Động Tâm Vì Em

Chương 32: Chương 32




Từ khi từ London trở về, Tô Kiều ở lì trong nhà suốt 1 tuần lễ.

Chu Lẫm một lần đi ngang qua, thuận đường vào cửa hàng sách đi dạo một vòng, kết quả đi hết tầng trên tầng dưới vẫn không thấy người, bèn đi hỏi nhân viên thu ngân: “Chị Kiều nhà các cậu đâu rồi?”

Cậu nhóc thu ngân nói: “Không phải chị ấy vẫn ở London sao ạ? Còn chưa có trở lại.”

Chu Lẫm xùy một tiếng nói: “Đã về lâu rồi.”

Anh ta liếc nhìn chiếc áo len mỏng vắt trên sofa cạnh cửa sổ. Hai năm trước Tô Kiều nhàn rỗi không có chuyện gì làm, liền mở một hiệu sách nhỏ, chỗ kia là vị trí yêu thích của cô.

Truyện được dịch và edit bởi Sắc - Cấm Thành. Đăng tải duy nhất tại lustaveland.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là bản copy. Thường bản copy sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

Tô Kiều thích nhất là sách có tranh vẽ, thời điểm rảnh rỗi cô có thể ngồi cả ngày trên chiếc sofa kia chăm chú xem sách.

Vào mùa xuân, ánh nắng từ cửa sổ chiếu vào rơi vãi trên người cô, bên ngoài từng tán lá xanh rờn đung đưa nhè nhẹ theo gió, trên ghế Tô Kiều cuộn mình thoải mái nằm, hệt như một chú mèo nhỏ lười biếng.

Chu Lẫm đi dạo một vòng nữa quanh hiệu sách, sau đó để một phần điểm tâm vào bếp rồi mới rời đi. Bên ngoài đang mưa, hắn run lên một cái: “Mẹ nó, thật là lạnh chết mẹ đi được.”

Hắn nhanh chóng bước đến mở cửa xe, nhanh chóng bước vào khoang xe ấm áp.

Tô Kiều hiện đang ở tại “Nam Sơn nhất lâm”, ngự tại trung tâm thành phố, một khu nhà tấc đất, tấc vàng.

Lúc trước đi mua nhà, vẫn là Chu Lẫm đưa cô đi xem nhà, xem một chút liền chọn trúng căn hộ này. Căn hộ hơn 200 m2, cô nói chọn là liền vung tiền như rác, đến chớp mắt cũng không chớp mua căn hộ to nhất này.

Tô Kiều là cô gái kì quái nhất Chu Lẫm từng gặp, một mình cô thế mà mua hẳn một căn nhà lớn như thế, ở cũng chẳng ở hết, cũng không phát hoảng một mình ở trong căn nhà rộng thênh thang thế này.

Lúc hắn hỏi cô vấn đề này, Tô Kiều ngồi trước bàn trang điểm, ung dung sơn móng tay, hờ hững đáp: “Tôi thích vung tiền như rác thế đấy, chẳng phải tôi khổ sở kiếm tiền cũng chỉ để có thể vung tiền tiêu pha hay sao, trước kia còn không có chỗ mà ở, giờ ở phải phải phóng khoáng một chút.”

Chu Lẫm lúc ấy liền cười sặc, hướng cô bật ngón tay cái, “Đúng là bà chủ Tô. Ngài có tiền, ngài to.”

Chu Lẫm vừa đi vừa gọi cho Tô Kiều mấy cuộc điện thoại, không bắt máy.

Hai năm nay, công việc đi vào quỹ đạo, Tô Kiều thời điểm bận rộn thì cực kì bận bịu đến thời gian thở cũng không có, nhưng thời điểm nhàn thì lại cực kì nhàn tản.

Bình thường lúc nhàm chán cô thường có hai sở thích: một là ngủ hai là đọc sách. Hay là tìm một nơi sơn thủy hữu tình nào đó tiếp tục ngủ và đọc sách.

… Thật là một cách sống lặng lẽ, yên bình.

