Dụ Đồng

Chương 123: Chương 123




CHƯƠNG 120

Ngày tết đã đến, trong cung nơi nơi tràn ngập vẻ vui mừng rộn ràng của ngày hội, đèn ***g đỏ treo đầy trên đầu và dưới mái hiên, tiếng pháo mơ hồ từ chung quanh truyền đến, trong hoàng cung huyên náo là thế nhưng lại có một chỗ dị thường im lặng.

” Nguyệt nhi… yến tiệc năm mới hôm nay phụ hoàng giao cho Hạ nhi , đêm nay ngươi cùng phụ hoàng chỉ có hai người qua năm mới như thế nào?” cùng Hàn Nguyệt ngồi bên cạnh, trong lời nói Ti Ngự Thiên mang đầy ý thỏa mãn, lúc trước mỗi lần đến lễ mừng năm mới Nguyệt nhi đều trải qua một mình, đến khi yến tiệc năm mới chấm dứt Nguyệt nhi thường thường đã muốn ngủ, năm nay hắn là người đầu tiên cùng Nguyệt nhi đón mừng năm mới.

” Ân.” Ti Hàn Nguyệt nhìn đồ ăn đầy một bàn gật gật đầu, như vậy là có thể .

” Nguyệt nhi… ngươi hiện tại có thể ăn một ít thức ăn mặn , ngươi nếm thử những thứ này xem, là phụ hoàng dặn người làm riêng cho ngươi, một chút cũng không ngấy.” Ti Ngự Thiên cho lui tất cả người hầu, tự mình hầu hạ Hàn Nguyệt.

Nhìn nhìn đôi đũa của phụ hoàng, Ti Hàn Nguyệt mở miệng đem một miếng thịt trắng noãn bỏ vào miệng, ngừng một hồi chậm rãi tước lên. Nhìn Hàn Nguyệt thuận lợi nuốt xuống, Ti Ngự Thiên lại đưa qua một món ăn khác……

Không cho phụ hoàng uy mình nữa, Ti Hàn Nguyệt gắp một khối thức ăn màu xanh sẫm, vừa mới tiến nhập vào miệng liền ngừng lại, rồi mới nhìn về phía phụ hoàng.

” Xảy ra chuyện gì?” Ti Ngự Thiên vẫn nhìn Hàn Nguyệt vội vàng hỏi.

” Khó ăn.” Ti Hàn Nguyệt hơi nhíu mi, miệng rất muốn nhổ ra thứ gì đó nhưng thiên tính (tính bẩm sinh) khiến hắn không muốn làm như thế.

” Ha hả… nguyên lai Nguyệt nhi không thích khổ qua a.” Ti Ngự Thiên nhìn nhìn thứ vẫn còn trên chiếc đũa của Nguyệt nhi cười khẽ, Nguyệt nhi không thích vị đắng của chén thuốc, xem ra loại đắng này cũng là không thích.

Nâng tay cầm lấy tay Hàn Nguyệt, Ti Ngự Thiên đem khối khổ qua kia chuyển qua bên miệng mình rồi nuốt xuống bụng, lại nhìn thấy trong miệng Hàn Nguyệt vẫn còn chứa khối khổ qua ấy, nhãn thần Ti Ngự Thiên thoáng có chút thâm trầm.” Nguyệt nhi… thứ trong miệng ăn không vô thì cho phụ hoàng tốt hơn.”

”……” Ti Hàn Nguyệt nhìn phụ hoàng, rồi mới lắc đầu.

” Nguyệt nhi… đến, ngươi uy phụ hoàng, phụ hoàng muốn ăn khối kia trong miệng ngươi.” biết Nguyệt nhi là không muốn để mình ăn thứ hắn đã ngậm qua, Ti Ngự Thiên hạ thấp thanh âm.

Im lặng một hồi, Ti Hàn Nguyệt đứng dậy đi đến bên người phụ hoàng, đem miệng chuyển tới dùng lưỡi đẩy khối khổ qua vào miệng phụ hoàng. Ti Ngự Thiên đem khối khổ qua kia ăn xong, lại chậm rãi lại gần phía trước, ” Nguyệt nhi… thứ này tuy rằng khó ăn nhưng ăn rồi sẽ không cảm thấy đắng nữa , không tin ngươi thử xem.” nói xong liền hôn lên môi Hàn Nguyệt.

