Đứa Con Của Tạo Hóa

Chương 200: Chương 200: Bậc thang sáu mươi mốt (1)




Vũ Thủy Yên sau khi bước lên bậc thang thứ nhất thì bốn luồng sát khí mỏng manh từ bốn hướng liền hướng lên trên cơ thể của nàng ập tới. Nhìn bốn luồng sát khí ập tới, Vũ Thủy Yên vẫn đứng yên bất động, thần niệm của nàng phóng ra, hai mắt nhắm lại, bắt đầu cảm nhận những luồng sát khí đang ập tới.

Bốn luồng sát khí này vừa mới ập tới thì liền bị khí ý của Vũ Thủy Yên ngăn cản lại ở phía bên ngoài, khiến cho chúng không thể tiếp tục tiến vào trong thân thể của nàng.

Ngay khi Vũ Thủy Yên vừa mới bước lên bậc thang thứ nhất thì những tu sĩ đang công kích hộ trận bên ngoài Liên Đao Tông cũng vì thế mà ồ lên một tiếng. Có kẻ thì âm thầm lắc đầu, có kẻ lại lên tiếng chế giễu, đủ các loại lời nói nghị luận phán xét truyền ra:

- Ha ha, các ngươi nhìn kia, một con bé mới chỉ Trúc Cơ tầng hai sơ kỳ mà cũng dám leo lên bậc thang đao ý đó, thật đúng là không biết tự lượng sức mình.

- Tuổi trẻ, vẫn là tuổi trẻ a. Đúng là chuyện gì cũng dám làm mà không màng tới hậu quả, tuy nhiên ta lại thấy như vậy thật là tốt. Đây cũng không phải là ngu ngốc, mà là dũng khí. Tuổi trẻ mà không có dũng khí thì đúng là uổng phí.

- Tiểu cô nương này thoạt nhìn chỉ mới mười bốn tuổi, nhưng với loại dũng khí này thì đã vượt xa những người chúng ta lâu rồi.

- Hừ, dũng khí gì chứ, ta thấy đó chính là ngu ngốc, đại ngu ngốc. Đến ngay cả lão tử đã là Trúc Cơ trung kỳ cũng chỉ có thể leo tới bậc thang thứ mười hai. Con nhóc này mới chỉ là Trúc Cơ sơ kỳ, dựa vào đâu mà lại dám leo bậc thang đao ý đó, tưởng rằng kiếm được lệnh bài đi vào trong Liên Đao Tông dễ dàng giống như nhặt cục đá dưới đất hay sao.

……….

Vũ Thủy Yên sau khi bước lên bậc thang đầu tiên thì cũng không vội vã bước tới bậc thang tiếp theo mà là ở lại đó cảm ngộ một lúc. Vũ Thủy Yên sau khoảng nửa canh giờ mới tiếp tục bước lên bậc thang thứ hai. Sau khi dừng lại ở bậc thang thứ hai một canh giờ, Vũ Thủy Yên mới bước lên bậc thang thứ ba. Tại mỗi một bậc Vũ Thủy Yên đều dừng lại một đoạn thời gian để cảm ngộ trong đó ý cảnh từ trong những luồng sát khí đó. Nàng làm như vậy cũng chính là đang làm theo Vô Danh, nàng đã quan sát hắn một đoạn thời gian rồi cho nên cũng đã tự đặt ra trong mình một câu hỏi.

Vũ Thủy Yên khi còn ở phía dưới quan sát đều hỏi tại sao với bản lãnh của Vô Danh đại ca mà cứ tại mỗi bậc đều dừng lại một đoạn thời gian như thế, nàng lúc đó cũng cảm thấy không thể lý giải được. Nhưng sau khi nàng đặt chân lên bậc thang này rồi thì cũng mới nhận ra.

Lúc đầu khi Vũ Thủy Yên vừa mới đặt chân lên thì cũng chưa nhận ra điểm gì đặc biệt, nhưng sau khi làm giống như Vô Danh thì nàng đã biết tại sao Vô Danh đại ca lại dừng lại một đoạn thời gian ở mỗi bậc. Thì ra là Vô Danh đại ca tại mỗi bậc đều cảm ngộ trong đó ý cảnh rồi mới bước lên bậc tiếp theo, như thế khi leo lên bậc thang thứ hai sẽ dễ dàng hơn rất nhiều, nó giống như việc hình thành một cơ sở ở tầng phía dưới để làm vững chắc rồi mới bước lên bậc tiếp theo.

Vũ Thủy Yên cứ như vậy cảm ngộ từng bậc thang một rồi mới bước lên bậc thang tiếp theo, cho tới giữa trưa thì Vũ Thủy Yên đã leo được ba bậc thang rồi, nàng tiếp tục bước lên trên bậc thang tiếp theo.

