Duy Ngã Độc Tôn

Chương 270: Chương 270: Nổi giận






Trong phạm vi hai người chiến đấu một trăm thước, bông tuyết không ngừng bay xuống!

Nơi đó yên tĩnh giống như bên trong thật sự không có cái gì cả!

Ngay khi tất cả mọi người hận không thể đi lên trước vài bước, đi đến gần hỏi thăm một phen thì đột nhiên một cỗ nguy hiểm thật lớn từ bên trong truyền đến.

Người vây xem vẻ mặt hoảng sợ lại lùi ra đằng sau.

Rầm!

Một tiếng nổ kinh thiên từ bên kia vang lên, trên mặt đất bông tuyết lẫn bùn đất bị nổ lớn bay tán loạn!

Sau đó bông tuyết đầy trời chậm rãi biến mất, nhiệt độ trên bầu trời cũng bắt đầu khôi phục bình thường. Ánh sáng nóng rực chiếu vào bông tuyết rơi trên mặt đất nhanh chóng ta rã hóa thành một dòng nước chảy xuôi về chỗ thấp!

Mà hai bóng người trên bầu trời cũng biến mất không thấy.

Đúng lúc rất nhiều người nghi hoặc khó hiểu, hai bóng người từ hai nơi cực xa bay trở về!

Tê!

Đến lúc này, bảy, tám ngàn gần vạn người vây quanh lại không kìm nổi hít một ngụm khí lạnh. Trong lòng bọn họ cảm giác càng kinh hãi: Hai người kia rốt cục bay ra từ khi nào?

Trừ bỏ đám cường giả Chí Tôn cùng với một số ít võ giả cảnh giới Dung Thiên đỉnh thì căn bản không có người nào hiểu được rốt cục là xảy ra chuyện gì.

Mà lúc này Tần Lập cùng Thôi Lãnh lại giằng co trên không.

- Ngươi không phải đối thủ của ta!

Thần sắc Thôi Lãnh có chút cổ quái, dường như đau đầu không ngừng cau mày.

- Nhưng là ta chiếm tiện nghi!

Trên mặt Tần Lập lại rất thoải mái cười hắc hắc nhưng nếu nhìn thật kỹ thì khóe miệng của hắn vẫn có một tia máu. Chỉ là vết máu rất nhạt nếu không cẩn thận khẳng định sẽ không nhìn thấy.

- Ta cũng không bị thiệt!

Thôi Lanh cắn răng nói.

Mọi người phía dưới nghe thấy không hiểu tại sao, ngay cả trung niên vừa rồi vô cùng căm hận Tần Lập cũng không kìm nổi hỏi ba lão già bên cạnh:

- Đã xảy ra chuyện gì?

Những lời này chỉ sợ cũng là nghi hoặc trong lòng mọi người.

Một lão già sắc mặt vàng rực, bày ra kết giới mới thản nhiên nói:

- Tiểu nghiệt súc của Tần gia này... không dễ giết!

Một lão già ngọc diện khác, biểu tình trở nên ngưng trọng gật đầu, nói:

- Xem ra chỉ có chúng ta tập kích giết hắn, quyết không thể để hắn thành công tiến vào sân dự bị hình chiếu Hoàng Kim Cung!

Lão già mặt đen cũng nhíu mày gật đầu nói:

- Không sai. Nếu kẻ này tiến vào sân dự bị, chỉ cần không gặp Chí Tôn Thôi gia hai người đào thải một người vậy nhất định có thể tiến vào Hoàng Kim Cung. Đến lúc đó chẳng phải là chờ thêm mười năm? Chờ sau khi lên núi, trước khi Hoàng Kim Cung xuất hiện tìm cơ hội giết hắn!

Người trung niên vẻ mặt kinh hãi nói:

- Vì sao không chờ ta tự tay giết hắn báo thù cho phụ thân và đệ đệ ta?

Ba lão già gần như đồng thanh nói:

- Không được! Ngươi không phải đối thủ của hắn!

Sắc mặt người trung niên lập tức âm trầm, hắn thế nào cũng không nghĩ ra dao động trên người tiểu tử kia tản ra rõ ràng không phải là mạnh vì sao ba vị sư phụ đều nói mình không phải đối thủ của Tần Lập? Trong lòng hắn âm thầm tính toán: “Bất luận thế nào, mối hận này ta cũng phải tự tay báo! Tần Lập, ngươi chờ!”

Đồng dạng, Lâm Hằng cùng Trầm Nhạc cũng hỏi lão nhân bên người bọn họ.

Võ giả Địa Tôn Lâm gia bên cạnh Lâm Hằng sắc mặt có chút cổ quái nói:

- Tần công tử dường như phát động tinh thần công kích, tuy rằng không thể một chiêu đánh bại tuổi trẻ Chí Tôn của Thôi gia này nhưng dường nhưng cũng khiến hắn bị thương không nhẹ. Mà về mặt lực lượng thì Tần công tử chung quy kém hơn Chí Tôn Thôi gia, cho nên cũng bị một chút nội thương.