Chu Lẫm gọi cho Tô Kiều bốn cuộc điện thoại liên tiếp mà không có ai bắt máy, hắn đoán hơn phân nửa là cô gái này lại vùi đầu ngủ rồi.

Đứng tại cửa nhà cô, ấn chuông liên tiếp cũng không có người mở cửa, Chu Lẫm đứng trước cửa hô lớn: “Tô Kiều, cô mau ra mở cửa, không tôi sẽ báo cảnh sát.”

Truyện được dịch và edit bởi Sắc - Cấm Thành. Đăng tải duy nhất tại lustaveland.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là bản copy. Thường bản copy sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

Vừa mới nói xong, cửa liền mở ra.

Tô Kiều mặc một thân váy bông màu trắng, tóc rối bời, thời điểm mở cửa đến mắt cũng không chịu mở. Cửa vừa mở cô liền quay đầu nhắm mắt đi đến ghế sofa tiếp tục nằm xuống, ôm gối tiếp tục ngủ.

Chu Lẫm đóng cửa, bước vào, đem điểm tâm đặt lên bàn trà, “Cái người này, cô ở trong nhà bao nhiêu ngày rồi, nhìn bộ dạng này mà xem, nói cô là bà chủ chuỗi nhà hàng cao cấp chắc chẳng ai tin.”

Cô gái nào đó vùi mặt trong mớ tóc dài che khuất cả khuôn mặt, lười biếng cười, “Tôi thì làm sao nào, chẳng lẽ lại nhìn như thiếu nữ bất lương ngồi ăn chờ chết?’

Anh đi đến trước sofa, khom người dựng cô dậy, “Cô mau dậy đi, tôi mang cho cô chút điểm tâm, mau ăn đi.”

Tô Kiều vẫn không nhúc nhích, Chu Lẫm lại kéo cô một cái, “Đứng dậy đi, đứng dậy mau, nhanh lên ….”

“Mẹ khiếp, Chu Lẫm cậu có thể bớt làm phiền người khác được không?!” Tô Kiều mạnh mẽ từ sofa đứng lên lấy gối trên ghế đập hắn không thương tiếc.

Chu Lẫm tiếp được hung khí, tính tình vô cùng tốt khuyên nhủ: “Tranh thủ thời gian ăn đi, sống không thể bê tha thế này được.”

Tô Kiều bị buộc rời giường, tính tình vô cùng không tốt, hậm hực đứng lên, đi qua còn không quên hung hăng đá cho Chu Lẫm một cước.

Chu Lẫm hét “mẹ kiếp” một tiếng, “Con mẹ nó cô đúng là đồ vô tình!”

Tô Kiều vào phòng tắm đánh răng, rửa mặt, lúc đi ra tiện tay lấy cái dây tùy tiện búi tóc lên.

Chu Lâm ngồi co quắp trên ghế sofa nhắn tin, thấy cô đi ra thì ngước lên nhìn cái rồi nói: “Cuối cùng cũng có đặc điểm giống con người rồi đấy.”

Tô Kiều ngồi vào ghế sofa, bưng ly lên uống một ngụm nước. Sau đó mới cầm lấy điểm tâm Chu Lẫm mang đến, lặng lẽ ngồi ăn.

Chu Lẫm liếc mắt nhìn cô hai lần, sau đó dứt khoát đặt điện thoại di động xuống, dựa vào ghế sofa, uể oải nghiêng người về phía cô nói: “Lần này đi London có chuyện gì à? Sao vừa về nước cô liền ở lì trong nhà thế.”

Tô Kiều không có lên tiếng, yên lặng ngồi ăn.

“Cô đó, bác sĩ tâm lý của cô đã nói rồi không phải sao. Đừng giữ cảm xúc trong lòng, muốn nói liền nói, muốn thổ lộ liền thổ lộ, đừng để tâm trạng u uất trong lòng, phải bộc lộ ra.”

Tô Kiều mấp máy môi, trầm mặc một lát, rốt cục mở miệng, “Tôi gặp lại Tần Hiển rồi.”

Chu Lẫm sững sờ, theo bản năng ngồi ngay ngắn dậy: “Thật?”

