Dục Vọng Của Kẻ Chinh Phục

Chương 79: Chương 79: Nguyên soái quay tay




Khi Cố Triệt tròn ba tháng vẫn còn một chú bé con mũm mĩm hồng hào, đôi mắt đen to tròn, hàng mi dài, cái miệng nhỏ nhắn đỏ tươi. Cố phu nhân âu yếm ôm anh trong vòng tay, vui vẻ đùa nghịch vớI anh cả buổi, sau đó lại ngẩng đầu nhìn chồng với vẻ chán nản.

"Ông xã, không phải người ta nói ba tháng biết cười sáu tháng biết ngồi sao? Cục cưng thông minh như vậy, sao đã ba tháng rồi mà vẫn không cười?"

Cố nguyên soái thầm nghĩ, chẳng lẽ việc cải tạo gien có vấn đề? Không thể nào, toàn thể chuyên gia ở viện sinh học đã lấy tính mạng bản thân ra bảo đảm nhất định sẽ thành công. Nghĩ tới đây, ông bình thản nhìn vợ mình: "Chẳng phải bé cưng vẫn biết ngồi đấy sao? Không có chuyện gì đâu."

Cố phu nhân ngẫm nghĩ một chút cảm thấy cũng đúng, kết quả kiểm tra các hạng mục của bé đều xuất sắc hơn người, sẽ không có vấn đề gì.

Vì vậy. . . . . .

Bốn tháng, không biết cười;

Năm tháng, không biết cười;

Sáu tháng, không biết cười. . . . . .

Đến tháng thứ bảy, bé Cố Triệt đã biết nói chuyện. Lúc ấy, anh được ba ôm tới tham quan kho vũ khí, câu đầu tiên bé nói không phải cha, cũng không phải mẹ, đôi mắt đen như quả nho nhìn chằm chằm vào khẩu súng tự động khổng lồ, bi bô nói một câu "Tốt lắm."

Có lẽ do thói quen thường trầm trồ khen ngợi đống vũ khí của cha, khiến bé Cố Triệt cũng bị ảnh hưởng. Một tháng sau, vốn từ của bé tăng lên vượt bậc, nhưng trong lòng Cố phu nhân vẫn có khúc mắc khó giải. Có một hôm, bà ôm bé, cưng chiều hỏi: "Bé cưng à, sao con lại không cười!" Nhưng bé vẫn không cười như cũ.

Ngay đêm đó, Cố phu nhân tỉnh giấc, tình thương con của người mẹ trỗi dậy, bà lặng lẽ đi tới phòng bé Cố Triệt. Thấy bé cũng không ngủ say. Thân hình bé nhỏ nằm trên giường, chiếc cằm bụ bẫm ngửa lên cao. Khuôn mặt trắng nõn quay về phía ánh trăng ngoài cửa sổ, lấp lánh có hồn.

Bà cảm thấy mềm lòng, đang muốn đi vào ôm hôn bé, lại nghe thấy cục cưng bé nhỏ đang lầu bầu tự nói một mình: "Tại sao phải cười?"

Cố phu nhân hóa đá trong nháy mắt, đột nhiên cảm bà cảm thấy tính cách đứa nhỏ này thật quái gở, thật lạnh lùng! Tất cả đều do gien di truyền của chồng bà không tốt!

Không biết khi lớn lên, có khá hơn chút nào không.

Vậy mà chờ khi anh lớn lên, Cố phu nhân càng thêm yêu thương đứa con này, về phần anh chưa bao giờ cười . . . . . chỉ đành im lặng chấp nhận.

Khi Cố Triệt biết viết, liền bắt đầu được cha mình bồi dưỡng trở thành người nối nghiệp Nguyên soái. Lúc mới bắt đầu, Cố phu nhân vẫn cảm thấy rối rắm —— có con cái nhà ai mới bốn, năm tuổi đã bắt đầu tập bắn súng không! Còn là súng tiểu liên tự động nữa chứ!

