liền tắt cửa sổ hội thoại đi và ngước mắt lên, gương mặt tươi cười bỗng trở nên nghiêm túc. “Vào đi!”

Thẩm Xuân Hiểu đã nhiều lần nhìn vẻ giả bộ của ông ta như thế nên cũng chẳng lạ lẫm gì. Cô cầm tập tài liệu đến và nói: “Phó tổng giám đốc Giả, hiện tại Tổng giám đốc Vương của Hoa Vũ vẫn thiếu chút lòng tin với sản phẩm của chúng ta, tôi muốn làm một bản điều tra thị trường chi tiết, rồi căn cứ vào những số liệu đó để chứng tỏ ưu thế sản phẩm của chúng ta, đây là bản kế hoạch, anh xem giúp!”.

Giả Lạc Sơn mở tập tài liệu ra, nhìn bản kế hoạch rồi ngước mắt hỏi: “Thế ai đi làm điều tra thị trường?”.

“Tôi đích thân đi!”

Giả Lạc Sơn dùng những ngón tay thô, ngắn của mình chỉ chỉ vào bản kế hoạch, nói: “Tiểu Thẩm à, việc nghiên cứu thị trường nói khó thì chẳng phải khó, nhưng cũng không phải công việc quá dễ dàng, cô có thể đích thân đi thì tôi yên tâm rồi. Nói thực là, hơn nửa tháng nay, tôi chẳng nghe thấy tin tức gì tốt đẹp cả, Tổng giám đốc Trần chỉ cho chúng ta thời gian ba tháng thôi, Tiểu Thẩm, cô phải cố gắng hết sức mới được!”.

“Tôi biết!” Thẩm Xuân Hiểu biết ông ta đang trách cứ công việc của mình tiến triển quá chậm, đối với kiểu cấp trên chỉ ngồi trong phòng làm việc mà chỉ tay múa chân thế này, Thẩm Xuân Hiểu biết rằng im lặng là diệu kế. Tục ngữ nói rất đúng, thà đắc tội với người quân tử còn hơn đắc tội với kẻ tiểu nhân. Ông ta có thể ngồi lên đến vị trí này, tất nhiên cũng có điểm hơn người, chỉ cần ông ta không can thiệp vào cách thức và phương pháp làm việc của cô thì cô cũng nguyện ngoan ngoãn nghe đến cùng.

Giả Lạc Sơn hiển nhiên rất thoải mái với thái độ phục tùng mà Thẩm Xuân Hiểu thể hiện, nói: “Tiểu Thẩm à, theo tôi thấy thì năng lực làm việc của cô rất xuất sắc, lần này Tổng giám đốc Trần đích thân ra chỉ thị, tôi có thể đứng trước mặt Giám đốc Trần mà vỗ ngực nói rằng, cô và Lư Hạo Tường nhất định sẽ đưa được sản phẩm của chúng ta vào quầy chuyên dụng Hoa Vũ, cho nên, cô hãy dốc toàn sức lực để làm việc. Hai người, không ai được làm mất mặt tôi đâu!”.

Thẩm Xuân Hiểu tiếp tục tỏ vẻ ôn hòa: “Vâng, Phó tổng giám đốc Giả, anh còn gì sai bảo không? Nếu không, tôi xin phép đi chuẩn bị cho việc điều tra thị trường chiều nay”.

“Cô đi được rồi!” Giả Lạc Sơn huơ huơ tay, sau đó tiếp tục nhấn chuột mở khung hội thoại.

Thẩm Xuân Hiểu quay người ra khỏi phòng phó tổng giám đốc, việc khổ nhất trên đời này chính là ngày nào cũng phải nghe người ta lên giọng trịch thượng. Bây giờ, cô đang phải chịu đựng điều ấy.

Về đến phòng làm việc, cô lập tức hối hận về việc rời khỏi văn phòng của mình, nếu biết trước hậu quả sẽ là tu hú sẵn tổ thì nhất định cô sẽ khóa cửa phòng lại.

Lư Hạo Tường đang ngồi trên ghế làm việc của cô, ung dung thư thái, hoàn toàn không coi mình là người ngoài.

Vừa rồi ở chỗ Giả Lạc Sơn, cô đã chịu đủ sự sai bảo rồi, người ta là cấp trên nên có quyền áp bức người khác, cô chỉ đành ngậm ngùi chịu đựng. Bây giờ, Lư Hạo Tường cũng đến để ức hiếp cô sao? Thẩm Xuân Hiểu kìm nén cơn tức giận trong lòng, đi đến gõ gõ vào bàn, nhắc nhở: “Giám đốc Lư, xin anh nhìn cho rõ, chủ nhân văn phòng này họ Thẩm chứ không phải họ Lư”.

Lư Hạo Tường ngước mắt nhìn cô, mỉm cười nói: “Tôi đến nhưng không gặp được người, cứ ngỡ là có người đi hẹn hò trong giờ làm việc rồi cho nên mới ngồi đây chút thôi”.

Thẩm Xuân Hiểu đặt tập tài liệu xuống bàn, trịnh trọng nói: “Thế thì mời Giám đốc Lư dịch chuyển cái mông của anh đi, từ đâu đến thì quay trở về đó cho!”.

“Chiếc ghế này ngồi rất thoải mái!” Lư Hạo Tường vỗ tay đứng dậy, tươi cười nói: “Chúng ta là nhân viên cùng công ty, cô cũng nên khách khí một chút, đồng nghiệp Tiểu Thẩm ạ! Đúng rồi, gọi cô là Tiểu Thẩm thì có đôi chút thất lễ quá, cô lớn tuổi như vậy phải gọi là Đại Thẩm hợp hơn đấy! Cô cảm thấy thế nào?”.

“Tùy anh thôi.” Cái gì mà Tiểu Thẩm với Đại Thẩm chứ, rõ ràng anh ta đang có ý sỉ nhục mình, Thẩm Xuân Hiểu mỉm cười nói: “Giám đốc Lư, anh đã xem chương trình Thế giới động vật chưa?”.

“Tôi không xem! Có vấn đề gì sao?”

“Thế thì thật đáng tiếc, nhân vật chính trong đó đều là đồng loại của anh.” Thẩm Xuân Hiểu tít mắt cười, nói: “Tối qua chương trình còn có một đoạn rất hay, chú hươu con phát hiện ra một bãi đất đầy cỏ xanh và nước uống, chú ta đang vui vẻ thưởng thức thì có một con hươu to nhìn thấy, liền chạy đến tranh giành. Hươu con đâu chịu nhường, bởi thế, hai chú hươu bắt đầu quần nhau trên bãi cỏ, hươu con thương tích đầy mình và hậm hực bỏ đi. Hươu to dương dương tự đắc hưởng thụ đồ ăn. Ngài xem, súc sinh vẫn là súc sinh, tàn sát đồng loại mà vẫn an nhiên vui vẻ, tu hú sẵn tổ thì cũng sẽ tự cất tiếng kêu đắc ý như thế thôi!”.

Lư Hạo Tường dựa vào bàn, cười nói với Thẩm Xuân Hiểu đang trở về chỗ mình vừa ngồi: “Đúng thật. Chị nói xem con hươu to đó có thể là thím[1] nhỏ hay thím lớn của chú hươu nhỏ! Thím lớn mà không có phong độ của một người thím lớn, lại còn muốn làm thím già ăn cỏ non. Thật đáng ghét, đáng ghét!”.

[1]. Từ và có cùng âm đọc là Thẩm (shen), nhưng từ là họ Thẩm, còn từ có nghĩa là thím. Ở đây Lư Hạo Tường đang nói đểu Thẩm Xuân Hiểu.

Hai người càng nói càng khách sáo, ngay cả cách xưng hô cũng trở nên trịnh trọng hơn, một người thì gió xuân phơi phới, một kẻ lại tươi cười như hoa, lại còn nói những lời cạnh khóe, nham hiểm, nói năng bốp chát, sát khí đằng đằng, thật là cảnh tàn sát khốc liệt.

Thẩm Xuân Hiểu đã ngồi vào vị trí của mình, nghe Lư Hạo Tường một câu thím lớn, hai câu thím già thì trong lòng hậm hực, nhưng nét mặt vẫn tươi cười, lời nói như chứa đầy dao găm: “Còn chưa hết đâu, hươu to đang vô cùng đắc ý thì một con hổ chạy bổ đến, ngoạm một miếng vào bụng hươu to. Hươu to bỗng chốc máu tươi lênh láng, kêu gào ai oán. Cái đó gọi là hại người sẽ bị người khác ức hiếp lại. Hươu to là loại súc sinh ỷ thế hại người, tưởng rằng mình là thiên hạ vô địch, nhưng có hươu ắt phải có hổ dữ thôi!”.

