Duyên Nợ Đào Hoa

Chương 18: Chương 18




Một bàn tay bé xíu túm chặt lấy vạt áo của bản tiên quân, ngọ nguậy ngồi dậy, một bàn tay khác đưa lên dụi đôi mắt còn đang nhập nhèm vì ngái ngủ, sau đó hắn đảo mắt nhìn bốn phía, cuối cùng ngửa mặt lên nhìn ta: “Chỗ này là chỗ nào? Mà ngươi là ai?”

Bản tiên quân nhe hàm răng trắng lấp lóa ra, xoa đầu hắn: “Nơi đây là trần gian, tên của ta là Tống Dao”.

“Vậy ư?” Hắn nghiêng đầu nhìn bản tiên quân, “Lúc ở trên thiên đình ta chưa nhìn thấy ngươi bao giờ, ngươi là tiên quân hay là tán tiên? Tại sao ta tỉnh dậy đã thấy mình ở trần gian rồi”.

Ta nhe hàm răng ra, giọng điệu thân thiện dễ gần: “Hư hàm của bản tiên quân là Quảng Hư Nguyên quân. Ta phụng ý chỉ của Ngọc Đế, dẫn ngươi tới nhân gian rèn luyện vài ngày. Sau khi ngươi lớn lên sẽ phải cai quản văn mệnh chốn nhân gian, nhất định phải thể nghiệm phàm tình nơi trần thế”.

Đôi con ngươi đen láy của hắn nhìn thẳng vào bản tiên quân, không chớp lấy một cái: “Ngài… Là người Ngọc Đế phái tới để giám sát việc rèn luyện của ta sao?”.

Ta nói: “Không phải giám sát, mà là trông nom, ngươi muốn ăn gì, muốn chơi gì, cứ nói với ta. Không cần phải gọi hư hàm làm gì. Ngươi cứ kêu Tống…”. Nói đến đây, bản tiên quân đột nhiên nghĩ ra một chuyện, lúc này không tranh thủ lên mặt một chút thì còn đợi tới lúc nào? Liền nhẹ nhàng nói: “Ngươi cứ kêu Tống Dao thúc hoặc Tống tiên thúc là được rồi”.

Nụ cười dần hiện trên gương mặt nhỏ nhắn kia, Thiên Xu trong bộ dạng hài đồng lại canh đúng lúc này để mà dụi mắt, ngỡ ngàng bò dậy, bản tiên quân liền dời mắt nhìn sang, Hoành Văn lại ngẩng mặt lên với ta: “Ta chưa từng tới nhân gian, cũng không biết cái gì ngon, chơi cái gì vui. Ngươi có thể dẫn ta đi chung quanh xem thử không, Tống Dao?”.

Ta thầm cười khan một tiếng trong lòng, Hoành Văn ơi là Hoành Văn, thì ra từ lúc nhỏ ngươi đã có cái tính không thích chịu thua người khác rồi.

Thiên Xu đứng trên mặt đất, đôi mắt trong veo sáng ngời nhìn chăm chú vào ta: “Chỗ này là chỗ nào? Mà hai người là ai?”.

Hai người? Bản tiên quân đột nhiên nhớ ra, Thiên Xu ra đời sớm hơn Hoành Văn, cũng không biết là bao nhiêu năm nữa, lúc Thiên Xu là một thiếu niên mười một mười hai tuổi thì chẳng hay Hoành Văn còn đang ở chốn nào.

Hoành Văn cũng chớp chớp mắt, chỉ tay vào Thiên Xu, ngửa đầu hỏi ta: “Hắn là ai thế?”.

Bản tiên quân còn đang cân nhắc câu từ, đã nghe thấy giọng nói non choẹt của Thiên Xu vang lên: “Ta là Thiên Xu của Bắc Đẩu Tinh cung. Lúc ở trên thiên đình ta chưa trông thấy hai người bao giờ, hai người là tiên giả, hay là tiên quân?”.

Ta thầm rên một tiếng “Hỏng rồi”. Quả nhiên, tiểu Hoành Văn liền nhíu mày nhăn mặt, nói: “Thiên Xu? Thiên Xu Tinh quân rõ ràng là vị…”.

Ta vội vội vàng vàng bịt miệng tiểu Hoành Văn lại, kéo hắn qua một bên, xoay người, khom lưng, dán sát vào lỗ tai của hắn thì thầm: “Thiên Xu Tinh quân ở trên trời gặp chút chuyện, hắn và ngươi có vài điểm giống nhau, Ngọc Đế phong cho hắn là Thiên Xu, sai ta dẫn hai ngươi tới trần gian rèn luyện, vài ngày sau ngươi sẽ hiểu vì sao. Bây giờ đừng nói thêm gì nữa, được không?”.

Hoành Văn chớp mắt, cái mũi chun lại, nói nhỏ: “Được, nhưng mấy ngày này ngươi trông coi ta phải ‘thoáng’ hơn hắn một chút đấy”.

Ta trịnh trọng đồng ý: “Nhất định rồi”.

Ta buông Hoành Văn ra, quả nhiên hắn liền ngoan ngoãn đứng cạnh ta không hé nửa lời, bản tiên quân nói với Thiên Xu rằng: “Tên ta là Tống Dao, được Ngọc Đế ban cho một hư hiệu là Quảng Hư Nguyên quân, lần này ta phụng chỉ của Ngọc Đế dẫn ngươi và vị tiểu tiên Hoành Văn này cùng tới trần gian rèn luyện một chuyến, nguyên nhân thì chờ vài ngày nữa sau khi trở lại thiên đình hai ngươi sẽ biết. Mấy ngày này, hãy cứ ở lại nhân gian với ta trước đã”.

Thiên Xu tuy mang khí chất trong trẻo lại lạnh lùng, nhưng khi còn nhỏ cũng chỉ là một thiếu niên mặt mũi thanh tú vô cùng mà thôi, gương mặt ngập vẻ ngây thơ khờ khạo, hơn nữa còn dễ lừa hơn Hoành Văn phiên bản trẻ con, y nghe bản tiên quân nói vậy chỉ ngoan ngoãn gật đầu, nói cái gì là tin cái ấy.

