Dùng Hết Đời Để Yêu

Chương 71: Chương 71: Hoa nở trên biển




Lê Mỹ Nhàn thất hồn lạc phách té ngã bổ nhào mà rời khỏi hội sở. . . . . .

Lâm Miểu nhìn thấy bóng lưng Lê Mỹ Nhàn rời đi, cười hì hì: “Gió thổi hiu hiu này nước sông lạnh, người đẹp vừa đi này không quay lại.”

Mọi người: “. . . . . . . . .”

Giang Tu Nhân ngồi ở bên người Lâm Miểu, nhìn nhìn Lâm Miểu, lại nhìn nhìn Cù Hà, cười xấu xa một hồi. Da đầu của Cù Hà run lên một trận: “Giang đại, anh cười xấu xa tôi liền sợ hãi, tôi hôm nay tuyệt đối không tiếp nhận lời của anh.”

Giang Tu Nhân cười xấu xa mà chỉ vào ‘E chén’ của Cù Hà: “Cù Hà, hỏi cô một vấn đề, người đàn ông cùng cô gái đều có bộ ngực, bộ ngực của cô gái là vì cho đời sau ăn, vậy bộ ngực của đàn ông là dùng để làm gì?”

Lâm Miểu cùng Cù Hà hai mặt nhìn nhau, đồng chí Cù Hà hiếu kỳ vẫn là nhịn không được: “Người đàn ông ván mộc khó nhìn quá?”

Lâm Miểu rất đồng tình với Cù Hà, tuy cô cũng không biết đáp án, nhưng cô có thể nhịn được.

Quả nhiên.

Giang Tu Nhân cười ha ha: “Vì để phân biệt người đàn ông ở đối diện nha! Hai cái đại ngu ngốc! Đương nhiên, không phải mọi người đều có thể ngay thẳng giống như Cù Hà mà phân chia tốt như vậy, đây là chuyện thực bình thường.”

Cù Hà: “. . . . . . . . .”

Cù Hà thương cảm nhìn Lâm Miểu: “Miểu Miểu, làm bạn tốt của cô, tôi thật sự rất thông cảm với cô, lại có thể cùng với người như ác ma và yêu nghiệt này sống cả đời, cũng đủ làm khó cô rồi.”

Giang Tu Nhân: “. . . . . . . . . . .”

Lâm Miểu: “Uy, Cù Hà, cô là khen tôi, hay là tổn hại tôi?”

Cù Hà trợn to hai mắt: “Đương nhiên là khen cô!”

Ba người cười to.

Lâm Miểu nhìn Giang Tu Nhân ở bên cạnh, anh thật là rất tuấn tú. Tuy cùng anh sinh sống đã một năm, Lâm Miểu vẫn cảm thấy mỗi ngày đều rất mới lạ, Giang Tu Nhân hoàn toàn có thể mang đến khoái hoạt cho mình. Anh là một người mà mỗi người đều hi vọng có thể tháo xuống lại như thế nào cũng không gặp được ánh sao sáng, mà mình chính là ở tại trên người của những vì sao. Mình ở chỗ cao quan sát ánh mắt của các cô gái ngưỡng mộ, tôi có được vật mà người khác hi vọng có được, loại cảm giác này thật sự là rất tuyệt.

Lâm Miểu khí định thần nhàn (bình tĩnh) ngồi trên xe hơi của Giang Tu Nhân, chiếc xe mới này là của Lục Phong đưa cho lâm miểu, công ty BC mới ra một loại xe thể thao hai cửa màu lam cho nữ, ở trong nước còn chưa có tiếp nhận đơn đặt hàng. Lâm Miểu cơ bản không lái chiếc xe này, đều là Giang Tu Nhân lái.

Lê Mỹ Nhàn nắm chặt tay lái, nhìn thấy Giang Tu Nhân và Lâm Miểu từ đáy lòng phát ra biểu lộ vui sướng, ý nghĩ mãnh liệt xuất hiện trong đầu của cô là có đồng quy vu tận (cùng nhau chết). Tất cả tuổi thanh xuân của cô đều hiến dâng cho Giang Tu Nhân, không! Là tập đoàn Trường Giang và Hoàng Hà! Lê Mỹ Nhàn cô chính là đầy tớ của tập đoàn Trường Giang và Hoàng Hà! Kể cả Giang Tu Văn cũng lợi dụng cô, lợi dụng cô yêu Giang Tu Nhân mà điều khiển mình. Mình chính là một kẻ đáng thương bị hai anh em bọn họ lợi dụng!

