Dưỡng Long

Chương 43: Chương 43: Giao hoan




Huyễn Ma tới tẩm điện của Dung Sâm, gõ gõ cửa, hỏi:“Long quân ngủ chưa?” Cũng không chờ trả lời, liền đẩy cửa mà vào.

Nháy mắt bước vào phòng, chỉ nhìn đến trên giường hai bóng người đang dây dưa bỗng nhiên tách ra, Dung Sâm đẩy người dưới thân vào trong, rồi khoác áo ngủ bằng gấm cho hắn, xoay người lại, kinh ngạc nhìn về phía Huyễn Ma:“Ma tôn?” Lập tức trên mặt hiện ra lạnh lùng giận dữ,“ Đêm khuya Ma tôn tiến đến, có thể có chuyện gì quan trọng không?”

Tầm mắt Huyễn Ma dừng ở trong màn, chỉ thấy người nọ nép mình, hơn nửa khuôn mặt đều chôn trong gối, tựa hồ rất xấu hổ. Giữa mái tóc hỗn độn là khuôn mặt mơ hồ, đúng là tên ma thị được sủng ái nhất trong điện Dung Sâm.

Bất động thanh sắc thu hồi tầm mắt, Huyễn Ma lại cười nói:“Thật có lỗi, quấy rầy nhã hứng của Long quân. Nhưng trong địa lao của Vạn Hư cung có một trọng phạm bỗng nhiên biến mất, bổn tọa không yên lòng, cho nên cố ý lại đây nhìn xem.”

Dung Sâm lạnh lùng nói:“Hay là Ma tôn nghi ngờ tên đào phạm kia trốn trong phòng ta?”

Huyễn Ma che miệng cười nói:“Tất nhiên không phải. Bổn tọa chỉ sợ đào phạm kia không biết đường, chạy tới trốn trong điện Long quân, quấy nhiễu đến Long quân. Ta nhất thời nóng vội, mới mạo muội tới điều tra, không ngờ thiếu chút nữa làm hỏng chuyện tốt của Long quân, còn thỉnh Long quân đừng trách.”

Trên mặt Dung Sâm lãnh ý càng sâu, ngồi bên cạnh bàn, mở miệng nói:“Nếu Ma tôn lo lắng, không ngại tự điều tra một phen. Trong phòng này chỉ sợ không giấu được một đào phạm đi?”

Huyễn Ma gặp sắc mặt Dung Sâm như hàn sương, liền biết y đã tức giận. Không khỏi lại nhìn thoáng qua trong giường, thật sự là tên ma thị kia, vô luận là ma khí từ trên người gã truyền đến, hay là mái tóc đen như mây, cũng không thể là Yến Chỉ Hoài.

Đứng dậy, Huyễn Ma mỉm cười nói:“Long quân nói quá lời, bổn tọa sao dám nghi ngờ Long quân? Nếu vô sự, ta đây an tâm.”

Vừa nói vừa ra khỏi phòng. Dung Sâm dưới đáy lòng lặng lẽ nhẹ nhàng thở ra, vẫn không dám sơ suất, ngồi ngay ngắn bên bàn.

Sau khi Huyễn Ma bước ra cửa phòng, thấp giọng phân phó hai ma tốt theo phía sau:“Cẩn thận bảo vệ nơi này, nếu có dị tượng gì, tức khắc bẩm báo!”

Hai ma tốt lên tiếng, dừng bước, lưu lại ngoài tẩm điện.

Huyễn Ma quay đầu đi, nhìn thoáng qua cửa phòng Dung Sâm, rốt cục quay đầu rời đi.Một ma thị theo sát hắn thật cẩn thận nói:“Ma tôn…… đang nghi ngờ Long quân?”

Huyễn Ma cười lạnh một tiếng:“Nếu không phải y, thì còn ai có thể đi cứu người nọ? Chẳng lẽ hắn thật sự tự trốn thoát.”

Nhưng không ở trong phòng Dung Sâm, chẳng lẽ bị Dung Sâm giấu ở nơi khác?

Tên ma thị kia thấp giọng nói:“Thuộc hạ nghĩ, nếu thật sự là Long quân gây ra, lúc này tất nhiên đã mang theo người nọ trốn ra Ma Vực, sao còn ở lại Vạn Hư cung?”

Huyễn Ma ngẩn ra, lời này thật sự không sai. Nếu Dung Sâm cứu Yến Chỉ Hoài, nhất định sẽ lập tức dẫn hắn rời Ma Vực, tìm địa phương an toàn an trí hắn, sao ngốc đến mức giấu hắn ở trong phòng? Y đã có bản lĩnh thần không biết quỷ không hay cứu Yến Chỉ Hoài, tự nhiên cũng có bản lĩnh giấu diếm được người trong Vạn Hư cung, dẫn hắn rời đi. Mặc dù sau khi bị phát hiện, bọn họ đã cao bay xa chạy, trong một chốc, chính mình chỉ sợ cũng không phân tâm chạy tới nhân gian tìm bọn họ.

