Duệ Mẫn Hoàng Quý Phi

Chương 19: Q.2 - Chương 19: Đôi tình nồng thắm




Do Nguyên Tĩnh Vũ ám hiệu, Sầm Viễn Chí đem tin tức Dụ Dương Dịch vương phi tham chánh lặng lẽ tung ra ngoài với bọn trọng thần ở Trung Châu. Sau đó, quan viên Trung Châu dù không có chuyện gì luôn luôn tìm một ít chuyện tự mình tấn kiến Dụ Dương Vương, thuận tiện tìm hiểu một chút ít về vị Dịch vương phi có thể cùng Dụ Dương Vương bình đẳng cùng ăn cùng ngồi. Trước đó Sầm Viễn Chí có chào hỏi bọn hắn, bọn họ cũng đều biết có những lời không thể nói, nhưng Vương phi nếu có thể đơn độc chủ quản, bọn họ có chuyện trưng cầu ý kiến của nàng cũng là chuyện đương nhiên. Cho nên, cũng không thể nói bọn họ cố ý làm khó vị Dịch Vương phi trẻ tuổi dung mạo xinh đẹp này, mặc dù có lúc ngay cả bọn hắn cũng cảm thấy mình có chút cố tình gây sự.

Khinh Nhan trong lòng âm thầm, không do dự, đồng thời còn có chút khinh thường. Nhưng nàng biết Nguyên Tĩnh Vũ có vì nàng cũng chỉ có thể làm đến như vậy. Nàng phải lấy được sự thừa nhận của quần thần, không thể chỉ dựa vào uy thế của Nguyên Tĩnh Vũ, nàng phải thiết yếu (thiết thực và trọng yếu) khiến những người đó tâm phục khẩu phục mới được.

Từ kinh tế đến hình án rồi đến quân sự, những lão gia cổ hủ tính khí bướng bỉnh cùng tính tình cố chấp đều mang ra thử tài nàng. Khinh Nhan mặc dù tiếp xúc chính vụ không lâu, nhưng bởi vì kiến thức rộng lớn, ngộ tính lại cao, mọi việc chỉ cần tìm hiểu một chút, liền đem những thần tử Trung Châu này hù dọa một phen ngẩn người. Dù sao những người Tiêu Dật Phi cất nhắc này phần lớn thiếu hụt tính linh mẫn, dù trung thành bậc nhất, nhưng lại không hiểu tùy cơ ứng biến. Nhưng chỉ cần khiến những người này công nhận, nàng không chỉ là Vương phi mà chính là Đại thần phụ chính rồi.

Cũng là vì thế, Nguyên Tĩnh Vũ có thể nói là vui khi việc thành.

Chính vụ Trung Châu không thể so với Dụ Dương, những sự vụ không rõ chi tiết đều muốn báo lên, một chút tranh chấp nhỏ cũng báo lên thật nhiều làm cho người ta phiền não, nhiều người cùng nhau chia sẻ tự nhiên là tốt. Mặc dù có lòng giao quyền cho Sầm Viễn Chí, nhưng bất cứ việc gì cũng phải từng bước từng bước từ từ đi mới được, dục tốc bất đạt, Sầm Viễn Chí còn cần rèn luyện, quan viên Trung Châu cũng cần từ từ hình thành thói quen.

Về phần chuyện quan trọng, ý kiến của hai người luôn luôn bao quát toàn diện, hai đầu óc nghĩ biện pháp so với một người cũng mau hơn, quả thật có thể tiết kiệm được thời gian. Khinh Nhan bận rộn khôi phục võ công, đồng thời Nguyên Tĩnh Vũ ở bên trong cũng đốc thúc việc tốn nhiều công phu, thật ra thì hai người thật đúng là không có bao nhiêu thời gian a.

Trên thực tế Nguyên Tĩnh Vũ trong lòng một mực cảm thán thời gian không đủ. Hắn cam kết với quan viên Dụ Dương trong vòng ba năm cho Dụ Dương một người thừa kế, sau nghi thức kế vị chỉ sợ lại đến phiên quan viên Trung Châu. Trung Châu bởi vì không người kế vị mà đổi chủ, hắn lo lắng những thần tử này sẽ liên hiệp bức bách hắn. Mà biện pháp duy nhất giải quyết vấn đề này chính là khiến Khinh Nhan mang thai sớm!

Những ngày qua hắn vẫn rất cố gắng, thứ nhất, tân hôn vui vẻ quả thật ngọt ngào vô cùng, thứ hai trong lòng muốn có con cháu, bất tri bất giác cũng thúc động tình dục, đã thành việc thường xuyên. Hắn chợt nhớ tới, cũng nên nói Khinh Vân định kỳ bắt mạch cho Khinh Nhan, nói không chừng giờ phút này trong bụng nàng đã có cốt nhục của bọn họ rồi.