Tô Kiều gật gật đầu, nghĩ ngợi một chút, lại yên lặng ngồi ăn điểm tâm, nhưng không thấy có vị gì cả.

Cô đặt điểm tâm xuống, cầm cốc nước lên uống.

Uống xong, hai bàn tây ôm lấy cái cốc, mắt nhìn vào nước bên trong cốc đến ngẩn người.

Ánh mắt Chu Lẫm rơi trên cái cốc màu hồng trên tay Tô Kiều.

Từ khi biết cô, hắn để ý cô đặc biệt trân trọng cái cốc đó, coi như bảo bối, ai cũng không được động vào. Trên cốc còn có hình hoa đào xiêu xiêu vẹo vẹo. Xem chừng là cốc tình nhân.

Chu Lẫm nhìn chằm chằm Tô Kiều một hồi, trong lúc nhất thời không biết nên nói gì.

Anh và Tô Kiều vì hùn vốn kinh doanh mà quen biết. Việc quá khứ của cô hắn không quá rõ ràng, việc liên quan đến Tần Hiển, hắn nghe được chút ít từ Tô Dương. Tô Dương vừa nhắc đến Tần Hiển liền hận đến nghiến răng, nghiến lợi, tựa hồ người đàn ông kia đã làm tổn thương Tô Kiều rất sâu sắc.

Anh vỗ vỗ vai Tô Kiều, “Đều là chuyện đã qua rồi, đừng suy nghĩ nữa, trên đời này đàn ông tốt còn nhiều, sao phải vì một người không đáng mà thương tâm. Cô cứ chờ đi, nếu khi nào muốn yêu, cứ nói, ca ca đây sẽ giới thiệu cho mấy người ưu tú hạng nhất.”

Tô Kiều nghiêng đầu, ánh mắt vô cùng nghiêm túc nhìn hắn, im lặng hồi lâu mới nói: “Thế nhưng trên đời này không có người đàn ông nào tốt hơn Tần Hiển.”

Chu Lẫm sừng sờ: “Cái gì?”

….

Tô Kiều ở lì trong nhà hết 1 tuần, rốt cục cũng đáp ứng Tô Dương thứ sáu tuần này ra ngoài ăn cơm cùng nhau.

Ngủ thẳng một giấc đến 11h trưa, lại được Tô Dương kiên trì gọi điện thoại nhắc nhở liên tục, cuối cùng cũng kiên trì, quả cảm lôi được Tô Kiều từ trên giường đứng lên.

Thu xếp đơn giản một chút, khoác một tấm áo choàng nhẹ nhàng, đeo giày da êm ái, thoải mái, Tô Kiều đi ra ngoài.

Lúc Tô Kiều ra khỏi nhà đã là 11h30, đi ra ngoài được một lát thì gặp ngay giờ cao điểm, xe nhích từng chút, phía trước tựa hồ là hai hàng xe dài dằng dặc, cùng một cột đèn giao thông đợi hơn nửa giờ mới chuyển đèn.

Tô Kiều phiền chán đến độ rút một điếu thuốc hút giết thời gian, rồi lại lấy điện thoại gọi điện cho Tô Dương.

“Chị đang trên đường đến, mọi người cứ ăn trước đi, không cần đợi chị.”

“Mọi người vẫn đang chờ, chị cứ bình tĩnh đến, dù sao mọi người đều chưa đói.”

Tô Kiều cúp điện thoại, ném điện thoại vào hộc xe.

Một tay cầm điếu thuốc, một tay để trên vô lăng, ánh mắt bình tĩnh nhìn về phía trước.

Những năm gần đây Tô Dương thay đổi rất nhiều. Cô trước đây vì vừa trả nợ, vừa trang trải tiền học phí cho Tô Dương học đại học, đã mở một quán mì sợi kiếm tiền, trong tiệm chỉ có mình cô vừa nấu ăn, vừa chạy bàn, Tô Dương ngày ngày sau khi tan học, hoặc rảnh rỗi, đều đến giúp việc cho cô. Quán ăn đắt khách, cô thường bận bịu đến tận khuya, nhiều lần cô thấy thằng nhóc này trốn ở một góc lặng lẽ lau nước mắt.