Hoành Văn từ nhỏ được Ngọc Đế cùng Vương Mẫu chăm nom, tới khi ba trăm tuổi mới được ban chức quan, phong làm Thanh quân, đứng đầu điện Văn Ti. Thiên Xu thì lại khác, y vừa sinh ra đã là Thiên Xu Tinh quân, giữ vị trí tôn quý nhất trong Bắc Đẩu Tinh cung. Không ngờ Thiên Xu khi còn nhỏ lại dễ lừa như vậy, càng nghĩ không ra một đứa bé hiền lành như vậy khi lớn lên lại trở thành một vị Thiên Xu Tinh quân thanh cao lãnh đạm thế kia.

Thiên Xu nhìn ta bằng đôi mắt trong veo mà sáng sủa, nói: “Mấy ngày này ở dưới trần gian, mong ngươi hãy chỉ dẫn dạy bảo cho chúng ta”. Bản tiên quân ôn tồn cười tới độ mặt sắp co quắp lại đến nơi, Hoành Văn vác theo nụ cười hì hì chạy tới trước mặt Thiên Xu, kéo cánh tay y nói: “Tên ta là Hoành Văn, ta gọi ngươi là Thiên Xu được chứ? Đây cũng là lần đầu ngươi xuống trần gian à?”.

Thiên Xu gật đầu.

Hoành Văn nói: “Ngươi sống ở cung Bắc Đẩu đúng không? Sau khi về thiên đình rồi ta sẽ tới tìm ngươi chơi”.

Thiên Xu rất vui vẻ, đáp: “Được”.

Bản tiên quân ngồi chồm hỗm ở một bên trong cái thân xác già nua này, trông Hoành Văn thanh xuân niên thiếu cùng Thiên Xu niên thiếu thanh xuân tay bắt tay đứng đó. Cái cảm giác này, thật giống như đang trông thấy Đông Hoa Đế quân đứng ngay trước mặt ta nhảy múa tưng bừng, tay áo phấp phới bay vậy.

Một lúc sau, bản tiên quân dặn dò Hoành Văn và Thiên Xu thật cẩn thận, rằng không được để lộ vết tiên trước mặt người phàm, đang định dẫn hai người tới một thành trấn nào đó ở tạm, đợi Tiên sử trên thiên đình xuống đón, Thiên Xu vào vòng luân hồi của Thiên Xu, Hoành Văn tiếp tục làm Thanh quân của Hoành Văn, còn ta lên Tru Tiên Đài của ta.

Đương lúc bước lên mây, Hoành Văn đột nhiên quay đầu lại, ánh mắt dõi về phía bụi cỏ dại kề bên: “Đó là gì thế?”.

Bản tiên quân nhìn theo ánh mắt của hắn, giữa bụi cỏ dại kia là một khối thân màu trắng muốt, là hồ ly.

Ta mải để ý tới Hoành Văn và Thiên Xu, nhất thời quên mất hồ ly, lúc Bích Hoa Linh quân chữa thương xong thì nó đã tỉnh rồi, chỉ là nhất thời không động đậy được. Phỏng chừng là ban nãy nhân lúc ta trông nom Hoành Văn và Thiên Xu, nó giãy giụa định bò đi, nhưng thân thể lại bị thương, không nhích nổi mấy bước, liền sấp người giữa bụi cỏ hoang.

Hoành Văn chạy đến bên bụi cỏ, ngồi thụp xuống, vạch đám cỏ cao vút ra: “Là một con hồ ly trắng, sao nó lại bị thương thế này?”. Hắn đưa tay vuốt ve lưng của hồ ly, hồ ly vùi đầu vào giữa đám lông, hai mắt nhắm chặt.

Thiên Xu bước lại gần nhìn, cũng ngồi xuống: “Vết thương của nó nặng quá”.

Hoành Văn bế hồ ly khỏi bụi cỏ, Cục Lông này ăn đến độ tròn vo, Hoành Văn hiện tại bế nó có chút quá sức, vừa bế vừa nói: “Ngoan nào ngoan nào, ta đưa ngươi đi chữa vết thương”. Đầu của hồ ly tựa vào hõm vai Hoành Văn, từ khóe mắt đang nhắm nghiền kia chảy ra vài giọt lệ.

Ta đưa mắt nhìn Cục Lông, thở một hơi thật dài.

***

“Tống công tử, hai vị tiểu thiếu gia này chẳng lẽ là…” Hoàng Tam Bà nhà bên cạnh đang đứng trước cổng tiểu viện của bản tiên quân mà ngớ người, nhìn đăm đăm vào Hoành Văn và Thiên Xu đứng sau lưng ta.

Ta chỉ cười khan một tiếng đáp lời, Hòang Tam Bà là vợ của ông thầy lang già Hoàng Tam Công nhà ngay sát vách tiểu viện mà bản tiên quân mới mua. Ta mới dẫn theo Thiên Xu cùng Hoành Văn tới tòa thành này, mang theo hai đứa trẻ, chỉ sợ ở quán trọ không được an toàn, liền mua hẳn một căn tiểu viện để ở.

Bản tiên quân vung một đống bạc lớn ra, chân tay của đám gian thương bán tiểu viện liền nhanh nhẹn đến lạ thường, hô hào hơn mười người ra ra vào vào, chỉ tốn nửa ngày, từ trên xuống dưới, từ trong ra ngoài tiểu viện đã được quét dọn tinh tươm. Bàn nhỏ, bàn lớn, ghế, giường đều mới toanh, chẳng thiếu thứ gì. Chiếc giường trong phòng ngủ phủ đệm chăn mới tinh, sạch sẽ; trên bàn có bày một bộ trà cũ, còn pha sẵn một ấm đầy thứ trà nhài ngát hương.

Sau khi công việc hoàn thành, mọi người đi cả, chỉ để lại một nữ đầu bếp, một tiểu tư cùng hai nha hoàn tạm thời hầu hạ. Ta đang định ra đóng cổng viện vào, thì thấy một bà lão đã thò nửa người vào từ phía ngoài bắt chuyện với ta, trao đổi danh tính. Đôi mắt già nua mà sáng rực như ánh tuyết của Hoàng Tam Bà nhác thấy Hoành Văn và Thiên Xu, nhất thời phấn chấn hẳn lên.

Ta cười khô khốc, chẳng đáp lời, Hoàng Tam Bà lại nói tiếp luôn, giọng điệu cực kỳ kinh ngạc: “Tống công tử, cậu còn trẻ thế, sao đã có hai đứa con trai lớn bằng này rồi!”.