“Thím hươu chết như thế sao? Ồ… Thật đáng tiếc, Đại Thẩm!” Anh cố ý kéo dài chữ “ồ” tỏ vẻ bỗng chốc hiểu ra vấn đề.

Thẩm Xuân Hiểu không nhịn nổi nữa. “Giám đốc Lư, anh đã chiếu cố đến chỗ tôi như thế, rốt cuộc là có chuyện gì?”

Lư Hạo Tường thấy cô đổi đề tài, cũng không thừa thắng đến cùng nữa, liền nói: “Chúng tôi đã thiết kế xong sản phẩm mới, chuyện này chắc Giám đốc Thẩm đã biết. Chiều nay chúng tôi sẽ có một cuộc họp nhỏ để giới thiệu cho cô đôi chút về những nét đặc sắc cũng như ưu thế của sản phẩm, Giám đốc Thẩm có thể đến chứ?”.

“Xin lỗi, chiều nay tôi có việc khác rồi!” Thẩm Xuân Hiểu giận dỗi nói.

Lư Hạo Tường chau mày: “Có việc khác?”.

“Tôi phải đi điều tra thị trường, nếu chỉ dựa vào thiết kế mới của anh thì tôi nghĩ, muốn vào được quầy chuyên dụng của Hoa Vũ thật là điều viển vông. Tôi phải tổng hợp tất cả tư liệu nên không có thời gian đến cuộc họp của anh đâu!”

Lư Hạo Tường gật gật đầu, khóe môi nhếch lên một nét cười, lạnh lùng nói: “Thời gian của Giám đốc Thẩm đã quý hóa như thế thì chúng tôi cũng đành chủ động làm thế nào cho thích hợp với thời gian của cô. Chiều nay cô đi điều tra sao? Thế thì đổi sang tối đi, bảy giờ tối bắt đầu nhé, OK?”.

“Vì sao lại phải tăng ca vào buổi tối, ngày mai không được sao?” Thẩm Xuân Hiểu trừng mắt, nhẫn nại nói.

“Giám đốc Thẩm, thời gian là vàng bạc. Cô nên biết năm nay, Tổng giám đốc Vương của Hoa Vũ đã ra chỉ thị rằng chỉ mở rộng thêm một quầy hàng chuyên dụng cho thời trang, cô có thời gian nghỉ ngơi, nhưng người khác không như thế, quản lý Thị trường của Công ty Long Khánh gần như làm việc không ngơi nghỉ. Tôi không muốn thiết kế của chúng tôi vất vả làm ra, vì lý do của Giám đốc Thẩm cô mà không được xếp vào vị trí thích hợp.” Lư Hạo Tường không nể tình nói: “Việc này phải giải quyết xong trong ngày hôm nay, Giám đốc Thẩm không cần tôi quán triệt thêm gì nữa chứ?”.

Thẩm Xuân Hiểu bị chẹn họng, bực bội nói: “Anh…”, những lời phía sau không được nói ra, thay vào đó là: “Tăng ca thì tăng ca, ai sợ ai chứ?”.

Lư Hạo Tường như cười như không, nói: “Giám đốc Thẩm không muốn tăng ca, lẽ nào tối nay lại có hẹn?”.

Chỉ nói tới chữ “lại” thôi, Thẩm Xuân Hiểu vừa nghe đã biết ngay, tối qua dù trốn tránh nhanh thế nào, anh ta vẫn nhìn thấy, rồi mượn cơ hội tối nay để chế giễu mình.

Thẩm Xuân Hiểu tươi cười, nói: “Ngài đoán đúng lắm, Giám đốc Lư, nếu ngài muốn cô độc đến già để giảm vấn đề gia tăng dân số của Trung Quốc thì tôi không có sự giác ngộ cao như ngài được, có hẹn là việc rất bình thường mà!”.

Lư Hạo Tường phì cười, nói: “Lại một lần xem mặt nữa sao? Tinh thần gấp rút đi xem mặt của Giám đốc Thẩm thật khiến người khác bái phục, tối nay tôi lại phá hỏng việc tốt của quý cô rồi, tôi vạn lần áy náy!”.

“Anh chết đi!” Thẩm Xuân Hiểu cuối cùng cũng nổi cáu, đứng phắt dậy, chiếc kẹp tài liệu trống mang theo nỗi tức giận ngút trời của cô hướng thẳng đến Lư Hạo Tường chỉ cách anh một chiếc bàn.

Lư Hạo Tường thật sự rất nhanh nhạy, chỉ hơi nghiêng người đã né được tốc độ phản công của cô. Chiếc kẹp kia không có vật chịu lực nên vẫn bay với tốc độ chóng mặt về phía trước.

Đúng lúc này, An Ni vừa hay gõ cửa, cô mới đưa tay lên thì kẹp tài liệu rơi xuống bên chân.

Cô giật thót, chớp chớp mắt, hoảng hồn nhìn cấp trên, không biết mình đã làm gì mà khiến Giám đốc Thẩm tức giận đến thế. Vừa ngẩng đầu lên, cô lại nhìn thấy ngay gương mặt tươi cười, anh tuấn của Lư Hạo Tường.

Bị ánh mắt anh nhìn trực diện, An Ni bất giác ửng hồng hai má, vội cúi xuống nhặt kẹp tài liệu lên. Lư Hạo Tường mỉm cười, nói: “Đừng sợ, phụ nữ thất tình đều có phản ứng như thế cả, hai ngày sau sẽ bình thường thôi mà!”.

An Ni đâu dám tiếp lời, chỉ đỏ mặt

“Lư Hạo Tường, anh nói ai thất tình?” Thẩm Xuân Hiểu tức giận bừng bừng.

Lư Hạo Tường nhún nhún vai, ngửa hai bàn tay ra, nói với vẻ mặt bất ngờ: “Lẽ nào tôi đoán sai? Tôi thấy hôm nay không có ai tặng hoa cho cô, nên nghĩ rằng cô vì buồn chán mà không kiểm soát nổi hành vi thôi. Xem ra, thời kỳ đầu của giai đoạn tiền mãn kinh là sát thủ lớn nhất của phụ nữ, ngay cả người lãnh đạo có tri thức như Giám đốc Thẩm cũng không thể né tránh!”.

An Ni nghe xong liền hiểu, hóa ra nơi đây đang là vùng thị phi, lửa giận ngút trời, vậy nên đi khỏi là thượng sách. Cô vội vàng đặt nhẹ kẹp tài liệu lên bàn, cố gắng để mình không gây sự chú ý, rồi men theo tường rón rén bước ra.

Có An Ni gián đoạn như thế, Thẩm Xuân Hiểu đã khống chế được cảm xúc của mình, cô đã từng thề rằng sẽ không để anh chàng này làm ảnh hưởng đến tâm trạng nữa, không ngờ trong phút chốc chẳng thể nhẫn nhịn nổi.

Thẩm Xuân Hiểu ngồi xuống, nhìn Lư Hạo Tường lần nữa, sắc mặt đã bình tĩnh hơn, nói: “Tối nay tôi sẽ đến đúng giờ, anh không có chuyện gì nữa thì cút đi được rồi đấy!”.

Lư Hạo Tường lắc đầu, thản nhiên nói: “Đạo tiếp khách của Giám đốc Thẩm cần phải bổ túc, tôi đã đích thân đến thông báo về cuộc họp, hơn nữa còn chiều theo mong muốn của cô mà đổi giờ họp, chí ít cô cũng nên nói tiếng cảm ơn chứ?”.

“Cảm ơn cái đầu anh ý!” Thẩm Xuân Hiểu trong bụng vẫn không có thiện cảm, buột miệng nói: “Trước đây An Châu đúng là mắt để sau gáy nên mới yêu anh chàng tiểu nhân, thô bỉ và vô liêm sỉ như anh”.

Nụ cười của Lư Hạo Tường cứng đờ trên măt, câu nói ấy như một lưỡi dao đâm trúng vào trái tim khiến anh đau nhói. Cảm giác đau len lỏi đến khắp nơi vừa chân thực vừa mãnh liệt, nó giống như một lưỡi dao sắc nhọn, có đối phó thế nào cũng không kịp, để rồi bị nó đâm thẳng vào trái tim, khiến anh đau đớn đến mức gần như nghẹt thở.

Thẩm Xuân Hiểu thấy sắc mặt anh trắng bệch, biết là câu nói vừa rồi hơi quá đáng, tình cảm của anh đối với An Châu vô cùng sâu sắc, An Châu đã rời xa hơn nửa năm rồi thế mà anh vẫn bị tổn thương mỗi khi nhắc đến cái tên ấy. Nhưng đó cũng là do anh tự chuốc lấy thôi, nếu không phải anh miệng lưỡi ngoa ngoắt, hết lần này đến lần khác chạm vào dây thần kinh bực tức của cô thì cô sẽ chẳng bới móc nỗi đau của anh như thế.

