Duyên Phận

Chương 7: Chương 7




Từ ngày rời khỏi nhà trọ, trừ công sự ở ngoài, Hứa Gia Khải lại nhớ tới cuộc sống trước đây. Mỗi ngày đều cùng giai nhân hẹn hò, hắn tin tưởng mình nhất định có thể vui vẻ, Không có Sở Uyển Oánh trong cuộc sống, hắn lại càng vui hơn. Ban đầu đối với nàng mê muội, si tâm cuối cùng cũng dần dần lấy lại được thăng bằng, thanh tĩnh.

Nàng chỉ là một nữ nhân xấu xí không phải sao.

Từ sau khi bỏ đi, trong lòng vẫn cảm thấy chua xót, buồn bã không biết nên giải thích thế nào?

Tại sao khi cùng nữ nhân khác thân mật, hắn lại nhớ đến vẻ lạnh lùng không khuất phục của Sở Uyển oánh? Tại sao khi hắn thắng được hợp đồng làm ắn, hắn hy vọng có nàng bên cạnh để cùng nhau chia sẽ niềm vui. Trong tim mơ hồ cảm nhận sự mất mác, hắn rốt cuộc mong muốn gì đây? Hắn muốn làm gì? Hắn không ngừng tự hỏi bản thân.

Kể từ khi rời khỏi Uyển Oánh, hắn ngày nào cũng mua vui, để mặc bản thân mình phóng túng vô phép vô thiên, xung quanh mình toàn nữ nhân đang nhảy múa, dịu dàng bám lấy hắn. Hắn muốn chứng minh gì đây? Chứng minh rằng người luôn quanh quẩn trong đầu hắn không quan trọng sao?

Thật sự không quan trọng sao?

Tưởng rằng rời đi hắn có thể trở lại là mình, tiêu trừ đi sự mê luyến khát vọng của hắn đối với nàng, tưởng rằng sẽ trở lại như trước đây, hắn sẽ quên đi nàng

Càng để nữ nhân khác đến gần càng nhớ nàng hơn. Hắn chẳng những không quên được, đáng sợ hơn lại còn nhớ nhung nàng. Hắn đã không còn là Hứa Gia Khải nữa, những nữ nhân bên cạnh, hắn cảm thấy tất cả đều trở nên thật xấu xa, hẹn hạ, mọi hành vi đều vô sỉ. Hắn không cách nào tiếp nhận đám nữ nhân đó tới gần, ngay cả việc hôn hay chạm nhẹ hắn cũng chán ghét.

Hắn tại sao lại thế?

Thật ra, từ lần đầu tiên gặp mặt hắn đã không do dự muốn có nàng, từ lúc đó cũng đã yêu nàng. Chẳng qua hắn không chấp nhận, càng không chịu đối diện, tưởng rằng mọi hành động tốt với nàng là do bản tính tự ái của nam nhân. Tính cách không chịu thua, muốn nàng thuần phục hắn, muốn nàng quỳ gối dưới chân hắn.

Hắn tự tin nắm trong tay mọi thứ.

Nhưng bây giờ —–

Hắn sai rồi.

Vị trí của nàng ở trong lòng quan trọng hơn hắn tưởng rất nhiều, nàng càng sợ hãi muốn trốn khỏi hắn thì hắn lại yêu càng sâu.

Lần này rời đi để hắn nhận thức được bản thân yêu nàng sâu đậm đến mức nào. Nàng sớm đã như mọc rễ, như loài cây cắm sâu rễ vào trong lòng hắn, nàng sớm đã thành một phần của hắn, thậm chí là toàn bộ.

Hắn không thể coi thường tình cảm của mình, hắn yêu nàng. Mất đi nàng, sinh mạng của hắn không còn ý nghĩa, như mất đi linh hồn chỉ còn thể xác.

Hắn yêu nàng.