Ta nói: “Tại hạ thành thân sớm”.

Hoàng Tam Bà tấm tắc khen: “Tống công tử, phu nhân của cậu đúng là giỏi sinh quá, nhìn dung mạo của hai vị thiếu gia mà xem, đúng là…”.

Đôi mắt dính chặt lên người Hoành Văn, hết ngó lên lại ngó xuống, “Vị tiểu thiếu gia này trông thật ưa mắt quá, bà già này lại chẳng tìm ra được thứ gì để mà so sánh, dung mạo của vị tiểu thiếu gia kia cũng thanh tú đến chết người. Chậc chậc, tướng mạo của hai vị tiểu thiếu gia xuất sắc đến nhường này, đủ thấy tôn phu nhân nhất định là một mỹ nhân còn xinh đẹp hơn cả Tây Thi, Điêu Thuyền ngày trước, từ nãy già này vẫn không thấy phu nhân đâu, không biết phu nhân…”.

Ta rề rà đáp lại: “Đã mất rồi”.

Hoàng Tam Bà nghe thế giật mình, sau đó liền thổn thức không thôi. Lúc trời nhập nhoạng, bà ấy có mang sang mười mấy cái bánh bao mới hấp, còn có cả một tô thức ăn được chưng cách thủy.

Thiên Xu – tuổi nhỏ cùng Hoành Văn – nhỏ tuổi đều chưa từng thấy bánh bao.

Vì vậy đến giờ dùng cơm tối, nha hoàn bưng đĩa bánh bao đặt lên trên bàn, Thiên Xu và Hoành Văn ngồi trước bàn, bốn mắt ngạc nhiên tò mò đều nhìn chằm chằm về phía bánh bao. Đợi đến khi nha hoàn lui ra rồi, chỉ thấy Thiên Xu đang bất động trong bộ dạng suy nghĩ rất lung, còn Hoành Văn thì cầm đũa lên, vươn tay ra, chọc chọc mấy cái lên cái bánh báo, nói bằng vẻ ngạc nhiên: “Mềm mềm này”. Sau đó mới cầm đũa, nhét vào trong miệng nhấm nháp, vầng trán liền nhăn tít lại: “Ơ? Chẳng có vị gì cả”.

Nguồn ebooks: http://www.luv-ebook.com

Thiên Xu nhìn bánh bao rồi lại quan sát Hoành Văn, cũng nhấc đũa lên, dè dặt chọc mấy cái lên bánh bao.

Hoành Văn cắn đũa, nhìn ta hỏi: “Này, thứ này là gì thế?”.

Ta nghiêm nghị đáp: “Thứ này gọi là bánh bao”.

Hoành Văn chớp mắt mấy cái, Thiên Xu lại thốt lên như thể vừa ngộ ra chân lý: “A, thì ra nó chính là bánh bao. Thái Âm Tinh quân từng nói với ta rằng, trần gian có một món ăn tên là bánh bao, lớn cũng có mà nhỏ cũng có. Còn có một loại thức ăn bé hơn cả bánh bao, tên là sủi cảo, thì ra nó chính là bánh bao”.

Vốn ta còn định nói thực ra bánh bao với sủi cảo khác nhau nhiều lắm, một loại đem hấp còn một loại thả vào nước luộc, còn có cả một loại sủi cảo được hấp chín ở trong lồng hấp, gọi là sủi cảo hấp. Nhưng hai gương mặt bé xíu đang ngước lên nhìn ta ngờ nghệch đến là thương, ta chỉ sợ hai đứa chúng nó sẽ mắc kẹt vào vấn đề này, xoắn xuýt tới tận ngày mai. Cho nên bản tiên quân chỉ đáp qua loa rằng: “Đúng thế, đúng thế, loại thức ăn này chính là bánh bao lớn, còn bánh bao nhỏ thì được dùng làm điểm tâm sáng, còn có cả sủi cảo nữa, đợi hôm khác các ngươi sẽ được thấy”.

Ta cầm một cái bánh bao lên, cắn một miếng, sau đó nhai rồi nuốt xuống, nói: “Ăn như thế này này. Vỏ ngoài không có vị gì, nhưng bên trong có nhân”.

Hoành Văn lập tức thò tay lấy một cái bánh bao, Thiên Xu cũng nhẹ nhàng cầm một chiếc, đặt vào trong đĩa. Hoành Văn cầm bánh bao trong tay, bóp mấy cái, hết nhìn trái lại nhìn phải: “Nhưng ăn như ngươi ban nãy, chẳng phải hơi… thiếu lịch sự sao?”.

Ta chỉ đành đáp rằng: “Làm gì có chuyện đó, nhập gia tùy tục, ở trần gian, thứ này phải ăn như vậy”.

Hoành Văn cầm bánh bao lên, để trước mắt, nhìn tới nhìn lui, sau đó gật đầu, cắn một miếng, lại để trước mắt nhìn, nuốt miếng bánh trong miệng xuống, nói rằng: “Đúng là có nhân thật”.

Sau đó liền tách bánh bao ra, dùng đũa khều lớp vỏ, tỉ mỉ nhìn một hồi, mới chọn chỗ có nhân cắn một miếng, vừa cười vừa nói: “Ngon quá”.

Thiên Xu cầm bánh bao lên, nhỏ nhẹ cắn từng miếng một, y và Hoành Văn lớn lên trên thiên đình từ bé, dù có cầm bánh bao lên cắn, cũng cắn rất lịch sự.

Thiên Xu ăn một cái bánh bao, gắp mấy đũa rau hấp, và một bát cháo nhỏ rồi thôi. Hoành Văn ăn xong một cái, chớp chớp mắt, lại cầm một cái nữa lên; dáng ăn của hắn tuy rằng nho nhã, nhưng lại rất nhanh, ăn xong cái thứ hai, liền cầm luôn cái thứ ba lên.

Đợi đến khi cái thứ tư vào miệng hắn, bản tiên quân liền thấp thỏm không yên, chỉ sợ hắn ăn nhiều, bị khó tiêu, liền chặn bàn tay nhỏ xíu đang chuẩn bị “tấn công” cái bánh thứ năm của hắn lại, khuyên nhủ: “Ăn nhiều sẽ bị đầy bụng, đợi đến sáng mai hãy ăn tiếp”. Hoành Văn liền rụt tay về, vẻ luyến tiếc lồ lộ trên gương mặt, nói: “Được”.