Sắc mặt của Lư Hạo Tường dần trở nên nhợt nhạt, anh trừng mắt nhìn cô, đôi mắt tràn đầy tia giận dữ, có cả sự lạnh lùng không nói nên lời và nỗi uất hận không sao tả xiết.

Thẩm Xuân Hiểu cũng mở to mắt, ai bảo anh ta luôn mang sự oán hận với An Châu đặt lên cô chứ? Nếu không thì tại sao anh ta lại luôn gây chuyện với cô như thế? Anh ta hưởng thụ cảm giác thích thú của sự báo thù trong sự dối mình dối người, anh ta dựa vào cái gì mà bắt một người ngoài như cô phải chịu đựng sự giày vò ấy? Nhưng, nhìn nỗi đau khổ vô bờ trong ánh mắt anh, cô lại cảm thấy mình hơi nhẫn tâm, hơn nữa còn dấy lên chút áy náy, không biết nên mở lời thế nào. Giây phút này, cô hận trái tim mềm yếu không đúng lúc của mình vô cùng.

Lư Hạo Tường hừ một tiếng rồi quay người sải bước ra khỏi phòng làm việc.

Thẩm Xuân Hiểu thẫn thờ hồi lâu mới định thần lại, bèn lắc đầu cười: Mình cũng trở nên mất phong độ như anh ta rồi! Chửi rủa người khác thì không nên chạm vào nỗi đau của họ, lấy An Châu để công kích anh ta quả thật chẳng quang minh chút nào. Cô đảm bảo rằng, chỉ duy nhất một lần như thế, cho dù Lư Hạo Tường có mỉa mai như thế nào, mình cũng sẽ không cho phép bản thân trở nên mất phong độ như vậy nữa.

Thu dọn kẹp tài liệu, ký đống văn bản mà An Ni vừa mang đến, Thẩm Xuân Hiểu dùng những công việc vụn vặt để che giấu cảm giác áy náy của mình.

Một lúc sau, cô định thần lại, mình áy náy gì chứ? Chuyện về An Châu, cô cần gì phải chịu trách nhiệm. Tình cảm của cô ấy và Lư Hạo Tường có vấn đề thì người ngoài sao có thể gánh vác hết trách nhiệm được. Tình cảm của họ xảy ra trục trặc, cũng có liên quan gì tới cô.

Cho dù An Châu thay lòng đổi dạ, cho dù An Châu bỏ mặc anh thì nhất định cũng chỉ do anh xử lý mọi việc không chu toàn. Nếu không, người đàn ông khác sao có thể dễ dàng chiếm được trái tim của An Châu như thế?

Ở điểm này, cô thà chết cũng sẽ bảo vệ tình bạn, tuy cô và người đàn ông kia của An Châu chẳng có chút giao tình nào với nhau.

Còn Lư Hạo Tường, anh ta cũng chỉ là người dưng không hơn không kém!

Đi điều tra thị trường trong buổi chiều không phải là việc dễ dàng. Thẩm Xuân Hiểu không sợ khổ, huống hồ việc điều tra, nghiên cứu thị trường này chỉ có cô đích thân đi làm mới có thể nắm bắt được xu hướng thị trường mới nhất, không phải là cấp dưới cứ nộp lên một đống số liệu là cô có thể nắm bắt được hết.

Cô chỉ đưa trợ lý An Ni đi cùng, lần này là thực hiện giai đoạn của công việc đưa sản phẩm vào quầy chuyên dụng của Hoa Vũ, hơn nữa, năm nay Hoa Vũ cũng chỉ gia tăng một chỉ tiêu cho quầy chuyên dụng thời trang thôi. Ít nhiều gì thì cũng có hai con mắt cùng hướng đến quầy chuyên dụng đó, chưa kể, từ trước tới nay, Long Khánh là đối thủ cạnh tranh mạnh nhất, họ cũng đã ra mặt đọ sức với công ty cô, bởi thế cô đâu dám khinh suất.

Đã gặp được Vương Chấn Duy mấy lần những thái độ của anh ta từ đầu chí cuối vẫn rất mơ hồ. Cô biết Vương Chấn Duy có chút thiếu tín nhiệm với sản phẩm và năng lực kinh doanh của công ty mình, nhiệm vụ trước mắt, đương nhiên là phải nghĩ cách để Vương Chấn Duy hiểu rõ được sản phẩm của công ty và tin vào năng lực của cô.

Đúng là không tìm hiểu thì không biết, phương pháp kinh doanh của Công ty Long Khánh quả nhiên lợi hại. Thẩm Xuân Hiểu vừa nghiên cứu vừa âm thầm sợ hãi. Vị quản lý Thị trường này của Long Khánh mới được thăng chức nửa năm, không ngờ anh ta đã tạo được mạng lưới kinh doanh chặt chẽ và hùng mạnh như thế. Đều tại cô đã quá khinh suất, xem ra đối thủ Long Khánh còn mạnh hơn nhiều so với tưởng tượng của cô.

Thẩm Xuân Hiểu mệt mỏi trở về công ty, đã gần đến giờ tan ca rồi, nghĩ tới việc sắp phải ngồi nghe Lư Hạo Tường giới thiệu về kế hoạch mới của anh, hơn nữa, cũng phải điều chỉnh lại số liệu điều tra, xem ra hôm nay cô phải ở lại đến tận khuya thôi. Cô nhờ An Ni gọi giúp suất ăn nhanh rồi vùi đầu vào đống tài liệu.

Những tài liệu này, cô vốn đã có thể giao cho An Ni xử lý sơ bộ, nhưng không biết dạo này cô ấy bận việc gì mà cứ tới giờ tan ca là đã sáng mắt lên rồi, thoáng cái đã chẳng thấy đâu nữa, song cô cũng không muốn mắng chửi cấp dưới, vẫn cam chịu vất vả một mình. Hơn nữa, cô cũng đang độc thân, không phải hẹn hò hay yêu đương gì.

Nghĩ như thế, trong lòng cũng có chút tâm trạng khác lạ, Thẩm Xuân Hiểu tưởng mình chẳng quan tâm gì đến chuyện ấy nhưng thực ra không phải. Lúc bị Lư Hạo Tường nhạo báng là gái ế, nói là đã tới giai đoạn đầu của thời kỳ mãn kinh, cô bận lòng; lúc bị Triệu Yến Minh mượn cớ tới buổi xem mặt để rủ cô đi cùng, cô cũng bận lòng; khi nói chuyện qua điện thoại, bố mẹ hỏi cô bao giờ lấy chồng, lúc bịa chuyện cho qua, cô cũng bận lòng.

Nhưng, tình yêu và hôn nhân đối với Thẩm Xuân Hiểu mà nói thực sự quá xa vời, đó là những khái niệm mơ hồ, trong từ điển của cô, nó luôn luôn bị cô cố ý giấu giếm.

Song, chúng lại xuất hiện lúc cô lơ đãng, chiếm cứ toàn bộ suy nghĩ của cô.

Đối với người sợ hãi tình yêu mà nói, dốc sức làm việc mới là trạng thái thích hợp nhất, nhưng bây giờ, công việc của cô dường như cũng không thuận lợi như trong tưởng tượng.

An Ni gõ cửa, đem suất ăn vào.

Thẩm Xuân Hiểu nói: “Cảm ơn!”.

An Ni cười nói: “Giám đốc không cần cảm ơn. Hay là em làm thêm giờ cùng chị nhé!”.

Thẩm Xuân Hiểu lắc đầu, cười nói: “Thôi, bạn trai em còn đang đợi ở cổng công ty kìa, chị mà giữ em lại thêm một phút nữa thì không biết sẽ phải hứng chịu bao nhiêu lời oán thán đây!”.

An Ni ngượng ngùng, bẽn lẽn nói: “Giám đốc, em đã có bạn trai đâu, chị lại trêu em rồi!”.

Thẩm Xuân Hiểu không nhịn được, cười nói: “Được rồi, được rồi, em mau về đi!”.

An Ni vâng một tiếng rồi đi ra, lát sau lại bưng tách cà phê vào, nói: “Giám đốc, thế em nghỉ trước đây, bye bye!”.

“Bye bye!”

Mở suất cơm ra, hiện tại chuyện công việc đang chiếm cứ hết dòng suy nghĩ, lại thêm suất ăn chẳng hợp khẩu vị, nên cô chỉ ăn hai miếng rồi bỏ đấy. Cô đóng hộp cơm, gói lại cẩn thận rồi ném nó vào thùng rác ở góc phòng, sau đó trở lại bàn làm việc tiếp tục nghiên cứu tài liệu.