Nhưng sự thật chứng minh người chồng sáng suốt của bà luôn đúng. Lần đầu tiên con trai cầm súng tự động, sau khi được thầy giáo chỉ những điểm mấu chốt, không chờ cha đeo xong thiết bị phòng hộ, cậu bé đã lạnh lùng vác súng bắn "Pằng pằng pằng ——" mười phát trúng cả mười!

Cố nguyên soái vô cùng vui mừng, còn Cố phu nhân đột nhiên cảm thấy, con trai thật xa lạ. . . . . .

Kế tiếp, các chuyên gia quân sự đã sắp xếp thời khóa biểu học tập mỗi ngày. Bắt đầu từ khi Cố Triệt bốn tuổi, mỗi một ngày trôi qua đều phong phú gấp mấy lần người thường. Thậm chí trên cơ thể đang phát triển cũng bắt đầu có vết thương. Có lần, Cố phu nhân ngang ngược cướp anh về, dẫn anh đến vườn hoa chơi. Nhìn những đứa bé cùng lứa nhà trợ lý hoặc người làm trong nhà mỗi ngày đều nghịch đất phơi nắng trên thảm cỏ; còn đứa con cưng nhà mình, lại không biết cười, lúc nào cũng nhíu chặt hai hàng lông mày không biết đang suy nghĩ chuyện gì. Điều này khiến Cố phu nhân không nhịn được khóc nức nở.

Bà ôm bé vào lòng nói: "Bé yêu, có phải ngày nào cũng rất mệt không? Nếu không chịu nổi, mẹ sẽ dẫn con về nhà ngoại."

Cố Triệt nhìn người mẹ yếu đuối của mình, lắc đầu từ chối hai, ba lần, cau mày: "Không mệt, không về nhà ngoại. Còn nữa, đừng ôm, rất nóng."

Cố phu nhân tiếp tục hóa đá —— bị ghét rồi…bị ghét rồi…bị ghét thật rồi!

Đến năm tám tuổi, Cố Lệ được đưa đến bên cạnh Cố Triệt. Cha đã nói thân phận thật sự của Cố Lệ cho Cố Triệt biết, rồi ra vẻ thờ ơ bổ sung: "Một thế thân vô dụng. Nếu không thích, có thể vứt đi."

Lúc đó, Cố Lệ đưa mắt nhìn Cố Triệt, vì vẻ bề ngoài giống nhau nhưng người anh trai lại vô cùng khí phách khiến cậu chấn kinh. Đôi mắt đẹp nhìn anh trai, ngây ngốc nói: "Anh, chào anh, anh thật oai phong!"

Mà Cố Triệt nhìn thấy "người đẹp" đang hoan hỉ ôm bắp đùi của mình thì chán ghét cau mày, vừa mở miệng đã thản nhiên nói: "Giữ lại đi."

Vậy là từ lúc đó, bên cạnh Cố Triệt đã có thêm một người hầu nhỏ tuổi.

Cha luôn coi Cố Lệ như không tồn tại, mà mẹ lại rất yêu thương đứa bé Tiểu Lệ còn giống người thường hơn cả con trai mình này.

Cố Triệt tám tuổi, đã nắm rõ được định nghĩa và quá trình chế tạo người nhân bản. Nhưng thấy mẹ ôm Tiểu Lệ, vui vẻ tuyên bố với anh: "Tiểu Triệt, Tiểu Lệ là em trai con, con phải chăm sóc nó, không được để ai bắt nạt nó. Đồng ý với mẹ đi."

Cố Triệt không chịu nổi những lời dông dài của mẹ mình. Nhưng khi A Lệ bé nhỏ ngẩng đầu hớn hở nhìn anh như bao lần trước đó: "Anh! Anh thật tốt!" thì Cố Triệt không nói gì nữa.

