Đừng Gọi Là Chú Nữa Vì ... Anh Yêu Em

Chương 4: Chương 4: Đám cưới




Từ lúc chính thức gặp mặt đến ngày cưới chỉ cách nhau có một tuần thế nên gia đình hai nhà huy động lực lượng người làm chuẩn bị đám cưới còn nó và anh thì chỉ việc lê xác đi thử đồ cưới cũng mệt lắm rồi.

Đưa nó đến tiệm váy cưới SUNSHINE, anh tài xế ra về. nó lững thững bước vào thấy anh đã tới đang thử bộ vest màu đen rất lịch lãm. Nó không phủ nhận lúc nhìn kĩ thì anh cũng đẹp trai phết ( chỉ đẹp trai thôi á, mấy cô nhân viên mắt ai cũng chỉ thấy hai trái tim đỏ chói). Thấy cô bước vào anh cau mày: “ cô muộn 5 phút rồi đấy”.

- “ Tại cháu kẹt xe chứ. hứ”- cô đáp

- từ giờ đến lúc cưới cô bỏ ngay cái kiểu chú cháu đi nhé. Khi được ở riêng gọi thế nào cũng được chứ giờ mà gọi chú cháu thì hỏng hết cả kế hoạch à?- anh bực bội sửa cách xưng hô của nó.

- Tại tôi chưa từng gọi ai là anh nên không quen. Không gọi chú thì gọi là gì- nó hỏi lại

- Gọi anh xưng em- anh đáp. Mà tôi đâu có già mà từ hồi gặp nhau cô toàn gọi là chú vậy?

- Chú hơn cháu cả 1 giáp đấy ÔNG CHÚ GIÀ ạ- nó nhấn mạnh ông chú già.

- Lại chú

- …… nó im lặng

- Vào thử váy cưới đi- anh ra lệnh.

Nó vừa vào vừa lẩm bẩm. đồ chết dẫm, tôi nhất định sẽ xử lí anh. Cũng may chỉ là vợ chồng hờ chứ nếu không….- nó không dám nghĩ tiếp.

Thực ra hôm trước nó với anh có gặp nhau nói chuyện. giờ hai người chỉ kết hôn theo lời hứa của hai nhà, đợi một thời gian họ sẽ tìm cách li hôn. Vậy nên tiện thể hai người kí 1 bản hợp đồng hôn nhân gồm 10 điều, mỗi bên 5 điều. 4 điều khoản đầu tiên của hai người giống hệt nhau nhưng họ đều âm ưu bỏ lại 1 điều khoản cuối cùng không viết không biết để làm gì.

Điểu 1: chú/ cô không được đụng vào người của đối phương nếu không được cho phép, trừ những trường hợp bất đắc dĩ

Điều 2: không được quá thân mật với người khác giới trước mặt đối phương và gia đình

Điều 3: tự do thoải mái yêu đương cá nhân nhưng không được xuất hiện trước mặt người khác

Điều 4: trước mặt người nhà phải thân mật tình cảm

Điều 5: từ từ rồi tính tiếp

Đang mải hồi tưởng về bản hợp đồng hôn nhân không lợi nhuận kia thì nhân viên bảo cô dâu đã xong. Nhìn thấy nó anh đã mất vài giây đứng hình. Dù ghét nó lắm nhưng phải công nhận trông nó xinh thật.Chiếc váy trễ vai lộ ra làn da trắng hồng mịn màng của nó. Đuôi váy xòe rộng đường trang trí các họa tiết ren nổi làm tăng thêm vẻ kiêu kì của nó. Khuôn mặt trang điểm nhẹ nhàng thật tự nhiên. Trông nó cứ như búp bê ấy thật đáng yêu. Nhưng anh nghĩ phải trêu ngươi nó mới nên cất giọng: “ cô mặc bộ này trông cứ như trẻ con ấy thay bộ khác xem sao” nó vào thay bộ khác, anh hết chê diêm dúa, màu sắc lòe loẹt lại chê bó quá,hơi ngắn… cho đến khi thử hết cả 150 bộ váy cưới trông cô phờ phạc thì anh tươi cười bảo “ hình như bộ ban đầu hợp với cô nhất đó”.

Chú đang hành hạ tôi đúng không?- trong cơn tức giận nó chỉ tay mắng- chú cứ liệu đấy. nói xong nó tức giận thay đồ rồi ra về để cho anh đứng đấy cười 1 mình như điên dại vì trả thù được mấy lần trước.

Hôm nay tại đại sảnh khách sạn KING AND QUEEN hôn lễ của anh và nó diễn ra. Đám cưới xa hoa bậc nhất châu á với sự tham gia của những gương mặt thân quen trên thương trường và những ông tai to mặt lớn ở chính trường. giữa lễ đường, chú rể mặt lạnh lùng đợi giờ làm lễ còn phía dưới bao co nàng tan nát vì một người đàn ông hoàn hảo đã không bao giờ có cơ họi là của họ nữa rồi. Tiếng nhạc cất lên, 1 nàng công chúa diện váy trắng theo cha bước chân vào lễ đường. Cha cô dâu ngậm ngùi đưa tay cô cho chàng hoàng tử dặn chàng chăm sóc cô giúp mình. Cô dâu mỉm cười hạnh phúc còm chú rể nhăn nhó hứa với cha ( tại sao chú rể nhăn nhó ư, tại chú bị cô dâu véo tay từ nãy đền giờ chứ sao).

Tiếng linh mục cất lên.

Thiên lâm con có đồng ý lấy ngọc bảo làm vợ. Dù cho sau này có ốm đau bệnh tật, giàu có hay nghèo nàn cũng luôn yêu thương giúp đỡ chia sẻ lẫn nhau( mình khong nhớ rõ câu này nốt)

Con đồng ý- anh đáp

Ngọc bảo con có đồng ý thiên lâm bảo làm chồng. Dù cho sau này có ốm đau bệnh tật, giàu có hay nghèo nàn cũng luôn yêu thương giúp đỡ chia sẻ lẫn nhau

Con đồng ý- nó đáp

Từ giờ trở đi hai con chính thức là vợ chồng- vị linh mục tuyên bố. chú rể có thể hôn cô dâu.

Hôn đi! Hôn đi!- mọi người ở dưới đồng thanh khiến hai người đỏ mặt

Anh cúi sát vào mặt nó làm đặt lên khóe môi nó 1 nụ hôn nhẹ rồi thì thầm “ chỉ là diễn kịch thôi”.nhưng chỉ thế thôi cũng đủ làm cho tim nó đập loạn xạ, còn mặt mũi thì đỏ bừng như vừa uống rượu.

Cuối cùng hôn lễ cũng kết thúc. Mọi người ra về còn anh và cô phải ở lại khách sạn đêm nay theo chỉ thỉ của hai nhà. Trước khi ra về, hai bà mẹ của nó kéo nó ra góc rồi cầm tay an ủi “ tối nay con chịu khổ rồi” làm nó ngu ngơ chẳng hiểu gì.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.