Lâm Miểu cũng nhìn thấy Lê Mỹ Nhàn, cô gái này luôn luôn té ngã ở cùng một chỗ mà chưa từng nghĩ tới muốn đứng lên. Ánh mắt của cô thương hại cho Lê Mỹ Nhàn đau đớn, nhìn Giang Tu Nhân không thèm để ý chút nào mà lái xe đi, Lê Mỹ Nhàn tuyệt vọng mà nhắm mắt lại, lệ rơi đầy mặt. . . . . .

Sau bữa tối, hai người trở lại gian phòng của mình, Giang Nam cùng Quý Nhiên đã đi kinh thành. Lâm Miểu ngồi ở trước bàn trang điểm, nhìn thấy chính mình vừa mới thấy 《hoa nở trên biển》 một nửa, thích thú cười nói: “Ông xã, đối với việc này anh có ý kiến gì không?"

“Cách nhìn không có, cách làm cũng không phải thiếu.”

Lâm Miểu: “. . . . . . . . . . . . .”

Thời gian là vô tình, thần bí, chính là tinh thần của nó lại làm ngày làm đêm, là kèn báo động tái sinh cho chúng ta, chúng ta đang nhấp nhô ở trên đường đời hẳn là thời khắc để nghiêng tai mà lắng nghe.

Hôm nay là sinh nhật của Kế Lương, sáng sớm Lâm Miểu liền lái xe đến cửa nhà Kế Lương. Kế Lương đi ra, nhìn thấy Lâm Miểu cười mỉm ở trước xe, nhìn thấy anh, Lâm Miểu lập tức nhào vào trong ngực của Kế Lương: “Chú Kế, sinh nhật vui vẻ!” Lâm Miểu ngẩng đầu, nhìn Kế Lương, nước mắt tràn ngập. . . . . . Không nghĩ tới thế sự vô thường, giống như chính mình ngày hôm qua còn chơi xấu làm nũng trong ngực Kế Lương, hôm nay cũng đã gả làm vợ của người ta.

Lâm Miểu vuốt ve khuôn mặt sạch sẽ của Kế Lương vừa mới cạo râu, ánh mắt sâu rộng của anh vĩnh viễn đều có thể tác động đến trái tim của Lâm Miểu. . . . . . Đây là người đàn ông mà cô yêu 10 năm. . . . . . Đây là tánh mạng của cô từng trải qua. . . . . .

Kế Lương thật sự không nghĩ tới Lâm Miểu còn có thể nghĩ đến sinh nhật của mình, chính anh cũng quên. Anh ôm chằm Lâm Miểu, nhẹ nhàng lau nước mắt cho Lâm Miểu: “Đứa ngốc nhỏ của tôi, em hạnh phúc chính là tôi hạnh phúc. . . . . .”

Lâm Miểu nghẹn ngào: “Chú Kế, kiếp sau, đến lượt em chờ anh. . . . . .”

“Không, Miểu Miểu, Miểu Miểu của tôi, em cũng biết, tôi không nỡ. . . . . . Như vậy cũng rất tốt, anh ta thật sự rất yêu em, Miểu Miểu, tôi tin tưởng anh ta. . . . . . Nhất định có thể cho em hạnh phúc lớn nhất! Tôi. . . . . . Cảm kích anh ta. . . . . .”

“Chú Kế. . . . . .” Lâm Miểu ngoại trừ ôm chặt lấy Kế Lương thì cô cũng không biết nên biểu đạt tâm tình của cô giờ phút này như thế nào.

Lâm Miểu tự mình đeo đồng hồ Rolex cho Kế Lương, cô cố ý vì Kế Lương mà đặt làm ở Thụy Sĩ, cô nói với Kế Lương: “Chú Kế, đây là đồng hồ khắc tôi cố ý đặt làm sinh nhật cho chú. . . . . . Hi vọng. . . . . . Vĩnh viễn không ngừng . . . . .”

“Miểu Miểu. . . . . .”

“Chú Kế. . . . . .”

Lâm Miểu nhìn Kế Lương, tham lam mà ham muốn hưởng thụ lấy ấm áp của Kế Lương, ấn tượng của mối tình đầu chính là một bài thơ không âm thanh, nhưng từ sau khi chúng ta lớn lên, thơ ca luyến ái rốt cuộc có thanh âm, nhưng không có hình ảnh. . . . . .