Dù nàng không yêu hắn, hắn cũng không chịu đựng được sự nhớ nhung này, nó giống như cây chùy đập vào lòng hắn, hắn nhận đủ rồi. Hắn sẽ không từ bỏ có được nàng, nhưng hắn không cần người của nàng. Hắn đúng ra không nên từng ngày từng ngày thương nhớ nàng, thoát không được khiến hắn đau lòng buồn bã.

Hắn muốn nàng. Ít nhất hắn có thể thoát khỏi sự tương tư khó chịu này.

Hắn muốn nàng vĩnh viễn bên cạnh hắn, cả đời không buông tay.

Ý nghĩ đó khiến tim hắn vui lên, những buồn bã lo lắng qua đi, hắn bật dậy lao vút ra khỏi nhà.

Một người đàn ông có thể dễ dàng tiếp nhận nữ nhân nhưng nữ nhân thì ngược lại. Trong lòng phải có cảm giác ngưỡng mộ cùng quý trọng thì sẽ tiếp nhận người đàn ông đó, đây chính là điểm khác. Nam nhân có thể rơi vào bẫy tình nhưng cũng rất nhanh quên đi nữ nhân mình yêu, ngược lại nữ nhân sẽ dùng cả đời mình để báo đáp nam nhân mình yêu, một khi đã yêu thì tâm sẽ không bao giờ lấy về.

___oOo___

Sở Uyển Oánh mệt mỏi ngồi liệt trên ghế salon, kẻ từ khi hắn tức giận rời đi, mỗi ngày nàng giống như kẻ bị bệnh không có tinh thần để làm việc. Nàng căn bản không nên suy nghĩ lung tung, hơn nữa mỗi ngày đều nghĩ đến hắn. Biết rõ nghĩ đến hắn là không đúng, chuyện của cả hai chẳng qua là một trò chơi, khi nó kết thúc rồi hai người không chút liên quan.

Nàng đến tột cùng là thế nào. Hai giọt nước mắt không nhịn được chảy xuống má.

SUốt một tuần lễ, hắn không về nhà trọ. Nàng thở dài một hơi, hắn rốt cuộc đã nghĩ thông suốt rồi sao. Hắn quyết định thả nàng. Nếu như đã vậy, sao không trực tiếp bảo nàng rời đi? Hắn không muốn nhìn thấy nàng nữa phải không? Một tuần lễ nay, hắn chắc không buồn chán đâu, mỗi ngày đều có bạn gái bên cạnh vui vẻ ung dung tự tại. Hắn vừa đi đã có bạn gái chán ghét nàng, vì sao không dứt khoát đi? Chẳng lẽ lại muốn nhốt nàng ở đây để nhục nhã nàng.

Nàng làm sao có thể trở thành một trong đám nữ nhân kia đi ái mộ hắn? Không phải nói sẽ không nghĩ tới hắn sao? Biết rõ hắn không yêu mình, tại sao nàng lại ngu ngốc, lặng lẽ đi yêu hắn.

Nàng yêu hắn

Phát hiện này khiến nàng không chút vui sướng. Nữ nhân một khi đã yêu, thì sẽ không cách nào thoát khỏi lưới tình. Nàng hiểu địa vị mình trong lòng hắn, hắn sẽ không vì nàng mà bận tâm. Nàng sao lại si ngóc vọng tưởng hắn thật lòng. Nàng từ lúc bắt đầu đã biết. Vì sao lòng vẫn hy vọng, hy vọng vào trò chơi này Hứa Gia Khải sẽ thật lòng.

Thật ngu ngốc!! Ngu ngốc mà.