- Ngài là nói, hiện tại Tần Lập đã có bản lĩnh để đối kháng cường giả cảnh giới Chí Tôn?

Trên mặt Lâm Hằng tràn đầy vẻ khó tin.

Trầm Nhạc cũng trợn mắt há hốc mồm:

- Không phải là nói giỡn chứ?

- Còn đánh sao?

Tần Lập cười tủm tỉm nhìn Thôi Lãnh đứng ở đối diện, Tiên Thiên Tử Khí trong cơ thể nhanh chóng chữa trị nội thương của hắn.

- Hừ! Trên giải đấu Chí Tôn, ngươi nên cầu nguyện không nên gặp được ta, đến lúc đó nhất định cho ngươi đẹp mắt!

Giọng nói Thôi Lãnh mang theo vài phần thống khổ dường như đang chịu đựng cái gì.

- Cũng thế! Ngươi gặp được ta, tính ngươi không may!

- Hừ!

Thôi Lãnh không đáp lại, thân hình chợt lóe biến mất.

Tần Lập cũng từ không trung hạ xuống, trở lại nơi Tần gia. Mọi người lập tức vây quanh, vẻ mặt thân thiết đồng thời cũng hết sức hiếu kỳ nhìn Tần Lập.

Tần Lập khoát tay áo, cười nói:

- Ta không sao!

Nói xong hắn xoay người đi lên xe ngựa của mình, Thượng Quan Thi Vũ cũng theo sát sau đi lên.

Tần Lập trở lại xe ngựa, đầu tiên là phất tay lập kết giới sau đó mới lấy ra một chậu hoa trong xe, hơi chút dùng lực phun ra một búng máu vào chậu hoa. Bên trong còn có một cục máu màu đen.

- Hả! Tần Lập, huynh làm sao vậy?

Thượng Quan Thi Vũ run giọng hỏi.

- Không việc gì, bị một chút nội thương. Phun ra cục máu này, nghỉ ngơi một chút là ổn!

Tần Lập khoát tay ý bảo mình không sao, đồng thời nhắm hai mắt lại. Tiên Thiên Tử Khí giống như thủy ngân hướng tới đoàn xe Thôi gia phía trước tràn tới!

Đám người vây quanh đều chẳng biết ra sao bởi vì nhìn đến cuối cùng cũng không nhìn ra được đến tột cùng ai thắng. Tuy nhiên chỉ là như vậy, ánh mắt những người này nhìn lại về phía Tần gia đã thay đổi. Tần Lập chính diện đánh với một cường giả Chí Tôn, hơn nữa chẳng phân thắng bại. Mà hắn còn chưa đến hai mươi tuổi!

Mà đám người Thôi gia thì đều ủ rũ, trở lại đoàn xe của mình tiếp tục đi về phía trước nhưng sĩ khí lại trở nên vô cùng giảm sút!

Chí Tôn ra tay, dùng chiến kỹ cường đại nhất Thôi gia cùng với Lãnh Tuyết kiếm cũng không thể chém chết tiẻu tử kia. Đối với đám con cháu kiêu ngạo của Thôi gia này mà nói, loại đả kích này quả thật là quá lớn!

Lại nói Thôi Lãnh, trở lại xe ngựa của mình cũng đồng dạng bày ra một đạo kết giới lập tức không kìm nổi rên rỉ thành tiếng. Trong xe ngựa còn có hai lão già, theo Thôi Lãnh trở về lại có bốn lão già xuất hiện trong xe.

- Thôi Lãnh. Tiểu nghiệt súc kia làm thế nào tổn thương đến ngươi? Chẳng lẽ là lực lượng tinh thần?

Một lão già mặt mũi âm trầm, trầm giọng hỏi.

Thôi Lãnh gật gật đầu, sắc mặt hơi chút đỏ lên, từ trong túi lấy ra một bình sứ đổ ra một viên đan dược ném vào miệng, sau đó mới nói:

- Đúng vậy! Trong tay tiểu tử kia khẳng định có chiến kỹ về tinh thần lực!

Mấy lão già trong xe liếc mắt nhìn nhau, ánh mắt đều sáng ngời.

- Chiến kỹ tinh thần lực? Chúng ta nhất định phải chiếm được!

Một lão già tinh quang trong mắt sáng lóa, nói.

- Đúng vậy! Thôi gia ta vạn nghìn năm qua cũng chỉ có một quyển chiến kỹ về mặt tinh thần lực mà lại còn là chủ phòng thủ. Chiến kỹ tinh thần lực của tiểu tử kia khẳng định là chủ công kích!

- Nhất định là như thế, có tin đồn tiểu nghiệt súc kia không sợ uy áp cường giả Chí Tôn. Vốn tưởng rằng trên người hắn có bảo vật, hiện tại xem ra nhất định là tu luyện loại chiến kỹ tinh thần lực này!

- Bảo vật trên người tiểu nghiệt súc này thật sự là không ít!

