Đường Chuyên

Chương 63: Q.5 - Chương 63: Gai trong thịt




Vân Diệp đánh giá thấp thù hận của Đậu Yến Sơn với mình, năm nghìn quan sẽ khiến đám người bán mạng vì tiền điên cuồng, Trường An phồn hoa luôn có chỗ mặt trời không chiếu tới, đám vong mệnh đó hoạt động trong bóng tối đó.

Được hoàng đế ngầm cho phép, Trượng Tôn thị hạ lệnh Lưu Hiến cùng năm mươi thị vệ tinh nhuệ của hoàng gia ngầm bảo vệ Vân Diệp, mấy ngày qua sát thủ bị diệt trừ nhiều hơn xa mấy tên ngốc bị băt bề ngoài kia.

Khi Lưu Hiến dẫn đội hộ vệ tiếp tục tiến lên thì đầu Lão Giang từ trong bụi cỏ thò ra, vẫy tay, một lão hán lưng đeo đoản cung nhảy tử trên cây xuống, bĩu môi nói với Lão Giang:

- Giang đầu, thằng nhãi đó chính là người Bách Kỵ ti à? Sao làm việc bộp chộp vậy, khí thế không tệ, nhưng không có chút đầu óc nào? Nếu hai huynh đệ ta hạ độc thủ thì bọn chúng còn sống mà về sao, những hán tử năm xưa khiến người ta khiếp sợ đâu cả rồi? Hiện toàn là bọn nhãi nhép.

- Hầu gia tuổi trẻ chưa có kinh nghiệm, nên đám lão nhân chúng ta chính lúc này mới cần, chuyện giết người chưa cần làm bẩn tay hầu gia, hầu gia chỉ cần giúp trang hộ kiếm tiền là đủ. Còn về Bách kỵ ti, đám lão già đều đi hưởng phúc, hiện có vung nổi đao hay không còn chưa biết, phú quý là đao giết người, hôm nay là ngày lành thiếu phu nhân tiến môn, hai tay chúng ta bớt vấy máu, để tích âm đức cho hầu gia.

Người vô tri luôn vui vẻ, Vân Diệp đón Tân Nguyệt về nhà, thẩm thẩm, cô cô đứng trước đại môn nghênh tiếp, lão hán tuổi cao nhất trong trang nắm lấy dây cương ngựa, cao giọng hô:

- Tới nhà rồi.

Hai cái chăn chiên thêu hoa mẫu đơn phú quý trài trước xe, Tiểu Thu đỡ Tân Nguyệt dẫm lên cái chăn, đi một bước dừng một bước, phía sau có phụ trải chăn dưới chân Tân Nguyệt, ý tứ là: Từng bước bay cao, chân không dẫm bùn, không gặp xui xẻo.

Qua cửa lại phải bước qua yên ngựa, bồn lửa, phu thê bái xong thiên địa tổ tông, bái lão nãi nãi, dưới sự chứng kiến của lão nãi nãi cười tới sắp không thấy mắt đâu, phu thê giao bái xong, có hỉ nương cắt tóc hai người mỗi người một lọn, bện lại làm một, đặt trong hộp giao cho Tân Nguyệt, gọi là phu thê kết tóc, sau đó đưa Tân Nguyệt vào tân phòng.

Vân Diệp còn chưa kịp chạy đã bị Ngưu Kiến Hồ hung tợn bắt gọn, nhớ lại biểu hiện ác liệt của mình tại lễ thành hôn của hắn, chân Vân Diệp run lẩy bẩy.

May là phó dịch Vân gia luôn hiểu lòng người, hai vò rượu bày trước mặt hai người, không đi, mặt thản nhiên nhìn hai huynh đệ, sau đó mở một vò rượu uống cạn, lấy hai vò rượu ngữa đặt trước mặt:

- Tiểu nhân là tửu vương của hôm nay, Úy Trì lão quốc công đã say, lão quốc công nói chỉ còn lại hầu gia và tiểu hầu gia tới có thể chuốc say tiểu nhân thôi, cho nên chuyên môn tới lĩnh giáo,

Người Ngưu gia không có kẻ hèn, Vân Diệp nhìn hai số 60 cực lớn ngoài vò rượu, che mắt đi không nỡ nhìn.