Chưa bao giờ nghĩ tới bản thân mình sẽ có lúc động lòngm càng không nghĩ tới mình sẽ động lòng vì người mình đáng ra không nên yêu nhất

Hắn vô lý bá đạo, phóng đãng không kềm chế được nhưng lại mê hoặc nàng, làm cho nàng không thể khống chế bản thân mình mê luyến hắn, không cách nào tự kềm chế. Không! Từ lúc mới bắt đầu —— từ khi nàng biết hắn, biết chuyện của hai người bắt đầu, nàng cũng đã mê luyến hắn. Chẳng qua là nàng cũng không tự nguyện đối mặt với vấn đề này, lại càng từ không hề suy nghĩ. Nàng bất lực mềm yếu, thống hận mình để bản thân chịu ảnh hưởng to lớn của hắn như thế. Nàng cố ý địa không thèm nhìn hắn, nhưng không ngờ trái tim nàng có mất nhanh hơn

Tình yêu dù có mãnh liệt, vẫn cần hôn nhân để làm bảo đảm. Nhưng nàng biết hắn sẽ không cưới nàng, lại càng không yêu nàng; sao lại chấp nhận thương hắn, vẫn không thể mất đi lý trí. Nàng không thể nhẫn nhịn, hắn muốn nàng chính là mục đích thực sự, nàng không cho phép mình tham sống sợ chết sống như tình nhân mà không ai biết. Khi nàng dù thật lòng nhưng cũng không được báo đáp, nàng thà rằng rời xa hắn, vĩnh không gặp lại hắn, chứ nàng không muốn sống cuộc sống nhục nhã này

Nàng thương hắn ! Nhưng hắn vẫn không thương nàng

Thứ tình cảm này, hắn sẽ không để ý, càng sẽ không quý trọng, quyết không thể để cho hắn biết tâm sự của nàng. Nàng sợ —— sợ hắn có vô tình nhục nhã nàng, giễu cợt nàng —— nàng lại nhiều lần cầu khẩn, cầu xin hắn nàng, lòng của nàng sẽ bị hắn chà đạp thành từng mảnh nhỏ, thương tích đầy mình.

Không muốn tiếp tục đối mặt với gian phòng to lớn trống rỗng , hơn nữa chịu không được cảm giác trống không tịch mịch. Một mình trên giường lớn không cảm giác được sự hiện hữu, nhiệt độ của hắn, nàng sợ một mình ngủ ở trên đó, sẽ chỉ làm nàng nhớ tới chuyện của hai người. Cho nên mấy ngày qua tới nay Uyển Oánh vẫn ngồi ở trên ghế sa lon, ở trên ghế salon vượt qua những đêm dài cô đơn.

Nghe thấy tiếng cửa mở, Hứa Gia Khải trở về rồi sao?? Nếu đã chán ghét nàng, tính đến chuyện nàng, hắn còn trởlàm gì? Chẳng lẽ là báo cho nàng một tiếng sao? Một tuần không xuất hiện? Chỉ câu nói đầu tiên đã có thể đuổi nàng. Nếu quả thật là như vậy, nàng sẽ lập tức, biết điều một chút thu dọn đồ đạc rời xa hắn.

Gia Khải nhẹ nhàng đi tới, ôm lấy nàng. Hắn không có ở đây, cuộc sống vẫn bình thường trôi qua sao? Trong tim chỉ có sự đau lòng. Dù đã chuẩn bị tốt, nhưng nhịn thế nào cũng không được, hắn không cách nào ngăn cản mình đi xem nàng, đi yêu nàng. Hắn không ngờ khi gặp phải chuyện này, sẽ có cảm giác mãnh liệt điên cuồng đến thế

Vén đi tóc trên mặt nàng, nhẹ nhàng vuốt ve, cẩn thận nhìn thật kỹ Uyển Oánh, chính là nàng — là người đã để cho hắn nếm được cái gọi là tình yêu thật sự, nữ nhân đã làm thay đổi hắn. Chính là nàng —— hắn muốn vĩnh viễn yêu quý bảo hộ nàng, không bao giờ buông tay.