Kỳ thực Vũ Thủy Yên leo lên trên bậc thang này cũng không phải vì muốn lấy được lệnh bài đi vào trong Liên Đao Tông, nàng biết thực lực của mình có hạn. Cho nên nàng leo bậc thang đao ý này cũng chỉ vì mục đích muốn nhờ ngoại cảnh đẩy bản thân tới “nhập môn” ý cảnh cảnh giới.

Ngay khi Vũ Thủy Yên vừa mới bước lên trên bậc thang đao ý, Vô Danh ngay lập tức cảm nhận được phía sau hắn có người bước tới. Vô Danh hơi ngoái đầu lại sau đó phóng ra thần niệm xuyên qua những dải hồng sắc đao văn, sau khi phát hiện ra đó là Vũ Thủy Yên thì hắn mới lại thu hồi thần niệm sau đó tiếp tục bước lên bậc thang tiếp theo. Hắn biết Vũ Thủy Yên bước lên bậc thang đao ý này chính là để cho nàng hoàn toàn bước vào cảnh giới “nhập môn” ý cảnh, hắn thấy như vậy rất tốt, không có vấn đề gì cả. Vô Danh tin Vũ Thủy Yên sẽ biết điểm dừng của mình tại đâu.

Lúc này Vô Danh cũng đã cảm ngộ xong bậc thang thứ bốn mươi năm, hắn lại tiếp tục bước lên bậc thang thứ bốn mươi sáu. Lại mất một buổi chiều nữa, mãi cho đến khi trời tối, Vô Danh mới lại từ từ nhấc chân bước lên bậc thang thứ bốn mươi bảy.

- Xoẹt…xoẹt…xoẹt…

Vô Danh vừa mới bước tới bậc thang thứ bốn mươi bảy thì một mảnh vải trên y phục của hắn bị cắt rơi xuống. Áp lực từ bậc thang bốn mươi bảy mang lại rõ ràng đã mạnh hơn rất nhiều so với bậc thang phía dưới.

Lại một vài tiếng đứt chỉ nữa vang lên, phần vạt tay áo của Vô Danh đã bị cắt rơi ra tới mấy mảnh, cánh tay trần trụi của hắn dần dần để lộ ra. Hơn hai ngàn dải đao văn màu hồng cứ như vậy tiếp tục bao phủ lấy Vô Danh, dần dần áp sát tới cơ thể của hắn.

Đi tới bước này, Vô Danh cũng bắt đầu cảm thấy có chút mệt mỏi, liên tục chống đỡ trong nhiều ngày như vậy cũng khiến cho hắn khó chịu trong người. Vô Danh lắc tay một cái liền xuất hiện một lọ đan dược, hắn trực tiếp nuốt vào sau đó lại tiếp tục cảm ngộ ý cảnh bên trong những dải hồng sắc đao văn.

Mãi cho tới nửa đêm, Vô Danh đã đặt chân tới bậc thang thứ bốn mươi tám, lúc này y phục nửa thân trên của hắn đã bị dải hồng sắc đao văn chém rách tả tơi, chỉ còn sót lại một góc bên eo trái của hắn.

Lúc Vô Danh bước tới bậc thang thứ bốn mươi tám thì cũng là lúc cô nàng Vũ Thủy Yên kia bước lên bậc thang thứ bảy, bước lên bậc thang thứ bảy này Vũ Thủy Yên bắt đầu cảm giác sự đè nặng lên thân thể của những luồng sát khí kia. Tuy vậy Vũ Thủy Yên vẫn bước từng bước chậm rãi, nàng vẫn làm theo nguyên tắc cũ, tại mỗi bậc thang đều cảm nhận trong đó ý cảnh rồi mới bước lên bậc tiếp theo.

Đã là nửa tháng kể từ lúc hai người Vô Danh và Vũ Thủy Yên tới đây, trong suốt khoảng thời gian này, hai người họ vẫn miệt mài leo lên những bậc thang tiếp theo. Lúc này Vô Danh đã leo tới bậc thang thứ năm mươi bảy, còn Vũ Thủy Yên đã leo tới bậc thang thứ mười bốn rồi.

- Thực lực của thiếu niên kia thực kinh người, mới có nửa tháng thời gian vậy mà hắn đã leo tới bậc thang thứ năm mươi bảy rồi, cách bậc thang thứ sáu mươi mốt chỉ còn bốn bậc nữa thôi.