Vân gia cũng không có phế vật, ngươi cứ nhìn gia đinh bề ngoài chất phác, mặt tỏ vẻ khó xử, lão quốc công hạ lệnh, đó là quân lệnh, phải chấp hành, vì mệnh lệnh ngay cả gia chủ cũng bán, đúng là điển hình châp hành mệnh lệnh, còn về phần Úy Trì lão quốc công hiện say hay tỉnh thì không biết.

Vân Diệp uống cạn một vò rượu chùi mép bỏ đi, đúng lúc đang khát, vò thanh tửu bôi rượu mạnh ở miệng vỏ độ ấm rất thích hợp, hạ nhân kia rất hiểu ý, miệng khen ngợi rồi ôm vò rượu mặc kệ Ngưu Kiến Hổ đang ngẩn ra, một mình đi chiêu đãi khách.

Lý Tịnh ném từng hạt đậu phộng vào miệng, không hứng thú chút nào với món ăn ngon trên bàn, Úy Trì cung lúc này đã hạ bốn năm tửu vương, hiện tóm lấy Tiền Thông nói ông ta là người thứ sáu, Tiền Thông hạ người xuống mặc cái tay gấu của Úy Trì Cung vỗ lên vai, nụ cười trên mặt không giảm chút nào. Vân gia không có người, đây là vấn đề lớn, khó lắm mới tìm được một quản gia, để bị gục trong tay Úy Trí lão ngốc thì không đáng tí nào, để mấy muội tử tiếp bọn họ thì hơi tàn nhẫn, Vân Diệp đành tự mình chống đỡ.

Lý Hiểu Cung không tệ, Vân Diệp còn chưa tới đã rót đầy ba chén rượu, còn mò nửa cái chân giò để ở bên:

- Vân gia nhân đinh ít ỏi, lão phu không trị tội thất lẽ thất lễ của ngươi, thành thân mà, ai chăng phải qua chuyện này, nếu như chưa ăn gì thì ăn cái móng gió này trước, sau đó uống ba chén rượu, chuyện coi như qua, gọi tên hạ nhân khôn khéo tới thay thế.

Thế là khỏi giải thích nữa, đổ cả ba chén rượu vào cốc, lại rót thêm ba chén nữa, Vân Diệp khom người n ói với các vị trưởng bối trong quân:

- Các vị trưởng bối tới chúc mừng tiểu tử, trong nhà thực sự chiếu chu đáo, cho phép tiểu tử bồi tội.

Nói xong cầm cốc uống sạch.

Lý Tịnh đang nhai đậu phộng đủng đỉnh nói với tướng soái đầy bàn:

- Tên tiểu tử này tuy giảo hoạt, nhưng vẫn có trách nhiệm, trên thảo nguyên chặt liền hơn một trăm ngón chân mà không đổi sắc, ở trong nhà băng cả mùa đông mà không kêu khổ một tiếng, coi như đã từng trải. Sau này phải ra chiến trường nhiều hơn, hiện thành thân rồi, sang năm có hậu đại mới thoải mái dùng y, rơi vào tay vị lão huynh đệ nào cũng không cần khách khí. Mồm mép bôi mỡ có cái tốt, giao cho y làm việc gì thì y sẽ làm thỏa đáng, chuyện càng khó giao vào tay y càng yên tâm.

Đại tướng quân Lý Đại Lượng trước giờ trú phòng ở Giao Châu, hiếm khi về kinh, sau khi gặp bệ hạ, liền trốn ở trang tử cùng với vợ con, đúng lúc gặp Vân Diệp thành thân, hai ngày trước Vân Diệp đích thân tới nhà đưa thiếp, nên mới rời cửa, vuốt râu bảo Tần Quỳnh:

- Thúc Bảo ca ca, trông sức khỏe tốt lắm, nghe nói là thủ đoạn của tên tiểu tử này, ngoài đồn đại không đáng tin. Bệnh của tiểu tử nhà ta mọi người đều biết, không biết y có cách nào không?