Nghĩ tới đây, tâm tình Nguyên Tĩnh Vũ rất là hưng phấn, thần thái sáng láng không nói, nhìn cái gì cũng cảm thấy thuận mắt, phản ứng tựa hồ so với ngày thường nhanh hơn, xử lý chính vụ nhân tiện cũng nhanh hơn so với bình thường rất nhiều.

Khinh Nhan không rõ chân tướng, liếc hắn một cái, chống lại ánh mắt hắn, chốc lát hiểu được, không khỏi đỏ mặt, mắt nhìn xuống, xoay đầu đi.

Nguyên Tĩnh Vũ thấy nàng ngượng ngùng tức giận, không nhịn được trầm thấp cười lên, khiến Sầm Viễn Chí đang ở ngoài phòng rất là nghi ngờ. Chính vụ mang lên cho Vương gia hắn đều nhìn qua một lần, không có phát hiện chuyện gì đáng cười a.

Khinh Nhan nhìn trên mặt hắn phần đắc ý, nghĩ tới thời điểm hiện tại, trong lòng vừa thẹn vừa cáu, nghiêng người liền đá hắn một cước.

“Ôi” Nguyên Tinh Vũ nhất thời không bắt bẻ, thật đúng là để cho nàng đá trúng. Nhưng vẻ mặt hắn lại đau khổ, một tay cầm sổ sách, một tay khác nhẹ nhàng xoa bắp chân của mình, dùng vẻ mặt tố cáo nàng độc ác.

Khinh Nhan hừ lạnh một tiếng, xoay người không nhìn hắn.

Nguyên Tĩnh Vũ càng cảm thấy thú vị, dứt khoát để sổ sách xuống, từ phía sau ôm hông của nàng. Khinh Nhan bị hắn dọa sợ, cơ thể cứng đờ, không dám động, lại không dám gọi, chỉ sợ làm ra thanh âm khiến người ngoài phòng nghe được, chỉ có thể quay đầu lại hung hăng nhìn chằm chằm hắn.

Nguyên Tĩnh Vũ đắc ý cười, nhẹ nhàng ở trên mặt nàng hôn một cái, liền buông nàng ra, sau đó bộ mặt nghiêm nghị cầm sổ sách lên tiếp tục xem. Sắc mặt mặc dù nghiêm túc, trong lòng hắn cũng vui vẻ, coi như hắn có thể không để ý tới địa điểm, nhưng bên ngoài còn có người, nàng cho là hắn muốn làm cái gì chứ?

Nếu không phải là nghĩ đến bên ngoài còn có người, Khinh Nhan thật muốn đem sổ sách cầm trong tay ném tới trên đầu hắn. Ghê tởm! Thật không ngờ dám trêu nàng!

Đang hờn dỗi, liền nghe bên ngoài thị vệ thông truyền: “Khởi bẩm Vương gia, Dụ Dương có cấp báo!”

Nguyên Tĩnh Vũ hơi có chút giật mình, cao giọng nói: “Truyền!”

Chỉ nghe một hồi tiếng bước chân rất nhỏ truyền đến, Tần Cánh đã đến cửa. Nguyên Tĩnh Vũ nhận lấy ống trúc nhỏ, tay từ bên trong lấy ra miếng lụa trắng, chỉ nhìn thoáng qua liền đưa cho Khinh Nhan, đồng thời phất tay một cái cho Tần Cánh đi ra ngoài.

Nguyên Tĩnh Vũ sắc mặt mặc dù bình thường, trong ánh mắt lại lộ ra chút thấp thỏm.

Khinh Nhan cũng chỉ lướt qua liền đưa trả lại cho hắn, trong lòng có chút cảm giác không vui.

Thôi Thụy Ngọc đã bình an sinh hạ một nữ nhi, Giản vương phi mang theo Liễu phu nhân cùng hai đứa bé đã lên đường tới Trung Châu.

Khinh Nhan chợt để sổ sách xuống rồi đứng lên, mệt mỏi nói: “Ta đi về trước đây.” Xoay người liền hướng đi ra bên ngoài.

Nguyên Tĩnh Vũ sửng sốt, mau đuổi theo. “Khinh Nhan, nàng tức giận?”

Khinh Nhan lắc đầu một cái, miễn cưỡng cười nói: “Chỉ là đột nhiên cảm thấy hơi mệt. Không cần gấp gáp…”

“Không, nàng đang mất hứng!” Nguyên Tĩnh Vũ khẳng định nói, ánh mắt thẳng tắp nhìn chằm chằm vào nàng, sắc mặt cũng không quá tốt.

Sầm Viễn Chí cùng thị vệ tranh thủ đứng dậy, cung kính cúi đầu, không dám nhìn, lúc này cảm thấy không tiện rồi lui ra ngoài.

Khinh Nhan chợt cười, mặc dù nụ cười kia có chút khổ sở mệt mỏi.

“Khinh Nhan…”

Nguyên Tĩnh Vũ bắt được cánh tay của nàng, nhưng không biết nên nói cái gì.

