Đội Trật Tự Và Những Kẻ Thích Đùa

Chương 19: Chương 19




- Sao làm một trận cho nóng người nha ? Nó hất mặt thách thức . Rồi không để cho hắn trả lời , con bé ra đòn .

Hắn rùn người tránh né . Phản kích bằng 1 cú đánh chỏ . Đáng tiếc ! Hắn chỉ đánh vào không khí .

Dung Cà Chua nhỏ con, nên có lợi thế về tốc độ . Điểm yếu của nó là cú đánh không có lực . Cho nên nếu gặp phải cao thủ cỡ : Tâm Mắt Nai . Con bé hoàn toàn bị vô hiệu hóa .

Trận đấu kết thúc sau một hồi giằng co khá vất vả .

Nó nằm vật ra sàn . Thở ra đầy chán nản :

- Lần thua thứ 199 ! Không thể tin nổi ! Rõ ràng mình tập võ lâu hơn Mắt Nai . Tại sao chưa bao giờ mình thắng cả ???

- Con gái yêu quý !!! Đó là sự cách biệt về tài năng ! Hai sư xuất hiện , nheo mắt nhìn nó .

- Con không chịu !!! Cha giấu nghề truyền riêng cho Mắt Nai phải không ??? 3 tuổi con đã tập võ . 5 tuổi gia nhập võ đường . Mắt Nai chỉ mới tập có 5 năm . Tại sao cậu ấy lại giỏi hơn con ??? Nó phụng phịu .

- Con là con ruột ta . Ta chẳng dậy riêng cho con thì thôi , chứ sao lại truyền cho thằng Tâm ? Con không đấu lại nó cũng đừng đổ thừa cho ta chứ ??? Ông phì cười . Quay sang hắn :

- Con tới lâu chưa Tâm ? Ở lại ăn tối với chúng ta luôn nghe ?

- Dạ !!!

- Ta bảo con bé Dung nấu món con thích nhất đó !

Hắn cảm động nhìn ông . Sư phụ đối xử với hắn như con ruột . Ông dậy võ cho hắn miễn phí . Thậm chí nhiều khi còn lén đóng học phí cho hắn . Sau bị hắn phản đối dữ quá . Ông mới chịu thôi . Chỉ thỉnh thoảng gọi hắn đến ăn cơm .

Dung Cà Chua nháy mắt :

- Nhất cậu đấy ! Cha thương cậu còn hơn cả tôi với anh Phong nữa đó !!!

- Ê , nói xấu gì anh đó ? Nhóc ! Một thanh niên mặc quân phục cảnh sát xuất hiện . Anh ta gật đầu chào hắn rồi quay sang véo má Dung Cà Chua .

- Tâm tới lâu chưa ? ...... Nhóc , không chào anh hả ???

Con bé nhăn mũi :

- Em không phải nhóc ! Đồ Lọ Tương ạ ???

- Cái con bé này ! Anh tên là Đại Phong cơ mà ? Sao cứ gọi anh là Lọ Tương hả ???

- Anh ngốc thế !!! Chưa xem Trạng Quỳnh bao giờ à ? Chai mắm Đại Phong của ông ấy chính là Lọ Tương đó !!!

Hắn nhìn cảnh 2 anh em Dung Cà Chua đùa giỡn mà có chút chạnh lòng . Nếu hắn cũng có anh em thì tốt biết mấy !

Hai Sư nhìn contrai ngạc nhiên :

- Sao lại về giờ này ??? Con không phải trực sao ???

- Dạ không ! Hôm nay con trực đêm . Tranh thủ về nhà xin ít cơm nguội ! ^ ^

Nó giẫy nẩy :

- Anh Lọ Tương này kì ghê ! Về mà chẳng báo trước gì cả ? Em có nấu phần của anh đâu ???

- Hả ??? Nhóc không nấu cơm cho anh à ???

- Không !!! Em chỉ nấu phần của cha , em và Mắt Nai thôi !!!

- Trời ạ !!!

Hắn bối rối :

- Hay anh Phong ăn phần của em đi ! Để em đi ăn cơm bụi được rồi !!!

- Không được !!! Ba người còn lại đồng thanh .

Dung Cà Chua dậm chân :

- Mắt Nai không phải đi đâu cả ? Kệ Lọ Tương ! Ai bảo anh ấy về mà không báo trước ....

Hoàng Đại Phong phản đối tức thì :

- Người không được ăn là nhóc mới đúng ? Là đầu bếp mà chẳng chuẩn bị chu đáo gì cả ?

- Là anh !!!

- Không !!! Là em ...

- Là anh ...

- Là em !!!

..........

Hoàng Dược Sư can thiệp :

- Ta mời thằng Tâm đến ăn cơm . Tất nhiên không thể để nó đi về tay không được . Mà hai đứa bây không ai tình nguyện . Thôi thì để cho công bằng , ta chơi trò : Bịt Mắt Bắt Ma ???

- Cha cũng phải tham gia đó nghe ??? Nó mào đầu ranh mãnh .

Đại Phong tức Lọ Tương phụ họa :

- Đúng đó !!! Mọi người bình đẳng . Cả 4 đều phải tham gia ...

- Tất ... nhiên ... rồi ... Hai Sư trả lời không lấy gì làm vui vẻ . Hai đứa con trời đánh . Ngay cả ông mà chúng cũng không tha !!!

- Vậy ai sẽ làm " Kẻ Bắt " ??? Hắn lên tiếng .

- Tất nhiên là Lọ Tương !!! Hai Sư và con gái nhìn nhau cười ăn ý .

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.