Cô bận đến mức quên cả thời gian, ngón tay kẹp bút, ánh mắt hết lướt qua máy tính rồi lại cặm cụi vào tờ giấy trên bàn làm việc. Đang ghi chép số liệu thì có tiếng gõ cửa.

Ngẩng đầu lên, hóa ra là Lư Hạo Tường, lúc này Thẩm Xuân Hiểu như sực nhớ ra gì đó, vội nhìn đồng hồ ở góc dưới máy tính. Thì ra đã bảy giờ năm phút rồi, chẳng trách Lư Hạo Tường đích thân đến, cô vội đứng dậy.

Lư Hạo Tường không làm gì, mà đứng dựa cửa, khuất sau ánh sáng nên biểu hiện không rõ ràng. Nhớ tới lúc trước mình vừa dùng An Châu để công kích anh ta, Thẩm Xuân Hiểu cảm thấy có chút áy náy, mấy từ xin lỗi cứ mấp máy giữa hai hàm răng mà không thể phát ra thành tiếng.

Lư Hạo Tường thấy cô đứng lên nhưng chưa rời bước, nét mặt chần chừ, nên lại nói mỉa: “Giám đốc Thẩm, bây giờ chỉ là cuộc họp nhỏ giữa hai bộ phận, cô không cần trang điểm, cũng chẳng cần ăn mặc lộng lẫy. Hơn nữa, cho dù cô có mặc trang phục của hoàng đế thì đứng trước những người đã hiểu cô rõ như chúng tôi, cô cũng không thể che đậy nổi bản chất gái ế đâu, phải thế không? Cô xem, chúng tôi đã đợi cô gần mười phút rồi, cô có thể khởi giá được chưa?”.

Thẩm Xuân Hiểu bực bội. “Lư Hạo Tường, anh không mở miệng còn ra dáng một con người, cứ hễ mở miệng là lại lột tả hết bản chất con người anh. Xin anh có chút phong độ của một người đàn ông, được không?” Cô đang nghĩ không biết lúc trước có phải mình đã làm tổn thương anh ta không, mà bây giờ vừa nghe cái giọng điệu mỉa mai kia, chút áy náy lương tâm trong cô đã sớm tiêu tan hết.

Lư Hạo Tường bĩu môi, ngửa mặt lên trời, bộ dạng khinh khỉnh.

Thẩm Xuân Hiểu cầm cuốn sổ ghi chép công việc, sải bước ra ngoài, đi vòng qua anh rồi tiến đến phòng họp, cũng không thèm liếc mắt nhìn anh một cái.

Anh biết cô đang tức giận, khóe môi bất giác nhếch lên nụ cười có ý cân nhắc, dừng lại một chút, anh nhìn bóng cô dần rời xa, nghe tiếng gót giày của cô nện trên sàn nhà nhỏ dần, anh mới cất bước đi về phía phòng họp.

Thẩm Xuân Hiểu đẩy cửa phòng họp bước vào, thấy trong phòng ngoài chiếc laptop và máy chiếu đặt trên bàn thì chẳng có nổi một người. Chẳng phải vừa rồi Lư Hạo Tường nói là “chúng tôi” sao? Cô hoài nghi quay đầu lại nhìn Lư Hạo Tường đang từ phía sau đi đến.

Lư Hạo Tường dửng dưng đến trước bàn và kéo ghế ra ngồi.

Thẩm Xuân Hiểu chần chừ giây lát nhưng rồi cũng ngồi xuống, hỏi: “Những người khác đâu?”.

“Người khác nào?”

“Những người trong bộ phận các anh!”

“Chẳng phải bộ phận các cô cũng chỉ có mình cô thôi sao?”

“Hạng mục này tôi đích thân phụ trách, đương nhiên là một mình tôi đến cũng được.” Thẩm Xuân hiểu bực bội.

“Cô cũng biết thiết kế này do đích thân tôi thiết kế, có tôi ở đây rồi, cô còn cần ai đến nữa không?” Lư Hạo Tường lạnh nhạt nói.

“Vừa rồi rõ ràng anh nói, các anh đã đợi mười phút rồi, không phải chỉ có mỗi mình anh!”

“Ồ!” Lư Hạo Tường bĩu môi, như cười như không, nói: “Tôi thay mặt cho tất cả những người trong bộ phận chúng tôi, không được sao? Cô yêu cầu đổi thời gian cuộc họp thì cũng không thể yêu cầu tất cả mọi người trong bộ phận chúng tôi phải ở lại tăng ca cùng cô được”.

“Anh…”

Lư Hạo Tường tỏ vẻ bỗng dưng tỉnh ngộ. “Cô sợ cô nam quả nữ ở chung một phòng thì tôi sẽ giở trò đồi bại gì với cô à?” Anh đánh mắt nhìn cô từ trên xuống dưới một lượt, giọng điệu coi thường: “Cô yên tâm, khẩu vị của tôi không kém đến thế đâu!”.

Thẩm Xuân Hiểu lại một lần nữa uất nghẹn, biết anh ta là đồ tiểu nhân hẹp hòi, trước đây cô đã dùng An Châu để làm tổn thương anh ta, bây giờ, anh ta đã báo thù được ngay rồi đấy. Trong lòng cô vốn còn chút áy náy, xem ra sự áy náy ấy hoàn toàn không đáng với con người này. Cô nhẫn nhịn nói: “Anh gọi tôi đến để tán dương miệng lưỡi độc địa của anh sao?”.

Lư Hạo Tường nở nụ cười đắc thắng đi đến mở laptop, chùm tia sáng của máy tính chiếu thẳng lên bức tường trắng tinh. Anh mở file tài liệu, rồi mở bản thiết kế mới ra.

Thẩm Xuân Hiểu nghiêm túc dõi theo, thỉnh thoảng còn đưa ra ý kiến của mình, sau đó nêu lên kiến giải của bản thân về bản vẽ. Lư Hạo Tường ban đầu còn không hài lòng lắm với những bắt bẻ của cô, nhưng anh cũng không muốn lãng phí thời gian nên định dùng hành động bịt miệng cô lại. Anh liền chỉnh sửa trên máy tính, không ngờ vừa sửa đổi một chút đã cảm thấy hiệu quả tốt hơn rất nhiều. Anh chớp mắt nhìn cô, chỉ thấy cô đang hết sức chuyên tâm và không hề có ý bắt bẻ, ý kiến đưa ra cũng rất xác đáng, bỗng cảm thấy mình đúng là lấy lòng tiểu nhân đo bụng dạ người quân tử.

Dẹp những thành kiến và hiềm khích sang một bên, hai người tiến hành thảo luận hoàn toàn chuyên nghiệp và khách quan, không hề công kích đối phương.

Lư Hạo Tường biết, chỉ giám đốc Thị trường hiểu rõ về tất cả tính năng và ưu điểm sản phẩm thì mới có thể giúp ích cho việc đưa sản phẩm ra thị trường, bởi thế, anh giới thiệu rất tường tận.

Nhìn những bản vẽ và con chữ trên màn chiếu, Thẩm Xuân Hiểu không thể không thừa nhận, tài năng của anh chàng này quả nhiên xuất chúng. Nếu một loạt những thiết kế ấy được đưa vào buổi triển lãm mở sau nửa tháng nữa thì nhất định sẽ tiến được một bước quan trọng trong việc gia nhập vào thị trường Hoa Vũ, nhưng mười mấy thiết kế này liệu có thành phẩm được trong vòng mười ngày không?

Cô bày tỏ suy nghĩ của mình, Lư Hạo Tường chớp chớp mắt, có vẻ rất tán thưởng đề nghị này của cô. Anh im lặng một lát rồi nói vẻ quyết đoán: “Cứ giao cho tôi, tôi đảm bảo là sẽ giao thành phẩm cho cô trong mười ngày tới”.

Thẩm Xuân Hiểu ngạc nhiên nhìn, Lư Hạo Tường chắc chắn như thế sao? Anh am hiểu thiết kế nên những bản vẽ mà anh làm ra thật sự rất đẹp, nhưng liệu anh có năng lực làm ra thành phẩm không?

Thấy cô tỏ vẻ không tin tưởng, Lư Hạo Tường chau mày, nói: “Tôi đã đảm bảo rồi mà cô vẫn không tin sao?”.

Thẩm Xuân Hiểu gật đầu, nghiêm túc nói: “Thế thì tốt, Phó tổng giám đốc Giả luôn nói ông ta có mối giao tình nhất định với nhân viên phụ trách trong hội chợ triển lãm. Vậy nên tôi nghĩ, sản phẩm của chúng ta rất có khả năng sẽ vào được hội chợ triển lãm, những sản phẩm này chính là những kỵ binh của chúng ta. Nếu có thể đạt được thành tích tốt trong buổi triển lãm, giới thiệu được những sản phẩm mới này của chúng ta thì Tổng giám đốc Vương sẽ không còn lý do gì để từ chối sản phẩm của chúng ta nữa”.

