[Đồng Nhân Hp] Phụ Nợ Tử Thừa

Chương 32: Chương 32: Tự tôi trả lại tâm ý cho cậu




Ngày hôm nay đúng là một ngày đầy rắc rối, trời âm u, dường như đang kìm nén rất nhiều nước mắt.

Sissy cùng Draco nhìn Harry đang vội vã chạy về phía tòa thành, đứng im tại chỗ nhìn theo nhưng không nói gì.

"Draco, hôm nay cậu tới tìm tôi, là vì chuyện gì vậy?"

Đôi mắt sáng như đá quý của cô gái tóc trắng đang nhìn chằm chằm vào cậu, Draco sửng sốt một chút, từ từ kéo gần lại khoảng cách giữa hai người.

Cuối cùng là vì chuyện gì... Sissy hỏi cậu, cậu cũng muốn tự hỏi mình.

Biết rất rõ đây là chuyện không có kết quả, cũng muốn nói rõ mọi thứ như thế, không để lại cho mình một chút đường lui nào sao?

Draco thừa nhận, cậu thực sự đã bị khơi dậy sự háo thắng khi thấy Sissy trốn tránh, nhưng nếu như chỉ vì như thế thì thân là một Slytherin, cậu cũng sẽ không xúc động đến mức độ này.

Mỗi buổi tối, cậu luôn để tay lên ngực tự hỏi, mình làm như vậy rốt cuộc có đáng giá hay không.

Đáp án đưa ra chưa bao giờ thay đổi, cậu muốn tìm cô để nói cho rõ ràng, nếu không, cậu sẽ cảm thấy tiếc nuối cả đời.

"Đồ ngốc..."

Cậu cúi đầu nhìn cô, ngón tay nhẹ nhàng niết cằm của cô, lần này Sissy lại không hề trốn tránh, chỉ ngẩng đầu nhìn cậu.

"Draco, cậu không nên tới tìm tôi nữa..."

Sissy đột nhiên ngắt lời cậu, nhìn thẳng vào mắt cậu, nở nụ cười tươi.

Ngón tay của Draco lướt qua gương mặt của cô, cũng cười: "Tôi biết ngay cô sẽ nói như vậy, nhưng có một số việc nếu không nói rõ ràng với cô, thì tôi không nỡ buông tay."

nói xong, cậu đưa tay ra sau, kéo Sissy vào trong lòng mình.

"Người phụ nữ ngốc, tôi chưa bao giờ nghĩ đến cô gái đầu tiên tôi thích lại có thể là cô..."

Sissy bỗng nhiên ngẩng đầu, nhìn chàng trai trước mặt, sau khi xác nhận cậu không nói đùa, mới mở miệng nói: "À...Tôi biết rồi...Còn chuyện gì nữa không?"

Nụ cười của Draco hơi cứng lại, hai tay cậu ngập ngừng, đặt lên trên vai Sissy: "cô...Cũng rung động... Đúng không?"

"Bây giờ nói những thứ này còn có ý nghĩa sao?" Sissy không trả lời vấn đề của cậu, chỉ là hỏi ngược lại.

"Draco, cậu là đứa bé hư, tiểu hỗn đản."

âm lượng đột ngột tăng lên khiến Draco không biết phải làm thế nào, cậu ngạc nhiên, nhìn đôi môi hồng phấn của cô gái trước mặt khẽ mím lại, như thể đang cố kìm nén cảm xúc mãnh liệt.

"Cậu phí hết tâm tư đuổi theo tôi hơn một tháng chính là vì muốn nhận được một câu trả lời thuyết phục từ tôi, nếu tôi nói cũng thích cậu, sau đó sẽ là mỗi người đi một ngả sao?"

"Cậu chỉ vì không cam lòng chịu dằn vặt vì thứ tình cảm đấy một mình, nên muốn tôi và cậu cùng cảm thấy không dễ chịu đúng không?"

"rõ ràng cậu biết tôi và cậu không giống nhau, cậu còn nhỏ, sau này vẫn còn có thể được rất nhiều người thích, cũng có thể sẽ thích rất nhiều người, sẽ có một ngày tôi bị cậu quên đi, nhưng cậu lại muốn vĩnh viễn ở lại trong lòng tôi, đúng không?"

Sissy há to miệng, vẫn không thể nào nói ra câu nói cuối cùng, đó chính là — cậu đừng mơ.

Sissy là một người ích kỷ, cô sẽ không cố gắng theo đuổi Lucius đến vài chục năm dù biết không thể như trước, cô thừa nhận cô có chút thích Draco, nhưng bọn họ không có khả năng đến với nhau, cho nên cô quyết định lựa chọn quên đi, lựa chọn buông tay.