“Chàng thật là ngốc.” Nàng cười, “Chẳng lẽ chàng hi vọng thiếp xem tin tức này rồi như cũ thật cao hứng sao?”

Nguyên Tĩnh Vũ vừa nghĩ, không khỏi khe khẽ thở dài. “Vậy nàng đi về nghỉ ngơi trước đi, không nên suy nghĩ bậy bạ… Ta… thật không hi vọng nàng không vui vẻ…”

Khinh Nhanh gật đầu một cái, dịu dàng nói: “Chàng cũng đừng suy nghĩ nhiều, thiếp không có ý trách chàng … Đem chuyện gấp gáp xử lý đi, về sớm một chút, thiếp chờ chàng cùng nhau dùng cơm tối.”

Nguyên Tĩnh Vũ nhẹ nhàng buông nàng ra, nhìn bóng lưng mảnh khảnh của nàng đi ra ngoài, rất nhanh liền biến mất trong tầm mắt hắn. Hắn chán nản trở lại chỗ ngồi, lên tinh thần tiếp tục xử lý những chuyện còn lại. Hắn muốn nhanh lên một chút giải quyết cho xong mọi thứ, sau đó trở về cùng với nàng, chăm sóc nàng.

Thật ra thì trong lòng hắn rất rối rắm. Hắn đã hoàn toàn lấy được nàng, nhưng tại sao trong lòng vẫn cảm thấy không an tâm vậy? Vừa nhìn thấy nàng mất hứng liền không nhịn được tâm ý hoảng loạn. Bất tri bất giác, hắn thế nhưng bị nàng ảnh hưởng đến mức như vậy… Này thực sự không phải hiện tượng tốt a! Nhưng là, nếu tình cảm có thể khống chế, như vậy là tình cảm thật sao?

Khinh Nhan một mình trở lại Phi Vũ các, Lâm Khinh Vân cùng Chu Tử Ngọc mặc dù có mấy phần kinh ngạc, nhưng không có hỏi gì cả.

"Tử Ngọc, kêu hai thị nữ quen thuộc vương phủ, chúng ta ra vườn hoa đi dạo một chút." Khinh Nhan uống ly trà, ăn hai khối điểm tâm, lại ngại trong phòng buồn bực.

Chu Tử Ngọc kêu Đàn Ngọc cùng Bích Ngọc. Nếu nói là người đối với vương phủ quen thuộc, không có ai so với hai người kia thích hợp hơn rồi.

Nghệ An vương phủ vốn là hoàng cung tiền triều, vườn hoa lớn ở trung tâm nguyên là Ngự Hoa Viên tiền triều, kích thước khí thế tự nhiên so với các vườn hoa phiên vương vương phủ lớn hơn, các loại hoa và cây cảnh càng thêm phong phú, mặc dù Dịch Khinh Nhan là cao thủ y dược, cũng có rất nhiều hoa cỏ không biết.

Mới có mấy ngày liền đến mùa hè rồi, nhưng đối với hoa viên này mà nói, lại chính là thời điểm tốt nhất trong năm. Đặc biệt là mẫu đơn trong vườn Mẫu Đơn, đỏ phú quý, trắng tinh khiết, hồng diễm lệ, tím cao nhã, từng chùm từng đóa có ý nhị riêng, không một chút nào không đẹp.

Tử Ngọc nhìn hoa cả mắt, không phải là không có gặp qua mẫu đơn đẹp như vậy, chỉ là không có gặp qua nhiều như vậy, một vườn mẫu đơn tươi đẹp như vậy."Vương phi, chúng ta có thể cắt mấy cành hoa tươi mang trở về cắm trong bình hoa không?"

Khinh Nhan lắc đầu một cái, nói: "Ta cảm thấy hoa thược dược bên kia ngược lại càng đẹp mắt."

"Hoa thược dược cũng đẹp a!" Tử Ngọc cao hứng nhảy vào trong bụi hoa, đông xem một chút, tây chọn chọn, không biết đóa nào càng đẹp mắt.

Khinh Nhan cũng hăng hái đi theo vào trong bụi hoa, tỉ mỉ nâng cành hoa thưởng thức.

Đang lúc này, một nhóm nữ nhân trang điểm sang trọng từ sau một lùm hoa đi tới. Thấy Chu Tử Ngọc cùng Dịch Khinh Nhan hai người đứng ở trong bụi hoa, một thị nữ lớn tiếng nói: "Lớn mật! Người phương nào ở chỗ này hái hoa!"

Khinh Nhan chậm rãi ngẩng đầu lên, lẳng lặng nhìn sang.

Đứng đầu là một lão phu nhân chừng năm mươi tuổi, bên cạnh là một người phụ nữ trung nhiên và một thiếu nữ chưa xuất giá, sau lưng là một đoàn thị nữ tôi tớ. Khinh Nhan tỉ mỉ suy nghĩ, chẳng lẽ là Nghệ An Vương Thái phi?

Chu Tử Ngọc đỡ Khinh Nhan chậm rãi đi ra ngoài bụi hoa, những người kia đã giận dữ đến trước mặt.