Thẩm Xuân Hiểu dường như đang nhìn thấy những bản vẽ này đều đã trở thành mặt hàng thời trang, được treo trong quầy chuyên dụng của khu thương mại Hoa Vũ và những cô gái bán hàng đang mỉm cười chào đón, giới thiệu với khách hàng, đôi mắt cô bỗng ánh lên lấp lánh. Để hình chiếu được rõ nét, trong phòng họp chỉ bật một bóng đèn, dưới những tia sáng mông lung, cơ thể cô như được che phủ một lớp hào quang. Niềm mong ước đã khiến gương mặt cô vô cùng sinh động và mang vẻ đẹp đoan trang khiến người khác khó có thể rời mắt.

Lư Hạo Tường đột nhiên quay lại, thấy dáng vẻ đó của cô, anh há miệng, không thốt nên lời, ánh mắt vẫn tò mò nhìn cô.

Thẩm Xuân Hiểu thấy anh không đáp lời nên quay đầu lại hỏi: “Anh cảm thấy thế nào? Giám đốc Lư!”.

Lư Hạo Tường định thần lại, gật gật đầu: “Được!”.

Thẩm Xuân Hiểu không vì câu trả lời cụt lủn của anh mà thuyên giảm sự nhiệt tình, hứng khởi nói: “Chúng ta phải xem lại một lượt, phải làm cho những sản phẩm mới không có sai sót gì và đưa hình tượng hoàn mỹ vào hội chợ triển lãm, đánh bại sản phẩm cùng loại khác”.

Lư Hạo Tường di chuột lần lượt từ bản vẽ thứ nhất và bắt đầu xem xét.

Thẩm Xuân Hiểu chuyên chú nhìn, thỉnh thoảng còn ghi ghi chép chép gì đó trong sổ, Lư Hạo Tường thì chuyên chú xem xét những điểm chưa hoàn mỹ trong quá trình thiết kế của mình.

Hai người vùi đầu vào công việc, thời gian cứ thế trôi đi. Mãi đến khi dạ dày của Thẩm Xuân Hiểu phát ra những âm thanh lục bục.

Thẩm Xuân Hiểu rời mắt khỏi công việc, bỗng cảm thấy ngượng ngùng. Lúc này, đồng hồ máy tính đã hiện rõ mười giờ mười bảy phút, không ngờ đã ba tiếng đồng hồ trôi qua, mà bữa tối cô chỉ ăn có hai miếng vì không hợp khẩu vị. Nếu biết ở lại muộn như thế, cô đã cố gắng nuốt thêm vài miếng nữa, thì bây giờ cái dạ dày trống khỏi phải phát ra những tiếng biểu tình.

Nếu bị Lư Hạo Tường nghe thấy, nhất định anh ta sẽ không bỏ qua cơ hội mà chế giễu cô. Cô lén nhìn, vẫn thấy Lư Hạo Tường sắc mặt bình thường, đang cúi đầu vào máy tính chỉnh sửa nét vẽ, không có nụ cười chế giễu cùng ánh nhìn miệt thị, có vẻ anh ta không nghe thấy, cô bất giác thở phào.

Sau khi sửa xong bản vẽ, lưu lại, Lư Hạo Tường ngẩng đầu nói: “Muộn rồi, hôm nay làm đến đây thôi chứ? Nếu có vấn đề gì, mai chúng ta lại tiếp tục!”.

Thẩm Xuân Hiểu do dự giây lát, vẫn còn bốn mẫu nữa chưa sửa xong, cô muốn làm một lèo cho gọn, nhưng nếu cái dạ dày vẫn phát ra những âm thanh không đúng lúc như thế thì mất mặt lắm.

Lư Hạo Tường nhìn đồng hồ, nói: “Làm việc liên tiếp ba tiếng đồng hồ, tôi đói lắm rồi. Nếu cô vẫn muốn tiếp tục ở lại làm thêm nữa thì tôi không thể tháp tùng cô được đâu”.

Thẩm Xuân Hiểu thở phào, hóa ra anh ta cũng đói rồi, nhưng ngoài miệng lại nói: “Anh là người không có trách nhiệm thế sao?”.

“Sao tôi lại không có trách nhiệm chứ? Giám đốc Thẩm, có trách nhiệm theo sự lý giải của cô chính là làm tăng ca trong khi cái bụng trống rỗng, không đếm xỉa gì đến sức khỏe? Tôi không có tính giác ngộ cao như cô, làm việc đến quên ăn quên ngủ. Cho tôi đi ăn đêm không được sao?” Lư Hạo Tường vừa ung dung nói, tay vừa tắt máy tính.

Thẩm Xuân Hiểu nghĩ cũng đúng, đã muộn thế rồi, cũng không thể đày đọa cái dạ dày của mình được. Thôi ngày mai thì ngày mai vậy, ăn thêm một chút cũng không béo được.

Cô cất sổ ghi chép, Lư Hạo Tường cũng đã thu dọn xong máy chiếu và xách túi laptop trên tay. Hai người đi ra khỏi phòng họp rồi ai về phòng người nấy.

Không phải chuyên chú vào công việc nữa, Thẩm Xuân Hiểu mới cảm thấy mình thật sự rất đói, bụng dạ trống rỗng, mỗi một chuyển động trong dạ dày đều phát ra những tiếng kêu rất rõ, thật khó chịu.

Cô mở ngăn kéo, hoàn toàn chẳng có gì, ngay cả một thanh chocolate cũng không có, dù tìm thêm bao lâu nữa thì cũng không hy vọng kỳ tích sẽ xuất hiện.

Cô thôi không tìm nữa, xách túi đi ra khỏi phòng làm việc đến đợi thang máy.

Đi qua hành lang, hoàn toàn không ngoài dự liệu, cô lại gặp Lư Hạo Tường với thần thái hồng hào. Thẩm Xuân Hiểu chưa bao giờ nhìn kỹ anh, bây giờ thấy anh đang đứng đợi thang máy, mặc bộ đồ tây, khuôn mặt nhìn nghiêng rất phong độ. Công bằng mà nói, anh không hề xấu, ngược lại còn rất anh tuấn, nếu chiếc miệng kia tích một chút đức thì cũng có thể coi là một đồng nghiệp tốt.

Thẩm Xuân Hiểu thầm lắc đầu, cái gọi là không thể nhìn bề ngoài để đánh giá một con người chính là như thế.

Bây giờ bụng đói cồn cào, tuy là oan gia ngõ hẹp nhưng hy vọng anh ta có thể tạm thời giả bộ câm điếc, nếu không mình thật sự chẳng còn sức lực mà chiến đấu nữa.

Thấy Thẩm Xuân Hiểu chầm chậm đi tới, Lư Hạo Tường nhếch khóe môi, có thể lời cầu nguyện của Thẩm Xuân Hiểu đã được thần tiên nghe thấy nên anh thật sự không hề mở lời khiêu khích.

Thang máy đến, Thẩm Xuân Hiểu không khách khí len vào trước, Lư Hạo Tường hiếm khi có phong độ như thế, không hề tranh giành với cô.

Ngoài thời gian làm việc, ranh giới được phân rất rõ ràng, hai người mỗi người đứng một góc, hoàn toàn không có sự tâm đầu ăn ý như lúc bàn bạc công việc vừa rồi.

Thẩm Xuân Hiểu chỉ muốn nhanh nhanh kết thúc thời gian phải ở cùng với Lư Hạo Tường, nhưng đêm tối đen không một bóng người, bốn bề yên tĩnh, thang máy dường như đi rất chậm, lúc này cô thật sự hiểu được thế nào gọi là một giây dài tựa một năm.

Lư Hạo Tường lại hoàn toàn không để ý, dường như anh nhìn thấy sự gò bó trong lòng Thẩm Xuân Hiểu, khóe môi nhếch lên một nụ cười đầy hàm ý rồi đưa điện thoại lên xem.

Thẩm Xuân Hiểu rất muốn gửi tin nhắn cho Triệu Yến Minh, dạo này không biết cô ấy bận việc gì mà bặt vô âm tín suốt mấy ngày trời. Nhưng thang máy kín bưng như thế, bây giờ có gửi thì cũng không thể gửi được, hơn nữa, Lư Hạo Tường đang nghịch điện thoại, nếu cô cũng lôi điện thoại ra dùng thì chẳng phải học đòi anh ta sao? Vậy nên cô cố chịu đựng.