Ta đang chuẩn bị gọi người vào thu dọn bát đũa, đã nghe Hoành Văn nói: “Ta lấy một cái cho hồ ly trắng ăn”.

Bản tiên quân nói: “Hồ ly không ăn bánh bao”.

Hoành Văn nói: “Sao lại thế?”.

Ta nói: “Hồ ly chỉ ăn thịt thôi, thứ chúng thích ăn nhất là gà, không ăn đến bánh bao đâu. Đợi lát nữa ta sẽ xuống bảo nhà bếp làm mấy thứ cho nó ăn, ngươi đi tắm trước đi?”.

Hoành Văn ngẫm nghĩ một hồi, liền gật đầu đồng ý: “Được”.

Cả tiểu tư lẫn nha hoàn đều rất lanh lợi, nước nóng dùng để tắm rửa đã được chuẩn bị sẵn trong phòng. Hoành Văn cùng Thiên Xu đứng trước cửa phòng ngủ, hai đứa trẻ còn bé xíu xiu, nhưng lại đều rất thấm nhuần tư tưởng nhường nhịn lẫn nhau.

Hoành Văn hào phóng nói: “Ta không cần tắm gấp đâu, ngươi chắc mệt rồi, vào trước đi”.

Thiên Xu lắc đầu nói: “Ta không thấy mệt, hôm nay ngươi bế hồ ly mà, nó nặng lắm, ngươi nhất định đã dính không ít bụi, ngươi tắm trước đi”.

Nha hoàn đứng trước cửa phòng, che miệng lại mà cười rúc rích, nói với ta rằng: “Lão gia, hai vị tiểu thiếu gia đúng là còn hiểu lễ nghĩa hơn cả người lớn”.

Đấy là chuyện đương nhiên, ngươi nghĩ hai đứa chúng nó được nuôi lớn ở chỗ nào cơ chứ. Bản tiên quân nhìn hai đứa chúng nó cứ nhường tới nhường lui mãi, đành nghĩ ra một cách vẹn cả đôi đường. Bản tiên quân làm hai lá thăm, Hoành Văn bắt được lá [trước], liền đi tắm.

Buổi chiều ta đã sai tiểu tư đi gọi người của tiệm may tới, đo kích thước cơ thể của Hoành Văn và Thiên Xu, lấy tạm trước vài bộ quần áo thuộc dạng chấp nhận được để mặc. Quần áo trên người Hoành Văn và Thiên Xu đều do phép tiên hóa ra từ trước, cũng thu nhỏ lại theo thân thể, giờ đây Hoành Văn thay bộ quần áo của trẻ con dưới phàm trần bước ra ngoài. Ống tay áo hơi dài một chút, hắn liền xắn lên mấy vòng, càng nhuốm nét trẻ con, sau đó vui vẻ theo nha hoàn về phòng đi ngủ, bản tiên quân nhìn mà trong lòng cứ lâng lâng.

Một chốc sau, Thiên Xu tắm xong đi ra, cả người cũng vấn vương nét thơ ngây chân chất. Ta nghĩ tới Thiên Xu, lại nhớ đến Mộ Nhược Ngôn, cuối cùng nhìn Thiên Xu đang đứng ngay trước mắt, càng cảm thấy rằng, tuy chỉ mấy ngày nữa thôi là bản tiên quân phải lên Tru Tiên Đài rồi, nhưng cũng có thể trông được dáng vẻ này, cũng đáng lắm.

Đến lúc ngâm mình trong bồn tắm ta vẫn đang nghĩ, không biết nếu Nam Minh cũng biến thành một đứa bé cỡ tuổi này thì trông sẽ thế nào. Không biết có phải sau khi Nam Minh và Thiên Xu bước vào luân hồi lần nữa thì ta mới bị lôi lên Tru Tiên Đài hay không, chẳng biết có kịp xin Mệnh Cách nể tình nghĩa, cho ta mượn tấm Kính Quan Trần, ngó thử bộ dạng Nam Minh lúc còn đang quấn tã.

Đêm khuya, bản tiên quân nhẹ nhàng bước vào phòng Thiên Xu xem một chút, tiểu Thiên Xu đắp chăn trên người, ngủ rất say. Quần áo được gấp chỉnh tề, đặt ngay ngắn trên ghế. Giờ này phút này, y đang là một đứa trẻ vô lo vô nghĩ, ngây thơ hồn nhiên, lúc Thiên Xu làm Mộ Nhược Ngôn, sợ rằng chỉ khi còn bé mới có được giấc ngủ an lành.

Ta bước sang phòng Hoành Văn, thấy hắn đang chìm trong mộng đẹp, bản tiên quân cẩn thận dịch người hắn vào phía trong chiếc giường lớn một chút, xốc chăn lên, nằm xuống. Không ngờ vẫn làm Hoành Văn giật mình tỉnh giấc, hắn dụi đôi mắt lơ mơ ngái ngủ, nhỏm nửa người dậy, nhìn ta bằng ánh mắt ngạc nhiên, uể oải nói: “Sao ngươi lại vào ngủ cùng giường với ta?”.

Ta túm lấy góc chăn, ngẩn người, sau đó cười khan: “Hôm nay bề bộn quá, chỉ dọn được có hai gian phòng ngủ, cũng chỉ có độc hai cái giường ngủ được thôi”.

Ta nhìn gương mặt ngây thơ non nớt trước mặt mình, lúc này Hoành Văn đâu có biết Tống Dao ta là ai. Bản tiên quân bất đắc dĩ thở dài một tiếng, đỡ hắn nằm lại xuống gối, đắp chăn cẩn thận, “Ngủ ngoan đi”. Sau đó ta xuống giường, choàng tấm áo ngoài lên người, định bụng leo lên nóc nhà hoặc giả gốc cây to to chỗ nào đó ngồi.

Màn đêm sâu thẳm, gió lạnh se se. Bản tiên quân ngồi trên nóc nhà, ngửa cổ ngắm trời cao, hôm nay bầu trời nặng trĩu mây đen, chẳng trông được thứ gì.

Không biết Bích Hoa đã về tới thiên đình chưa.

Tính ra, bây giờ trời cũng sắp vào đông đến nơi rồi, chẳng trách gió lại lạnh như vậy. Mấy ngày trước ngồi trên nóc nhà, gió cũng ấm áp hơn bây giờ.