Lúc này, Đàn Ngọc cùng Bích Ngọc đã quỳ gối ven đường nói: "Tham kiến Vương Thái phi! Tham kiến Vinh Hinh Quận chúa, Úc Hinh Quận chúa!"

Khinh Nhan chưa mở miệng, thị nữ kia đã bắt đầu giận dữ mắng mỏ: "Các ngươi thật lớn mật! Này không biết vườn Mẫu Đơn không phải Thái phi cho phép thì không được vào hay sao? Lại muốn trộm hái hoa thược dược trong vườn, đến tột cùng là người nào dạy dỗ mấy nha đầu này?"

"Vãn bối ngu ngốc, tự tiện xông vào vườn Mẫu Đơn của Thái phi, kính xin cô thứ tội!" Khinh Nhan khẽ hạ thấp đầu, "Vinh Hinh biểu tỷ, Úc Hinh biểu muội, lần đầu tiên gặp mặt, là Khinh Nhan không đúng rồi, xin hãy tha lỗi!" Sau đó, nàng liền trầm tĩnh nâng mắt lên lẳng lặng nhìn Nghệ An Vương Thái phi, cũng là cô của Nguyên Tĩnh Vũ.

Nghe được chữ "Cô", Vương Thái phi đột nhiên trợn to hai mắt, thị nữ mới vừa rồi trách cứ Dịch Khinh Nhan cũng rụt cổ.

"Ngươi là…” Vương Thái phi nhìn kỹ Dịch Khinh Nhan một chút, lúc này mới chú ý tới nàng, mặc dù mặc trắng trong thuần khiết, dung mạo khí chất lại cực kỳ xuất chúng.

Khinh Nhan không giống cô nương đã xuất giá đem tóc dài vén lên, trên người cũng không có đồ trang sức châu ngọc, ăn mặc vô cùng thuần khiết. Trừ quần áo sợi tổng hợp còn tốt, nàng xem còn không bằng thị nữ mặc trang phục của vương phủ, vì vậy thị nữ kia mới dám lớn tiếng như vậy trách cứ nàng.

"Vãn bối chính là Dụ Dương Vương phi Dịch Khinh Nhan." Khinh Nhan nở nụ cười lễ phép, đối với sự từ ái của người cô này cũng không có hy vọng quá lớn.

Vương Thái phi gật đầu: "Chính là vị trắc phi đầu năm tuyển vào, Dịch vương phi rồi. Nghe nói ngươi là nữ nhi của Dịch nguyên soái?"

"Vâng" Khinh Nhan đơn giản trả lời.

Vương Thái phi lần nữa gật đầu, trên mặt mang theo mấy phần nụ cười: "Hậu sinh khả úy a! Cô không bằng ngươi." Nàng chợt thân thiết kéo tay Khinh Nhan, trong ánh mắt thế nhưng hiện ra mấy phần tán thưởng.

Khinh Nhan không hiểu, không biết vị cô đại nhân này vì sao đột nhiên thân thiết với mình. Bất kể nói thế nào, nàng cùng mình đều không có lý do thân thiết a! Nguyên Tĩnh Vũ kế vị, nữ nhi của nàng ở Dụ Dương mất đi tất cả tôn vinh cùng địa vị, nàng là ngoại tôn cũng mất đi quyền thừa kế vương vị. Tiêu Dật Phi thoái vị nhường ngôi cho Nguyên Tĩnh Vũ, mà Nguyên Tĩnh Vũ lại không chịu cưới Úc Hinh Quận chúa… Nói thế nào nàng cũng phải là hận bọn hắn mới đúng…

Bên này mắt nàng nhìn tỷ muội Vinh Hinh cùng Úc Hinh, lại thấy trên mặt các nàng cũng mang theo nụ cười khách khí.

Không đợi Khinh Nhan hiểu rõ ràng, Vương Thái phi đã nắm tay nàng cùng nhau đi về phía trước, để lại bọn thị nữ xa xa theo ở phía sau, sau đó mới không nhanh không chậm hỏi: "Nghe nói Thành Nhi đối với ngươi nói gì nghe nấy?"

Thành Nhi?

Dịch Khinh Nhan nửa ngày mới phản ứng được, nguyên lai là nói Nguyên Tĩnh Vũ. Hắn nhũ danh gọi là Thành Nhi.

Không biết Vương Thái phi hỏi cái này là dụng ý gì, Khinh Nhan không thể làm gì khác hơn là miễn cưỡng đáp: "Cô từ đâu nghe được? Vương gia tài trí mưu lược kiệt xuất, làm sao có thể để một tiểu nữ tử như ta ảnh hưởng?”

Vương Thái phi hiểu rõ cười cười, không hỏi tới nữa, lại đổi đề tài: "Ngươi cũng đã đến rất nhiều ngày rồi, Tĩnh Trinh cũng nên làm bữa tiệc gặp mặt mọi người đi."