Khi đó cô bỗng cảm thấy đứa nhóc ngày nào giờ đã trưởng thành.

Ở trường đại học, ngoài giờ học và đến giúp cô thằng bé cũng làm thêm bên ngoài, so với trước kia như hoàn toàn biến thành một người khác.

Nghịch cảnh luôn thúc đẩy con người ta trưởng thành mà. Đối với Tô Dương là vậy, đối với Tô Kiều cũng thế.

Trong lúc Tô Kiều đang chìm vào hồi ức, phía trước hàng xe cuối cùng cũng chịu nhúc nhích.

Cô đem tàn thuốc dịu vào gạt tàn, đang chuẩn bị khởi động xe, ai ngờ đột nhiên xe động một tiếng.

Tô Kiều vô thức quay đầu, thì ra là chiếc xe đằng sau đụng trúng đuôi xe của cô.

“Để mình, Lâm Na cậu đang làm gì thế!”

Lâm Na chăm chú nhìn chiếc xe thể thao màu đỏ phía trước, mặt mũi trắng bệch, “Sao… Làm sao bây giờ ạ…”

Vương Húc ngồi ở vị trí ghế phụ cũng choáng váng: “Trời ạ, Ferrari.”

Lương Dật cùng Mạnh Oanh ngồi phía sau, mấy người đang chuẩn bị đến tham gia họp lớp cao trung.

Lâm Na vừa lấy bằng lái không lâu, không hiểu sao một phút lơ là liền gây họa. Cô ta mặt trắng bệch, nghiêng đầu hỏi Vương Húc, “Cái này…Xe này có bảo hiểm không?”

Lâm Na và Vương Húc gia đình điều kiện chỉ có thể coi là trung lưu, xe là của nhà Vương Húc, giờ phút này chính chủ đang mặt ủ mày chau.

Lương Dật đen mặt nói, “Thất thần cái gì, mau xuống xe giải quyết nào.”

Lâm Na cắn môi, không muốn đi xuống.

Lương Dật trừng cô ta một cái, đẩy cửa xe bước xuống. Mạnh Oanh cũng vội vàng chạy theo.

Anh vừa xuống xe, liền thấy chủ nhân chiếc Ferrari cũng vừa vặn bước xuống.

Đang muốn tiến lại gần, lại trông thấy mặt người phía trước nên đột nhiên dừng lại.

Tô Kiều mới đi đến phía đuôi xe, thấy Lương Dật cũng dừng lại.

Cô sững sờ đôi chút song ngữ khí rất nhạt: “Là cậu à.”

Lương Dật nhìn chằm chằm Tô Kiều, chấn kinh nói không ra lời.

Ngược lại Mạnh Oanh phía sau hắn không kịp phản ứng, kích động chạy đến nắm tay cô, vui mừng nói: “Chị Tô, trời ạ, rốt cuộc cũng tìm được chị rồi.”

Cô bé kích động đến mắt đỏ mọng, nước mắt theo đôi mắt to tròn trong vắt từng giọt rơi xuống, “Chị Tô Kiều, những năm nay chị sống thế nào? Có khỏe không? Anh họ một mực muốn đi tìm chị, a, đúng, …Đúng, phải gọi điện thoại cho anh họ…” Mạnh Oanh một bên nói, một bên liền nhanh chóng móc điện thoại di động từ túi xách ra.

Tô Kiều đè lại tay cô bé,”Không cần, tôi đã gặp anh ấy rồi.”

Mạnh Oanh khẽ giật mình, “Thật sao?” Trên mặt cô lộ ra vẻ vui mừng, “Vậy hai người đã giải hòa chưa?”

Tô Kiều không đáp, hướng đuôi xe đi đến.

Mạnh Oanh cũng tiến đến, kéo lấy tay cô, kích động nói: “Chị biết không? Anh họ mấy năm nay tìm chị khắp nơi. Trước đó thời gian còn đang học đại học, cứ mỗi năm được nghỉ đông và nghỉ hè anh ấy lại chạy đến Vân Nam tìm chị, anh ấy nói muốn ở đó chờ chị trở về. Những năm gần đây công việc bận rộn, anh ấy vẫn sắp xếp công việc để đến Vân Nam, đi đến những nơi hai người từng đến, nói nhất định sẽ đợi được ngày chị trở về.”

