Dương Thư Mị Ảnh

Chương 20: Chương 20




CHƯƠNG 19

Cao Phóng dùng cách nữ nhân an thai để điều trị cho Quân Thư Ảnh, nếu y mỗi ngày không dùng sắc mặt đen như đáy nồi nhìn hắn thì cũng xem như là thành công rồi.

Thanh Lang mang người đến đóng chân dưới chân núi, hơn nửa tháng nay vẫn an phận, một chút động tĩnh cũng không có. Tuy rằng Quân Thư Ảnh đối với việc này rất buồn bực nhưng chỉ có thể địch không động, ta không động. Lấy thể lực cùng công lực hiện nay của y, tiên phát chế nhân là không có khả năng. Mặc dù tình cảnh bị động giằng co khiến y thật nóng lòng nhưng cũng không thể làm được gì hơn.

Nhưng mỗi ngày Cao Phóng lại vui tươi hớn hở sắc thuốc cho y, lại chọn cho y toàn thức ăn ngon, lúc nào cũng mang một bộ dáng tất bật (có năng khiếu chăm sóc người đang mang thai lắm đó Phóng ca). Vừa nghĩ tới Cao Phóng nhất định là hầu hạ mình như một nữ nhân mang thai, Quân Thư Ảnh đã muốn dùng tay bóp chết hắn. Nhưng sự chiếu cố của Cao Phóng quả thực làm y thoải mái hơn rất nhiều. Huống chi Cao Phóng mỗi lần gặp y đều là gương mặt xán lạn tươi cười. Tục ngữ có nói: “Không đánh kẻ luôn tươi cười”. Quân Thư Ảnh đơn giản nghĩ vậy nên hắn cho y ăn y liền ăn, cho uống liền uống, cho ngủ liền ngủ, cẩn thận tuân theo lời dặn của thầy lang. Chỉ là Cao Phóng luôn dùng ánh mắt hiền lành nhìn y khiến lông mao y nổi lên hết. 

Nếu cứ như vậy không có chuyện gì phát sinh thì mười tháng sau… Quân Thư Ảnh không dám nghĩ tiếp, sự tình này đáng sợ hơn rất nhiều so với tất cả những gì mà y đã trải qua.

Có một điều ngoài ý muốn là Thanh Lang ở dưới chân núi như hổ rình mồi. Loại sự tình này khiến Quân Thư Ảnh không thể xem thường được. Ý muốn lớn nhất của y chính là bình an ngồi trên vị trí giáo chủ suốt quãng đời còn lại.

Thanh Lang không có động thái gì hơn mười ngày, rốt cuộc cũng bắt đầu hành động. Quân Thư Ảnh cũng không kiên nhẫn được trước sự giằng co này. Nhân mã hai bên đánh giáp lá cà ở bãi đất trống bên ngoài sơn môn, tiếng thét rung trời.

Nơi này vốn là nơi bọn họ cùng nhau luyện võ, đồng sinh đồng tử, hiện tại lại là nơi chém giết lẫn nhau. Trên mặt đất máu tươi lênh láng, không trung huyết nhục bay tứ tung, không biết là rơi xuống kẻ gãy tay gãy chân hay văng lên người thân thể không trọn vẹn.

Trận này nhất định đánh đến lưỡng bại câu thương, lại không biết sẽ tiếp tục đến bao lâu.

Thanh Lang đang đứng ở hậu phương đột nhiên tung người nhảy lên, đánh về phía Quân Thư Ảnh đang ở ngoài vòng chiến. Quân Thư Ảnh lùi về sau vài bước, Cao Phóng liền hướng về trước giơ tay tạo ra một luồng khói màu tím. Luồng khói kia nhanh chóng lan ra, trực tiếp đánh về phía Thanh Lang.

Thanh Lang không dám khinh thường độc dược của Cao Phóng, chỉ có thể phi thân thoát ra, tạm hoãn tấn công. Cao Phóng muốn tiến lên lại bị Thanh Lang ném ra phía sau. Thân ảnh Quân Thư Ảnh chợt lóe qua trước mặt hắn, cùng Thanh Lang quyết đấu.

Cao Phóng không yên tâm đổ mồ hôi lạnh. Thai nhi càng lớn lên, nội lực của Quân Thư Ảnh càng không ổn định, việc nội lực đột nhiên biến mất phát sinh càng thường xuyên. Nếu vào lúc này xuất hiện việc ngoài ý muốn đó, Quân Thư Ảnh sẽ không còn đường sống.

Thanh Lang cùng Quân Thư Ảnh đều là cao thủ đứng đầu, trận sinh tử này cả hai đều dùng hết toàn lực, tứ phía cát bụi mịt mù, sát khí sắc bén khiến cho bất luận kẻ nào cũng không thể đến gần. Giáo chúng hai bên ngừng chém giết, tất cả đều thoái lui ra xa vây xem hai cao thủ này quyết đấu.

Hai người giằng co nhau qua hơn nửa nén hương, việc Cao Phóng lo lắng nhất đã xảy ra. Quân Thư Ảnh mất dần khí thế sắc bén lúc ban đầu dần dần có chút yếu thế, lực bất tòng tâm. Thanh Lang trong mắt hiện lên một tia nghiền ngẫm.