Chỉ là nhiều năm sau, khi anh đã hình thành thói quen bảo vệ đứa em trai nhỏ, thì lại vĩnh viễn mất đi người thân cuối cùng. Cố Triệt nhìn di ảnh mẹ mình, nhấn mạnh từng câu từng chữ: "Mẹ, là con bất hiếu, không hoàn thành lời dặn dò của mẹ." Vì vậy, dù là bất kỳ ai cũng không được nhắc tới cái tên A Lệ trước mặt Cố Triệt. Giống như cậu chưa bao giờ tới thế giới này, vẫn là một thiên sứ thuần khiết, tồn tại vĩnh viễn trên Thiên đường.

Khi anh mười hai tuổi, dưới trướng cha anh đã không còn ai địch nổi Cố Triệt. Khi đó Đại lục vẫn còn rất không ổn định, cha anh vừa mới chiếm cứ hơn nửa giang sơn Đại lục, các nhánh thế lực loài người rục rịch ngóc đầu dậy. Vì vậy, Cố Triệt đã theo cha mình nam chinh bắc chiến, bình định quân phiệt các nơi. Uy danh của thiếu niên tuyệt sắc nhanh chóng vang dội khắp Đại Giang Nam Bắc. Thậm chí còn có người khẳng định, thành tựu tương lai của thiếu niên này, nhất định sẽ vượt qua cả cha mình.

Đằng sau sự nổi danh đó là những vụ ám sát không ngừng nghỉ. Khi đó, nhiều lần Cố Lệ bị nhận nhầm là Cố Triệt, liên tiếp bị trọng thương. A Lệ vốn là một cơ thể nhân bản không thành công nên càng lúc yếu ớt như người bình thường. Ngay cả mấy trợ lý trong phủ cũng gặp thương vong vì bảo vệ Cố Triệt thì anh không nhịn được nữa, đề xuất với cha mình: "Không cần bảo vệ, cũng không cần thế thân. Nếu bây giờ mà con còn không thể bảo vệ mình, thì không xứng làm con cha."

Cố phu nhân cực kỳ hoảng sợ, chỉ có Cố nguyên soái vỗ vai con trai đầy vẻ tán thưởng.

Từ đó, việc ám sát không còn là vấn đề sóng gió trong Cố phủ nữa, đa số người tới ám sát đều chết không toàn thây, cá trong ao Cố phủ cũng càng lúc càng béo mập. Chỉ là Cố Triệt vốn coi mấy kẻ ám sát như một buổi đi săn, lại không ngờ tới mấy năm sau, bản thân mình sẽ suýt chết trong một trận ám sát. Mà anh lại đem lòng yêu kẻ mưu sát kia.

Khi anh mười sáu tuổi, sức khỏe của cha đã không còn tốt. Mà nhờ quyền lực của cha, thể chất Cố thị được cải biến bách độc bất xâm vẫn không chống chọi nổi với căn bệnh hiểm nghèo của mẹ anh. Đêm mẹ anh qua đời, người cha trí dũng kiệt xuất như già hẳn đi. Cố Lệ tự giam mình ở trong phòng, vùi đầu khóc rống.

Còn Cố Triệt, cả đêm đứng trước linh cữu của mẹ, nhìn bức di ảnh bà đang mỉm cười hạnh phúc, liền nói với trợ lý đứng bên: "Tôi luôn nghĩ rằng tình yêu của bọn họ mãi luôn hạnh phúc, thì ra lúc mất đi lại khổ sở đến vậy."

Trợ lý cúi đầu nói: "Hai tình ví phỏng mãi lâu dài.Đâu cứ phải mai mai tối tối."

(*Nguyên văn: Lưỡng tình nhược thị cửu trường thì,Hựu khởi tại triêu triêu mộ mộ ? Nằm trong bài thơ Thước Kiều Tiên của nhà thơ Tần Quán.)

Trợ lý thốt ra những lời an ủi thâm tình hiếm thấy, ai ngờ lại đổi lấy kết luận bình tĩnh của Cố Triệt: "Thật may là tôi không cần thứ tình cảm vô dụng này."

