Duyên Tới Là Anh

Chương 59: Chương 59: Đầu đuôi






Edit: Truc Van Beta: Vi Vi “A lô, Thừa Dư. . .” Lúc điện thoại rốt cục được bắt máy, Cố Hàm Ninh trong phút chốc thở phào một cái.

“Alô, là cái gì Ninh gọi tới phải không? Anh là đàn anh của Triệu Thừa Dư, anh họ Thạch, em gọi anh là anh Thạch là được.”

Cố Hàm Ninh hơi hơi nhíu mày, nghe đầu bên kia điện thoại là giọng nói tuyệt đối ngoài ý muốn.

“. . . Anh Thạch.” Cố Hàm Ninh nghe lời đổi xưng hô: “Xin hỏi, Triệu Thừa Dư có ở đó không?”

“À, Thừa Dư a, cậu ấy ở đây. Nhưng mà giờ hẳn là xuống tầng ăn cơm. Em tìm cậu ấy có chuyện gì sao? Chờ một lát anh bảo cậu ấy gọi lại cho.”

“Cũng không có chuyện gì. . . Không gọi cũng không sao.” Cố Hàm Ninh nhỏ tiếng đi, trong lòng vừa bực mình lại vừa mất mát, tức giận cúp điện thoại, nhìn một bàn đầy món ăn, phút chốc liền mất khẩu vị.

Cái gì nha, bảo là lập tức trở về, hại cô vưa mong đợi vừa lo lắng, gọi vài cuộc điện thoại không ai bắt máy, thật vất vả mới bắt máy, lại được cho biết đã đi ăn cơm trưa rồi?

Ăn cơm trưa thì không thể mang theo điện thoại di động sao? !

Cố Hàm Ninh bĩu môi, cầm lấy đũa, nặng nề đâm vào chân giò om trước mặt.

Hừ, anh không có ở đây, em ăn thịt uống rượu, cuộc sống thật quá tốt đẹp!

Khó có được dịp bạn học họp mặt, sau cơm trưa tự nhiên vẫn có tăng hai.

“Đi! Tất cả mọi người cùng nhau đến KTV!” Lớp phó vẫy tay, tuyên bố chương trình tiếp theo cho mọi người.

Lần này họp mặt, lớp phó xem như là người đứng đầu tổ chức, đã nói một người cũng không thể thiếu, tuy là tâm trạng có hơi suy sụp, nhưng Cố Hàm Ninh cũng không có ý định làm mất hứng thú của mọi người, để Đỗ Na khoác tay, đi theo đến KTV.

Ai, chưa đến một năm đi, sao cô đã vui buồn xoay quanh Triệu Thừa Dư thế này a?

Đã đặt phòng trước ở KTV ngay bên cạnh, hai mươi người cùng vào phòng, có người gấp đến nỗi còn chưa ngồi xuống đã bước đến trước màn hình chọn bài hát.

Đối với ca hát, thật ra Cố Hàm Ninh chẳng hề thích thú, tuy rằng cô đã học đàn dương cầm từ tiểu học, cũng thuận thuận lợi lợi đoạt giải, nhưng cô đối với ca hát cảm giác bình thường, tuy rằng hát có thể nghe được, nhưng nhìn chung thiếu truyền cảm, nghe rất bình thường. Cho nên, cô và Đỗ Na chỉ cùng nhau ngồi ở góc khuất, an an tĩnh tĩnh nghe hát.

Dù sao đều là chàng trai cô gái trẻ tuổi, luân phiên tranh đoạt ca hát, không khí lập tức nóng lên, cũng làm cho trong lòng Cố Hàm Ninh trở nên ngột ngạt. Tầm mắt của cô lơ đãng nhìn qua Dư Hàn, cậu ngồi cách mình rất xa, tuy rằng trên mặt thì cười, nhưng thấy thế nào cũng có chút miễn cưỡng. Còn Nhâm Đan thì, cười đến thoải mái, giống như là dọn dẹp sạch sẽ tạp chất trong lòng.

“Chết ~ cũng phải yêu ~” Lớp phó thật ra là anh chàng rất đáng yêu, tuy rằng không đẹp trai không cao, nhưng rất có phẩm chất ở trong đám nữ sinh, mặc dù, loại tính cách này, hoàn toàn không phân biệt giới tính.