Khinh Nhan lập tức khiêm nhường tạ lỗi, nói mình thân thể vẫn không tốt lắm, cho nên không có đi thỉnh an trưởng bối.

Vương Thái phi tựa hồ không quá để ý cái này, lơ đễnh cười cười, lại nhè nhẹ vỗ tay của nàng, nói: "Không cần gấp gáp. Trong lòng các ngươi nghĩ cái gì, ta làm sao không biết? Chỉ là… Hắn nghĩ nhiều…"

Bọn họ đều nghĩ sai sao? Khinh Nhan kinh ngạc. Nàng biết vị Vương Thái phi này lúc còn trẻ cũng không phải là hạng người nương tay nhân từ!

Vương Thái phi hiểu rõ cười cười, đối với quá khứ mình đã làm chuyện tình gì, không có nửa phần không được tự nhiên, cũng có thể xem là không có nửa phần hối hận."Đối với một mẫu thân mà nói, quan trọng nhất đừng quá mức nuông chiều nhi nữ. Hôm nay ta còn dư lại hai nữ nhi rồi… Thành Nhi tuy là vì ngươi mà không chịu cưới Úc Hinh, ta còn nên đa tạ hắn. . . . . ."

"Đều là người một nhà, cần gì nói cảm ơn? Cô yên tâm, Cảnh Hãn thừa nhận Úc Hinh là muội muội, nàng vĩnh viễn là Trung Châu Quận chúa tôn quý nhất." Khinh Nhan loáng thoáng hiểu. Nhưng là, chẳng lẽ Dụ Dương vương phi trước, Ý Hinh Quận chúa Tiêu Lan không phải là nữ nhi của nàng sao?

Vương Thái phi cười, vỗ tay Khinh Nhan nói: "Đúng vậy a, chúng ta vốn là đều là người một nhà a… Thành Nhi những năm này thường tới vương phủ, mọi người đều quen biết. Ngươi lần đầu tiên tới, cũng nên cùng mọi người làm quen một chút, thường nói chuyện chơi đùa, ngày cũng trôi qua vui vẻ đúng không? Thành Nhi bận rộn chính vụ, đem chuyện như vậy quên mất, như thế này, ta nói Tĩnh Trinh một chút, để cho nàng mau sớm an bài."

Khinh Nhan trong lòng cũng không hy vọng cùng những nữ nhân khác của vương phủ có giao thiệp, thế nhưng lúc này không tiện nhiều lời, không thể làm gì khác hơn là lại cười nói: "Đa tạ cô quan tâm…" Rồi sau đó nàng lại không nhịn được nghĩ, chẳng lẽ tin tức Dụ Dương Vương phi tham chánh còn không có truyền ra sao? Sao họ thật giống như là một chút cũng không biết? Nàng lại không hiểu đây chính là sự khác biệt giữa Trung Châu và Dụ Dương, tại Trung Châu, Nghệ An Vương có quyền uy tuyệt đối, Tiêu Dật Phi không cho phép hạ thần cùng người nhà bàn luận triều chánh, mà Dụ Dương Vương phi tham chánh đã thuộc về phạm vi chính vụ, cho nên chuyện này chỉ có quan viên tham gia nghị vụ biết, thân nhân thần tử cùng dân gian cũng là không có nửa điểm tin tức.

Đang lúc này, mơ hồ nghe được một tiếng: "Vương phi!"

Mọi người xoay người, chỉ thấy một người thị vệ xa xa chạy qua bên này đã tới.

Khinh Nhan thấy rõ là Lâm Khinh Vân, trong lòng rất là kinh ngạc. Chẳng lẽ đã xảy ra chuyện gì?

Lâm Khinh Vân bước nhanh chạy tới, cũng không biết rõ những người xung quanh là ai, dứt khoát khẽ cúi người chào, nói: "Tham kiến vương phi, Quận chúa!" Sau đó liền nhìn Dịch Khinh Nhan, đưa lên một ống trúc nhỏ, phía trên lấy sáp ém miệng, in hình một ngọn lửa rất đặc biệt.

Khinh Nhan vừa nhìn, thần sắc đại biến, cũng không quản cái khác, nhận lấy đi về phía trước hai bước, tránh xa mọi người, mở ống trúc, tay lấy ra mảnh vải trắng tràn ngập chữ.

Nhìn xong, nàng nhanh chóng xoay người, đối với Lâm Khinh Vân nói: "Đi xem một chút Vương gia bên kia đã xử lý chuyện gấp xong chưa, nếu như còn ở đó thì hãy chờ hắn một chút, nếu đã về Phi Vũ Các hãy nói hắn lập tức đi Phi Phượng Lâu.”

Lâm Khinh Vân gật đầu, xoay người rời đi.

Vương Thái phi cùng hai vị Quận chúa thấy sửng sốt, trong lòng nghi ngờ lẫn không vui. Làm chủ tử dáng vẻ lớn một chút thì cũng thôi đi, hôm nay các nàng ở dưới mái hiên, cũng không khỏi không cúi đầu, nhưng làm sao cả nô tài cũng không hiểu lễ nghĩa như vậy?