Ta ngáp một cái, nằm ngửa trên nóc nhà, nói thật lòng, nằm trên nóc nhà nào ngủ ngon được, từng phiến ngói trồi lên sụt xuống, gồ ghề đến khiếp.

Hôm nay, lúc đám người kia đi dọn dẹp phòng ốc cũng có hỏi ta: “Lão gia ơi, thật sự chỉ cần dọn hai phòng ngủ là được ạ?”.

Ta nói: “Đúng, con ta mất mẹ từ nhỏ, thường bị giật mình lúc nửa đêm, vẫn còn đang trong thời gian điều dưỡng, cần có người trông coi khi ngủ”.

Thật ra trong lòng ta nghĩ thế này, giả như Ngọc Đế có sầm mặt xuống mà xách cổ ta lôi lên Tru Tiên Đài, vậy thì chỉ sợ có muốn ngủ cùng với Hoành Văn trên một chiếc giường cũng không còn cơ hội nữa. Cho nên nhân dịp mấy ngày này, mặc kệ hắn lớn hay nhỏ, có thể ngủ chung một ngày thì được một ngày thôi. Mượn cách nói của người trần, ấy là có chết cũng phải làm con ma no mới được.

Nhưng ban nãy Hoành Văn hỏi ta một câu như thế, nhất thời ta thấy bản thân mình thật sự rất xấu xa, nói chung ma no làm không nổi, ta chỉ có mệnh làm ma đói thôi.

Ngày mai sai tiểu tư dọn dẹp gian phòng ngủ để không kia vậy.

Ta nhắm mắt lại, ngáp thêm cái nữa, đột nhiên nghe thấy tiếng chân ai đang giẫm lên mái ngói, nhẹ tênh.

Ta mở mắt ra, nhìn thấy tiểu Hoành Văn đang đứng trên nóc nhà, cúi đầu nhìn ta, trên người chỉ khoác một tấm áo rất mỏng, “Nếu ngươi không có phòng để ngủ thì ta với ngươi nằm chật một chút cũng được. Ban nãy ngươi vừa nói đã đi, cũng chẳng đợi nghe ta nói hết ý. Ngủ ở đây không dễ chịu đâu”.

Bản tiên quân lồm cồm bò dậy, lấy áo choàng bọc chặt người hắn lại: “Ngươi chạy ra đây làm gì, mau về phòng ngủ đi. Ngoài trời gió lạnh lắm”.

Nếu lúc này, có nha hoàn hay tiểu tư nào bước ra từ căn phòng bên dưới, trông thấy Tống lão gia ta cùng với tiểu thiếu gia đang đứng trên nóc nhà, nhất định sẽ bị dọa cho chết khiếp.

Hoành Văn túm lấy ống tay áo của ta, “Ừ, cho ngươi ngủ cùng giường ta đấy, đi thôi”.

Ta theo Hoành Văn trở lại phòng ngủ, Hoành Văn chui vào trong chăn, bản tiên quân cũng đành trưng cái mặt dày ra, xoay người lên giường. Hoành Văn lại còn đẩy chăn dịch sang bên ta một chút, “Ngươi đắp nhiều hơn ta, cho ngươi thêm một ít”.

Bản tiên quân lại kéo chăn trở lại, thay hắn dém góc chăn thật chặt, “Chăn bên ta đủ đắp rồi, ngươi ngủ đi”.

Hoành Văn ra vẻ trịnh trọng nói với ta rằng: “Ngươi không cần khách khí với ta. Đợi vài năm nữa trôi qua, sau khi ta lớn lên rồi, làm lễ trưởng thành, nhận chức phong, sẽ cùng Tống Dao ngươi trở thành tiên liêu trên thiên đình. Quan tâm lẫn nhau là chuyện nên làm mà”.

Ta nói: “Đúng đúng, ngươi nói rất đúng”.

Đầu của Hoành Văn nằm trên gối, nhích lại gần phía ta một chút: “Nhưng đế phụ từng nói với ta rằng, sau này ta sẽ phải làm Hoành Văn Thanh quân, nên người khác liền gọi ta là Hoành Văn. Vậy sao ngươi là Quảng Hư Nguyên quân, lại gọi là Tống Dao?”.

Ta đáp: “Bời vì ta là một người phàm, trong lúc vô tình thăng thiên thành tiên. Lúc còn ở trần gian, tên ta là Tống Dao”.

Hoành Văn nói: “Tống Dao nghe hay hơn Quảng Hư Nguyên quân nhiều”.

Ta vốn định nói từ trước đến nay lúc nào ta cũng thấy vậy đấy. Nhưng ngẫm một hồi lại thôi. Giờ bản tiên quân đã cầm chắc kết cục phải lên Tru Tiên Đài rồi, giờ lại dại mồm dại miệng phỉ báng phong hiệu Ngọc Đế ban cho, vạn nhất bị ông ta nghe thấy, đổ thêm dầu vào lửa, dưới cơn thịnh nộ, nói không chừng còn không thèm chừa lại cho ta một nhúm hồn phách nào để đi đầu thai ấy chứ.

Hoành Văn khẽ nói: “Nếu ta cũng có một cái tên khác với phong hiệu thì tốt quá”.

Rất nhiều năm về trước, trên thiên đình, Hoành Văn cũng đã từng nói câu ấy với ta.

Khi đó, bản tiên quân mới quen biết hắn chẳng được bao lâu, Lão quân luyện được một mẻ tiên đan thượng hạng, liền mời khách đến mở lò, nể mặt mang theo luôn một tiểu thần tiên mới lên thiên đình là ta. Đối với chúng tiên, ta đều chưa quen thân với ai cả, nhưng bữa rượu hôm đó thật vui vẻ vô cùng. Ta cùng chúng tiên uống đến khi chuếnh choáng. Rời khỏi cung Đâu Suất, mọi người đều lảo đảo tản ra, đi tìm chỗ nào đó nằm nghỉ chốc lát, chờ giã rượu.

Hoành Văn gối đầu lên trên tảng đá, nhoài nửa người bên cạnh ngân hà. Sóng nước trên sông hòa cùng mây khói, cuồn cuộn chảy, dường như chẳng có điểm tận cùng.

Hoành Văn đột nhiên nói với ta rằng: “Thật ra ta cũng muốn lấy một cái tên mà người trần gian vẫn dùng, nhưng không biết có điều gì cần chú ý không?”.