Chẳng lẽ…… là ai khác cứu Yến Chỉ Hoài?

Hay là, sư huynh ở mặt ngoài bị hắn vây khốn, trên thực tế đã sớm để lại đường lui, làm gì đó trên người Yến Chỉ Hoài, giúp hắn có thể giãy khỏi xiềng xích, tự mình đào thoát?

Huyễn Ma biến sắc, quay đầu nói:“Phân phó xuống, tức khắc tra rõ Vạn Hư cung, tuyệt đối không thể buông tha bất kì dấu vết nào!”

Tên ma thị kia vội vàng lên tiếng, lập tức tiêu thất thân ảnh.

Huyễn Ma xoay người quay về tẩm điện của mình, trách không được, sau khi sư huynh bị hắn bức uống máu người nọ, thường phục giả vờ thống khổ, hình như còn bắt đầu do dự muốn mở miệng hay không – thì ra bất quá là kế hoãn binh, hắn đã sớm đoán trước Yến Chỉ Hoài có thể trốn thoát a?

Trên mặt lộ ra nụ cười lạnh lùng, hết cách,tuy Yến Chỉ Hoài trốn mất, chỉ cần Lăng Hoa còn trong tay hắn, hắn cũng nhất định có biện pháp bắt y mở miệng.

Dung Sâm đợi cho Huyễn Ma hoàn toàn rời đi, mới chậm rãi đứng lên. Quay đầu nhìn về phía trong màn, Yến Chỉ Hoài vẫn duy trì tư thế kia, nằm đó không nhúc nhích.

Thế mà thật sự giấu diếm được Huyễn Ma…… thật may mắn.

Dung Sâm vừa mới chuẩn bị mở miệng, bỗng nhiên mâu sắc trầm xuống, tầm mắt sắc bén bắn về phía ngoài cửa, lập tức thu hồi ánh mắt, đi đến bên giường. Yến Chỉ Hoài vừa mới ngẩng đầu lên, suy yếu mở miệng:“Huyễn Ma đã đi rồi sao?”

Lời còn chưa dứt, đã thấy Dung Sâm cởi áo ngủ của hắn, áp đến, không khỏi cả kinh:“Ngươi…… Làm cái gì?”

Dung Sâm bưng kín miệng hắn, lạnh lùng nói:“Bên ngoài có ma tốt Huyễn Ma lưu lại trông coi, nếu ngươi ở trong phòng ta thị tẩm, vẫn nên tạo ra chút tiếng động a?”

Yến Chỉ Hoài sửng sốt, nháy mắt khuôn mặt lúc xanh lúc hồng, cũng không biết nên làm ra loại biểu tình nào. Tạo ra chút tiếng động…… Phải tạo ra tiếng động gì, mới có thể giấu diếm được ma tốt ngoài phòng kia?

Khóe miệng Dung Sâm hơi hơi gợi lên, ngón tay chậm rãi vuốt ve tóc Yến Chỉ Hoài, chỉ thấy mái tóc đen như mây trong phút chốc hóa thành một mảnh tuyết trắng.

Bất quá là thuật che mắt, vốn không duy trì được thời gian quá dài, chỉ cần giấu diếm được Huyễn Ma liền tốt. Y cũng không bắt buộc Yến Chỉ Hoài thật sự biến về một mái tóc đen, có lẽ…… Nếu không có cái đầu bạc thấy ghê người kia, liền không phải Yến Chỉ Hoài.

“Dung Sâm……” Bị bàn tay y che lại đôi môi, cố sức phun ra hai chữ mơ hồ, hơi thở nóng rực phun lên lòng bàn tay, truyền đến một trận cảm giác khác thường tê dại.

Dung Sâm mâu sắc càng sâu thêm vài phần.

Tầm mắt y từ cằm Yến Chỉ Hoài, lướt qua xương quai xanh, dừng ở khuôn ngực phiếm màu mật ong. Yến Chỉ Hoài có chút quẫn bách, theo bản năng muốn lấy áo ngủ che thân thể lại.

“Che cái gì?” Trong giọng nói của Dung Sâm mang theo chút khàn khàn, chặn ra giường lại,“Đừng quên, hiện tại ngươi phải thị tẩm.”

Thân mình Yến Chỉ Hoài rồi đột nhiên run lên, nghiêng đầu, thở hổn hển:“Lăng Hoa……”

Dung Sâm biến sắc, nâng người lên, nhìn chằm chằm Yến Chỉ Hoài mặt:“Ngươi vừa rồi gọi ai?”