Tùy ý để phụ hoàng hôn mình, Ti Hàn Nguyệt chạm tới hương vị khổ qua còn lưu lại trong miệng phụ hoàng, còn chưa kịp chán ghét đã bị phụ hoàng áp đảo trên mặt đất, cảm giác chán ghét bị một loại tình cảm khác thay thế.

” Ân…” thân thể gần nửa năm chưa hầu hạ rất nhanh nóng lên, đầu óc Ti Hàn Nguyệt có chút choáng váng, đưa tay chủ động đem phụ hoàng tiến lại gần, Ti Hàn Nguyệt tự mình cởi xuống quần áo của phụ hoàng.

” Nguyệt nhi… muốn sao?” thanh âm Ti Ngự Thiên trở nên khàn khàn, trong mắt tràn ngập ***, tay dần trượt xuống tìm kiếm phía sau Hàn Nguyệt.

”… Ân…” bàn tay lạnh lẽo vuốt ve lên ngực biểu hiện khát vọng của Ti Hàn Nguyệt.

Nháy mắt đứng dậy đem Hàn Nguyệt ôm chặt lấy, Ti Ngự Thiên hướng vào phía trong thất đi đến, sau khi đem Hàn Nguyệt đặt ở trên giường, Ti Ngự Thiên liền phủ người lên, kịch liệt hôn xuống cánh môi đỏ mọng, cũng nhanh chóng bỏ đi quần áo hai người, hắn… đã thật lâu không ôm thân thể này, mỗi một chỗ trên thân thể đều đang kêu gào khát vọng.

Môi vẫn tiếp tục hôn, không muốn rời đi hương vị ngọt ngào kia, tay lại sớm tiến nhập nơi đang mở rộng mà mình khát vọng nhất, co rúm lại, thẳng đến lúc cảm giác không sai biệt lắm, Ti Ngự Thiên đem dục vọng đã muốn sắp nổ tung nhanh chóng đẩy mạnh vào nơi trọng yếu.

” Ngô…” trong nháy mắt bị người tiến vào, hai người đồng thời phát ra một tiếng kêu rên, đã bao lâu… lâu đến sắp quên loại cảm giác này , lâu đến… hận không thể vĩnh viễn dừng lại trong giờ khắc này.

” Nguyệt nhi… hô… đau sao?” Ti Ngự Thiên đứng ở trong cơ thể Hàn Nguyệt , hắn sắp nhịn không được , nhưng thân mình Nguyệt nhi đã rất lâu không có hoan ái, y sẽ làm bị thương hắn.

” Không…” Ti Hàn Nguyệt nâng đầu khẽ liếm hai điểm đỏ trước ngực phụ hoàng, hắn biết nơi này sẽ làm người thoải mái.

” Nga… Nguyệt nhi…” thân thể Ti Ngự Thiên thoáng chút chấn động, buộc chặt lại thân thể đang dự báo hắn sắp không khống chế được, ” phụ hoàng… nhịn không được …” mồ hôi nóng rực từ thái dương chảy xuống.

” Vì sao phải nhịn…” lại liếm liếm ngực phụ hoàng, Ti Hàn Nguyệt thản nhiên nói, đối với việc liếm nơi này sẽ làm phụ hoàng sinh ra phản ứng khiến hắn có ý tưởng muốn tiếp tục liếm lên.

” Ân… Nguyệt nhi… đêm nay ngươi không cần ngủ…” Ti Ngự Thiên cúi đầu cắn cắn vành tai Hàn Nguyệt, rồi mới mang theo dục vọng của mình mạnh mẽ trừu sáp, hắn biết hắn hẳn là nên chậm một chút, nhưng… chỉ cần đối mặt người này thì tự chủ của hắn liền nháy mắt tan rã.

” Cáp… ân…” trước sau hai bên bị kích thích làm cho Ti Hàn Nguyệt động tình hô lên… loại cảm giác này… đã bao lâu không có trải qua…… ngàn vạn năm qua chỉ có người này gây cho mình biết đủ mọi loại cảm giác, ” ngô…” ôm chặt người trên thân, Ti Hàn Nguyệt dùng lưỡi cảm thụ thân thể phụ hoàng, thỉnh thoảng khẽ cắn vài cái, sau đó sẽ được những va chạm kịch liệt và kích thích hơn.