Biết rõ nàng đã ngủ thiếp đi nhưng hắn không kiềm chế được bản thân nhẹ cúi đầu hôn lên môi nàng. Nỗi nhớ nhung suốt mấy ngày nay đành dùng nụ hôn này để hóa giải, nhưng vừa chạm vào cảm giấc giống như điện giật cùng nỗi nhớ đã chiếm lĩnh. Từ hôn dịu dàng từ từ trở nên sâu hơn, cố đè nén dục vọng, dự định sẽ buông nàng ra, hắn không đành lòng làm nàng thức giấc.

Chẳng phải ở Thiên Đô hắn luôn có mỹ nữ bên cạnh sao? Một tuần lễ nay, hắn cũng không buồn chán. Nàng biết, mấy ngày qua hắn thả mình trong thế giới cực lạc vui sướng. Mỗi ngày lại đến bar ăn uống vui vẻ thiếu gì mỹ nữ thay nhau hầu hạ hắn, không phải sớm đã quên đi nữ nhân nhỏ bé như nàng sap? Nhưng tại sao hôm nay, hắn giống như bị cấm dục rất lâu, đối với nàng cường đoạt chiếm lấy, dáng vẻ mê luyến thèm khát? Chẳng lẽ sơn hào hải vị, món ăn ngon quá nhiều nên muốn đổi khẩu vị ăn loại rau cỏ như nàng sap? Tự đầu đến cuối nàng chỉ như món ăn chay giúp hắn thay đổi khẩu vị nhất thời.

Hứa Gia Khải cúi người, tay đặt trên eo nàng muốn ôm nàng trở về giường.

Nàng nằm trong lòng hắn không nhịn được khẽ giật giật, phát hiện bản thân không cách nào an tâm ngủ trong lòng hắn.

Hắn phát hiện nàng khác thường.

“Sao vậy?”- Hắn quan tâm hỏi. “Nằm trên ghế salon bị cảm lạnh, anh đưa em về phòng”- Hắn lại tiếp tục ôm lấy nàng.

Nàng tránh né khỏi cánh tay hắn, rời đi ghế salon.

Ai nói nàng không cần hắn, ai nói nàng đối với hắn thờ ơ. Một tuần lễ xa cách đã khơi dậy sự đố kỵ trong nàng. Nữ nhân!! Thật là làm người ta khó nắm bắt được.

Đi đến bên cạnh Uyển Oánh, tay vòng ra sau nhốt thân thể của nàng vào lòng.

“Thật xin lỗi, sau này sẽ không xảy ra chuyện như vậy nữa. Anh hứa sẽ không tự nhiên bỏ đi, hơn nữa dù đi đâu cũng báo cho em, lúc nào cũng sẽ giữ liên lạc”

Nàng không muốn hắn ở bên ngoài vui vẻ, vừa trở về đã vội vàng hứa này nọ bảo đạm cho nàng. Bạn gái hắn nhiều như vậy đâu phải chỉ có mình nàng. Bây giờ hắn khiến nàng cảm thấy bản thân mình cũng giống như đám mỹ nữ đó.

Khi nàng biết bản thân mình yêu hắn, những đau khổ mà hắn gây cho nàng, nàng không chịu nổi. Càng lưu lại bên cạnh hắn, nàng càng cảm nhận được tình yêu sâu sắc, càng vì nó mà đau lòng. Nàng phải làm sao đây?

Thừa nhận nàng yêu hắn? Cầu hắn thả nàng!! Không, không không!! Nàng không muốn nhìn thấy vẻ mặt đắc thắng, dáng vẻ cao ngạo của hắn, lúc đó nàng sẽ không còn đất dung thân, đánh mất tôn nghiêm. Nàng quyết không để hắn biết sự thật nàng yêu hắn.

Nàng không có dung nhan mỹ lệ không có tài nghệ hơn người, càng không phải là tình nhân lý tưởng trong suy nghĩ hắn. Sớm muộn cũng có một ngày, hắn phải thả nàng, trả lại không khí cho nàng. Chỉ như vậy, nàng mới có thể giữ lại tôn nghiêm ngẩng cao đầu mà đi.