Đúng lúc này, cái dạ dày của Thẩm Xuân Hiểu lại phát ra những tiếng biểu tình khiến người ta vô cùng khó chịu, nếu là cái khác thì có thể khống chế được, nhưng sự vận hành bản năng của cơ thể, cô không thể kiểm soát nổi. Cô nghiêng người, gần như quay lưng lại với Lư Hạo Tường. May mà anh ta đang mải mê nghịch điện thoại nên không có biểu hiện gì.

“Tinh!” Thang máy cuối cùng cũng đến nơi, Thẩm Xuân Hiểu thở phào một tiếng, hai chân bước vội ra ngoài, tốc độ nhanh như thỏ.

Lư Hạo Tường đủng đỉnh bước theo sau.

Mười rưỡi, đêm đã khuya không một bóng người, tiếng giày cao gót của Thẩm Xuân Hiểu nện trên nền nhà phát ra những âm thanh vang vọng, tiếng bước chân của Lư Hạo Tường phía sau lại vô cùng nhỏ nhẹ như không có thanh âm nào.

Ra khỏi đại sảnh, Lư Hạo Tường đi lấy xe còn Thẩm Xuân Hiểu đứng bên đường đợi taxi. Một lúc sau, chiếc Accord đen dừng lại ngay trước mặt cô, là của Lư Hạo Tường, anh hạ cửa xe, tươi cười nói: “Giám đốc Thẩm, cô đang đợi taxi hả, hay là lên xe tôi đi?”.

Thẩm Xuân Hiểu nói gần như theo bản năng: “Tôi đợi taxi!”.

Lư Hạo Tường cười hi hi, nói: “Cô chắc chắn chứ?”.

Khuôn mặt tươi cười này khiến Thẩm Xuân Hiểu vô cùng phản cảm, thầm nghĩ người chí sĩ không ăn của bố thí, Lư Hạo Tường anh còn ở đây giả bộ người tốt sao? Ức hiếp người khác, bắt bẻ người khác, anh muốn tôi nhận ân huệ của anh để sau này áp bức tôi đến chết. Cho nên, cô nói với ngữ khí khẳng định: “Đương nhiên, không cùng đường thì không chung chí hướng, không chung chí hướng thì không cùng đường!”.

Lư Hạo Tường vỗ tay nhè nhẹ, cười nói: “Có chí khí, Giám đốc Thẩm, thế cô cứ ở đây mà đợi nhé, tôi về trước đây!”. Nói rồi anh lái xe đi.

Thẩm Xuân Hiểu tiếp tục đợi, cô tưởng rằng chỉ cần đợi vài phút là có thể gọi được taxi, nhưng bây giờ quá muộn rồi, trên đường rất vắng xe, taxi qua lại chỉ có mấy chiếc nhưng đều đã có khách ngồi.

Hơn hai mươi phút trôi đi, vẫn không có chiếc taxi nào trống, cô vừa đói vừa mệt, cứ thế đợi đến mức nóng lòng, không ngừng đưa điện thoại lên xem giờ, xung quanh chẳng có lấy một bóng người, khu dân cư nhỏ ở phía xa, những ô cửa sổ đều đã hắt ra ánh đèn ấm áp.

Lúc này, vốn là giờ được mặc bộ đồ ngủ thoải mái, được hưởng thụ hơi ấm gia đình, còn cô lại phải một mình đứng bên đường đợi xe, ánh đèn đường kéo dài bóng cô chiếu lên mặt đất, thật sự cô chỉ có bóng mình làm bạn.

Thẩm Xuân Hiểu có chút hối hận, sớm biết thế này đã lên xe của Lư Hạo Tường rồi, quân tử thì phải biết khéo léo ứng phó, chẳng phải chỉ thuận tiện lên một chuyến xe thôi sao, hơn nữa cũng chẳng thiệt hại gì. Khí phách và lòng cảm thông của cô giống hệt nhau, có những lúc chẳng đúng thời điểm gì cả.

Lư Hạo Tường là anh chàng tiểu nhân, quá mất phong độ, nói đi là đi thẳng, làm đồng nghiệp với anh chàng này thật quá xui xẻo. Thẩm Xuân Hiểu thầm lẩm bẩm, nhưng lúc này làm sao mà về được đây, cô bắt đầu thấy bất an, đặc biệt là cái dạ dày đã đói đến mức sắp bị co giật rồi.

Lại hơn mười phút nữa trôi qua, vẫn không có chiếc xe nào, chưa nói đến taxi, ngay cả xe cá nhân cũng ít đi nhiều. Cô càng thêm hối hận, đã hơn mười một giờ rồi, mãi mà không bắt được xe, lẽ nào mình phải cuốc bộ về?

Thẩm Xuân Hiểu mong ngóng xe đến mức quyết định, cho dù là taxi hay xe gia đình cũng được, cứ có chiếc nào đi qua, cô sẽ chắn lại, coi như tiện đường bắt xe vậy!

Nếu ngay cả xe gia đình cũng không có thì thật hết cách, đành phải kéo mụ đàn bà Triệu Yến Minh đang ở trong tổ dậy đến đón mình thôi.

Đang nghĩ vẩn vơ bỗng có ánh đèn sáng từ xa lại gần, ánh sáng lóa mắt, Thẩm Xuân Hiểu mừng rỡ, vội vàng xông ra đường, vẫy tay gọi: “Dừng xe, dừng xe!”.

Chiếc xe dừng lại, cửa xe hạ xuống, lại là gương mặt tươi cười của Lư Hạo Tường, anh thích thú cười nói: “Haizzz, Giám đốc Thẩm gọi xe vội thế, suýt chút nữa tông vào xe tôi rồi, là có việc cần cứu người hay cứu hỏa?”. Anh ngó trước ngó sau, lại nói: “Đã hơn nửa tiếng đồng hồ rồi mà Giám đốc Thẩm vẫn chưa về sao?”.

Thẩm Xuân Hiểu không ngờ lại là anh ta, cũng hơi giật mình, cô chuyển ý, mình đã lao bừa ra chặn xe người ta, ngay cả dáng vẻ vội vã cũng bị anh ta nhìn thấy rõ, há không phải sẽ càng cho anh ta thêm nhiều lý do để chế giễu hay sao?

Cô thật sự không muốn đối diện với khuôn mặt đắc ý ấy, nhưng nghĩ đã đợi xe lâu như thế rồi mà vẫn phải đứng đây, cô đành xuống nước, không thể không cúi đầu. Bởi thế, cô thu lại những lời công kích sắc bén, khóe môi hơi cong, vẻ mặt tươi như hoa. “Giám đốc Lư, anh đi vòng quanh thành phố ngắm cảnh đêm sao? Mọi người nói những nhà thiết kế có một nửa tâm hồn nghệ thuật, quả nhiên hành vi đặc biệt, khác hẳn với mọi người. Thật trùng hợp, chúng ta lại gặp nhau rồi. Nếu anh tiếp tục đi dạo đêm thì tôi có thể tiện đường lên xe anh không?”

Lư Hạo Tường cười cười. Lúc này, trong đáy mắt cô rõ ràng đang có kỳ vọng, mong đợi anh đồng ý, khi cầu cạnh người khác mà miệng lưỡi cô vẫn vô cùng sắc bén. Anh tươi cười nói: “Lên xe đi, một mình dạo đêm cũng chẳng thú vị gì!”.

Thẩm Xuân Hiểu rất bất ngờ, anh ta lại không nắm lấy cơ hội này mà chế giễu, trái lại còn phối hợp rất ăn ý với những gì mình nói, anh ta cho mình lối thoát sao? Thôi mặc kệ, mau chóng lên xe, về nhà sớm mới là điều quan trọng nhất. Lúc này, cô đã đói đến mức da bụng như dính vào lưng, dạ dày thì sôi ùng ục rồi.

Không khách khí nữa, cô đưa tay kéo cửa ở hàng ghế sau. Lư Hạo Tường ngó đầu ra, ung dung nói: “Giám đốc Thẩm, tôi đã không để tâm gì mà đi dạo đêm với cô, nhưng cô cũng đừng coi tôi là tài xế đấy nhé!”.

Thẩm Xuân Hiểu nghĩ thấy cũng đúng, tuy mình không muốn ngồi cùng hàng ghế với anh ta để tránh sự khó chịu, nhưng nếu ngồi sau thì thực sự không thỏa đáng cho lắm. Bây giờ anh ta có thể là cọng rơm cứu mạng duy nhất, nếu bỗng chốc anh ta bực bội thì hậu quả như thế nào sẽ khó mà đoán trước. Cô không có dũng khí để đứng đợi trong đêm thêm nửa tiếng đồng hồ nữa. Bởi thế, cô buông tay, ngoan ngoãn đi sang phía bên kia mở cửa ghế phụ rồi ngồi vào trong.