Giờ phút này, nhìn cậu khàn cả giọng khom người rống to, như là dồn bao tình cảm vào trong đó, nhưng lời bài hát, lại là của ca khúc khác, Cố Hàm Ninh cũng không nhịn được cười ầm lên theo bạn bè.

Tuổi trẻ sức sống dồi dào, thật ra rất dễ dàng cảm hóa người khác, Cố Hàm Ninh sâu sắc cảm thấy, mình dường như cũng thật trở lại lúc hai mươi tuổi, nụ cười đơn giản tinh khiết. Cho nên, khi Lục Khải ở ngoài cửa nhận điện thoại, lại đi đến bên cạnh cô, muốn nói lại thôi, cô chỉ là cười liếc qua, thuận miệng hỏi một câu: “Làm gì?”

“Ừ. . . Thôi. . . Cũng không có gì.” Lục Khải cười cười, lại đi trở về chỗ cũ ngồi xuống.

Cố Hàm Ninh nhìn lớp phó bày trò, cười nghiêng ngả, cùng Đỗ Na ôm bụng, chỉ sợ không chịu nổi, căn bản không chú ý tới khuôn mặt Lục Khải mập mờ cười tươi tắn.

Cho nên, khi Lục Khải lại đứng lên chuẩn bị mở cửa phòng ra, cô cũng không quay đầu lại nhìn.

“Này, Hạng Dung, cậu tránh sang một bên nhường chỗ, thêm người đấy.”

Vừa lúc kết thúc một ca khúc, giọng Lục Khải có vẻ rất rõ ràng, lớp phó là người tổ chức cũng cười vẫy tay với Hạng Dung: “Hạng Dung, cậu ngồi xích sang bên cạnh, hoặc là, qua bên kia, có chỗ trống đó.”

Cố Hàm Ninh nhìn Hạng Dung bên cạnh mình, đang xê dịch sang bên kia, ở bên tay trái cô lại có một vị trí trống ra, trong lòng nhảy dựng, hô hấp ngừng lại, ngẩng đầu nhìn về hướng cửa phòng.

Lục Khải cười chào hỏi người ngoài cửa, Cố Hàm Ninh mắt không nháy nhìn chằm chằm, cô ngồi rất gần cửa, từ tầm mắt của cô, chỉ có thể nhìn thấy nửa mặt Lục Khải, trong lòng cô có chút nôn nóng, hơi hơi nhăn mày, cho đến khi Lục Khải tránh sang một bên, đón người ngoài cửa đi tới.

Đáy lòng Cố Hàm Ninh xẹt qua một tia hốt hoảng, đột nhiên có loại cảm giác nằm mơ, cho đến khi dáng người mà cô vô cùng quen thuộc từ ngoài cửa đi tới, ánh mắt rất nhanh chiếu vào cô, sắc mặt lập tức lộ ra nụ cười nhẹ mà cô rất quyến luyến, nhẹ nhàng cong khóe môi, bước nhanh đi đến ngồi xuống bên cạnh cô.

“Hàm Ninh. . .” Bạn học bên cạnh đều đang tò mò quan sát, giọng Triệu Thừa Dư thật thấp, nhưng vẫn chạm đến đáy lòng Cố Hàm Ninh.

“Anh. . .” Không phải anh vẫn còn ở thành phố H sao? Cố Hàm Ninh nhìn ánh mắt sáng ngời của Triệu Thừa Dư, nhất thời không biết nên nói cái gì.

“Được rồi, đừng nhìn nữa, đó chính là bạn trai của lớp trưởng, sợ chúng ta bắt cóc người, cho nên đặc biệt chạy tới giám sát.” Lục Khải cười trêu chọc, các bạn học phát ra tiếng cười thiện ý, Đỗ Na cười đi tới.

“Nếu không ai tiếp tục, mình hát nha, mình đợi một lúc lâu rồi.”

Tiếp theo vẫn ca hát vui vẻ, tuy rằng vẫn có mấy bạn học đang quan sát, nhưng phần lớn bạn học cũng đã chuyển tầm mắt.