“Đừng nói nữa!” Tô Kiều nghe xong trong lòng càng ngày càng khó chịu, hốc mắt nóng bừng, vòm họng nghẹn lại, phổi như không thở được, nhịp tim đập kịch liệt.

Mạnh Oanh bị Tô Kiều nghiêm nghị quát thì giật nảy mình, mở mịt nhìn Tô Kiều.

Vương Húc cũng từ trong xe đi ra, không biết nên kinh ngạc hay kinh hỉ, nhìn chằm chằm Tô Kiều, “Chị Tô Kiều…”

Tô Kiều nằm mơ cũng không nghĩ đến hôm nay lại đụng trúng mấy người bọn họ, sớm biết vậy đáng nhẽ không nên đi ra ngoài.

Lâm Na nhìn thấy Tô Kiều, cô ta ngồi trong xe không xuống, đôi mắt trừng lớn, khó có thể tin nhìn chằm chằm Tô Kiều.

Tô Kiều kiểm tra xong đuôi xe, phần đuôi bị đâm trúng bị lõm một miếng.

Lương Dật tiến lên phía trước nói: “Chị xem qua, chi phí bồi thường chúng tôi sẽ trả chị.”

Tô Kiều ngước lên nhìn hắn một cái, nửa ngày sau cười nói: “Được rồi, tôi có việc, phải đi trước.”

Dứt lời liền lên xe, cấp tốc dời đi.

Hai xe ở chỗ này đứng lại khiến xe phía sau bị ùn tắc nhấn còi inh ỏi.

Vương Húc nhìn chằm chằm chiếc xe thể thao phía trước, nội tâm vẫn khiếp sợ không thôi, “Tô Kiều mấy năm nay có vẻ làm ăn khấm khá không ít…”

Lương Dật sắc mặt nặng nề, nửa ngày sau mới thu tầm mắt lại nói: “Lên xe trước đi.”

Sau việc Lâm Na lái xe đụng trúng xe khác, mọi người tự nhiên không dám để cô ta lái xe nữa.

Vương Húc tiếp tục lái xe đến Đỉnh Hiên Lâu.

Lâm Na ngồi kế bên cậu ta, mặt mày trắng bệch, từ đầu đến cuối đều không nói chuyện.

Trong xe hoàn toàn yên tĩnh, không ai nói gì.

Qua hồi lâu, Lâm Na không nhịn được mở miệng, quay đầu nhìn Lương Dật và Mạnh Oanh hói: “Các cậu nói xem, Tô Kiều kia có phải câu được đại gia nào rồi không?”

Mạnh Oanh trước nay tính tình đều rất tốt mà nghe những lời này cũng không khỏi bực mình, thanh âm có chút lớn: “Lâm Na, cậu có thể hay không đừng lôi người khác ra nói xấu sau lưng không? Chị Tô Kiều rốt cuộc đã động chạm gì cậu mà cậu ghét chị ấy đến thế?”

Lâm Na đột nhiên bị Mạnh Oanh quát một câu, nhướng mày, vô thức muốn cãi lại, nhưng còn chưa mở miệng đã bị ánh mắt của Lương Dật dọa sợ.

Lương Dật trầm mặt, lạnh lùng nhìn cô ta.

Lời muốn nói lập tức nghẹn ở cổ. Lương Dật trước giờ đều rất bảo vệ Mạnh Oanh, Lâm Na cắn môi, dứt khoát quay đầu, đem một bụng tức nuốt xuống.



Tô Kiều thật không hiểu hôm nay là ngày gì, trong vòng một ngày thế mà đụng mặt nhóm Lương Dật đến hai lần.

Cô vừa bước chân vào Đỉnh Hiên Lâu, nhóm Lương Dật cũng vừa vặn bước vào. Ngay cả Lương Dật và Vương Húc cũng cảm thấy kì quái, hai bên nhìn mặt nhau, không biết phải biểu lộ thế nào.

