Duyên Phận

Chương 1: Chương 1




Tập đoàn Hứa thị nằm ngay trong thành phố đang trong giai đoạn phát triển vượt bậc.

Phòng họp của Hứa Thị lúc này tề tụ đầy đủ các anh tài. Mặc dù những người nòng cốt không ít, nhưng hôm nay toàn bộ các chủ chi nhánh công ty rất ít xuất hiện cũng tới..

Tập đoàn Hứa Thị là một trong số hai doanh nghiệp nổi tiếng, từ một công ty nhỏ không danh tiếng trở thành nền kinh tế huyết mạch của cả nước, với các xí nghiệp rất lớn. Nhắc tới người đứng đầu Hứa Thị - Hứa Gia Khải, một người khiến cho bất cứ ai cũng phải bội phục và kính sợ.

Kim đồng hồ chỉ 10 giờ, phòng họp im lặng như tờ, có thể nghe thấy cả tiếng thở của mọi người. Tổng Tài rất nghiêm ngặt về vấn đề thời gian, luôn đúng giờ, không có bất cứ trường hợp ngoại lệ nào.

Phòng họp vừa yên tĩnh, thì cửa liền bị đẩy ra, một nam nhân khí chất hiên ngang, phong độ, cực kì anh tuấn- hai lông mày rậm, đôi mắt sâu đen thẫm lộ ra tia nhìn thích thú, hơi thở cực kì nguy hiểm, sức hấp dẫn chết người, hơn nữa sống mũi thẳng, đôi môi khêu gợi, trên người hắn tỏa ra một loại cảm giác rất bất đồng. Hai lông mày nhíu chặt trong lúc lơ đảng làm cho hắn càng toát lên sự táo bạo, dễ nóng giận, trong mắt lộ ra sự cơ trí, thông minh không ai bì kịp cùng với khí chất vương giả.

Hắn- Hứa Gia Khải, nắm trong tay tất cả mọi quyền lực, một vị tổng giám đốc cao cao tại thượng khiến cho nữ nhân bên cạnh phải theo đuổi.

"Đây là cái gì!"- Hứa Gia Khải đem mẫu thiết kế đồng phục mới vứt lên bàn. "Mẫu thiết kế kém cỏi như vậy cũng dám dùng sao, làm lại thiết kế một lần nữa"

"Dạ"- Quản lý Lý nơm nớp lo sợ nhận lệnh.

Không khí trong phòng họp cực kì khẩn trương mà nghiêm túc, chỉ có Hứa Gia Khải mới có thể tạo ra bầu không khí này

"Nói với người thiết kế, nếu không tạo ra sản phẩm tốt hơn, thì không cần phải đi làm nữa!"- Hứa Gia Khải lửa giận dâng cao. "Lập tức tìm nhà thiết kế khác"- Hắn ra lệnh.

"Vâng, chúng tôi sẽ về làm ngay"

Chỉ mỗi việc đồng phục công ty thôi đã đủ khiến hắn tức giận. Hắn quyết định, đồng phục công ty bắt buộc phải mặc. Mặc dù đã đăng quảng cáo mấy ngày, các mẫu thiết kế không ngừng gửi lên, nhưng không ai làm cho Hứa Gia Khải hài lòng.

Ngô Vỹ Tân cầm lấy mẫu đồng phục, gõ cửa phòng làm việc của Hứa Gia Khải. Suốt mấy ngày qua, Vỹ Tân liên tục đưa mẫu mới nhưng không cách nào làm Hứa Gia Khải hài lòng, hắn càng lúc càng mất kiên nhẫn. Nếu như cái này không có chút khả quan nào, vậy thì hắn cũng không biết Hứa Gia Khải muốn tìm nhà thiết kế như thế nào.

"Gia Khải, đây là mẫu vừa mới gửi tới"- Ngô Vỹ Tân đem hàng mẫu để lên trên bàn.