Khinh Nhan xoay người, đối với vương Thái phi nói: "Cô, Dụ Dương có quân tình khẩn cấp, vãn bối trước hết cáo từ. Về sau rỗi rãnh lại đi thỉnh an ngài!" Rồi sau đó lại vài ba lời cáo từ cùng hai vị Quận chúa, mang theo Chu Tử Ngọc nhanh chóng rời đi, đem Bích Ngọc cùng Đàn Ngọc để lại phía sau.

Vương Thái phi gọi hai thị nữ Bích Ngọc cùng Đàn Ngọc lại, rất nhanh liền cởi ra nghi ngờ trong lòng. Vị vương phi này thế nhưng lại tham chánh! Thường ngày từ trước đến giờ cùng Dụ Dương Vương bình đẳng cùng ăn cùng ngồi không nói, còn cùng nhau đến Phi Phượng Lâu xử lý chính vụ! Nàng đến tột cùng muốn làm cái gì? Gia môn Dịch thị hiện nay đang nắm giữ trọng binh của Dụ Dương, Dụ Dương Vương tại sao có thể để cho nữ nhi Dịch gia tham chánh?

Vương Thái phi gọi hai thị nữ Bích Ngọc cùng Đàn Ngọc lại, rất nhanh liền bỏ ra nghi ngờ trong lòng. Vị Vương phi này thế nhưng lại tham chánh! Thường ngày từ trước đến giờ cùng Dụ Dương Vương bình đẳng cùng ăn cùng ngồi không nói, còn cùng nhau đến Phi Phượng Lâu xử lý chính vụ! Nàng đến tột cùng muốn làm cái gì? Gia môn Dịch thị hiện nay đang nắm giữ trọng binh của Dụ Dương, Dụ Dương Vương tại sao có thể để cho nữ nhi Dịch gia tham chánh?

Nghĩ tới đây, người chưa bao giờ hỏi tới chính vụ, Vương Thái Phi, cũng không nhịn được có chút lo lắng.

Đi qua một cái cua quẹo, Chu Tử Ngọc nhỏ giọng nói: "Vương phi, cứ như vậy đem Đàn Ngọc và Bích Ngọc lưu lại ổn chứ?"

Khinh Nhan cười lạnh một tiếng: "Có cái gì không tốt? Không cần chúng ta động thủ, Tiêu Nguyên sẽ xử trí họ!" Mặc dù nàng chưa bao giờ chủ động hại người, nhưng cũng không để mặc cho người khác khi dễ! Mặc dù nàng trẻ tuổi, lại là nữ nhân, nhưng giết người cũng không ít. Những người đó nếu cho là nàng thiện lương đến mức có thể bao dung âm mưu hãm hại người của mình coi như là sai lầm rồi! Nàng đối với người từ trước đến giờ là người kính ta một thước, ta kính người một trượng; về phần cùng mình đối nghịch , nàng từ trước đến giờ ăn miếng trả miếng tuyệt không nương tay!

Còn chưa ra khỏi vườn hoa, Nguyên Tĩnh Vũ đã tìm tới.

Khinh Nhan nghênh đón, hỏi: "Sao chưa gì đã tới? Thấy Khinh Vân sao rồi?"

"Khinh Vân? Hắn có chuyện tìm ta?" Nguyên Tĩnh Vũ ngẩn ra, rồi phản ứng rất nhanh, đưa ra miếng lụa trắng tràn ngập chữ.

Khinh Nhan cười một tiếng, cũng đem mảnh vải trắng mình mới vừa rồi nhận được đưa tới.

Hai người liếc qua mảnh vải trắng của mình, nhìn nhau cười một tiếng, nhưng ngay sau đó mặt mày trầm lặng.

Khinh Nhan suy đoán hỏi: "Chàng tính trở về một chuyến sao? Nhưng là nghi thức nhường ngôi sắp diễn ra rồi."

"Nàng cảm thấy thế nào?" Nguyên Tĩnh Vũ chợt cười.

"Thiếp xem không cần thiết." Khinh Nhan rất khẳng định nói, "Chuyện Hà Tây vương quả thật phải xử lý, nhưng nhất thời không vội. Chờ chàng chính thức kế vị, Trung Châu cùng Dụ Dương hoàn toàn kết hợp một nhà, trở về dọn dẹp hắn cũng không muộn!"

Nguyên Tĩnh Vũ trên mặt nụ cười nhàn nhạt, trong mắt có chút vẻ thận trọng. Hắn nói: "Khinh Nhan, nàng còn không quá rõ Hà Tây vương này. Hắn làm những động tác này, có thể thật, cũng có thể giả. Nếu ta quá sơ ý, hắn có thể tới thật. Nếu ta trở về, trọng binh đề phòng, hắn nhất định sẽ phái sứ giả tới hòa đàm. Vô luận thế nào, hắn luôn luôn muốn cho ta chút phiền toái."