Tại nhà hàng, Lâm Miểu vừa nghe được hương vị của canh gà thì chỉ kịp nhổ một bãi nước miếng liền té xỉu, Kế Lương quá sợ hãi, vội vàng đem Lâm Miểu đưa đến bệnh viện, bác sĩ nói cho anh biết Lâm Miểu mang thai thì anh mới nghĩ đến phải báo cho Giang Tu Nhân: “Giang đại, xin chào, tôi là Kế Lương.”

“A, Kế tổng, Miểu Miểu không phải ở một chỗ sao với anh? Cô ấy bảo hôm nay là sinh nhật của anh.”

“Đúng vậy, hiện tại chúng tôi ở bệnh viện. . . . . .”

Không đợi Kế Lương nói xong, Giang Tu Nhân nhảy dựng lên: “Cái gì? Bệnh viện? Miểu Miểu làm sao vậy?”

Kế Lương nở nụ cười: “Anh không cần quá kích động, là chuyện tốt, chúc mừng anh, Giang đại, Miểu Miểu mang thai. . . . . .”

Giang Nam cùng Quý Nhiên nhìn thấy con trai nhỏ trong nháy mắt đã cắt điện, đều sợ hãi. Tức thì nghe được Giang Tu Nhân lầm bầm nói với Quý Nhiên: “Mẹ mẹ, Miểu Miểu mang thai, vừa rồi té xỉu ở bệnh viện. . . . . .”

“Cái gì?” Người một nhà đều đứng dậy, vội vàng đến bệnh viện. Đến bệnh viện, Lâm Trí cùng Hoàng Dĩnh cũng đã đến, nhìn thấy hai vợ chồng Lâm Trí biểu lộ như trút được gánh nặng, mọi người của Giang gia cũng hiểu được, người một nhà của Lâm Trí vì chuyện Lâm Miểu mang thai xem ra đều rất để ý.

Giang Tu Nhân xông lên, ôm chặt mẹ vợ của mình: “Mẹ mẹ, chúc mừng mẹ được làm bà ngoại.” Hoàng Dĩnh cao hứng mà vỗ vỗ bả vai con rể: “A Nhân, đứa nhỏ ngoan.”

Giang Tu Nhân lúc này mới đến trước giường của Lâm Miểu, giống như một người tìm được của cải ngoài ý muốn không biết nên phản ứng như thế nào, anh dùng sức mà xoa xoa hai tay của mình, trở nên ngại ngùng, mặt đỏ hồng, nhìn Lâm Miểu, mọi người đều dở khóc dở cười.

Lâm Miểu vẫy tay, để cho Giang Tu Nhân tới, cô hiểu được, hiện tại Giang Tu Nhân cần nhất chính là xác định cái hạnh phúc này là sự thật, không phải tưởng tượng của anh. Cô chậm rãi ngồi dậy, mọi người sợ hãi, Quý Nhiên vội vàng nói: “Mau nằm xuống, không phải đùa.”

Lâm Miểu cười nói: “Mẹ mẹ, bác sĩ nói con rất khỏe mạnh, con rất khỏe, Bảo Bảo cũng rất tốt. Té xỉu đại khái là do con không ngửi được hương vị của gà. . . . . .” Lâm Miểu còn chưa nói xong, phản xạ có điều kiện liền lập tức lại phun ra. . . . . . khuôn mặt tuấn tú của Giang Tu Nhân trắng bệch mà vô lực tựa ở trên tường, rất có xu thế muốn té xỉu.

Kế Lương cũng có chút thông cảm với anh, liền vỗ vỗ bả vai Giang Tu Nhân: “Giang đại, trấn tĩnh một chút, vợ anh chỉ là nôn nghén. Bác sĩ nói, sau này đừng cho cô ấy nhớ tới cái này là được, qua một thời gian ngắn thì tốt rồi.”

Một lát sau, Giang Tu Nhân run rẩy lấy điện thoại ra: “Vĩnh Hạo, cậu mang thai. . . . . . Không phải. . . . . . Tôi mang thai. . . . . . Không. . . . . .”

Mọi người: “. . . . . . . . . . . . . . . . . .”

Chu Vĩnh Hạo không cho Giang Tu Nhân có cơ hội nói năng lộn xộn một lần nữa, anh lập tức nói ra: “Tôi biết rõ, Miểu Miểu mang thai. Cậu đem điện thoại đưa cho Miểu Miểu.”

Lúc bác sĩ chủ nhiệm khoa phụ sản chính xác nói vợ của con trai nhỏ của Giang Nam ông là Lâm Miểu so với những phụ nữ có thai mặt mũi tràn đầy xanh xao ở bên ngoài kia thì rất khỏe mạnh nên Lâm Miểu có thể về nhà. Người một nhà ngồi ở trên ghế sa lon, nhìn Giang Tu Nhân giống như đánh máu gà châm [1] ở trong phòng khách rộng rãi đi tới tới lui lui, cách 2 phút liền tuyên bố một mệnh lệnh.