Nội lực phát sinh nhiễu loạn, càng ngày càng yếu, Quân Thư Ảnh bắt đầu lộ sơ hở. Thanh Lang dễ dàng nắm lấy cơ hội bắt được cổ tay y, tự tiện bắt mạch. Quân Thư Ảnh phát hoảng, ngưng tụ một chút nội lực cuối cùng vung chưởng đánh tới lại bị Thanh Lang dùng lực, lập tức đau đến toàn bộ khí lực tiêu tán, mặt mày tái nhợt, chỉ có thể dùng ánh mắt oán hận nhìn Thanh Lang.

Thanh Lang nhếch miệng cười: “Quân giáo chủ, ngươi quả nhiên thật sự…” Quân Thư Ảnh lập tức khẩn trương trừng lớn hai mắt. Thanh Lang cũng không nói gì cứ cúi xuống rồi lại ngẩn đầu quét mắt hết một vòng giáo chúng đông nghịt xung quanh. Nguyên bản số người hai phe ngang nhau nhưng hiện tại vừa thấy liền biết cao thấp, thủ hạ của Quân Thư Ảnh đều ủ rũ, sĩ khí đại ngã đã không cò ý chí chiến đấu.

Quân Thư Ảnh sợ tới mức sắc mặt càng thêm trắng, oán hận nói: “Nếu không phải ngươi hại ta, ta làm sao lâm vào hoàn cảnh này. Ngươi dám lan truyền ra ngoài, ta nhất định sẽ làm cho ngươi sống không bằng chết.”

Thanh Lang cười nhạo một tiếng đem Quân Thư Ảnh tới gần trước mặt, ngả ngớn nâng gương mặt không còn chút huyết sắc nào lên. “Ta thật sự muốn nhìn Quân giáo chủ với bộ dáng như vậy sẽ làm như thế nào để khiến ‘tại hạ’ sống không bằng chết?!” Thanh Lang cố làm ra vẻ hằng giọng một cái, cao giọng lên tiếng. Vừa nói xong, Quân Thư Ảnh thanh âm sắc nhọn mang chút hoản loạn vang lên: “Ngươi câm mồm!”

Thanh Lang thu tay, cười dài nhìn Quân Thư Ảnh đang thở gấp gáp. Ánh mắt Quân Thư Ảnh tràn đầy phẫn nộ, y thấp giọng nói: “Ngươi thắng Thanh Lang, ngươi lấy chức giáo chủ đi. Ta sẽ lập tức biến mất khỏi mắt ngươi, từ nay về sau sẽ không quay về Thiên Nhất giáo. Ngươi nể tình chúng ta tốt xấu gì cũng là đồng môn với nhau, chuyện này thỉnh ngươi không nói ra ngoài. Như thế nào?”

Thanh Lang cầm cổ tay Quân Thư Ảnh, ngó tay chậm rãi vuốt ve, nói: “Ngôi vị giáo chủ căn bản đã ở trong tay ta dễ như trở bàn tay, ngươi nghĩ mình có tư cách đem nó ra làm điều kiện với ta sao?!”

Không có nội lực hộ thể, Quân Thư Ảnh dần suy yếu, bất tri bất giác đầu đã đầy mồ hôi.

Y cố gắng chống đỡ, trấn tĩnh nói: “Ta không có gì cả ngoại trừ một mạng này”

Thanh Lang lại cười nhạo: “Ta muốn mạng của ngươi làm gì? Ngươi cho là ai cũng giống như ngươi thích giết chóc sao?”

Quân Thư Ảnh không thể bình tĩnh được nữa, nôn nóng nghiến răng nghiến lợi nói: “Vậy ngươi rốt cuộc muốn cái gì?! Ta trước đối với ngươi không tệ, Thanh Lang, cho dù ngươi muốn ta chết cũng cho ta còn chút tôn nghiêm.”

Thanh Lang nghiềm ngẫm nhìn Quân Thư Ảnh một hồi mới chậm rãi mở miệng nói: “Xem như trước kia cũng có tình đồng môn, ta sẽ không làm khó dễ ngươi. Ta chỉ yêu cầu ngươi trả lời ta một vấn đề mà thôi.”

Cao Phóng ở cách Thanh Lang và Quân Thư Ảnh khá xa. Quân Thư Ảnh bị khống chế, hắn không dám mạo muội tiến lên, chỉ ở xa nhìn Thanh Lang cùng Quân Thư Ảnh nói gì đó. Quân Thư Ảnh sắc mặt càng lúc càng khó coi.

Cao Phóng tuy lo lắng nhưng cũng không cách nào tưởng tượng ra được họ đang nói gì. Chỉ thấy Quân Thư Ảnh cúi đầu, dùng thanh âm cực nhỏ nói ra một cái tên. Cao Phóng có điểm tinh tường, lại thấy Thanh Lang lắc đầu cười, nói chút gì đó vào tai Quân Thư Ảnh. Quân Thư Ảnh sắc mặt trầm lại, phẫn hận nhìn Thanh Lang chăm chú. Thanh Lang vẫn cười chư cũ. Quân Thư Ảnh hít sâu một hơi, lớn tiếng hô lên một cái tên “Sở Phi Dương!”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.