Mượn ánh sáng mờ ảo trong phòng, Triệu Thừa Dư đưa tay ôm lấy eo Cố Hàm Ninh, hơi hơi dùng sức, liền làm cho cô tựa vào trong lòng mình, nhắm mắt vùi đầu vào mái tóc cô, hít sâu một hơi.

“Hàm Ninh. . .” Cậu thấp giọng gọi, một cái tay khác lôi kéo tay trái Cố Hàm Ninh, nhẹ nắm khẽ vuốt, dùng để an ủi nỗi nhớ nhung đã chồng chất không có cách nào vơi.

“Buổi trưa em điện thoại cho anh, một đàn anh họ Thạch nói anh đang ăn cơm trưa đó.” Cố Hàm Ninh ngoan ngoãn tựa sát vào Triệu Thừa Dư, trong lòng lập tức trở nên yên ổn.

“Anh quên đem điện thoại di động.” Triệu Thừa Dư chớp chớp mắt, “nói chuyện điện thoại với em xong, anh trở về phòng cầm ví tiền liền lập tức ra cửa, cũng không mang đồ gì, điện thoại di động cũng để ở bên cạnh máy vi tính. Ở đầu cầu thang gặp anh Thạch, anh ấy nói với anh một câu, anh vội đón xe thuận miệng trả lời, bây giờ suy nghĩ một chút, hình như là hỏi anh có phải đi ăn cơm hay không.”

Cố Hàm Ninh bật cười, trong lòng mừng rỡ lại thích thú ngọt ngào.

“Anh đến trạm xe thành phố N, dùng điện thoại công cộng gọi điện thoại cho em, nhưng em không bắt máy, đành phải gọi cho Lục Khải, may mắn anh còn nhớ được số điện thoại của cậu ấy.” Triệu Thừa Dư dán ở lỗ tai Cố Hàm Ninh, nhẹ giọng nói, hơi thở nóng rực phả vào vành tai cô, làm da thịt mềm mại hơi hơi nhiễm đỏ.

Triệu Thừa Dư nhìn chằm chằm màu đỏ trước mắt, thật nhanh cúi đầu ngậm nhẹ, lại lập tức ngẩng đầu, lẩm bẩm: “Quá nhiều người, thật không tiện. . .”

Cố Hàm Ninh nghiêng đầu cười liếc cậu một chút, đưa tay nhéo một cái ở eo cậu: “Đừng động tay động chân !”

“Anh không có a, anh chỉ động miệng thôi.” Triệu Thừa Dư mở to mắt rất vô tội nhìn Cố Hàm Ninh, thật ra trong lòng cậu đã muốn động tay động chân, lại muốn hôn môi, đáng tiếc, nơi này không thích hợp.

“Các em định hát đến lúc nào?”

“Còn phải ăn cơm tối đấy.” Cố Hàm Ninh mím môi cười, mắt nhìn chằm chằm Đỗ Na đang hát thật sự nhập tâm.

“Ai. . .” Triệu Thừa Dư thấp giọng thở dài, lúc ngẩng đầu, ánh mắt lại có chút sắc bén quét qua từng người trong phòng, sau khi xẹt qua mấy tầm mắt hoặc tò mò hoặc buồn bực, trong lòng hiểu rõ cười cười.

“Em không hát sao?” Chờ đến khi Đỗ Na hát hết một bài hát, đi tới phía sau ngồi xuống, Triệu Thừa Dư cười khẽ gật đầu với cô ấy, sau đó vừa nhìn về phía Cố Hàm Ninh.

“Em hát không được hay.” Cố Hàm Ninh cười liếc cậu một cái.

“Không sao đâu, anh sẽ không cười.” Triệu Thừa Dư xụ mặt xuống, “Anh còn chưa nghe em hát đấy.”

Cố Hàm Ninh cười trợn mắt nhìn cậu, suy nghĩ một chút, liền đi qua chỗ chọn bài hát.

Dù Triệu Thừa Dư không nói, cô cũng định hát một bài, nếu không nhóm bạn học của cô cũng sẽ không bỏ qua cho cô, lớp phó đã sớm nói rõ ràng, hôm nay ai cũng đừng nghĩ không hát, hát khó nghe không quan trọng, quan trọng nhất là tấm lòng! Cho nên, vừa rồi cậu lên trước làm mẫu.

