Đội Trật Tự Và Những Kẻ Thích Đùa

Chương 11: Chương 11




Quay trở lại giờ kiểm tra . Dung Cà Chua khẽ nhíu mày khi lướt qua chỗ Tùng Baby . Sao thế nhỉ ? Mọi hôm hắn là người làm xong thứ 2 chỉ sau Hà Điên . Dù gì thì Nguyễn Công Tùng cũng là cây đinh trong lớp về học tập . Quái lạ !!! Tùng Baby đang cắm cúi viết viết , xóa xóa cái gì đó ? Nếu là bài kiểm tra , hắn chưa bao giờ phải tẩy xóa . Vậy thì hắn viết cái gì thế nhỉ ? Chưa hết ngạc nhiên , nó chợt thót tim khi thấy thầy Thắng đang tiến gần chỗ Tùng Baby . Thằng bé vẫn vô tư không biết tai họa sắp đổ xuống đầu .

- Nguyễn Công Tùng ! Em đang làm gì thế ???

- Em .... Em .... Em ... Hắn lắp bắp , mặt đỏ bừng .

- Đưa tôi xem tờ giấy nào ? Tôi muốn xem cậu viết cái gì trong giờ của tôi ? Giọng thầy nhẹ nhàng nhưng rành rọt .

Tùng Baby chết sững . Hắn nghĩ ngợi một lúc rồi cũng đưa tờ giấy ra . Cả lớp đã ngừng viết . Tất cả đang hồi hộp nhìn hắn . Nói Tùng Baby làm việc riêng trong giờ học khác nào bảo Thị Nở là người đẹp ? Ấy vậy mà đó lại là sự thật ! Ít nhất Thị Nở cũng là người đẹp trong mắt Chí Phèo còn gì !

- Chà !!! Nguyễn Công Tùng mà cũng biết làm thơ cơ à ??? Lại còn là thơ tình nữa chứ ! Tôi thấy cậu nên chuyển sang khối chuyên văn là vừa !!! Rồi thầy đọc to bài thơ ngay trước lớp :

Có em tôi mới tin : đời có tình yêu .

Như cuộc sống có 4 mùa rõ rệt .

Tôi - đông chí - lạnh lùng , rát buốt

Một tảng băng Bắc cực giữa đời .

Ta gặp nhau mùa xuân đã tới .­

Chim líu lo và hoa nở trên cành .

Tôi rạo rực bao nhiêu là cảm xúc .

Đứng giữa trời cất khúc hát yêu thương .

Tim tôi nóng như mùa hè rực rỡ

Nắng rộn ràng như muốn nói yêu em .

Thêm chút nữa để để kết thành quả ngọt

Dâng hai tay thu chín những tình ca !!!

Bài thơ đã hết mà cả lớp vẫn im lặng . Thầy Thắng lắc đầu :

- Tôi sẽ giải quyết chuyện này sau . Giờ thì : Hoàng Thu Dung đứng lên thu bài !

Quay sang Tùng Baby đang ngồi ngây như phỗng , thầy hạ giọng :

- Cậu làm tôi thất vọng quá !!!

Thầy Thắng vừa rời khỏi . Cả lớp liền vỡ ra như một cái chợ . Tiếng cười nói lao xao cả một góc trường . Kiên hấp gào lên thích thú :

- Lãng mạn sến !!!

Doanh Tốc - một nhân vật " khả kính " trong lớp nhấp nháy :

- Hệt như Rô-mê-ô và Ju-li-et thời hiện đại ! Nhưng ai sẽ chết trước đây ???

- Tùng Baby làm thơ tình ? Tim đất sét mà cũng biết yêu sao ???

- Chuyện lạ có thật !!! Tụi bây ơi ????

Các bạn đừng ngạc nhiên trước thái độ của cả lớp . Đúng là bình thường họ sợ Tùng Baby thật . Nhưng con giun xéo lắm cũng quằn . Con chó bị đòn mãi cũng đến ngày cắn trả . Căm thù tích tụ mãi cũng phải phát ra chứ ? Huống chi , cười là một bản năng rất - con người ! Dù là ai ! Giàu hay nghèo , học cao hiểu rộng đến thất học , già hay trẻ , trai hay gái .... khi gặp một tình huống ngộ nghĩnh , một câu nói hài hước đều không kìm được mà bật ra tiếng cười . Dù họ không hề cố ý !Ấy vậy nên : Nếu bạn có là nguyên nhân của những tiếng cười đó cũng đừng lấy làm tức giận . Vì rất có thể những kẻ hôm nay cười bạn , ngày mai sẽ làm trò cho thiên hạ . Cho nên ông cha ta mới có câu :

- Cười người chớ vội cười lâu . Cười người hôm trước , hôm sau ... ăn đòn !!!

Khuôn mặt của Tùng Baby hết tái lại đỏ . Rồi chuyển sang màu tím . Hắn cảm thấy ý thức mơ hồ dần . Thứ duy nhất đọng lại trong đầu hắn là giọng nói não nề của Dung Cà Chua :

- Hỡi trời !!! Tình là gì mà để cho sinh tử chia lìa ... ( Trích đoạn Thần Điêu Đại Hiệp ^ ^ )

Tùng Baby chắc sẽ tự tử nếu biết những gì sắp tới . Hà Điên đang chuẩn bị photo bài thơ của hắn để bán với giá cắt cổ . Con nhỏ nhe răng cười thầm :

- Phen này mình tha hồ vớ bở !!

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.