Ta thao thao bất tuyệt rằng: “Chú ý thì nhiều vô kể, sinh thì đặt tên, sau khi làm lễ đội mũ[1] xong thì còn phải đặt thêm tên tự, dựa vào điển cố để đặt tên, rồi lại từ tên liên tưởng về điển cố mà chọn tự. Quy củ rất nhiều. Cuối cùng bản tiên quân trưng ra một nụ cười gượng gạo, đương nhiên, việc trích kinh dẫn điển này sao làm khó được Hoành Văn Thanh quân.

[1] Lễ đội mũ: Nguyên văn là “Cập quan”, khi nam giới tròn hai mươi tuổi, buổi lễ cập quan sẽ được tiến hành, thể hiện người đó đã trưởng thành, lúc này có thể lấy “Tên tự”, căn cứ vào ý nghĩa của tên chính được đặt khi còn bé.

Hoành Văn cười nói: “Không cần phiền phức thế đâu, cứ có hai chữ, đọc lại thuận miệng giống tên của ngươi là được”.

Thật ra năm ấy, hành trình ra đời của cái tên ta cũng nào có dễ dàng, nghe đâu vào ngày đó, ông già nhà ta đã tập hợp cả mười mấy môn khách lại, còn mời bằng được mấy vị nho gia học vấn uyên thâm tới, cùng thảo luận bàn bạc với nhau, thảo luận đến mấy ngày mới đặt được cái tên này. Nhưng bản tiên quân làm người vốn khiêm tốn, đương nhiên sẽ không đem chuyện ấy ra khoe khoang rồi, chỉ thong thả nói rằng: “Họ phải có trước, sau mới đến tên, ta cùng họ Tống với cha ta, thế Thanh quân ngươi… muốn mang họ gì?”.

Hoành Văn đưa mắt nhìn dòng nước ngân hà trầm lặng trong giây lát, sau đó đáp: “Haizz, thôi thì ngươi cứ chọn bừa một cái họ trong số những họ dưới trần gian cho ta đi”.

Sau khi ngẫm nghĩ một hồi, ta nói: “Dưới trần gian, hình như Ngọc Đế mang họ Lý, họ của Lão quân dưới ấy cũng là Lý, xem ra Lý là họ của thần tiên rồi, thôi thì ngươi cũng họ Lý luôn đi”.

Hoành Văn phe phẩy cây quạt giấy nói: “Ai cũng họ ấy thì còn ý nghĩa gì nữa, không được, không được”.

Ta chỉ đành nói: “Vậy ngươi thích một cái họ bình thường một chút, hay ít thấy một chút?”.

Hoành Văn nói: “Cứ bình thường một chút là được”.

Ta liền nói: “Vương, Trương, Lý, Triệu, Ngô, mấy cái này đều là những họ lớn dưới trần gian. Ngươi đã không thích Lý, thế thì Vương, Triệu, Trương, Ngô…”.

Hoành Văn đột nhiên lên tiếng: “Ngày ấy lúc xưng tên với ta, ngươi có nói họ của ngươi là Tống trong Tề Sở Yến Triệu Hàn Ngụy Tống, trong vài tên nước ấy, hình như cũng có chữ Triệu”.

Thế là Hoành Văn Thanh quân liền gõ quạt đánh xoạch một cái, quyết định càn khôn: “Vậy thì họ Triệu đi”.

Khi ấy bản tiên quân men say đang đượm, bị gió lướt qua, cơn chuếnh choáng liền dâng lên cuồn cuộn, thoát ra khỏi miệng: “Triệu Hoành, ngươi thấy cái tên này thế nào?”.

Hoành Văn gật đầu, nụ cười vương vấn trên môi: “Được, được, là Triệu Hoành đi”.

Những chuyện xảy ra vài nghìn năm trước cứ như đang hiển hiện ngay trước mắt, ta nằm trên giường, nghiêng người, thấp giọng hỏi tiểu Hoành Văn: “Ngươi muốn một cái tên như thế nào?”

Trong chốc lát, Hoành Văn chẳng đáp lời nào, giống như đang ngẫm nghĩ, sau đó nói: “Giông giống tên ngươi, đọc thuận miệng ấy”.

Bản tiên quân làm ra vẻ suy tính một hồi, mới nói: “Triệu Hoành, cái tên này ngươi có thích không?”.

Hoành Văn ghé trên gối, gật đầu thật lực, khiến tấm chăn đắp trên người cũng rung lên, bản tiên quân nghe thấy tiếng nói ngập tràn sung sướng của hắn: “Được, ta lấy cái tên này”.

Ta nghe Hoành Văn thốt lên vui vẻ, cảm xúc trong lòng lại chẳng nói rõ được.

Hoành Văn vẫn còn đang vui mừng lẩm bẩm: “Triệu Hoành, Triệu Hoành…”.

Bản tiên quân thay hắn dém lại tấm chăn: “Ngủ đi, chúng ta mới tới trần gian, phải bảo dưỡng tinh thần”. Hoành Văn lại gật đầu, lật người, xoay vào bên trong.

Sáng sớm hôm sau, lúc ta tỉnh lại, Hoành Văn còn đang kê đầu lên vai ta, ngủ đến say sưa. Bản tiên quân vươn tay định ôm hắn một chút, lại sợ chạm vào làm hắn tỉnh, thế là lại rụt tay về. Hôm nay chẳng còn cớ gì để ngủ lì trên cái giường này nữa, hôm qua thì chỉ sợ là buổi tối cuối cùng. Bản tiên quân liền nhân dịp này mà đa sầu đa cảm một phen cho hợp cảnh hợp tình.

Đương lúc bản tiên quân còn đang bận đau buồn, Hoành Văn đã tỉnh lại, dụi mắt, ngáp một cái rồi nhỏm dậy, mặc cho bản tiên quân hầu hạ hắn mặc quần áo, cứ như đó là lẽ đương nhiên vậy.

Sau khi Hoành Văn xuống giường, liền kéo góc áo của ta: “Cảm ơn ngươi tối qua đã đặt tên cho ta”.

Ta nghiêm trang đáp lại: “Không có gì, coi như đáp lễ cho việc ngươi để ta ngủ trong phòng này thôi”.

Hoành Văn chớp mắt nhìn ta, sau đó nhe răng ra cười, nói: “Ừ”.