Khinh Nhan gật gật đầu mà nói: "Ý tứ bên trong thiếp hiểu, nhưng là thiếp tin tưởng Nhị thúc có thể bảo vệ phòng tuyến Tây Bắc."

Nguyên Tĩnh Vũ khoát vai của nàng từ từ đi trở về, trầm mặc một hồi mới nói: "Không phải là ta không tin Dịch tướng quân, mà là Hà Tây vương người này thực sự quá quỷ dị, còn nhớ rõ trước kia ta đã nói với nàng hắn ở Lương Châu đã nói với ta cái gì chứ?"

Khinh Nhan gật đầu, nàng hiểu Nguyên Tĩnh Vũ lo lắng, nhưng là… “Chẳng lẽ chàng đã có tính toán?"

Nguyên Tĩnh Vũ cười nhạt, hơi chần chờ một chút nói: "Trong lòng ta ngược lại có một chủ ý, chỉ là dùng thúc thúc của nàng chưa chắc thích hợp."

Khinh Nhan nghi ngờ nhìn hắn.

"Chúng ta cần bây giờ là thời gian." Hắn nói.

Khinh Nhan chợt hiểu ra, gật gật đầu mà nói: "Đây là một biện pháp khó khăn, quan lại tại Trung Châu không biết tùy cơ ứng biến không phải là người thích hợp, nhưng Nhị thúc hắn vốn là danh tướng đương thời, trên chiến trường chỉ sợ chưa chắc hoàn toàn nghe lệnh."

Nguyên Tĩnh Vũ tán thưởng nhìn nàng, nhẹ nhàng một tiếng thở dài: "Ý định của ta là phái đặc sứ, chỉ là chần chừ trong việc tuyển lựa người.”

Khinh Nhan gật đầu. Chuyện này quả thật không phải quan lại bình thường có thể làm được, người này vừa phải đối với Dụ Dương vương hoàn toàn chân thành cùng tin tưởng, lại phải có thể chân chánh ngăn được uy danh Dịch tướng quân lan xa, đánh tan chúng thần Dụ Dương, trừ cha nàng, chỉ sợ tìm không ra người thứ hai. Nhưng là, phụ thân tại sao có thể rời đi Nam Phương phòng tuyến? Hơn nữa, phụ thân cùng Nhị thúc quan hệ cũng không tốt. . . . . .

"Nghe nói nàng cùng thúc phụ quan hệ không tệ, lời của nàng hắn sẽ nghe sao?" Nguyên Tĩnh Vũ quẹo một khúc quanh chợt hỏi.

Khinh Nhan nhìn hắn một cái nói: "Nếu như lời của chàng hắn cũng có thể không thèm để ý, lời của thiếp có thể có tác dụng gì? Thúc phụ mặc dù thương thiếp, nhưng chỉ là tình cảm gia đình, hắn từ trước đến giờ công và tư rõ ràng… Chỉ là nếu chàng hạ vương lệnh, thiếp lại viết phong thư lấy tình để cảm động, có lẽ khả dụng…"

Nguyên Tĩnh Vũ gật đầu một cái, mang theo vài phần bất đắc dĩ nói: "Cũng đành phải như thế."

Khinh Nhan có chút trầm mặc, Nguyên Tĩnh Vũ chỉ nghĩ nàng lo lắng tình thế khẩn trương trước mắt, liên tiếp an ủi nàng không phải lo lắng, nhưng không biết là trong lòng nàng nghĩ đến thúc phụ tại phòng tuyến Tây Bắc phía xa. Ở trong gia tộc, nàng cùng thúc phụ tình cảm là tốt nhất. Nguyên Tĩnh Vũ tựa hồ biết một chút, nhưng hắn nhất định không nghĩ tới, thúc phụ đã âm thầm ủng hộ nàng nhiều năm rồi. Nàng cái gì cũng có thể nói cho hắn biết, duy chỉ có chuyện này đúng là vạn vạn không thể để cho hắn biết .

Ngày thứ hai, Nguyên Tĩnh Trinh tới Phi Vũ Các bái phỏng Dụ Dương Vương phi, thương nghị chờ Giản vương phi đến rồi mới thiết gia yến náo nhiệt, sau đó lại uyển chuyển bày tỏ lòng biết ơn, cảm tạ Dịch Khinh Nhan ổn định bệnh tình Tiêu Dật Phi.

Khinh Nhan không phải người nhỏ mọn, cũng không quản nàng là thật lòng hay là giả dối, ít nhất ngoài mặt là hai người bỏ qua hiềm khích.

Bệnh tình Tiêu Dật Phi trong khoảng thời gian này hơi có chuyển biến tốt, trên căn bản ngày kế là lần đầu tỉnh táo, ăn uống cùng uống thuốc cũng thuận lợi hơn so với trước kia, Dịch Khinh Nhan mỗi lần cũng sẽ qua nhìn một chút, nhưng rất nhanh liền rời đi. Ngược lại Nguyên Tĩnh Vũ bị hắn trì hoãn đến thiếu thời gian, phần lớn quân chánh đều là do Khinh Nhan xử lý.