“Chuyện của anh không cần báo, tôi cũng rất hiếm khi hỏi chuyện của anh. Mấy ngày qua là khoảng thời gian rất nhàn rỗi nhất tôi, bản thân hy vọng ngày nào cũng như thế, như vậy thời điểm tôi được tự do không còn xa nữa”

“Muốn tự do, vậy yêu anh đi”- Khi nàng yêu hắn thật, hắn cũng không thả nàng ra. “Biết đâu sau khi em yêu anh, anh cũng sẽ như vậy mà yêu em”- Gia Khải ôm nàng càng chặt, biện đối phó tốt nhất chính là đừng vì lời nói của nàng mà tức giận, đó cách đối kháng với tư tưởng của nàng.

Hắn thật sự rất yêu nàng, mới vừa trở về tim đã đập nhanh. Lúc trước khi chưa xác định được, hắn không dám mạo hiểm biểu lộ, hắn càng sợ nếu hắn thể hiện lòng mình nàng sẽ không thèm đáp lai. Lần đầu tiên nếm cảm giác yêu, hắn hết sức cẩn thận.

Đối mặt với tình yêu, Hứa Gia Khải mất đi sức lực cùng min mẫn.

Yêu hắn, không phải đã sớm yêu rồi sao? Chẳng qua tình cảm này không bao giờ được đáp lại, yêu hắn, hắn sẽ yêu nàng sao?

Đừng khờ như vậy, Sở Uyển Oánh, hắn làm sao yêu nàng? Hắn là kẻ vô tâm, cho dù có cũng không hoàn toàn thuộc về mình nàng, trái tim hắn phân ra hàng vạn ngăn chứa bao nhiêu mỹ nữ. Càng hiễu rõ hắn, nàng tự biết rõ, nữ nhân chỉ như tấm áo khoác mỹ lên trên người, Hứa Gia Khải chẳng biết gì là yêu, là tình.

“Anh sẽ yêu sao?”- Uyển oánh đối với việc này rất rõ ràng. “Nếu như anh biết yêu thì đã yêu lâu rồi, không chờ đến lúc tôi yêu anh, chỉ sợ khi tôi yêu rồi anh lại thay đổi”

“Không, cả đời này!! Anh sẽ bảo vệ em cả đời, bất kể em yêu anh hay không yêu”

“Bảo vệ một người mình không yêu thì có ý nghĩa gì, anh chỉ đế ý đến sự tự ái của bản thân khi thất bại. Không bằng dứt khoát thả tôi ra, từ từ đi tìm nữ nhân khác có thể an ủi bản thân mình”

“Đừng đưa ra những lý do đó để thuyết phục anh, một khi anh đã quyết thì sẽ không thay đổi”

Nàng cón có thể làm gì bây giờ, một người vừa bá đạo vừa không nói lý lẽ. Nàng cũng không muốn cùng hắn thảo luận vấn đề này, mỗi lần thảo luận kết quả cũng giống nhau.

Nữ nhân này là khắc tinh của cuộc đời hắn, khiến hắn không muốn yêu cũng không được. Bất luận nàng nói gì, hắn cũng không thả nàng. Hứa Gia Khải đi tới bên người nàng, tháo sợi dây chuyền trên cổ mình xuống, cũng là thứ nàng thích chạm vào nhất, đeo vào cổ nàng.

Uyển Oánh vuốt sợi dây chuyền, kì quái xoay người đối mặt với hắn.

“Tại sao lại cho tôi thứ này?”- nàng không rõ, đây là thứ hắn thích nhất. Chưa bao giờ tháo xuống, nhưng hôm nay hắn lại cởi ra đeo cho nàng.