Ngược lại Mạnh Oanh rất cao hứng, gặp Tô Kiều tại quầy bar, nhanh chóng chạy tới, “Chị Tô Kiều, chị cũng đến đây ăn cơm à.”

Cô nàng kích động ôm cánh tay Tô Kiều, vui vẻ nói: “Hôm nay chúng em họp lớp cao trung ở đây.”

Tô Kiều không khỏi sửng sốt.

Họp lớp cao trung? Vậy có phải Tần Hiển cũng sẽ đến không?

Mạnh Oanh giống như đọc được suy nghĩ của cô, có chút khổ sở nói: “Nhưng anh họ sẽ không đến, từ năm chị bỏ đi, về sau anh ấy liền không gặp gỡ chúng em nữa.”

Tô Kiều càng khó hiểu: “Vì sao?”

Mạnh Oanh nhìn cô, nhỏ giọng nói: “Bởi vì năm đó chúng em khi dễ chị.”

Tô Kiều ngơ ngẩn.

“Vậy những năm gần đây anh ấy…”

Mạnh Oanh nói: “Cứ một thân một mình như vậy, khăng khăng đợi chị.”

Tô Kiều vào gian phòng Tô Dương đặt trước, cậu và bạn gái cùng Chu Lẫm ngồi đợi cô.

Tô Dương cùng Trương Hoan đều đang đợi cô, chỉ có Chu Lẫm là đã dùng bữa trước.

“Không khách khí nha, Tô đại gia.” Chu Lẫm kẹp khối thịt heo sữa quay trên dĩa, tấm tắc đánh giá: “Món này quả là không uổng phí công sức chúng ta bỏ ra, hương vị từ lưỡi thấm vào tận tim.”

Tô Kiều cười cười, đi đến bên cạnh hắn, kéo ghế ngồi vào.

Tô Dương lấy cho nàng ly nước trái cây rồi mới hỏi: “Sao chị đi lâu thế?”

Tô Kiều nói: “Vừa đi trên đường thì bị người theo đuôi.”

Chu Lẫm gắp cho cô một khối cá hấp, “Cô không xảy ra chuyện gì chứ?”

Tô Kiều trợn mắt xúc động nói với hắn: “Anh mới xảy ra chuyện, nếu xảy ra chuyện gì giờ tôi còn có thể ngồi đây cùng anh nói chuyện phiếm sao?”

Chu Lâm cười ha ha, “Cô không có chuyện gì là tốt, chỉ cần thân thể an toàn, mọi thứ đều có thể giải quyết bằng tiền.”

Tô Kiều cúi xuống ăn cá, hờ hững nói: “Đuổi theo tôi chính là đám người Lương Dật.”

Tô Dương bỗng nhiên ngẩng đầu, “Mẹ nó, để em đi gặp bọn họ.”

Tô Kiều ngẩng đầu: “Không có gì, chỉ là có chút sự việc tình cờ xảy ra.”

Chu Lẫm nghiêng đầu hỏi: “Hôm nay cô đi chiếc xe đó chứ?”

Tô Kiều: “Rồi sao?”

“Đúng đi chiếc xe đó không?”

“Uh, vừa mua tháng trước.”

Chu Lẫm đột nhiên cười, bưng chén rượu lên mời Tô Kiều.

Tô Kiều mờ mịt: “Làm gì vậy?”

Chu Lẫm cười ha hả, đặc biệt vô sỉ nói: “Chúc mừng cô gái nhỏ nhà chúng ta, chú vịt con xấu xí năm nào nay đã được mở mày mở mặt.”

Anh chậc chậc một tiếng, “Bọn họ lúc này đoán chừng đang nôn ra máu đấy, tội nghiệp.”

Tô Kiều không nhịn được trừng mắt nhìn hắn: “Anh thật là ngây thơ.”

Đối phương không có phản ứng tiếp tục lo ăn cơm.

Còn trong đầu ai đó nơi nơi đều là Tần Hiển.

Sau khi nghe Mạnh Oanh nói những lời kia, cô không khỏi suy nghĩ áy náy.

