Dư Vị Trà Tâm

Chương 17: Chương 17




TIÊU HÀN đặt tay mình lên tay TỬ HIÊN , cô ngước lên nhìn chàng đầy khó hiểu

- Ta ko dám hứa sẽ cho nàng sau này mãi mãi hạnh phúc , nhưng ta cam đoan sẽ cho nàng được vị ngọt hạnh phúc mỗi ngày . Thôi ko còn sớm nữa , nàng ngủ giường đó đi , ta ngủ bên ghế dài kia là được

- Vậy đâu được, ngài là vương gia sao có thể..

- Ta nói sao nghe vậy đi , HIÊN nhi ngoan đi

Đèn trong phòng đã tắt , cô nằm trên giường cảm thấy xao xuyến bồi hồi với từng câu từng chữ mà vương gia đã nói , cô nghĩ liệu ngày mai sẽ như thế nào , đắng ngắt hay ngọt ngào. Trời đã sáng , cô rời giường thay đồ , định ra ngoài thì thấy trên bàn 1 mảnh giấy ''Ta thấy nàng ngủ ngon quá nên ko gọi nàng dậy sớm , chút nữa nàng dậy sẽ có má LAN là quản gia trong nhà gọi nàng ăn sáng , 1 buổi sáng tốt lành HIÊN nhi''. Cô mỉm cười , đúng là vị ngọt buổi sáng thật dễ chịu, đột nhiên có tiếng gõ cửa và tiếng gọi

- Vương phi , người đã dậy chưa

Cô mở cửa thì thấy 1 người phụ nữ khoảng 50 mươi mấy tuổi , gương mặt phúc hậu hiền lành khiến cô cảm thấy sao nhớ đến mẫu thân vô cùng.

- Người là má Lan

- Dạ , tôi chính là quản gia trong nhà , vương gia dặn bao giờ vương phi dậy thì mời người ra ăn sáng

- Vâng con đi liền , à mà má LAN cứ gọi con là TỬ HIÊN đi , đừng gọi vương phi

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.