“Muốn em vui vẻ lên”- Rất kì quái sao, sống gần 30 năm, hắn chưa bao giờ để ý tâm tình người khác, nhưng chỉ vì muốn nàng vui vẻ, cho dù bồi thường bằng tất cả tài sản hắn cũng muốn một lần có được nụ cười của nàng – nụ cười vì hắn mà xuất hiện. Nhìn thấy nàng vui, hắn cảm thấy mình hạnh phục, cả người cũng vui vẻ lên, hạnh phúc của hắn liên quan rất nhiều tới nàng.

Là ban thưởng sao? Lúc vui thì thường cho nữ nhân ít đồ trang sức khi chán thì tống vào lãnh cung không bao giờ gặp. Từng món quà của hắn nàng đều đặt trong ngăn kéo, cái này cũng không ngoại lệ, Uyển Oánh tính tháo nó xuống.

Hai bàn tay to giữ lại, ngăn cản hành động của nàng.

“Mấy thứ kia có thể không mang, nhưng cái này phải mang”- hắn bắt buộc nàng tiếp nhận, giọng kiên quyết.

Nàng đưa mắt hỏi hắn: “Nó có gì khác sao?”- Ở trong mắt nàng quà nào cũng như nhau, nó khiến nàng cảm thấy bản thân thật vô sỉ.

“Nó đi theo anh suốt mười năm nay, là bùa hộ mệnh, từ nay nó thể mang đến cho em may mắn.”- Hứa Gia Khải nói, “Còn nữa, nó là dấu hiệu của anh”

“Như thế nó rất quan trọng với anh vậy tại sao lại tặng nó”

“Chỉ để em hiểu một chuyện”- Hắn chăm chú nhìn sâu vào nàng, trong đó chứa đựng tình cảm sâu sắc. “Em rất quan trọng với anh”

Nàng yên lạnh nhìn hắn, nàng bị những lời này làm cho cảm động. Bất kể hắn vô tình hay có tình, nàng cũng coi đó là thật.

“Thật quan trọng sao?”- Nàng nhẹ hỏi, trước mắt phủ một màn sương. Có thể nghe từ chính miệng hắn nói như thế xem như cũng hạnh phúc.

“Uyển Oánh. Em dối với anh rất có ý nghĩa, em không giống những người khác mà anh yêu! Yêu anh không phải chuyện xấu, sau này em phát hiện sau khi yêu anh sẽ rất hạnh phúc, rất vui vẻ”- hắn muốn nói dùm nàng, lòng của nàng đóng quá chặt, thậm chí không chút kẻ hở cho hắn. Làm sao để mở của lòng nàng? Khiến nàng tiếp nhận hắn.

Nàng lộ vẻ sầu thảm cười một tiếng, hít một hơi thật sâu, rời khỏi hắn. Hắn không phải muốn nàng vì nàng khác đám nữ nhân kia sao? Nếu như nàng cũng học đám nữ nhân kia, như vậy cũng có lúc hắn chán nàng. Nàng không muốn rời đi, đúng không? Cho nên nàng vẫn bài xích mình yêu hắn, sợ hắn vứt bỏ. Nhưng kết cục chuyện đã phát sinh, vô luận yêu hay không yêu, nàng có lúc cũng sẽ bị vứt bỏ. Không thừa nhận kết quả này, chẳng qua là cách giữ lại chút tôn nghiêm cho bản thân.

Hắn đi tới bên cạnh kéo nàng vào lòng. Tiểu nữ nhân này khiến hắn lần đầu tiên trong đời nếm mùi vị yêu. Hắn thừa nhận cả quãng đời sau này chỉ muốn nàng bầu bạn.

Nhưng muốn thật sự có được nàng không dễ, làm sao bỏ đi ý nghĩ muốn rời xa hắn của nàng đây? Làm sao để nàng cam tâm tình nguyện ở bên hắn. Nêu có một vật gì đó, có thể khiến quan hệ hai người gắn bó, tăng tình cảm lên, không phải có thể hoàn thành việc thu phục tâm của nàng sao? Hứa Gia Khải quyết định, chỉ có một cách mới khiến nàng hoàn toàn ở lại. Nữ nhân một khi có hài tử, thì sẽ hy vọng hài tử mình có phụ thân như thế sẽ an tâm ở lại. Lúc đó chuyện đi hay không, nàng cũng không quyết được. Chỉ có thể gả cho hắn, hắn nghĩ tới lúc nàng sẽ gã cho hắn.