Lư Hạo Tường ngồi bất động, dưới ánh đèn, khuôn mặt anh trông không rõ biểu hiện cho lắm, tựa như anh đang cười. Tay phải của anh có túi đồ, hình như là một hộp giấy. Đợi Thẩm Xuân Hiểu thắt dây an toàn xong, anh đạp ga, các toà nhà bên ngoài cửa xe dần dần lùi lại phía sau.

“Cô ở đâu?”

“Hỏi làm gì?” Lại là phản ứng bản năng.

Lư Hạo Tường thấy cô giống như một con nhím đang xù hết những chiếc lông nhọn trên cơ thế, bèn bĩu môi, gằn giọng nói: “Dù sao tôi cũng phải biết sẽ đi hướng nào tiếp theo để dạo quanh thành phố chứ!”.

Thẩm Xuân Hiểu bất giác nóng bừng mặt, cô đã thần hồn nát thần tính quá rồi, chẳng bình tĩnh chút nào, thật mất mặt quá đi. Cô lắp bắp nói địa chỉ, Lư Hạo Tường không nói không rằng, cứ thế đổi hướng lái.

Thẩm Xuân Hiểu vốn định tìm đề tài để nói chuyện, nhưng lại thấy gặp anh ta sau giờ làm, rõ ràng không thể nói chuyện với nhau một cách bình thường được, nếu cứ mở mồm ra là công kích thì thà bây giờ cứ im lặng cho xong, chí ít im lặng cũng là lựa chọn an toàn nhất. Nhưng vừa ngồi xuống, tâm trạng thoái mái, chiếc mũi cũng trở nên hết sức nhạy bén, mùi thức ăn thơm phức không biết từ đâu phả đến, có sự kích thích của mùi thức ăn này, tiếng biểu tình của dạ dày không ngừng gia tăng.

Cô cố gắng ngồi im, khống chế hành động nhưng lại không thể ngăn cản nổi sự vận hành của dạ dày, hơn nữa càng khống chế lại càng mất kiểm soát, trong dạ dày bắt đầu vang lên bản xướng ca: ọc ọc ọc, ục ục ục…

Mấy âm thanh này cứ thay phiên nhau xuất trận, càng lúc càng vang, cuối cùng, Lư Hạo Tường phải phì cười. Thẩm Xuân Hiểu vừa ngượng ngùng vừa tức giận, hậm hực trừng mắt lườm anh một cái.

Thấy bộ dạng thở phì phò vì thẹn quá hóa giận của cô, anh cười đắc ý, vừa cười vừa đưa túi đồ cho cô.

Không biết anh lại giở trò ma quái gì, cô nhận lấy chiếc túi, lúc này mới biết mùi thức ăn từ đây mà ra. Thấy cô sững sờ, Lư Hạo Tường cười nói: “Mở ra đi, còn nóng đấy!”.

Trong hộp là món bánh trứng nóng hổi, màu vàng ươm, trông có vẻ xốp và mềm mại, rất đỗi tinh xảo bắt mắt, cô bất giác nuốt nước miếng.

Lư Hạo Tường lại cười, nói vẻ đùa cợt: “Đây không phải là thứ để ngắm đâu, đồ ăn đấy, tôi đã nếm một chút, lâu thế rồi mà độc tố vẫn chưa phát tác. Tôi nghĩ cái dạ dày của cô cũng có thể chấp nhận được nó!”.

Thẩm Xuân Hiểu nghe anh nói giọng quái gở nên không muốn nhận thành ý ấy. Cô quyết định giữ khí phách, nhất quyết không ăn. Nhưng chiếc hộp này phả hương thơm vào mũi cô chẳng đúng lúc chút nào, bây giờ vừa mở ra, tất cả những gì mắt nhìn thấy, mũi ngửi được, lại thêm bụng dạ đói cồn cào, đây thực sự là một thử thách to lớn. Sau khi đấu tranh tư tưởng, lý trí đã bị lòng thèm muốn đánh bại, Thẩm Xuân Hiểu cuối cùng không thể chịu nổi sự giày vò của dạ dày, cô lấy ra một cái bánh rồi cắn một miếng.

Vừa thơm vừa mềm, không ngọt cũng chẳng ngấy, vừa đưa vào miệng đã tan ngay, những miếng bánh trứng trước đây cô ăn sao lại không thơm ngon được như thế nhỉ? Cô giống như Trư Bát Giới ăn nhân sâm hình người, còn chưa thưởng thức hết mùi vị thì đã ăn hết sạch. Thế này không được rồi, ăn một chiếc lại càng tác động tới cơn đói, bụng dạ còn khó chịu hơn cả lúc chưa ăn.

Cô nhìn hộp bánh trứng, thầm nghĩ, ăm một cái cũng là ăn, ăn hai cái cũng là ăn, sao phải tự làm khổ mình như vậy chứ? Bởi thế, cô lại ăn thêm cái nữa.

Bánh trứng rất nhỏ, một chiếc chỉ đủ một miếng nên cô ăn liền năm cái thì cảm giác đói bụng mới giảm bớt. Ngẩng đầu lên, thấy Lư Hạo Tường đang nhếch miệng nhìn, nghĩ đến tướng ăn vừa rồi của mình, cô bất giác nóng bừng mặt rồi trừng mắt nhìn lại. “Cười gì mà cười?”

Lư Hạo Tường thở dài. “Giám đốc Thẩm, cô thật ích kỷ, cô ăn ngon lành như thế khiến tôi mỏi mắt chờ mong đến nỗi trở thành máy sản xuất nước bọt rồi đấy. Cô lại không thèm đoái hoài gì đến mà cho tôi ăn một cái sao?”

Thẩm Xuân Hiểu đưa chiếc túi lại. “Trả anh!”

Lư Hạo Tường không nhận. “Tôi đang lái xe, có hai sinh mệnh đang nằm trong tay tôi đấy, tôi không thể vì sự thèm muốn của dạ dày mà coi mạng người như cỏ rác được!”

Thẩm Xuân Hiểu thầm nghĩ, anh ta giả bộ cái gì chứ? Nhưng, nghĩ đi nghĩ lại, cái mạng nhỏ của mình chẳng phải cũng đang nằm trong tay anh ta sao, tuy bây giờ vắng xe nhưng chỉ nghĩ đến hai chữ “tai nạn” thôi là đã khiến người ta khiếp sợ. Bởi thế, cô thu lại lời nói, cười hi hi hai tiếng không rõ có hàm ý gì.

Lư Hạo Tường nói phóng đại: “Nhìn người ta ăn mà mình cũng thấy đói, đói thật đấy!”.

Câu này lẽ nào muốn nói cô phải đút cho anh ta ăn? Thẩm Xuân Hiểu bĩu môi, kẻ sĩ thà chết chứ không chịu nhục, bảo cô đút cho ai cô cũng đồng ý, nhưng đút cho anh ta sao? Hứ, không có chuyện đó đâu.

Lư Hạo Tường nhìn nghiêng qua gương mặt cô rồi nhìn ra ngoài cửa, cũng không nói thêm gì nữa mà tiếp tục lái xe. Bây giờ lại đến lượt dạ dày của anh vang lên bài xướng ca.

Thẩm Xuân Hiểu nghe những âm thanh quen thuộc rồi thấy anh không có vẻ bỡn cợt, đúng là anh ta đang rất đói. Chỗ bánh trứng này, nói không chừng anh ta mua về để ăn đêm. Mình lại không khách khí ăn liền một lúc năm chiếc, ăn hết cả phần của người khác, Thẩm Xuân Hiểu cảm thấy nên báo đáp một chút, không thể ăn không của người ta như thế được. Hơn nữa, cứ cho là bình thường anh ta độc mồm độc miệng, bụng dạ xấu xa thì bây giờ anh ta cũng đưa mình về nhà, nếu anh ta thật sự đói đến mức sắp hoa mắt chóng mặt, đạp chân ga lại đi phanh xe, phanh xe lại đạp chân ga thì chẳng phải mình cũng xui xẻo cùng sao? Thôi, đút thì đút, cứ coi như đút cho con chó, con mèo ăn vậy.

Cô mở hộp, cầm một chiếc bánh lên, bóc vỏ ngoài một cách vô cùng chậm rãi. Cô chừa lại cho mình một đường lui, nếu lại một lần nữa sự thèm muốn không thắng nổi lý trí thì cô sẽ đút tọt cái bánh trứng này vào miệng mình mất.

Nhưng cô sợ chết, đặc biệt là rất sợ đau, để tránh việc anh ta đói đến run tay run chân rồi lao vào lan can bên đường, sau một hồi do dự đắn đo, cô nghiêng người, duỗi cánh tay ra rồi đưa chiếc bánh thơm phức mình vừa bóc vỏ đến gần miệng Lư Hạo Tường, gượng gạo nói: “Ăn đi!”.