Một lão già Thôi gia cảm thán nói:

- Thanh kiếm trong tay hắn không kém gì Lãnh Tuyết kiếm của Thôi gia chúng ta. Chiến kỹ tinh thần lực, còn có chiến kỹ hắn dùng, nghe nói gọi là chiến kỹ Cửu Thiên Thập Địa Duy Ngã Độc Tôn gì đó? Chiến kỹ này nghe ra giọng điệu thật ghê gớm, nhưng thấy thân thủ tiểu tử này dường như cũng có chút xứng với cái tên đó!

- Chiến kỹ này, thật ra ta biết một ít.

Một lão già khác của Thôi gia lấy tay vuốt râu, nói:

- Nó vốn là một quyển chiến kỹ truyền trong thế tục, rất nhiều người từng tu luyện nhưng có một chỗ thiếu hụt trí mạng. Mỗi sáu tháng một lần sẽ xuất hiện niết bàn, sau ba lần niết bàn sẽ bị tổn thương linh hồn mà chết. Không biết tiểu nghiệt súc này làm thế nào tu luyện thành công!

- Đúng vậy. Những thứ này đều là thứ chúng ta muốn biết, nhất định phải khiến chúng nó biến thành đồ vật của Thôi gia ta! Đối với chuyện lớn kia của chúng ta sẽ mang đến tác dụng có tính mấu chốt! Cho nên tiểu nghiệt súc này, tạm thời không thể giết hắn, nhất định phải bắt giữ! Về phần Tần gia kia, trước tiên buông tha bọn họ, ma túy bọn họ. Chờ đến lúc bí mật này đều trở thành Thôi gia ta, rồi lúc đó tiêu diệt bọn họ cũng được!

Thôi Lãnh lúc này bỗng nói:

- Nghe nói Tần Lập kia là một kẻ phong lưu, cùng với thất đệ Thôi Vũ Văn của ta tranh một nữ nhân. Hôm nay nhìn thoáng qua, dĩ nhiên là một cái Tiên Thiên linh thể. Người như thế nếu là làm thuốc... chỉ sợ là có chỗ tốt rất lớn đó!

Mấy lão già Thôi gia đều ngẩng đầu, có chút cổ quái nhìn Thôi Lãnh. Đại khái bọn họ không nghĩ tới Thôi Lãnh không ngờ không biết thương hương tiếc ngọc, không ngờ muốn đem một thiếu nữ tuyệt sắc yểu điệu đi làm thuốc!

Tuy nhiên đề nghị này của Thôi Lãnh cũng khiến mấy lão già Thôi gia ngẫu nhiên động tâm. Thực lực đạt tới một cảnh giới nhất định, cái gì lễ pháp, luân lý, đạo đức đều là thứ có thể tùy ý giẫm nát dưới chân!

Tiên Thiên linh thể cho dù là trên Huyền Đảo cũng là ngàn năm khó gặp. Nếu thật sự hoàn toàn luyện hóa, luyện chế thành linh dược như vậy đối với tăng thực lực thật sự là có tác dụng phụ trợ rất lớn!

Một lão già trong đó nói:

- Nhưng trước tiên bắt nữ oa kia dùng để uy hiếp Tần Lập. Đợi cho sau khi Tần Lập nói hết bí mật rồi luyện chế nữ oa kia thành thuốc cũng không chậm.

- Uy hiếp dường như có chút không ổn. Lần nay Lâm gia cùng Thiên Cơ Môn, còn có không ít gia tộc môn phái đều phái không ít lão quái vật cảnh giới Chí Tôn đến. Nếu chúng ta làm quá đáng chỉ sợ sẽ khiến bọn họ phản kích kịch liệt. Các ngươi đừng quên, đan dược của Tần gia cũng là tuyệt thế trân bảo!

Một lão già Thôi gia híp mắt phân tích.

- Vậy thì chờ giải đấu Chí Tôn chấm dứt!

Thôi Lãnh cắn răng nói:

- Chỉ là nếu trong giải đấu gặp được Tần Lập kia, ta vẫn là phải đào thải Tần Lập kia. Tối đa là không giết hắn!

- Đúng, cứ quyết định như vậy, tha cho hắn một mạng. Đợi sau khi giải đấu Chí Tôn chấm dứt, chúng ta tìm cơ hội ra tay!

Đám người Thôi gia ở trên chiếc xe ngựa xa hoa thoải mái rất nhanh quyết định một kế hoạch ác độc như vậy.

Tần Lập khẽ nhắm mắt, sắc mặt xanh mét thân hình có chút khong kìm nổi run rẩy. Tiên Thiên Tử Khí chậm rãi thu hồi, lúc mở hai mắt đã tràn ngập sát khí kinh thiên!

Đồng dạng, trong lòng Tần Lập cũng sớm cuộn trào sóng lớn động trời: “Thôi gia, lúc này nếu không thể cho các ngươi thất bại thảm hại, chết sạch không thừa một người thì lão tử không phải họ Tần!


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.