[1] đánh máu gà châm: là một phương pháp mà người TQ xưa, tin là có thể cường thân kiện thể, nhưng lại phản khoa học, và dẫn đến tác dụng xấu, cho nên đánh máu gà châm được dùng để chỉ những việc hay người, tự cho là đúng, nhưng trái logic.

“Miểu Miểu, em không thể làm việc nữa, em phải ở nhà nghỉ ngơi cho thật tốt.”

“Mẹ, hiện tại phải mời chị Nguyệt tới chăm sóc cho Miểu Miểu ngay lập tức.”

Tất cả mọi người ở Giang gia: “. . . . . . . . . . . .”

“Tiểu Hổ, vừa rồi bác sĩ nói, con từ nay về sau không được tùy tiện leo đến trên người của thím con, cái này rất nguy hiểm.” Tiểu Hổ: “Con chống án!” Giang Tu Nhân vung tay lên: “Chống án bác bỏ! Không được cãi lời! Nếu không cẩn thận cái mông của con!” Người Giang gia lại một hồi không nói gì.

“Miểu Miểu, chúng ta trong khoảng thời gian này sẽ ở dưới lầu, thang lầu cao quá rất nguy hiểm.” Lâm Miểu quyết định không hề để ý tới người ba chuẩn mực giống như đánh máu gà châm này, cô trực tiếp đứng lên, đi về hướng thang lầu chuẩn bị trở về gian phòng của mình.

Nhìn thấy Lâm Miểu cứ như vậy đứng lên, Giang Tu Nhân quá sợ hãi: “Bà xã, thời điểm em đứng dậy phải cẩn thận một chút! Không phải đùa!”

Lâm Miểu trợn mắt một cái: “Giang Tu Nhân, anh còn như vậy sẽ cho em áp lực rất lớn có biết không? Bác sĩ nói muốn em phải bảo trì tâm tình vui vẻ, đây là rất tốt cho tương lai của Bảo Bảo.”

Giang Tu Nhân lập tức câm miệng.

Hạng Nghê ‘xì’ cười ra tiếng: “Quả thật là vỏ quýt dày có móng tay nhọn.”

Lâm Miểu mang thai ngoại trừ Giang Tu Nhân ra thì những người khác không có biểu hiện chú ý quá lớn, Lâm Miểu mấy lần phàn nàn Giang Tu Nhân không cần tiếp tục thời kỳ đánh máu gà châm này thì Giang Tu Nhân nói ra: “Bà xã, kỳ thật ba mẹ cùng anh là giống nhau, bọn họ chỉ là làm bộ trấn định mà thôi.”

Lâm Miểu: “. . . . . . . . . . . . . . .”

Thành Thành đối với chuyện Lâm Miểu mang thai là cao hứng nhất, bởi vì cô được thăng cấp làm cô. Mỗi ngày cô đều hướng đại viện Tỉnh ủy mà chạy tới, thậm chí có rất nhiều người đều cho rằng Thành Thành và Giang gia có quan hệ với nhau. Thậm trí trong cục công an có người đang ở sau lưng nói ba nói bốn, nói Thành Thành đây là đang biến thành nịnh nọt Giang Nam cùng Quý Nhiên, nhưng Thành Thành cùng tất cả mọi người ở Giang gia không thèm để ý chút nào. Hiện tại tính cách của Thành thành người của Giang gia tương đối hiểu rõ, cô bé thẳng thắn lúc nào cũng sẽ có những luẩn quẩn này.

Lâm Miểu biết mình mang thai là chuyện lớn, cho nên đối với thái độ an bài một nữ cận vệ kiêm lái xe cho mình của Giang Tu Nhân thì vô cùng hợp tác. Vừa mới làm xong kiểm tra thai sản, Lâm Miểu từ khoa phụ sản đi ra, nhìn thấy Lao Giang Văn. Lâm Miểu ngừng lại, nữ cận vệ nhắm mắt theo đuôi cũng đứng ở bên cạnh Lâm Miểu. Giờ phút này Lao Giang Văn tiều tụy không chịu nổi, cô ấy đem mặt ném qua một bên. Lâm Miểu biết rõ Lao Giang Văn không muốn gặp lại cô, lập tức thu hồi ánh mắt của mình.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.