Khi dùng điểm tâm sáng, Hoành Văn lại nhét vào bụng tận ba cái bánh bao. Cơn thèm ăn của Thiên Xu dường như bị Hoành Văn khơi lên, ăn liền hai cái, ta thấy vậy cũng lấy làm mừng.

Sau bữa sáng, ta đứng dậy, định bụng đi dạo loanh quanh một chút, Thiên Xu đột nhiên hỏi: “Nguyên quân nói Ngọc Đế muốn chúng ta xuống trần gian rèn luyện, vậy hôm nay có đề mục rèn luyện nào hay không?”.

Bản tiên quân nghe y hỏi mà cứng cả lưỡi, đúng rồi, lời nói dối này của ta khó bưng bít cho tròn đây. Nhất thời không nghĩ ra cách nào, bản tiên quân đành nói rằng: “Hôm qua chúng ta mới đặt chân đến thành này, cả Tinh quân lẫn tiểu tiên đều còn chưa biết gì nhiều về trần gian, hai ngày đầu tiên cứ dành để làm quen với hoàn cảnh xung quanh đã, đợi ba ngày sau chúng ta lại bàn tiếp”.

Cả Thiên Xu lẫn Hoành Văn đều gật đầu, vẻ mặt cực kỳ nghiêm túc. Chuyện này tạm thời lấp liếm cho qua.

Buổi sáng, ta dẫn theo Thiên Xu và Hoành Văn lên phố chợ dạo một vòng, trông thấy biết bao nhiêu là cửa tiệm, sạp hàng, gánh bán rong, còn cả vô số người đi đường qua lại. Hoành Văn nói: “Trần gian thật là tuyệt, náo nhiệt đông vui hơn trên thiên đình nhiều”.

Thiên Xu nói: “Nhưng ta nghe nói dưới trần gian ai ai cũng muốn trở thành thần tiên, nếu trần gian đã tốt như vậy sao họ còn muốn lên trời?”.

Bản tiên quân đành tỏ vẻ nghiêm trang mà đáp: “Đây là huyền cơ, cần tự mình suy xét cho tường tận”.

Thiên Xu nhìn ta bằng ánh mắt cực kỳ kính trọng, phỏng chừng y cảm thấy câu nói vừa rồi của bản tiên quân rất có tiên tính.

Thiên Xu và Hoành Văn đều có bộ dạng cực kỳ bắt mắt, ta mỗi tay dắt một người đi trên phố chợ, lại càng bắt mắt hơn. Có vẻ hôm nay là ngày gì đó đặc biệt, trên phố chợ có rất nhiều phụ nhân[2] nhà nghèo, thân mặc váy làm từ vải bố, đầu cài trâm gỗ cùng với mấy thiếu nữ, họ đều nấp ở ven đường, không ngừng nhìn Thiên Xu với Hoành Văn. Thiên Xu bị người ta săm soi như thế, có chút mất tự nhiên, nắm chặt tay ta hơn một chút, Hoành Văn thì lại chẳng hề để tâm, thỏa sức ngó nghiêng khắp chốn.

[2] Phụ nhân: Phụ nữ đã có chồng.

Bản tiên quân dẫn theo hai đứa trẻ, lại bị mọi người săm soi kỹ quá, cảm thấy có chút gượng gạo, bên đường là vô số lầu gác quét vôi trắng, lụa màu ngọc phất phơ, xen lẫn trong đó là vài ba nhạc phường câu lan, có bóng giai nhân tựa người vào lan can đứng.

Nếu lúc này bản tiên quân đang một mình dạo bước, bên người chỉ có một chiếc quạt giấy đồng hành, vậy thì chỉ cần vươn tay là có thể chạm được đôi chút phong lưu. Thế nhưng tình cảnh hiện giờ của bản tiên quân ấy mà, hệt như một cái thùng dầu đang kè kè hai bình dầu con chạy lông nhông trên phố, chỉ có thể tơ tưởng cảnh phong lưu, uổng công ao ước.

Ta còn đang thở dài, chợt thấy Thiên Xu vừa đi vừa dõi mắt sang phía bên đường, ta bước chậm lại, cũng nhìn theo ánh mắt y, lại bắt gặp một sạp hàng nhỏ đang bày đầy những chiếc bánh nóng hổi vừa mới ra lò, khói bốc lên nghi ngút. Thiên Xu thấy ta dừng bước lại nhìn, dường như cảm thấy nói ra thì ngượng lắm, liền quay đầu không nhìn sạp hàng kia nữa.

Xem ra cái tính muốn mà cứ im thin thít này của Thiên Xu từ bé đã có rồi, ta hỏi: “Bánh bán ở sạp hàng đằng kia các ngươi chưa từng ăn đúng không, có muốn nếm thử một chút không?”.

Thiên Xu ngẩng đầu nhìn ta, sau đó gật đầu.

Bản tiên quân bước tới sạp hàng, mua hai cái, bánh này được làm từ bột gạo, trên chóp bánh có rắc chút phấn mịn được nghiền từ hoa quế. Người bán hàng rong lấy hai tờ giấy nhám bọc hai cái bánh lại cẩn thận, nhưng cầm trên tay vẫn còn thấy rất nóng, ta đưa một cái cho Thiên Xu, kéo tấm giấy bao quanh chiếc bánh xuống một chút, nói: “Ăn cẩn thận nhé, đừng để bị bỏng”.

Nói rồi đưa chiếc bánh còn lại cho Hoành Văn, hắn cầm lấy bánh, cắn được một miếng liền nói: “Bánh này hơi ngọt”, lại ngẩng đầu nhìn ta mà rằng: “Con không thích ăn đồ ngọt đâu, chỉ nếm một chút thôi, phần còn lại người ăn nhé”.

Một bà lão bán hạch đào ở sạp hàng hoa quả khô ngay bên cạnh đang âm thầm nhìn lén Hoành Văn và Thiên Xu, nghe Hoành Văn thốt lên câu ấy xong liền nở nụ cười cực kỳ trìu mến, nói với ta: “Đứa trẻ này thật hiếu thuận, công tử đây đúng là có phúc”.

Bản tiên quân lúc này đang cực kỳ sầu muộn, ngẫm lại kể từ lúc ta thăng thiên thành tiên đến tận bây giờ, dung mạo hẳn là không hề thay đổi. Thiên Xu và Hoành Văn lúc này thoạt nhìn cũng phải mười một mười hai, ta nhiều nhất cũng chỉ hao hao huynh trưởng của hai người thôi chứ, sao người nào người nấy đều nghĩ ta là cha bọn họ???