Quen biết đám nữ nhân nhiều năm, hắn làm việc gì cũng cẩn thận không để xảy ra sơ sót, không để cho bất kì ai dùng hài tử để nhốt hắn, uy hiếp hắn. Nhưng nàng thì khác, hắn sẽ không dùng bất kì biện pháp ngừa thai nào, hắn cố ý muốn nàng mang thai. Phụ nữ mang thai lập gia đình không phải chuyện tốt, nhưng nàng đặc biệt, thông minh, trí tuệ, bình tĩnh thuần khiết khiến người khác yêu say đắm, nữ nhân như vậy sinh hài tử nhất định sẽ thông minh khả ái. Thời gian qua lâu dài, nàng ở lại bên hắn, tình cảm sẽ không nguội lạnh mà ngày càng sâu đậm.

Sáng sớm rời giường, Hứa Gia Khải thần thanh khí sảng. Bên cạnh nàng đang mơ màng mở mắt nhìn sang, sau khi có thai, con nhất định là của hắn.

Chuyện phát triển ngày càng nhanh khiến cho Uyển Oánh không dự liệu được, mỗi ngày Hứa Gia Khải lại để cho nàng tự do làm gì mình thích, nhưng trên thực tế hắn vẫn không buông nàng ra. Điều làm nàng khó giải thích, chính là tối hôm qua hắn không dùng bất cứ biện pháp tránh thai nào. Nàng biết trên phương diện này hắn luôn cẩn thẩn, không ngu ngốc làm chuyện hồ đồ, tất nhiên cũng không cho nữ nhân mang thai con hắn, cho nên nhiều nă qua hắn vẫn bình an vô sự. Nàng sẽ có thai sao? Nàng không tự chủ xoa xoa bụng, chuyện tối qua có thể khiến nàng mang thai, Uyển Oánh thầm nghĩ, hai lông may chau lại tạo thành một đám mây đen.

Chuyện không trùng hợp như vậy, sơ suất một lần cũng có thể thụ thai, Hứa Gia Khải dĩ nhiên không để chuyện này xảy ra, sau này hắn sẽ không sơ sót như thế.

NHưng trong cuộc sống càng làm nàng không thể biết trước, Hứa Gia Khải chẳng những không dùng biện pháp tranh thai, ngược lại còn lựa trúng khoảng thời gian thụ thai tốt nhất của nàng. Tại sao hắn lại thế? Điên rồi sao? Hắn không biết làm như vậy nàng sẽ mang thai sao? Hay hắn cố ý? Uyển Oánh không khỏi rùng mình, không có lý do nào để hắn làm thế.

Bất kể vì sao hắn muốn, nàng cũng không để bản thân mang thai. Thân là tình nhân, không có tư cách mang thai, càng không có quyền làm mẹ. Không danh không phận sống trong bóng tối như bóng ma, không cha, không có ai, không có một gia đình hoàn hảo, sao nuôi dạy con tốt. Nàng không muốn làm khó cha đứa trẻ, càng không muốn người khác, hay những bạn cùng tuổi kì thị con mình. Nàng biết cuộc sống khó khăn, nếu không thể cho con mình một ngôi nhà hạnh phúc, hoàn cảnh sống tốt thì đừng bắt con chịu tội chung.

Nửa tháng sau, nàng phát hiện mình không mang thai, trong lòng bình tĩnh lại. nhưng nàng phát hiện vẻ mặt hắn có chút âm trầm. Nàng hẳn là may mắn, mới khiến nàng dễ dàng đạt thành tâm nguyện không mang thai như vậy.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.