- Nửa tháng, nửa tháng a. Ta thấy hắn sớm muộn gì cũng bước tới bậc thang thứ sáu mươi mốt. Hắn là người dùng đao, lại gặp bậc thang đao ý này, quả thực như là cá gặp nước, sau lần này tiềm lực của hắn chắc chắn sẽ tăng mạnh.

- Tiểu cô nương đi bên cạnh hắn kia cũng không tệ, nửa tháng thời gian leo tới bậc thang thứ mười bốn. Ta tin chắc không kẻ nào trong Trúc Cơ đứng ở đây có đủ dũng khí giống như nàng, Trúc Cơ tầng hai leo tới bậc thứ mười bốn, khả năng vẫn sẽ chưa dừng lại.

- Hai người này thân phận có chút thần bí, theo ta đoán chỉ có những người trong Cổ Vực thì may ra mới có khả năng lĩnh ngộ cùng tiềm lực bậc này. Thiếu niên kia ta đoán chắc chắn rằng cũng chỉ mới có mười sáu tuổi thôi, vậy mà hắn đã có thực lực nghiền sát Nguyên Anh tầng một trung kỳ chỉ trong một đao. Nếu không phải hắn từ Cổ Vực chui ra thì ta cũng không còn đáp án nào để trả lời câu hỏi về hắn.

Mấy tu sĩ Nguyên Anh đang tấn công trận pháp nghe cái kia tu sĩ Nguyên Anh mặc hoàng y nói xong thì liền đồng thời dừng lại hành động, sau đó đưa mắt nhìn nhau với ánh mắt kinh ngạc. Dường như những người ở đây đều không nói gì nhưng cũng đã thừa nhận một điều…

Vô Danh khi vừa mới leo tới bậc thang năm mươi bảy thì trên người của hắn đã chằng chịt những vết máu, hồng sắc đao văn lúc này đã đủ mạnh tới mức để làm cho hắn bị thương, chứng tỏ ý cảnh trong đó đã vượt qua mức lĩnh ngộ của Vô Danh.

Mỗi khi có mỗi một dải hồng sắc đao văn đánh vào trên người, Vô Danh giống như cảm nhận được một điều gì đó, nó rõ ràng hơn rất nhiều việc hắn dùng thần niệm bao phủ rồi cảm ngộ. Khi nhận ra được điểm này, Vô Danh đã thu hồi toàn bộ lực chống cự, mặc cho từng dải hồng sắc đao văn đánh lên trên người của hắn.

Nửa thân trên của Vô Danh đã hoàn toàn nhuộm đỏ màu của máu, nhưng đôi mắt của hắn vẫn cứ nhắm nghiền suy tư. Hai hàng lông mày thi thoảng nhăn lại sau đó lại giãn ra.

Trong đầu của Vô Danh lúc này xuất hiện những hình ảnh mập mờ mà trước đó hăn chưa từng cảm nhận được. Hắn cảm giác giống như có một đạo thân ảnh màu đen đang không ngừng thi triển ra một loại đao pháp, từng đường từng đường một, nhưng nó lại khá mờ ảo, khiến cho hắn không thể nào cảm nhận được rõ ràng.

Tới sáng hôm sau, Vô Danh mới hoàn toàn cảm nhận xong một chút ý cảnh nhỏ nhoi ở tầng thứ năm mươi bảy, hắn lại tiếp tục bước tới bậc thang thứ năm mươi tám.

Đặt chân tới bậc thang thứ hai mươi tám, Vô Danh thấy đạo thân ảnh trong đầu mình ngày càng rõ ràng hơn, từng đường đao một người này thi triển ra đều đã có thể nhìn rõ hơn lúc trước, và máu của hắn cũng đã chảy ra nhiều hơn trước. Mặc dù máu chảy ra nhiều, nhưng lại không phải vết thương quá sâu, thân thể của Vô Danh lúc này đã đạt tới luyện thể tầng năm “Anh cảnh” rồi, hồng sắc đao văn đánh vào trên người ngoài việc làm cho tinh thần của hắn hạ xuống một chút thì thân thể vẫn không có vấn đề gì.

Lại vài ngày nữa trôi qua, Vô Danh từ bậc thang thứ năm mươi tám đã bước từng bước một tới bậc thang tiếp theo. Bậc thang năm mươi chín, bậc thang sáu mươi…Nửa ngày nữa trôi qua, bậc thang thứ sáu mươi Vô Danh đã hoàn toàn lĩnh ngộ, và bây giờ bậc thang tiếp theo là bậc thang thứ sáu mươi mốt.

Vô Danh chậm chậm hít vào một hơi sau đó lại thở ra, hắn từ từ bước lên bậc thang thứ sáu mươi mốt.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.