Ai cũng nói thần tiên trường sinh bất lão, hôm nay ngẫm lại, sương gió mấy nghìn năm hẳn vẫn để lại trên người bản tiên quân chút vết tích gì đó, khiến ta trông có vẻ tang thương.

Ta cười với bà lão. Hoành Văn nhét cái bánh nóng đã cắn được hai miếng vào tay ta, bà lão trông thấy thế liền khen: “Thằng bé này hiểu chuyện quá”. Sau đó bốc một nắm hạch đào từ trong cái rổ ra, run rẩy đưa cho Hoành Văn, Hoành Văn lập tức đưa tay ra nhận, nói: “Cảm ơn bà”.

Bà lão luôn mồm nói “không cần cảm ơn”, tay Hoành Văn rất nhỏ, chỉ sợ không cầm được nhiều thứ như thế, liền nhét hết vào trong tay áo, chỉ cầm một quả trên tay, nhìn trái rồi lại nhìn phải, há miệng định cắn. Bà lão vội vàng nói: “Ấy ấy, cháu ơi, không cắn được đâu”.

Ta cũng nói: “Không cắn được đâu, vỏ nó rất cứng, sẽ bị đau răng đấy”.

Hoành Văn cầm quả hạch đào, cái miệng phồng lên, ta nhẹ nhàng nói: “Đợi đến khi về nhà, cha sẽ bóc vỏ cho con ăn”.

Hoành Văn chớp chớp mắt, sau đó gật đầu.

Bà lão nói với ta: “Thật tình già này rất ít khi thấy một người đã làm cha rồi lại dẫn theo hai đứa con lên phố chợ, trông phục sức của công tử không phải hạng tầm thường, tại sao lại không ngồi kiệu, ngay cả đầy tớ cũng không đem theo?”.

Ta nói: “Ta mới dọn tới nơi này, dẫn hai đứa trẻ lên phố chợ thăm thú một phen”.

Bà lão nói: “Vậy phu nhân ở nhà sao?”.

Ta cười khan đáp: “Nàng đã sớm không còn trên nhân thế rồi”.

Một đám người vây xung quanh, ai nấy đều dỏng tai lên nghe ngóng, vừa nghe thấy câu này xong, liền thở dài mãi không thôi. Bà lão kia là người thở dài não nề nhất, lại cho Thiên Xu một đống đậu phộng, nhét đầy trong tay áo. Thiên Xu nói cảm ơn cực kỳ lễ phép. Bản tiên quân kéo theo y cùng với Hoành Văn rời khỏi đám đông, đi được mấy bước rồi vẫn còn nghe thấy tiếng thở than thương cảm của bà lão nọ.

Hoành Văn hỏi ta: “Phu nhân là cái gì thế? Tại sao ngươi vừa nói không có là người ta liền cho chúng ta một đống thứ để ăn?”.

Bản tiên quân vẫn trong trạng thái đờ đẫn, đáp lại: “Bà ấy nhắc đến phu nhân, là ý hỏi về vợ của ta. Ở trần gian, người đàn ông nào cũng phải lấy một người phụ nữ làm vợ”.

Hoành Văn chợt hiểu ra: “À, thế nên lúc ngươi nói ngươi không có phu nhân thì bọn họ đều rất thông cảm với ngươi. Nhưng thông cảm với ngươi thì mắc gì phải cho chúng ra đồ ăn”.

Ta ho khan một tiếng: “Chuyện này ấy à…”.

Thiên Xu vừa cắn bánh nóng vừa nói: “Có phải vì bọn họ cảm thấy ngươi đã không có vợ, lại còn phải chăm sóc chúng ta, đã tội nghiệp nay còn tội nghiệp hơn, nên giúp ngươi quan tâm đến chúng ta một chút”.

Không hổ là Thiên Xu nhỏ tuổi, nhìn đi nhìn đi, đứa bé này hiểu lòng người khác biết chừng nào!!! Ta gật đầu đáp: “Đúng thế!”.

Thiên Xu ăn hết bánh nóng, bắt đầu quay qua nghiên cứu xem phải “xử lý” đậu phộng thế nào, bản tiên quân bóc một hạt cho y, y liền chưng ra dáng vẻ ông cụ non nói: “Ta đã từng ăn nhân rồi, thế mà lại không biết thì ra nó còn có vỏ”. Sau đó móc một nắm đậu phộng từ trong áo ra, đưa cho Hoành Văn, “Ngươi ăn cái này trước đi, bóc dễ lắm”.

Hoành Văn nhận lấy, “Cảm ơn, đợi đến lúc về nhà chúng mình lại cùng ăn hạch đào nhé”.

Cách mấy bước về đằng trước có lụa mỏng phất phơ, lại là một nơi dừng chân tạm nghỉ dành cho khách đa tình. Một dáng người ngà ngọc, khoác tà áo màu đỏ bóng đang tựa bên lan can lầu hai, dường như đang thảnh thơi dõi mắt ra xa, khiến cho đám đàn ông trẻ trung cường tráng đứng gần đó, đều không nhịn được mà dồn mắt về phía nàng.

Ta dẫn theo Hoành Văn và Thiên Xu, mắt không ngó đầu chẳng nghiêng, bước thẳng về con đường phía dưới căn lầu kia. Trước một sạp bán son phấn bên đường, có vài thiếu nữ mặc váy vải bố, đầu cài trâm gỗ đang chọn son, trong số đó có một người con gái đang rời khỏi sạp hàng, đột nhiên vấp một cái liền thất thanh kêu lên: “Ai da!”.

Bản tiên quân định bụng giang tay ra đỡ nàng, nhưng một tay đang bận nắm Thiên Xu, tay còn lại thì cầm cái bánh nóng Hoành Văn ăn dở, vạt áo thì bị Hoành Văn túm gọn, nhất thời không giơ được cái tay nào ra cả, liền xoay người một cái, thiếu nữ kia vừa khéo nhào vào trong lòng của bản tiên quân, không xiên không lệch.

Nàng kinh hoảng kêu một tiếng “Ôi chao”, ta cũng sững cả người, cảm thấy có một thứ gì đó vừa nhẹ nhàng đáp xuống đầu mình.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.