Nhưng hết lần này tới lần khác thằng nhóc chết tiệt này lại muốn làm rõ mọi chuyện, cũng được thôi, để nhìn xem ai là người rung động càng nhiều, người đó sẽ càng đau khổ.

Sissy muốn cười, nhưng lại có cảm giác sắp khóc đến nơi.

Đôi mắt như đá quý nhìn thẳng lên bầu trời đêm, sáng đến chói mắt.

"Tôi không có..." Draco nhấn mạnh, giống như gầm nhẹ, hai tay vòng lại, ôm chặt Sissy vào trong lòng mình.

"Từ nhỏ cha mẹ đã dạy tôi phải đặt lợi ích gia tộc lên hàng đầu, có một số việc vĩnh viễn cũng không thể làm, nhưng bởi vì cô, tôi tình nguyện đặt nó sang một bên."

"Tôi không quan tâm trước đây cô yêu cha của tôi bao nhiêu, tôi cũng mặc kệ người khác nói gì về cô, Sissy Suyier, tôi thật lòng thích cô...Này, đồ ngốc, cô đừng khóc...Tôi..."

một giọt nước mắt, rơi trên ngón tay của Draco, có cảm giác nong nóng.

Nước mắt, là nhiệt độ trong lòng. Tâm nóng thì nước mắt nóng, tâm lạnh thì nước mắt lạnh.

"Tôi không sao... Chỉ là đột nhiên nghĩ đến, đã lâu rồi mình chưa khóc." Sissy cười rộ lên, nhưng nước mắt lại chảy càng nhiều.

Draco không ngăn cô khóc, chỉ nâng hai cánh tay ôm lấy mặt của cô, dùng ngón tay cái lau đi những giọt nước mắt của cô: "Đúng vậy...Chào người đã lâu không khóc..."

Đây không phải lần đầu tiên cậu nhìn thấy cô khóc, nhưng lần đầu tiên cậu nhìn thấy cô khóc là vì cha cậu, còn lần này...sẽ vì cậu sao...

Draco nhịn không được nhớ đến lời mẹ cậu đã từng nói với cậu khi còn bé.

Nếu một cô gái không quan tâm đến bạn, cô ấy sẽ không khóc...bởi vì bạn không xứng đáng với điều đó.

cô đang khóc.

Cậu ở cạnh.

Nếu như thời gian cứ dừng lại ở lúc này, thì thật là tốt biết bao.

Nhưng mà, cuối cùng bọn họ vẫn phải tách ra.

"Vậy bây giờ cậu muốn nói với tôi cái gì? Muốn nói lời tạm biệt với tôi, sau đó tiếp tục quay lại làm đại thiếu gia nhà Malfoy sao?"

Lúc này đây, Sissy ngẩng đầu, trong mắt rõ ràng có sự chán nản.

"cô cảm thấy thế nào? Nếu như cô không phải là Sissy Suyier.... thì tốt biết bao...." Draco cười nói: "Vốn định quay lại quỹ đạo của mình, nhưng khi nhìn thấy cô, tôi lại do dự..."

"Tôi phải làm thế nào bây giờ...Đồ ngốc....cô nói tôi nên làm gì đây..."

Sissy nhìn chàng trai đứng trước mặt, cậu đã không còn dáng vẻ giống chàng trai ngây thơ như lần gặp đầu, mà đã trổ mã càng ngày càng đẹp trai khôi ngô.

"Draco, tôi nhớ tôi đã từng nói với cậu, hiện tại tuổi tác của cơ thể này đã trở về năm mười sáu tuổi."

Sissy im lặng nhìn cậu, được một lúc thì nở nụ cười tự giễu, theo nghĩa mà nói.... Tuổi của cô thực ra cũng chẳng có ý nghĩa gì, thân phận, địa vị của bọn họ...đã sớm cách nhau quá xa rồi, cho dù bây giờ cô quay về năm mười sáu tuổi cũng không thể kéo khoảng cách giữa hai người gần lại.

Nhưng mà cô vẫn không nhịn được mà nhắc lại cho cậu nhớ....Như vậy là chính mình...Rung động nhiều hơn so với Draco rồi sao?

Đôi mắt Draco mắt sáng rực lên một chút, một ngón tay lướt nhẹ qua vệt nước mắt trên mặt cô.

"Đương nhiên là tôi nhớ kỹ, cho nên tôi mới đến tìm cô. thật ra cô rất thích hợp với tôi....Chỉ là người khác không biết mà thôi..."

"Đồ ngốc, hiện tại tôi không thể hứa hẹn với cô điều gì, nhưng cô phải tin tưởng tôi, tôi sẽ trở nên mạnh mẽ, tôi sẽ cố gắng để mình không phải bám vào hào quang của nhà Malfoy nữa...Nếu đợi được...đến khi mọi thứ đều yên ổn....Có thể tôi sẽ nói những lời này cho cha mẹ tôi biết...Bọn họ..."