Tần Quỳnh ngồi đó đợi Nhuận Nương gỡ xương trong cá, sức khỏe tuy tốt hơn, song tay run run, không làm được chuyện tỉ mỉ. Nữ quyến xuất hiện trong đám trưởng bối là điều thường thấy ở Đại Đường, chỉ là Nhuận Nương thích chạy tới Tần gia, trưởng bối ngồi đầy bàn mà nàng chỉ gỡ xương cho mỗi Lão Tần, cá có bao nhiêu cái xương mà nàng ngồi gỡ nửa ngày.

Điều này làm Lão Tần rất có thể diện, mặt vàng sắp có xu thế đỏ lên, nghe bạn già hỏi vậy, nói thẳng với Vân Diệp:

- Con của Lý thúc ngươi là đứa bé ngoan, chỉ mỗi tội bị tật miệng, nói chuyện làm người ta sốt ruột, ngươi tìm thời gian tới xem, chữa được Lý Thúc ngươi cảm kích suốt đời, đám lão gia bọn ta cũng nhận ân tình của ngươi.

Thì ra là nói lắp, loại ngôn ngữ mất cân đối này không phải là bệnh, sau khi trải qua huấn luyện, dẫn dắt, loại bộ nhân tố sợ hãi của hắn đi sẽ dần chuyển biết tốt, tuy không đạt được tới tốc độ của người thường, nhưng giao lưu bình thường không thành vấn đề, đời sau trên cột điện dán đầy quảng cáo chữa nói lắp, ngay cả quân y Quảng Châu cũng chữa được cái tật nhỏ này, chẳng có lý gì mình không có cách. Sớm ngược nghe chuyện Lý Vạn Lý bị lắp rồi, nhưng người ta không tìm ngươi, ngươi không thể tới nhà, như thế nói không chừng đắc tội với người ta, hát không tệ, tự lẩm bẩm cũng không thành vấn đề, chỉ mỗi tội không nói chuyện được với người khác, cứ nói là lắp, hai nhà Trình Lý là thế giao, Trình Xử Mặc cũng chẳng muốn tìm hắn chơi bời, chê nói chuyện tốn công.

- Chẳng trách Bằng Trình huynh lần lữa không tới thư viện, té ra là còn có chuyện này, Lý thúc về đưa Bằng Trình huynh tới đây, một năm sau tiểu chất trả lại cho thúc thúc một nhi nói chuyện bình thường.

- Tiểu tử, trước mặt bao nhiêu trưởng bối, không được ăn nói ba hoa.

Lý Đại Lượng không tin, ông ta mời vô số danh y, người nói là bệnh của tâm mạch, người bảo phế mạch có vấn đề, uống bao nhiêu thuốc chẳng thấy đỡ mà còn nghiêm trọng hơn, có vết xe đổ trước đó, không ta hoài nghi Vân Diệp tùy tiện nhận lời.

Tần Quỳnh đang ăn cá ngẩng đầu lên nói:

- Y nhận lời rồi thì là chuyện của y, ông quản nhiều thế làm gì, một năm sau nhận thành quả, các thứ khác không cần lo. Hay là huynh đệ ta đánh cược, một năm sau hiệu lực, ta cược bệnh của Bằng ca nhi sẽ trị khỏi, cược hai con mèo rừng của nhà ông, đã nhận lời tặng cho Nhuận nha đầu một con rồi, nếu không có lão phu ăn cá cũng thấy áy náy.

- Trong nhà tiểu đệ có, ca ca nhìn trúng cứ lấy là được, cần gì nhiều chuyện thế, lần này tiểu đệ về kinh, bệ hạ sai tiếp nhận công bộ, thu dọn đống hỗn loạn. Nhờ phúc tên tiểu tử này, Lão Đỗ bị y lừa cho chóng cả mặt, làm ầm lên đòi cáo bệnh, lần này người nhà với nhau, tiểu tử ngươi bớt giở trò đi, để lão phu sống vài ngày thoải mái.