Đồng phục cắt may rất năng động nhưng mới mẻ độc đáo, quần để lộ vẻ trang nhã, cao quý, nhưng lột tả được tất cả những ưu điểm của nữ giới. Thứ hắn muốn chính là như vậy, không cần phải quá cầu kì, kiểu cách như những nhà thiết kế kia.

Nhìn xuống dưới tên người thiết kế, hắn nói với Ngô Vĩ Tân: "Báo cho Sở Uyển Oánh, mẫu thiết kế của nàng được chọn"

Uyển Oánh cũng không nghĩ tới mẫu thiết kế của mình lại được tổng giám đốc chấp nhận, cũng chưa từng nghĩ tới mình trở thành người trong công ty Hứa Thị.

Công việc của nàng tuy bận rộn nhưng vui vẻ, chỉ vì bộ đồng phục, mà nàng đã phải thức đêm chăm chút từng chi tiết nhỏ. Hơn nữa, nàng càng lúc càng gầy, cơm ba bữa cũng không ăn đầy đủ nên bị đau bao tử lúc nào cũng phải mang theo thuốc dạ dày.

Nhưng sự cực khổ đó cuối cùng cũng được đền đáp, đồng phục do Uyển Oánh thiết kế rất được tán thưởng, nhờ có đồng phục mà hiệu quả làm việc của công ty ngày càng chuyển biến tốt đẹp.

Để nâng cao danh tiếng công ty, Hứa Gia Khải mời bạn mình là nhà nhiếp ảnh Tào Đông đến chụp ảnh để tuyên truyền.

Lúc chụp ảnh, hắn thật sự rất bội phục cô bé. Nếu như Gai Khải biết được Sở Uyển Oánh chỉ là một cô bé rất thanh tú, mộc mạc nhất định sẽ giật mình vì biểu hiện của nàng, hơn nữa càng không thể ngờ tới thứ đồng phục mỹ lệ, xinh đẹp này lại từ tay nàng mà ra.

"Uyển tiểu thư thiết kế thật sự rất khác so với mọi người, còn trẻ như vậy đã tạo ra những tác phẩm cực kỳ ưu tú. Nhìn mẫu thiết kế của cô, ta càng thấy hứng thú với công việc chụp ảnh của mình hơn. Nhưng có điều, ta vẫn muốn tìm người mẫu thích hợp cho những bộ trang phục này"- Tào Đông nói.

"Nếu anh tin tưởng vào mắt nhìn của tôi, tôi xin đề cử một người. Cô ấy xinh đẹp xuất chúng chắc chắn sẽ làm anh hài lòng"- Uyển Oánh nói.

"Nhà thiết kế chọn, dĩ nhiên tôi phải đồng ý rồi!"

"Đây là số điện thoại của Lưu Ngọc Linh, bạn của tôi, cô ấy chắc chắn sẽ rất vui khi hợp tác với anh"- Uyển Oánh dám chắc, Ngọc Linh mà biết mình được chọn làm người mẫu cho đồng phục nhất định sẽ vui đến chết.

Hứa Gia Khải sảng khoái uống một bữa. kể từ khi tiếp quản công ty, hắn chưa bao giờ cho phép bản thân uống nhiều, hôm nay chỉ có chút sơi say. Hắn lúc nào cũng chú ý đến hình tượng của bản thân, luôn tỏ ra chững chạc và tỉnh táo. Tối nay, không hiểu tại sao lại một đi tới Pub uống rượu, suốt cả bữa tối. Lúc này tuy có hơi say, nhưng đầu óc lại rất tỉnh táo, thỉnh thoảng thả lỏng mình tốt cũng tốt, không đế ý đến hình tượng cũng chẳng có gì to tát, chẳng phải ai cũng biết hắn bình thường rất tỉnh táo, chững chạc sao? Chân đứng dậy không vững, mơ mơ màng màng bắt lấy người vừa đi ngang qua mình, sau đó bất chấp tả ngã xuống trên người người đó.

"Đưa ta về nhà" Dù uống rượu say cũng không quên dùng giọng nói đó yêu cầu người khác phục vụ mình.