Năm đó mẹ Tần Hiển nói với cô, người trẻ tuổi dù tình cảm sâu nặng bao nhiêu thì khi thời gian qua đi những tình cảm bồng bột ấy rồi sẽ trôi vào quên lãng.

Cô nghĩ Tần Hiển sẽ quên cô, rồi sống thật tốt.

Anh ấy hằng năm đều đến Vân Nam, đi qua những nơi hai người đã từng đến, anh ấy nói chờ một ngày chị nhất định sẽ quay về.

Anh ấy trách năm đó chúng em khi dễ chị, nên những năm nay không còn qua lại cùng chúng em nữa.

Anh ấy bao năm qua chỉ có một thân một mình, luôn chờ đợi chị trở về.

Tô Kiều trong lòng phiền muộn, đột nhiên cả cơm cũng không có khẩu vị.

Cô buông đũa xuống.

Tô Dương ân cần hỏi: “Chị sao vậy?”

Tô Kiều lấy bao thuốc từ trong túi ra, đứng lên, “Mọi người ăn đi, chị ra bên ngoài hút điếu thuốc.”

Tô Kiều ra khỏi phòng, Tô Dương nhìn về phía Chu Lẫm, “Chị tôi sao thế?”

Chu Lẫm còn đang bận ăn heo sữa quay, ung dung nói: “Chắc nhớ đàn ông.”

Tô Dương: “…”

Tần Hiển từ sau khi gặp lại Tô Kiều ở London trở về thì như kẻ điên.

Thời điểm nhận điện thoại của Lương Dật, anh thậm chí đang ở sân bay, chuẩn bị bay qua London tìm cô.

Nửa đường quay đầu xe, lại gặp đúng giờ cao điểm.

Tần Hiền căng thẳng ngồi trước vô lăng, lòng như lửa đốt, mắt chăm chăm nhìn vào đèn đỏ phía trước.

Một phút ngắn ngủi trôi qua đối với anh lúc này như một giờ dằng dặc trôi.

Đèn xanh sáng lên, anh chuyển tay lái, nhanh chóng phi xe về phía Đỉnh Hiên Lâu.

Đỉnh Hiên Lâu hiện tại được coi là nhà hàng nổi tiếng sang trọng nhất thành phố S, mỗi ngày đến giờ ăn trưa đều chật kín bàn, bên ngoài còn hàng dài người chờ đến lượt. Cả thành phố có đúng 4 chi nhánh phân bổ ở bốn hướng Đông, Tây, Nam, Bắc. Mỗi chi nhánh đều phi thường đông đúc náo nhiệt.

Thời điểm Tần Hiển đến, đã không còn chỗ đậu xe. Anh cũng chẳng đoái hoài đến, tùy tiện dừng xe ở ven đường. Anh sợ, sợ mình trễ một giây thôi liền không thể gặp được Tô Kiều.

Ngày đó tại quán bar, cô cứ thế chạy mất, anh cứ vậy chần chừ, để rồi đến khi tỉnh táo lại đã không thấy tăm hơi người kia.

Tần Hiển đi nhanh vào sảnh.

Người đàn ông anh tuấn, toàn thân toát lên vẻ cương nghị, mà phóng khoáng, khí thế bức người, lại lạnh lùng mà vẫn cuốn hút từng cử chỉ. Không ít người hướng mắt sang nhìn theo anh.

Có người nhận ra, khe khẽ bàn luận: “Đây không phải tổng giám đốc Tần thị sao?”

“Hình như là vậy, người thật còn đẹp trai hơn trên báo. Đúng là tuổi trẻ tài cao.”

“Hừ chớ nhìn trẻ tuổi mà khinh nhờn nhé, vị này cũng không phải kẻ dễ trêu vào đâu, so với ông nội hắn còn hung ác, lạnh lùng hơn gấp vạn lần.” Một người đàn ông bụng phệ ngồi cạnh cửa sổ tức giận nói, xem chừng là đã bị không ít thiệt thòi trên tay Tần Hiển.

Tần Hiển đẩy cửa phòng ăn, những người bên trong đồng loạt nhìn về phía hắn.

Lương Dật đứng lên, “Anh họ!”