” Phụ hoàng… tối nay… ta không cần ngủ…” Ti Hàn Nguyệt nhẹ giọng nói, tay xoa ấn ký trước mắt, hắn muốn hảo hảo để cơ thể hưởng thụ loại cảm giác này…

” Như ngươi mong muốn…” mạnh mẽ rút khỏi thân thể Hàn Nguyệt, tiếp theo lại một nữa mạnh mẽ đâm vào, vừa lúc Hàn Nguyệt” a!” một tiếng, Ti Ngự Thiên lần lượt đỉnh nhập nơi sâu nhất, tay đồng thời vừa ôn nhu vừa kịch liệt an ủi thứ tinh xảo của Hàn Nguyệt đang không ngừng kêu gào kia……

” Ách a!…” Ti Hàn Nguyệt đột nhiên hô lớn một tiếng, hai tay nắm chặt bả vai phụ hoàng, tiếp theo Ti Ngự Thiên” ngô…” một tiếng chấn động, Ti Hàn Nguyệt cảm nhận được một cỗ nhiệt lưu bị rót vào trong cơ thể. Cảm giác được phụ hoàng đem niêm dịch trên người mình chà lau sạch sẽ, Ti Hàn Nguyệt nhìn phụ hoàng: ” phụ hoàng… không đủ…” đúng vậy, loại cảm giác này hắn còn chưa nhớ kỹ, cho nên… không đủ.

Nhìn đôi mắt Hàn Nguyệt dưới ánh mắt biến thành màu mặc lam, mái tóc màu đỏ sậm, văn mạch màu đen, tất cả hết thảy đều mị hoặc lòng người như vậy. Khóe miệng Ti Ngự Thiên giương lên: ” Đương nhiên không đủ…” vứt bỏ bố khăn, dục vọng Ti Ngự Thiên vẫn còn dừng lại tại nơi mật nội bắt đầu chậm rãi co rúm, ” Nguyệt nhi… nơi này của ngươi, chỉ có phụ hoàng có thể đi vào… ngươi… là của phụ hoàng.”

” Ân… nơi này chính là của phụ hoàng…” Ti Hàn Nguyệt trợn to hai mắt, trầm thanh đáp ứng, hai người dây dưa lẫn nhau hai tay dần dần dùng sức, dưới cái hôn ngọt ngào cực kỳ sâu sắc,tình cảm mãnh liệt lần thứ hai bị khơi dậy.

Thức ăn trên bàn đã lạnh ngắt, nhưng nhiệt độ trên giường ở bên trong lại càng ngày càng cao, thanh âm động tình thở dốc cùng tiếng gầm nhẹ thỉnh thoảng vang lên làm cho bên trong Lộ Hoa điện lâm vào xuân sắc khôn cùng.

Không ngừng biến hóa các loại tư thế, Ti Ngự Thiên muốn cho Ti Hàn Nguyệt thể nghiệm tình yêu cùng khát vọng của hắn; Hôn phụ hoàng, sờ phụ hoàng, ngương theo luật động của phụ hoàng mà rên rỉ đong đưa, đạt tới *** cực hạn, Ti Hàn Nguyệt muốn nói cho phụ hoàng biết hắn có nhiều ý thích thế nào, nhiều ý muốn ra sao.

…………

Trời đã lộ rõ tia sáng, Ti Ngự Thiên ở trên người bảo bối đã lâm vào giấc ngủ lưu lại một lại một mạt hồng ngân, thân thể đã tẩy trừ sạch sẽ tuy rằng đã có ấn ký của mình, nhưng hắn vẫn cảm thấy không đủ, còn muốn nhiều hơn… thẳng đến khi trên cổ lẫn trước ngực của tiểu thiên hạ che kín hồng ấn, Ti Ngự Thiên mới vừa lòng ngừng lại. (….biến thái nhân…*lau mồ hôi*)

Ti Hàn Nguyệt vẫn như trước ngủ mê man, đôi mày giãn ra làm Ti Ngự Thiên biết người này đã thực an tâm, khẽ hôn lên tay phải Hàn Nguyệt, nhìn nửa thân mình tràn đầy thú văn, Ti Ngự Thiên thì thào nói nhỏ: ” Tranh cũng tốt, Ngự đạo, Luyện ngục Thiên cũng thế, trong lòng của ta, ngươi vĩnh viễn đều là Ti Hàn Nguyệt, là Nguyệt nhi của ta… là người ta yêu…”

” Hàn Nguyệt… ta yêu ngươi…”

>>END120

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.