Vào ngày sinh nhật mười bảy tuổi, người cha dẫn Cố Triệt đi tới trước màn hình lớn, chỉ vào hình ảnh phụ nữ 3D trôi lơ lửng trên không trung: "Đây là những cô gái mà chuyên gia y học tỉ mỉ chọn lựa cho con. Con đã trưởng thành, cần được giải quyết nhu cầu sinh lý như người bình thường."

Khi đó, anh đã cao lớn hơn cả cha mình, lại có gương mặt trong sáng tinh tế giống mẹ. Nhưng anh cũng chính là Cố tiểu Nguyên soái Đại lục khiến người ta vừa nghe tiếng đã sợ mất mật. Anh không ngốc, anh biết đàn ông cần có phụ nữ, nếu không thể phóng thích dục vọng sẽ ảnh hưởng đến việc tăng cường sức chiến đấu.

Nhưng khi anh nhìn thấy những cơ thể trần truồng kia, những gương mặt phụ nữ xuất chúng, lại không khơi dậy nổi chút hứng thú nào. Anh nghĩ tới lời mẹ từng nói, bà là người truyền thống ngoan cố, bà nói: "Tiểu Triệt, mặc dù tương lai con sẽ có rất nhiều thứ thuộc về mình, nhưng con phải nhớ. Cơ thể và trái tim con phải để lại cho một người phụ nữ duy nhất. Như vậy khi gặp được người đó con mới không thấy hối hận vì sự phóng túng của mình. Rồi con sẽ thấy, tất cả mọi thứ đều đáng giá."

Khi đó anh đã cau mày: "Con không cần."

Khi đó mẹ anh đã mắc bệnh, nhìn vẻ mặt lạnh lùng của anh khẽ thở dài, trong giọng nói cũng mang theo sự quả quyết trước nay chưa từng có:

"Nhất định sẽ gặp được. Con trai của mẹ nhất định sẽ hạnh phúc."

Nghĩ tới đây, anh giơ tay tắt hình ảnh những cô gái được tuyển chọn trên màn hình, nói với cha mình: "Con không cần."

Cha anh liếc nhìn anh: "Vậy con định giải quyết như thế nào."

Anh yên lặng trong chốc lát, mặt không biến sắc bình thản nói: "Dùng tay."

Hai cha con nhìn nhau không nói gì, một lát sau, cha khẽ thở dài một tiếng, để anh rời đi. Từ hôm đó cũng không nói chuyện đưa phụ nữ tới cho anh nữa.

Tính Cố Triệt trước nay vẫn luôn nguyên tắc cẩn thận. Từ sau hôm đó anh tuân theo lịch hai tháng một lần, giải quyết theo định kỳ, cả người khỏe mạnh, không thèm muốn bức bối. Đại Lục còn chưa ổn định, mặc dù bên ngoài đánh giá anh đã đứng trên đỉnh cao danh vọng, nhưng anh cảm thấy mình đã hai mươi ba tuổi, mà vẫn bình định được Đại lục, thời gian của anh không đủ. Cho nên, anh càng không có thời gian nghĩ tới bất kỳ chuyện gì khác.

Đúng lúc này, một người phụ nữ tên là Hứa Mộ Triều, bắt đầu thường xuyên xuất hiện trong các tin tình báo của anh.

Bán thú duy nhất có hình người, chỉ với điểm này cũng đủ khiến anh phải bắt cô về nghiên cứu. Vậy mà muốn bắt được cô cũng gặp không ít trắc trở. Người phụ nữ này, đã đoạt được vua Zombie từ trong tay Quan Duy Lăng. Dĩ nhiên, nếu như Cố Triệt biết có một ngày vua Zombie sẽ cướp lấy lần đầu tiên của cô, thì khi bắt sống anh ta trong cuộc chiến đó, anh thà sai người bắn chết vua Zombie đang mất khả năng chiến đấu còn hơn.