“Ta lo lắng Lăng Hoa…… Nếu không phải vì ta, hắn cũng không bị Huyễn Ma vây khốn.” Yến Chỉ Hoài kiệt lực ổn định hô hấp, nhìn về phía Dung Sâm, lộ ra khẩn cầu,“Ngươi có thể……”

“Câm miệng!” Dung Sâm hận đến mức không muốn tốn hơi thừa lời, dưới loại tình huống này, hắn còn rảnh rỗi lo lắng hảo hữu? Chậm rãi đè nén tức giận, khóe miệng Dung Sâm nhếch lên ý cười lạnh lùng,“Ngươi lo lắng thì sao? Thủ đoạn của Huyễn Ma ta cũng biết đến. Nếu thật sự muốn tra tấn vị sư huynh kia, đã sớm phá hủy tiên thể và nội đan của hắn. Đừng nói ta không bản lãnh cứu được hắn, cho dù cứu ra, cũng là một phế nhân.”

Yến Chỉ Hoài trong phút chốc sắc mặt như tro tàn:“Nếu như thế…… sao ta có thể an tâm sống tiếp trên đời?”

Dung Sâm thần sắc đại biến, một tay nâng mặt Yến Chỉ Hoài lên, cắn răng nói:“Ta vất vả cứu ngươi ra, ngươi lại muốn đi tìm chết?”

Cơn giận dữ trào lên, Yến Chỉ Hoài hạ mắt:“Mạng của ta là do Lăng Hoa đổi lấy. Nếu hắn vì vậy mà chịu khổ nhục, ngươi bảo ta…… Như thế nào an lòng.”

Trên mặt Dung Sâm xanh trắng thay đổi, thật lâu sau, chậm rãi mở miệng:“Bây giờ hắn bị nhốt trong tẩm điện của Huyễn Ma.”

Yến Chỉ Hoài đột nhiên ngẩng đầu, sắc mặt vui vẻ.

“Huyễn Ma sớm chiều canh giữ bên hắn, ngươi nói, ta có cơ hội đi cứu hắn sao?” Tầm mắt lạnh lùng Dung Sâm dừng trên mặt hắn,“Hoặc là, ngươi cảm thấy ta có thể giết chết Huyễn Ma, cứu hắn ra, sau đó toàn thân trở ra, rời khỏi Vạn Hư cung này?”

Nếu y có thể mang Yến Chỉ Hoài toàn thân trở ra, đã sớm ở lúc cứu hắn khỏi địa lao rời đi Ma Vực. Nhưng mà nguyên thần xuất thể, hóa thành vụ ảnh, thời gian duy trì sẽ không dài, chỉ sợ không đợi y ra khỏi Ma Vực, thân thể trong phòng đã bị Huyễn Ma phá huỷ.

Yến Chỉ Hoài thần sắc buồn bã, vừa muốn mở miệng, bỗng nhiên thân mình chấn động, sắc mặt nháy mắt trở nên trắng bệch, mồ hôi ướt đẫm trán.

Dung Sâm cả kinh, vội vàng ôm lấy hắn:“Làm sao vậy?”

“Ta…… Giống như không áp chế được ma đan trong cơ thể……” Lấy thân thể phàm nhân cường ngạnh nuốt vào ma đan, lục phủ ngũ tạng đều bị ma khí mãnh liệt từ từ xâm nhập, thống khổ như thiêu đốt, hắn vẫn cực lực nhẫn nại mà thôi.

Nay giống như…… sắp không chịu nổi.

Sắc mặt Dung Sâm đột nhiên thay đổi, cúi người hôn hắn, ý đồ lấy ma khí của mình, xoa dịu thống khổ của Yến Chỉ Hoài. Dù sao trong ma khí của y còn kèm theo long khí, chắc có thể miễn cưỡng ngăn chặn ma khí chạy loạn trong cơ thể Yến Chỉ Hoài.

Trong lúc gắn bó giao triền, tựa hồ ngay cả đau đớn kia cũng trở nên có thể nhẫn nhịn. Thân thể dần dần không còn run rẩy, Yến Chỉ Hoài thở dốc, lấy tay nắm chặt vai Dung Sâm.

Thật lâu sau, Dung Sâm rốt cục buông hắn ra, hơi hơi nâng người lên, nhìn xuống mặt hắn. Yến Chỉ Hoài khép hờ hai mắt, hiển nhiên đã chuẩn bị tốt.

Ở mặt ngoài là nói phải làm ra chút tiếng động, giấu diếm được hai ma tốt giám thị ngoài phòng, mà lấy cớ như vậy, trong lòng hai người đều biết là cỡ nào buồn cười.

Chính vì…… Quá mức tưởng niệm mà thôi. Mấy trăm năm dày vò, không có lúc nào là không nghĩ đến người kia, sao còn có thể nhịn được nữa.

Yến Chỉ Hoài nhắm lại hai mắt, cũng không nhìn thấy trên mặt Dung Sâm lộ ra một chút tươi cười. Cặp mắt kia bao hàm nồng đậm dục vọng, đang gắt gao khóa trên người hắn.

Đó là sau khi Dung Sâm nhập ma, lần đầu tiên thiệt tình lộ ra tươi cười, diễm lệ vô song.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.