Uyển Oánh nhìn nam nhân ngã vào trong ngực nàng, trông hắn thật siêu phàm, khí chất phong độ, cả người cao lớn cực kì uy mãnh, ngay cả dáng vẻ lúc uống rượu say cũng đầy mê lực làm cho nàng bị mê hoặc.

"Này, anh tỉnh lại đi"- Nàng liều mạng cố lay hắn dậy. "Này, địa chỉ của anh là ở đâu, mau nói cho tôi biết"

Gia Khải mơ mơ màng màng nói ra địa chỉ, sau đã ngã gục xuống vào ngực nàng, thật thoải mái, thật ấm áp, hắn tìm ra được chỗ tốt liền ngủ ngay.

Bắt được taxi, nàng đành phải dìu hắn vào trong xe, nói địa chỉ. Sau đó, phải lấy tiền từ từ trong bóp của hắn ra thanh toán tiền xe. Vừa nhìn thấy thẻ căn cước đề tên Hứa Gia Khải làm cho nàng chấn động, sao lại là hắn! Sao lại có thể là Hứa Gia Khải người người ngưỡng mộ? Hứa Gia Khải xem phụ nữ như món đồ chơi, xem ra cũng không trách được lại có nhiều nữ nhân mê luyến, cuồng dại, thần hồn điên đảo vì hắn. Ngay cả nàng mém chút nữa cũng bị khí chất của hắn mê hoặc. Uyển Oánh cảm thấy mình thật may mắn khi không nhận ra hắn, không biết hắn, không tiếp xúc với hắn; còn may mắn hơn nữa vì nàng có thể sống vui vẻ, tự do; may mắn vì mình có cái đầu thanh tỉnh, đủ thông minh đủ lí trí nên không bị hắn làm cho điên dại.

Sau khi an bài tốt cho hắn, chuẩn bị rời đi thì Hứa Gia Khải chuyển mình.

"Rượu, ta muốn uống rượu, mang rượu tới cho ta"- Hắn bắt lấy cổ tay Uyển Oánh, bất kể nàng là ai, bây giờ có người chăm sóc cũng chẳng phải chuyện xấu. Nếu như uống nữa, hắn quả thật rất xứng đáng với danh hiệu tửu quỷ. Nàng mang ít nước lên cho hắn.

Suốt cả bữa tối bận rộn vẫn chưa ăn gì cả, bụng nàng bắt đầu lên tiếng phản đối, Uyển Oánh lấy hộp thuốc đễ sẵn trong túi áo, không kịp nhìn kỹ tên thuốc mà nuốt xuống. Quay đầu lại nhìn thì thấy Hứa Gia Khải ngủ say như chết, nàng ngáp nhẹ. Giường thật to, nếu như ngủ trên đó chắc chắn sẽ rất thoải mái. Nghĩ đến đó, nàng liền leo lên giường, không hiểu sao tối nay nàng lại buồn ngủ đến vậy.

Đầu hắn nhức đến muốn nứt ra, Hứa Gia Khải tỉnh lại, nhìn xung quanh. Hắn nhớ mang mang là có nữ nhân nào đó đưa hắn về nhà. Nàng nghiễm nhiên dám tự tiện ngủ trong nhà hắn, lại còn dám cùng hắn ngủ chung giường? Tất cả những nữ nhân hắn biết, từ đó đến nay chưa ai dám to gan lớn mật đến vậy, yên tâm thoải mái ngủ trên giường của hắn.

Uyển Oánh ngủ say, cả cơ thể tự dịch chuyển vào lòng ngực của hắn.