Giọng nói của Draco càng ngày càng yếu...Mỗi bước đi của cậu đều chỉ là giả thiết...Ở giữa sẽ có rất nhiều trở ngại.

Hai bên thiện ác đấu nhau còn chưa biết ai thắng ai thua...Cho dù cậu vì tuổi còn nhỏ mà may mắn tránh được một kiếp, vậy Sissy thì sao? cô sẽ không trở thành cái đích cho mọi người chỉ trích rồi bị đẩy tới tiền tuyến chứ?

"Này đồ ngốc, tôi muốn cô sống sót, cho dù gặp phải chuyện gì, chỉ cần cô sống sót là được rồi, sau đó...chờ tôi..."

Lời nói của Draco càng giống như một lời cầu xin, đột nhiên Sissy có cảm giác việc cô chạy trốn mấy ngày nay là không cần thiết, so với cô nghĩ thì Draco đã trở nên trưởng thành, đáng tin hơn rồi.

"Draco, cậu cho là cậu đang nói chuyện cùng ai chứ..." cô nhẹ nhàng nói: "Tôi là Thần sáng thiên tài Sissy Suyier, ngoại trừ người kia, sẽ không có ai có thể lấy mạng của tôi được đâu...Nhưng còn cậu..."

Voldemort chẳng mấy chốc sẽ sống lại, khi Draco học năm thứ năm, Lucius sẽ bị ném vào Azkaban, khi học năm thứ sáu, trên cánh tay của cậu sẽ nhiều hơn một ký hiệu của Tử thần Thực tử.

"Draco...Cậu nên lo lắng cho chính bản thân cậu..."

"Đừng hỏi tôi làm sao mà biết được, chẳng mấy chốc ngày ấy sẽ đến." nói hơi chậm lại, Sissy lại mở miệng nói: "Chúng ta đều không có đường lui, mà cậu hiện tại đừng nói là bảo vệ nhà Malfoy, mà ngay cả chính bản thân cậu không không bảo vệ được...Cậu phải thay đổi."

Draco im lặng nhìn chằm chằm vào Sissy, lắng nghe lời của cô.

Có mấy lời, cô chưa bao giờ nói.

Chưa bao giờ nói với cậu.

Nhưng hiện tại, cô đã coi cậu như là một người đàn ông chân chính, mà không phải là một cậu nhóc nữa.

"Tôi sẽ trở nên mạnh mẽ, sẽ mạnh đến mức đủ để cô dựa vào..."

Draco cười cười, lôi một cái vòng tay tinh xảo từ trong túi áo choàng ra: "Tôi nghiên cứu Luyện Kim Thuật cũng không lâu, khả năng làm được đồ trang sức để phòng ngự cũng sẽ không hợp mắt của cô, nhưng hiện tại tôi chỉ có thể làm được như vậy, sau này tôi lại cố gắng thêm là sẽ tốt thôi."

Sắc mặt của chàng trai có hơi phiếm hồng, đeo vòng tay vào cổ tay mảnh khảnh của Sissy.

Vòng tay điêu khắc tôn lên làn da trắng nõn của cô gái, đặc biệt đẹp.

Đuôi mắt của Sissy hơi cong lên, ánh mắt rơi lên trên người Draco, ánh sáng tỏa ra bốn phía, giống như ngôi sao trên trời.

"Cảm ơn cậu... Draco..."

Hai người vừa biểu lộ tấm lòng với nhau, nên xưng hô có chút không thuận, nhưng đã không còn ở chung theo kiểu trưởng bối cùng tiểu bối như trước nữa.

"À đúng rồi, có phải vừa nãy Potter có nhắc đến Crouch tiên sinh đúng không..." Draco nghĩ đến đối thủ một mất một còn vừa phá hỏng chuyện vui ban nãy, thờ ơ hỏi.

"Ờ ha...Có lẽ bây giờ cậu ta cũng tìm được Dumbledore rồi... không được, tôi phải đến đấy nhanh, nếu không chẳng may gặp lão ong mật kia, ông ta lại bắt tôi lao động khổ sai..."

Sissy không biết, giờ khắc này Dumbledore đang suy nghĩ sẽ ứng phó với Karkaroff như thế nào lại đột nhiên lại ngửa mặt lên trời hắt xì một cái...Nhưng Hagrid thì nghĩ rằng Karkaroff đã yểm thần chú không đứng đắn gì đó với Dumbledore, cho nên mới đè ông ta vào thân cây, bắt ông ta nói lời xin lỗi...

Đương nhiên, những chuyện này là chuyện xảy ra lúc sau.

P/s: Các bạn nghĩ mấy chương sau nên thay đổi cách xưng hô không? Nhưng để anh-em thì mình cứ thấy thế nào ý.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.