Thật ra là đã nhiều năm Cố Hàm Ninh không hát rồi, cũng lâu không tiếp xúc với bài hát thịnh hành rồi, cô dựa chỉ vào một chút ký ức, dựa theo ca sĩ lựa chọn, chọn một bài, mình đại khái còn nhớ,《 vô điều kiện vì anh 》.

[Các bạn có thể nghe ở đây.]

Ca khúc kết thúc, mấy bạn học vỗ tay khen hay, Cố Hàm Ninh cười lại chỗ cũ, tay Triệu Thừa Dư rất nhanh liền xoa nhẹ lên.

“Ừ, anh cảm thấy, em đàn hay hơn là hát.” Triệu Thừa Dư quả thật không cười, chỉ là trong giọng nói nghiêm chỉnh, lại pha lẫn ý cười.

Cố Hàm Ninh trợn mắt nhìn cậu, không nói lời nào, chỉ nhéo một cái thật mạnh ở hông cậu.

Lần trước lúc Triệu Thừa Dư đến nhà cô, khi cậu không ngừng “khẩn cầu” cô, đàn một bài《Fur Elise 》(gửi Elise). Đây là một tiểu phẩm pi-a-nô của Beethoven, là một trong những khúc mà mỗi người mới học đàn pi-a-nô đều luyện, trên thực tế, Cố Hàm Ninh đã rất nhiều năm không đàn. Nhưng bởi vì Triệu Thừa Dư nói, năm đó, lần đầu tiên cậu nhìn thấy cô, là lúc cô đang đàn khúc này trên sân khấu, cho nên, cô lại dùng ngón tay có chút không thành thạo, dụng tâm đàn nhiều lần, cho đến khi âm điệu gần hòa hợp, nghe hoàn toàn thuận tai mới thôi.

Lúc ấy Triệu Thừa Dư vẫn chưa thỏa mãn, cô liền đồng ý, về sau có cơ hội thường xuyên đàn cho cậu nghe.

Tuy rằng, lời nói Triệu Thừa Dư giờ phút này, cũng là sự thật, nhưng mắt cô vẫn nhìn chằm chằm, ngón tay nhéo thật mạnh vào chỗ thịt mềm ở eo cậu, híp mắt, uy hiếp mà nói: “Lặp lại lần nữa!”

“Ừ, em đàn và hát đều vô cùng dễ nghe!” Triệu Thừa Dư rất thức thời, lập tức đổi giọng, còn rất khẳng định gật gật đầu.

Bản thân Cố Hàm Ninh không nhịn được nở nụ cười trước, cằm hơi hất lên, cười xoa xoa eo cậu bị mình nhéo một lúc lâu: “Ngoan ~ “

“Có khen thưởng không?” Triệu Thừa Dư sáp lại gần, môi để cổ trắng noãn thon thả của Cố Hàm Ninh, gần như là không nhịn được cắn một miếng.

Cố Hàm Ninh cảm thấy, bản thân mình dường như là nghe được tiếng Triệu Thừa Dư nuốt nước miếng, vội vàng thoáng xê dịch, ngồi nghiêm chỉnh nhìn về phía bạn học đang biểu diễn nhập tâm.

“Anh có thể ở đây mấy ngày?” Cố Hàm Ninh quyết định nói sang chuyện khác.

“Đã tới, thì phải ở mấy ngày, ừ. . . Ngày kia đi, chiều ngày kia sẽ trở về.” Triệu Thừa Dư hết sức tiếc nuối quay đầu đi, cười vuốt ve eo Cố Hàm Ninh.

“Không phải bề bộn nhiều việc sao? Em còn tưởng rằng ngày mai anh đã phải về.” Nghe được Triệu Thừa Dư còn có thể ở hai ngày, tâm trạng Cố Hàm Ninh lại tốt hơn nhiều.

“Bận rộn thì bận rộn, nhưng kết hợp lao động và vui chơi cũng rất quan trọng.” Triệu Thừa Dư cười đến tự nhiên, thật ra là, cậu phát hiện ra cảm giác nguy cơ dày đặc, công việc có bận rộn đi nữa, trước tiên cũng phải trông chừng bạn gái thật kỹ, nếu không chính là lẫn lộn đầu đuôi rồi.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.