A! Trời ạ!! Nàng có biết động tác này mập mờ thế nào không? Nàng có biệt dựa vào ngực một người đàn ông sẽ khiến cho nam nhân đó bắt đầu có suy nghĩ xấu hay không? Hắn trước giờ đối với nữ nhân bao xung quanh mình chẳng hề hứng thú, nhưng với tiểu nữ nhân trước mặt lại bị nàng lôi cuốn làm mất đi lí trí. Hắn luôn biết cách điều khiển bản thân, nhưng dục vọng tối nay sao lại mãnh liệt như vậy!! Hắn muốn nàng!!. Hắn nhìn vào chiếc cổ trắng ngần ham muốn càng mãnh liệt. Vén những sợi tóc của nàng, hắn giữ lấy gương mặt, tinh tế đánh giá. Ngay cả một chút xinh đẹp cũng không có chứ đừng nói gì tới sức quyến rũ, nhưng dục vọng mỗi lúc một cao, dục hỏa như muốn thiêu cháy bản thân. Nàng nên biết nếu ngủ lại ở đây sẽ xảy ra chuyện gì, bất kể như thế nào, hắn phải thừa nhận, cách quyến rũ này của nàng đối với hắn đã thành công, hắn muốn nàng. Hắn nhẹ nhàng ôm lấy nàng, từ từ hôn xuống...

Ánh nắng rực rỡ chiếu vào chiếc giường lớn của hai người.

Uyển Oánh từ từ mở hai mắt ra, nhìn bốn phía: Đây là đâu? Chỗ này nàng đã từng tới nhưng không biết là ở đâu? A! Có gì đó không đúng? Nàng phát hiện có một cánh tay đặt ngay thắt lưng của mình. Lập tức, nàng thất kinh quay người lại, nhìn thấy Hứa Gia Khải đang nằm bên cạnh. Đã xảy ra chuyện gì? Nàng sao lại cùng Hứa Gia Khải ngủ chung với nhau, điều khó giải thích nhất chính là cơ thể nàng hơi đau. Nàng tung mền ra, há hốc miệng, trợn tròn mắt, cả nàng và hắn sao lại không mặc gì ngủ chung với nhau thế này! Trời ạ!! Nàng đã làm cái gì thế này? Nàng đáng ra phải rời đi sao lại ngủ quên mất? Lại còn cùng hắn làm chuyện này? Nàng không biết nên làm gì bây giờ. Nàng hận mình tối hôm qua đưa hắn về, càng hận bản thân hồ đồ cùng hắn... Làm sao bây giờ? Nàng làm sao đối mặt với hắn đây.

Cánh tay của Hứa Gia Khải càng siết chặt, thân thể của hắn cũng nhích lại gần: "Đừng đi, ở lại với ta"- Mắt hắn lờ mờ nhìn vào bóng lưng của nàng? Làm sao vậy? Hắn không nỡ để nàng đi sao, chẳng lẽ hắn quá lưu luyến cơ thể của nàng? Mấy lần trước, hắn chỉ cùng nữ nhân ngủ chứ không hề quan tâm. Nhưng hôm nay, hắn lại cảm thấy rất yêu tiểu nữ nhân này, khát vọng nàng nằm ở lại trong lòng hắn.

Nàng trở thành cái gì? Trở thành thứ cho hắn đùa vui, trở thành tàn hoa bại liễu bị hắn vứt bỏ sau một đêm. Tối hôm qua, không phải nàng không có cảm giác, nhưng nàng cứ tưởng đó là mơ, chính vì thế nàng để nó thành sự thật. Khi phát hiện ra sự thật, nàng mới biết mình thật ngu xuẩn, thật đáng thương.

Nàng nhẹ nhàng thoát khỏi hắn, lén lút xuống giường, mặc quần áo, chạy khỏi đây.

Uyển Oánh mơ màng cất bước đi, nàng không biết mình nên làm bây giờ. Lúc này cơn đau dạ dày lại phát tác, vội vàng lấy hộp thuốc trong túi áo vừa tính uống vào thì phát hiện trên lọ thuốc đề thuốc ngủ. Chẳng lẽ hôm qua vì quá vội vàng mà cầm nhầm thuốc ngủ của mẹ, ra là vậy, tất cả vì chút sơ sót của nàng mà tạo thành. Nhưng quả nàng gieo lần này thật quá nhiều!! Liệu cuộc sống sau này còn có thể bình yên không?

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.