Khinh Nhan hiểu rõ, hắn cũng là có ý như vậy, vì vậy làm việc càng thản nhiên, sự vụ trọng đại tất cả đều lưu lại cùng hắn thương lượng thảo luận sau do hắn quyết định.

Đối với việc này, Nguyên Tĩnh Vũ tựa hồ rất hài lòng. Kiêu ngạo, vui mừng, thỏa mãn, nàng làm cho hắn dù là quân vương hay trượng phu đều hài lòng tất cả, hắn càng cảm thấy nàng là tánh mạng của mình, không thể thiếu một phần.

Ngày mùng chín tháng tư xảy ra chuyện khiến mọi người kinh ngạc, bọn họ nhận được biên cảnh cấp báo, nói Hà Tây vương cùng Hà Gian Vương thế nhưng đồng thời hành động, muốn tự mình đến Vinh Dương tham gia nghi thức nhường ngôi Nghệ An vương. Phó tướng biên cảnh đã tự mình suất binh bảo vệ hai vị khách quý, đoán chừng có thể ngày mười sáu tháng tư hội ngộ trước Vinh Dương.

Về sau, Nam Vương, Giang Việt vương cũng phái sứ thần đưa tới quà tặng, chỉ là cũng vẫn còn ở trên đường. Chỉ có Đông Bắc Yến vương vẫn còn náo động ở bên trong, mặc dù Tam vương tử đã kế vị, nhưng thì ra là thế tử, cũng chính là Đại vương tử, mang theo thế lực ủng hộ mình đoạt vài toà thành trì phía Bắc, trước mắt đang cùng tân vương giằng co. Nhưng hai người cũng ở trong giang hồ ban bố lệnh ám sát, treo giải thưởng mười vạn hoàng kim mua đầu Dụ Dương vương Nguyên Tĩnh Vũ.

Đối với lần này, Nguyên Tĩnh Vũ cũng thông qua Thanh Dương phái chiêu mộ võ lâm hảo thủ, rồi lại lệnh đem tất cả võ lâm nhân sĩ hưởng ứng triệu tập sắp xếp tại Tật Phong doanh, ở Cẩm Châu tiếp nhận huấn luyện, không đảm đương nhiệm vụ thân vệ Dụ Dương vương, cũng không tiếp xúc với các đội quân khác, khiến những người có dụng ý thất vọng, rối rít rời đi, cuối cùng lưu lại phần lớn những người có thể tin.

Nguyên Tĩnh Vũ phái Lâm Khinh Vân qua làm trại trưởng Tật Phong doanh, lại từ dịch Minh Thần điều một thủ hạ đắc lực đảm đương trại phó, cùng Lâm Khinh Vân cùng nhau hợp nhất, đội này nhân số không nhiều, tương đối anh dũng thiện chiến có thể là đội ngũ tiềm lực.

Khinh Nhan hiểu những tướng này sau này là quân tiên phong chinh chiến thiên hạ.

"Đội quân này, sau này liền giao cho Ngạn Phi đi!" Khinh Nhan nói.

Nguyên Tĩnh Vũ suy nghĩ một chút, hỏi: "Khinh Nhan, về sau, nàng thật muốn đi theo ta cùng nhau xuất chinh sao?"

" Chàng không phải muốn cho thiếp đi cùng sao?" Khinh Nhan nhíu mày nhìn hắn.

"Ta rất mâu thuẫn." Nguyên Tĩnh Vũ nhìn nàng mắt thở dài nói, "Hành quân đánh giặc rất vất vả, nhưng là, ta lại không bỏ được cùng nàng tách ra …" Hôm nay hai người đang ngọt ngào vô cùng, chỉ cần suy nghĩ một chút không có nàng ở bên cạnh một ngày hắn cũng có chút không chịu nổi.

Khinh Nhan cầm tay của hắn, mang theo vài phần ngượng ngùng, mấy phần thâm tình nhìn hắn, nói: " Thiếp thuở nhỏ phiêu bạc giang hồ, cũng không phải là không có ở trong quân doanh, chàng không phải lo lắng. Hơn nữa… thiếp cũng không muốn tách với chàng ra…"

Nguyên Tĩnh Vũ không kìm được ôm nàng thật chặt, một khắc kia, tim của hắn mềm mại hạnh phúc giống như không thể buông tay.

Tân hôn ngọt ngào, hai linh hồn tri kỷ, bầu bạn cùng nhau cầm tay đi về phía trước … Nguyên Tĩnh Vũ thiếu chút nữa sinh ra một loại ảo giác, dường như bầu trời trong một khắc kia hoàn toàn dừng lại, bọn họ cứ như vậy ôm cho đến Thiên Hoang Địa Lão…


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.