Lư Hạo Tường cười ha ha rồi cúi xuống gần tay cô và ăn chiếc bánh đó. Hơi thở của anh phả lên tay cô, có cảm giác nóng nóng, gai gai, tê tê. Cô giật mình co rúm, suýt chút nữa thì ném tờ giấy bọc bánh lên mặt anh.

Anh đã ngẩng đầu, mắt nhìn thẳng về con đường phía trước, miệng nhai bánh, ăn xong liền thỏa mãn nói: “Thơm quá! Phiền cô làm lại lần nữa nhé!”.

Thẩm Xuân Hiểu chun mũi, lại còn làm lại lần nữa, anh thật sự coi tôi là nhân viên phục vụ sao? Nhưng cô rất rõ cái cảm giác sau khi ăn chiếc đầu tiên như thế nào, ai bảo cô có tấm lòng đại từ đại bi dạt dào nên trở thành tai hại chứ? Cô miễn cưỡng lấy ra một chiếc nữa, lần này cô bóc vỏ bánh nhanh hơn một chút nhưng động tác đã lộ rõ vẻ bực tức.

Nhìn vẻ bất mãn, chau mày cong môi của cô qua gương chiếu hậu, Lư Hạo Tường vô cùng thích thú, cười nói: “Chiếc bánh này hình như không hiểu ý người như trước bánh trước!”.

Thẩm Xuân Hiểu bóc vỏ bánh rồi đưa đến gần miệng Lư Hạo Tường, nói bằng âm mũi: “Thì anh cứ ăn đi, sao phải nói nhiều thế, hứ!”.

Đúng là muôn đời xui xẻo, từ lúc nào mà Thẩm Xuân Hiểu cô lại trở thành người hầu như thế chứ, chẳng phải là chỉ tiện xe đi nhờ về một đoạn đường thôi sao? Hơn nữa, sở dĩ cô về muộn như thế cũng tại anh ta là người đầu têu. Nhưng nói đi nói lại, đối với cụm từ “người đầu têu” này thì cô cũng là người đuối lý, suy cho cùng, thời gian mà Lư Hạo Tường hẹn họp là buổi chiều nhưng vì cô không thể thu xếp được nên mới phải đổi lại lịch thành buổi tối. Ai ngờ hai người phải thảo luận những ba tiếng đồng hồ về mười mấy bản vẽ. Mặc dù ba tiếng đồng hồ ấy đã gợi ra cho cô được nhiều hướng suy nghĩ mới, hơn nữa trong đầu cũng đã hình thành một kế hoạch kinh doanh khác, nhưng vẫn khiến bản thân rơi vào tình cảnh trớ trêu này.

Lư Hạo Tường lại cúi đầu, hướng về phía tay cô, cười rồi ăn chiếc bánh, anh ăn một cách ngon lành và cười rất vui vẻ. Thẩm Xuân Hiểu biết vì sao anh vui, bình thường hai người đấu khẩu bất phân thắng bại, bây giờ anh ta ỷ vào chiếc xe mà ép buộc mình phải cúi đầu chịu phục, bởi vậy anh ta mới vui mừng đến thế, đúng là đồ tiểu nhân đắc ý!

Lư Hạo Tường lại không hề nghĩ như vậy, anh chỉ cảm thấy điệu bộ này của Thẩm Xuân Hiểu thật buồn cười, miễn cưỡng chiều theo, ngay cả những người phụ nữ thời xưa cũng không có cái điệu nộ khí xung thiên như cô, ngày thường cô miệng lưỡi sắc sảo, thế mà bây giờ lại nhẫn nhục chịu đựng, còn nén nhịn tất cả những bực bội trong lòng để ăn no cái bụng, nếu nói ra thì chắc chẳng ai tin được.

Thực ra đối với hành vi tối nay của mình, anh cũng cảm thấy khó mà tin nổi, chẳng giống với tác phong thường ngày chút nào.

Lúc tan ca, Thẩm Xuân Hiểu chần chừ không chịu lên xe của anh, anh đã nghĩ, cô thích ngồi thì ngồi nên cứ thế phóng xe đi. Nhưng đi được một đoạn, bỗng anh lại thấy không yên tâm. Cái miệng lưỡi sắc sảo thường ngày ấy là một chuyện, nhưng bây giờ nếu thật sự để một cô gái đơn độc đứng đợi xe thì liệu có quá tàn nhẫn không? Nhất là đã giờ này rồi thì không dễ bắt được xe.

Nhưng nghĩ đến cái bộ mặt không hề cảm kích của Thẩm Xuân Hiểu, anh lại bực, làm người tốt thì chí ít cũng được người ta cảm ơn một tiếng, còn cái cô Thẩm Xuân Hiểu ấy à, anh đoán, cô ta sẽ chẳng bao giờ học được hai từ “cảm ơn” này.

Anh lái xe vu vơ một lúc, lại nghĩ, hôm nay mặc dù vì cô nên mới phải đổi thời gian họp, nhưng suy cho cùng thì cũng vì thảo luận về bản thiết kế của anh nên mới phải họp muộn đến thế, những ý kiến mà cô nêu ra cũng rất xác đáng, sự nghiêm túc và trách nhiệm trong công việc của cô thật khiến anh tán thưởng, đặc biệt là bộ dạng làm việc đến quên ăn, bụng đói đến mức cứ sôi lên ùng ục thế mà vẫn muốn làm cho xong việc. Bóng dáng gầy gò của cô dưới ánh đèn trông thật yếu đuối, anh thừa nhận lúc đó mình đã mềm lòng nên mượn cớ đói bụng để kết thúc cuộc họp.

Buổi chiều Thẩm Xuân Hiểu bận rộn với bản điều tra, nghiên cứu thị trường, lúc anh đến phòng làm việc của cô, cô vẫn đang vùi đầu vào đống tài liệu, anh đứng ở cửa lâu đến thế mà cô cũng không phát hiện ra. Nghĩ đi nghĩ lại thì cô cũng chẳng thoải mái gì, mặc dù cái miệng đó hơi ương ngạnh.

Nhưng anh là đàn ông, không thể lúc nào cũng so đo tính toán với phụ nữ được. Muộn như thế rồi, đưa cô về nhà là trách nhiệm mà anh không thể chối từ.

Lư Hạo Tường thuyết phục bản thân rồi lập tức vòng sang làn đường khác để quay đầu xe. Đi ngang qua một tiệm bánh tây, nhớ đến dáng vẻ đói cồn cào của cô, anh bất giác mỉm cười rồi dừng xe mua một hộp bánh trứng mới ra lò sau đó chạy một mạch về công ty.

Quả nhiên cô chưa về, vẫn nóng ruột nóng gan đứng đợi xe ở đó, đã giờ này rồi thì làm gì có xe chứ. Lúc lái xe đi qua, thấy điệu bộ nhe nanh múa vuốt rồi nhảy bổ ra của cô, anh gần như cười gục trên vô lăng, thật buồn cười, hóa ra cô cũng có lúc nóng lòng.

Cô rất mạnh mẽ, không bao giờ chịu khuất phục, anh biết thế. Người hiểu mình nhất không hẳn đã là bạn mình, người đó có khi lại là kẻ địch hoặc là đối thủ cạnh tranh của mình. Anh và cô không phải bạn bè, nhưng anh hiểu cô. Có điều, anh vẫn coi thường… sự lương thiện của cô.

Lúc cô đưa chiếc bánh trứng đến gần miệng mình, anh thừa nhận rằng bản thân thật sự bất ngờ, tuy lúc trước anh bỡn cợt cô, lại còn cố tình bóng gió, không ngờ cô lại đút đồ ăn cho anh thật.

Cho dù cô làm thế vì động cơ gì, cho dù trong lòng cô bực bội ra sao, nhưng cô cũng không muốn mình ăn no rồi lại nhìn người khác nhịn đói, kể cả đó là người mà cô căm ghét nhất.

Có lẽ ngay cả cô cũng chẳng phát hiện ra mặt này của mình, hơn nữa, lúc cô làm thế, nhất định đã không dùng lý do này để thuyết phục bản thân. Lư Hạo Tường rất hiếu kỳ, rốt cuộc cô ấy đang nghĩ gì? Nhưng anh không thể hỏi, nếu hỏi thì nhất định cô ấy sẽ lại làm bộ mặt thẹn quá hóa giận với anh cho xem.

Lư Hạo Tường trộm cười, nhìn bộ dáng khó chịu của cô khi đút bánh cho mình. Anh nghĩ, hôm nay thật sự là một buổi tối lạ lùng, nếu không thì sao lại xảy ra chuyện buồn cười đến thế chứ?

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.