Lý Đại Lượng tiếp nhận chức công bộ thượng thư, đây là tin tốt, đám lão đại trong quân cười suốt, xưa nay đám quan văn chưa từng tử bỏ nỗ lực khống chế lục bộ triều đường, Vân Diệp là người quân ngũ, việc làm của y rất hợp với tâm ý các lão tướng, đó là nguyên nhân khiến y cứ phá phách, nhưng không bị công kích quá nhiều, đều nhờ quân đội đứng sau lưng ngầm giúp y ngăn song gió.

Hôn lễ tiếp tục tiến hành, Lý Tịnh không ăn gì hết, ông ta chỉ ăn cá, ăn tới bốn con, khi đi còn muốn gói mang về. Từ khi về tới kinh thành, ông ta bỏ công vào chuyện ăn và ở, viện tử sửa sang lại, gần đây thích ăn cá, Vân Diệp làm lý ngư, hại Lý Tịnh chạy thục mạng. Vân Diệp chả hiểu gì cả, hỏi đầu bếp mới biết Đại Đường không cho ăn lý ngư, ý chỉ có lâu rồi.

Đây là quy định chó má gì? Bách tính ai nấy gầy đói xanh xao, lý ngư trong sông con nào con nấu sống thành tinh, chẳng trách loại không biết câu cá như mình cũng thuận tay câu được lý ngư nặng bảy tám cân, loại cá này giờ không sợ người nữa, ngươi dám câu, nó dám cắn, dù sao bắt được ngươi phải thả cho vội, còn không để người khác nhìn thấy. Đó là vì hoàng đế họ Lý, đệch con mợ, nếu hoàng đế mà họ Mễ (gạo) thì cả thiên hạ này chết đói hết à, Vân Diệp quyết định, lần sau Lý Thừa Càn tới , làm cho hắn món lý ngư dấm, ăn xong mới cho hắn biết, xem xem hắn có cảm giác ăn đồng loại không?

Lý Cương được Hứa Kính Tông đỡ lên xe trâu, cả hai say lướt khướt, cười nói rôm rả, hiện giờ Lão Hứa nắm bắt kính lão yêu trẻ rất tốt, quản lý chung các loại cung cấp của thư viện, mấy tháng không có chuyện tham ô xảy ra, làm Vân Diệp kinh ngạc, hiện giờ thư viện vận hành rất tốt không thể không kể tới công lao Hứa Kính Tông. Một tiểu lâu gần sông, làm cả nhà hắn hớn hở, thư viện có lẽ là nơi đầu tiên thực sự tiếp nạp hắn thực sự. Hôm nay đi đón dâu, dùng gậy đánh Trình Xử Mặc dữ nhất là lão bà của hắn, trước kia chẳng ai mời cả nhà họ tham gia hôn lễ, dù mời cũng chỉ mời Hứa Kính Tông, do công vụ, không liên quan tới tỉnh cảm.

Các trang hộ quyến luyến rời đi, ăn từ trưa cho tới tận tôi, quá hài lòng luôn, gọi thịt kho tàu hết bát này tới bát khác, còn cả khấu nhục mỡ màng, ăn rau xanh bị người ta khinh bỉ, ăn cá làm người ta tức giận, đám trẻ con ăn nhiều thịt quá, muốn làm miếng rau cho đỡ ngán, bị lão tử cầm đũa chọc vào đầu, mò nửa con gà, cho vào bát ....

Tóm lại là rất hài lòng, từ quốc công tới trang hộ đều hài lòng, đầu bếp Vân gia đầu phải người thường, ra ngoài đại môn Vân gia toàn là người có thể hếch mặt lên mà đi đường. Lão Trang sách sọt đi ngoài sân, thi thoảng lấy ra một con gà ném lên nóc nhà, Vân Diệp lờ mờ nhìn thấy trong bóng tối có bàn tay thò ra tóm gọn con gà rồi rụt vào, Lão Giang một mình ngồi trên hòn giả sơn, tự rót tự uống, rất là đắc ý, thấy Vân Diệp muốn tới, xua tay bảo không cần.