Vậy mà khi đó, cũng người phụ nữ này đã cứu A Lệ ra, hơn nữa, còn được A Lệ coi như trân bảo. A Lệ vì cô mà tình nguyện ở lại lãnh địa Thú tộc, nơi đã từng sỉ nhục nó, nơi mà nó căm thù đến tận xương tuỷ. Đây cũng là lần đầu tiên Cố Triệt thấy em trai cãi lời mình, ngoài tức giận anh rất nghi ngờ.

Cô nàng bán thú đó, một phụ nữ lão luyện trong quân đã chiếm được trái tim em trai mình?

Anh cầm bức vẽ Hứa Mộ Triều, gương mặt thanh tú, ánh mắt sáng ngời, cũng không khuynh quốc khuynh thành, càng không sắc sảo mạnh mẽ.

Cố Lệ chú ý tới cô ta vì điểm nào?

Cuối cùng, anh đã gặp được cô, dù chỉ qua video.

Khác biệt, hoàn toàn khác biệt với bức vẽ tĩnh lặng kia. Bộ quân trang mạnh mẽ, mái tóc dài đen nhánh. Còn cả gương mặt thanh tú, giống như có ánh sáng nhàn nhạt bao phủ. Cố Triệt suy đoán, có thể là vì cặp mắt kia, khiến cả người cô tràn đầy sức sống mãnh liệt.

Ánh mắt của cô sáng ngời hơn bất kỳ người nào anh từng gặp, tràn đầy vẻ tự tin.

Đột nhiên anh cảm thấy vui vẻ. Bởi vì anh sẽ bóp nát sự tự tin của cô ngay lập tức.

Trên đời này người dám ra điều kiện với Cố Nguyên soái rất ít. Mà cô còn có thể bình tĩnh đến thế, hơn nữa ngay từ đầu còn có quyết định quy thuận loài người —— rất thức thời. Sự trung thành với Thú tộc thoạt nhìn cũng có mấy phần giả dối.

Nhưng có một đêm, Cố Triệt bỗng nhiên nhớ tới người phụ nữ này, còn ở trong một tình huống vô cùng đặc biệt.

Lần giải quyết tiếp theo còn đến ba ngày nữa, vậy mà anh lại bị kích thích đột ngột.

Vậy nên ngay sau đó.

Trong căn phòng tối đen, vị Nguyên soái cô độc.

Khi ngài nguyên soái cởi quần lính xuống, bàn tay dài trắng nõn đã quen cầm súng, nắm lấy vật cứng rắn của mình.

Thỏa mãn khao khát của đàn ông, lặp đi lặp lại những động tác lên xuống cho tới khi đạt được niềm vui phóng thích.

Một đôi mắt linh động, nụ cười đắc ý, một bóng dáng hiên ngang mạnh mẽ, đột ngột xuất hiện trong đầu.

Đột nhiên Cố Triệt cảm thấy, nếu chỉ dựa vào đôi tay, cũng có chút nhàm chán.

Nhưng tại sao lại nghĩ đến cô? Cô ấy là người A Lệ thích.

Anh thấy buồn cười. Có lẽ đã quá lâu không chạm đến phụ nữ, nên mới nghĩ đến cô.

Vậy mà có một số việc từ từ phát triển, thoát khỏi tầm kiểm soát của Nguyên Soái.

A Lệ chết thảm. Cô tới đế đô, cô tưởng anh là A Lệ, cô đi vào cuộc sống của anh.

Cô càng lúc càng ảnh hưởng nhiều đến cuộc sống của anh.

Cô có mặt ở khắp nơi.

Sau đó, mỗi khi anh có nhu cầu, khi anh phải một mình đối mặt với căn phòng u tối. Rõ ràng anh lại nhớ tới cô.

Lần nào cũng đều là cô.

Anh biết, đây là tín hiệu nguy hiểm sẽ đẩy anh ra khỏi cuộc đời đã được lập sẵn kế hoạch.

Nhưng vì việc quân bận rộn, những việc nhỏ này không có liên quan tới cuộc chiến. Điều chỉnh duy nhất Nguyên soái đưa ra là, thầm lặng nâng từ mỗi tháng hai lần thành ba ngày một lần.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.