“Tô Kiều đâu?” Tần Hiền nhìn hắn chằm chằm, đi thẳng vào vấn đề.

Lương Dật nói: “Hẳn là vẫn còn ở đây, nhưng cụ thể ở phòng nào thì em không rõ.”

Mạnh Oanh vội nói: “Em biết! Chị ấy vừa đi lên lầu 2.”

Cậu nhân viên phục vụ bên cạnh nghe thấy cuộc đối thoại của ba người, nhịn không được chen vào một câu: “Các vị muốn tìm bà chủ của chúng tôi ư?”

Tần Hiển sửng sốt một chút, nhìn về phía cậu bồi bàn.

Không chỉ có Tần Hiển, tất cả những người biết Tô Kiều ở đây đều không khỏi ngỡ ngàng.

Lâm Na trợn trừng mắt, lớn tiếng nói: “Tô Kiều là bà chủ của các anh? Không thể nào!”

Nghe đâu Đỉnh Hiên Lâu là của Chu nhị thiếu gia.

Cậu chàng phục vụ bị Lâm Na hỏi ngược lại, nhất thời không dám nói chuyện.

Tần Hiển nhìn hắn chằm chằm hỏi: “Cô ấy hiện giờ đang ở đâu?”

Nhân viên phục vụ do dự một lát rồi nói: “Bà chủ hiện tại đang ở cùng Nhị thiếu ăn cơm trên lầu, phòng 3 tầng 2.”

Tần Hiển lên lầu, đứng trước cửa phòng số 3 gõ cửa.

Chu Lẫm nhìn một cái, “Tiểu Kiều trở lại rồi à?”

Tô Dương nói: “Là chị ấy thì đâu cần gõ cửa.”

Anh đứng lên, đi ra hướng cửa.

Mở cửa, trước mặt là một người đàn ông tuấn tú, giày da, áo vest đen chỉnh tề.

Tô Dương nhìn người mới đến chằm chằm.

Tần Hiển nói: “Tôi đến tìm Tô Kiều.”

Chưa nói dứt lời, một quyền đã bổ đến.

Một quyền này Tô Dương đã dùng hết sức, Tần Hiển không kịp tránh bị đánh một cái, văng ra, đập mạnh vào lan can gần đó.

Tô Dương lao đến nắm cổ áo hắn, lại vung lên một quyền nữa.

“Con mẹ nó, mày còn dám đến tìm chị tao.” Tô Dương phẫn nộ đến không cách nào khống chế, chuyện cũ như những cơn sóng dữ dồn dập ùa về, Tô Dương lại vung một quyền nữa thật mạnh vào mặt Tần Hiển, “Các người là ai mà tự cho mình quyền đó. Chị tao đã làm gì sai với các người mà các người có quyền giày xéo nhục mạ chị ấy!”

Tô Dương đem Tần Hiển tì vào lan can, lại một quyền đấm xuống, quyền này càng hung hãn hơn quyền trước, hốc mắt hắn đỏ lên: “Chị tao xém chút nữa đến mạng cũng chẳng còn, khốn khiếp, lũ khốn các người!”

“Đủ rồi!”

Tô Dương gấp đến đỏ mặt lại vung một quyền nữa đánh thẳng vào mặt Tần Hiển.

Tô Kiều xông đến, đem hắn đẩy ra, “Tô Dương em điên rồi.”

Cô quay đầu, vội vàng đỡ lấy Tần Hiển, nhìn khóe miệng anh tràn ra máu tươi, mi tâm liền nhíu, vô thức đặt tay lên khóe miệng anh, “Anh không sao chứ?”

Tần Hiển nắm chặt tay cô, nhìn vào mắt cô, ánh mắt anh rất sâu, phảng phất như muốn nhìn thấu nội tâm Tô Kiều, “Mấy năm nay cuối cùng đã xảy ra chuyện gì?”

Tô Kiều khẽ giật mình, vô thức nói: “Không có…”

Tô Dương hét to: “Mày đi hỏi mẹ mày đi! Cút về hỏi mẹ mày xem bà ta đã làm gì chị ấy!”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.