Hậu hoa viên rất yên tĩnh, đèn lồng màu đỏ tỏa ánh sáng nhu hòa, cả hậu viện tràn ngập không khí ngày hỉ, Tiểu Thu gác trước cửa phòng Vân Diệp, vừa rôi nó đuổi Trình Xử Mặc trốn sau cây đi, Trường Tôn Xung xoa hông đi trị liệu, bị Lão Giang từ sau cột xách ra còn là nhẹ, Ngưu Kiến Hổ không thấy đâu, tên phó dịch xưng tửu vương nói là tiểu hầu gia say rượu đã ngủ rồi.

Vân Diệp đi vào phòng, trên bàn có cặp nến đỏ chữ hỷ đang cháy, cả phòng cũng được trang trí bởi màu đỏ rực, làm cảnh vật mờ mờ ảo ảo. Tân Nguyệt ngồi trên giường, dưới màn màu đỏ, toàn thân nàng mặc váy đỏ, đầu giường là cặp gối thêu uyên ương cũng màu đỏ nốt, khung cảnh cổ điển khiến nàng giống như người ngọc trong tranh.

Đây là thê tử của mình, lòng Vân Diệp ngập tràn hạnh phúc xen lẫn kích động.

Tân Nguyệt vẫn ngồi im không nhúc nhích, hẳn nàng ngồi như thế lâu lắm rồi, Vân Diệp hơi áy náy, hôn lẽ của đại gia tộc nói là hôn lễ không bằng nói là một buộc xã giao, trao đổi lợi ích, rồi đủ cá loại thăm dò, địch ý đều thể hiện ra, rất phúc tạp, Vân Diệp đã ứng phó tới sức cùng lục kiệt.

- Mệt không?

Vân Diệp kéo Tân Nguyệt lên, ôm vào lòng, gục đầu lên vai nàng, ngửi hương thơm mê người từ cơ thể thiếu nữ, khẽ hỏi:

- Mệt, còn đau nữa.

Nói xong tự cởi y phục của mình.

Thế này có vội quá không, Vân Diệp giật mình nhìn Tân Nguyệt, nhìn nàng cởi sạch y phục thành con dê trắng, sau đó nằm úp lên giường, Vân Diệp thấy mắt hoa lên, cái tiết khố màu hồng cánh sen mỏng manh không đủ che đi cơ thể mịn màng, trong ánh sáng lờ mờ đó càng có sức khơi gợi, còn đang đờ đẫn thì nghe Tân Nguyệt gọi:

- Phu quân, mau giúp thiếp.

Cái này còn phải giúp à, Vân Diệp thoáng cái cởi hết y phục, chuẩn bị nhào lên giúp Tân Nguyệt giải trừ thống khổ của dục vọng, đang nghĩ nên dùng chiêu hổ đói tranh ăn hay là song long xuất thủy để biểu đạt sự nóng lòng của mình, thì phát hiện Tân Nguyệt vất vả vòng một tay qua cổ hướng về phía lưng, đây là tư thế gì thế?

Nhìn kỹ lại lập tức giận dữ, một cái châm thuê hoa dài năm tấc xuyên tơ ngũ sắc đâm vào giữa tấm lưng trắng mịn của Tân Nguyệt, máu đã đông đặc lại, đưa tay rút châm ra, dùng khăn tay thương xót lau từng chút vết máu trên lưng nàng, biết đây là quy củ cổ quái của tướng môn, dằn mặt tân nương, tương lai dễ quản thúc, không để nàng quá ngang ngược.

Tân Nguyệt xoay người lại, dựa vào lòng Vân Diệp ủy khuất nói:

- Hỉ nương bảo đây là thông lệ, chỉ có như thế mới phù hộ con cháu Vân gia phồn thịnh, đời đời hưng vượng.

Ôm Tân Nguyệt trong lòng, hai người đều đã cởi sạch chỉ còn tiết khố, Tân Nguyệt bỏ đi gai trong thịt, lại khôi phục bản năng bám dính của mình, ôm cổ không chịu buông ra, đang lúc tình nồng thắm đượm, miệng phát ra tiếng ư hử như mèo kêu, ôm trong lòng một tấm thân thơm ngát, trước ngực còn có hai thứ mềm mại có sát, rượu vừa uống cũng bốc lên đầu, Vân Diệp thấy mình sắp nổ tung rồi.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.