Duyên Tới Là Anh

Chương 71: Chương 71: Vẽ xấu




Editor: Truc Van

Beta: Tiểu Ly

“Mình, mình đại diện cho trường học đến đó . . .” Xa Hà Văn cắn môi dưới, cố chấp nhìn Cố Hàm Ninh chằm chằm.

Cô chỉ là lo lắng, cô chỉ là muốn đứng ở bên cạnh Triệu Thừa Dư, chỉ muốn xác định là anh không làm sao mà thôi, nếu không cho dù cô có ở trường học cũng là đứng ngồi không yên, cô cũng không phải muốn phá hoại gì hết, tại sao chỉ như vậy thôi mà cũng không được?

“Vậy sao?” Cố Hàm Ninh mắt híp lại, cười lạnh một tiếng, trong mắt lóe lên một tia châm chọc: “Cậu có thể đại diện cho viện trưởng của các cậu sao? Nếu quả thật muốn phái người đại diện thì mời thầy giáo đứng đắn của học viện các cậu tới đây đi.”

“Xa bí thư, mình không cần thanh toán tiền thuốc men, chút tiền này mình có thể trả được. Cậu cũng bận rộn, cũng không thể làm phiền cậu cùng đi theo.” Triệu Thừa Dư vịn vai Mạnh Khởi Đức, khẽ nhíu mày đứng lên, cũng không thèm nhìn Xa Hà Văn một cái, chỉ lạnh nhạt mà nói như vậy, “Hàm Ninh, em đỡ anh qua bên kia đi.” Lúc chuyển hướng nhìn Cố Hàm Ninh, gương mặt anh tỏ ra rất đáng thương tội nghiệp.

Cố Hàm Ninh vội vàng tiến gần lại đỡ bên kia, lo lắng nhìn Triệu Thừa Dư: “Làm sao bây giờ? Bệnh viện ở trấn trên cũng phải đi một đoạn đường đấy, có muốn gọi xe không?”

“Mình đi lấy xe đạp của mình đến, để cho Thừa Dư ngồi phía sau, mình chở cậu ấy đi. Các cậu chờ một lát.” Mạnh Khởi Đức nói xong, cẩn thận buông ra, thấy Triệu Thừa Dư được Cố Hàm Ninh đỡ, đứng một chân cũng khá vững, mới lập tức chạy đi thật nhanh.

“Vậy chúng ta chờ ở đây một chút đi.” Cố Hàm Ninh nói xong liền muốn đỡ Triệu Thừa Dư ngồi xuống.

“Không cần, em đỡ anh, chúng ta đi chầm chậm, để Khởi Đức đỡ phải quay lại lần nữa.” Triệu Thừa Dư tất nhiên là phát hiện ra bầu không khí lúng túng bây giờ, không khỏi sợ Cố Hàm Ninh hiểu lầm, vẫn là rời đi sớm một chút, đương nhiên, mà tốt nhất tất cả chỉ là cậu suy nghĩ nhiều mà thôi

Nói xong Triệu Thừa Dư liền nhảy lò cò bằng một chân còn lại, Cố Hàm Ninh vội vàng theo thật sát: “Này! Anh cẩn thận một chút!”

Thôi Hà Miêu cùng Thịnh Mạn Mạn tất nhiên cũng đuổi kịp, cũng không ai thèm ngó ngàng tới cô bí thư họ Xa sắc mặt lúc xanh lúc trắng cuối cùng đã được nhớ tên lại mơ hồ bị Triệu Thừa Dư đưa vào sổ đen trong lòng.

Mạnh Khởi Đức lấy xe đạp chở Triệu Thừa Dư, Cố Hàm Ninh cùng Thôi Hà Miêu theo sát, cùng nhau đến bệnh viện trấn trên ở gần đấy, chụp ảnh kiểm tra một lượt, mất hết mấy giờ, cuối cùng cũng lấy được kết quả, bác sĩ chẩn đoán, có vết nứt xương rất nhỏ, chỉ cần nghỉ ngơi điều dưỡng tốt, cũng không có vấn đề gì lớn, nhưng vẫn phải bó thạch cao cố định.

Cố Hàm Ninh nhẹ nhõm thở ra, cẩn thận ghi nhớ lời dặn của bác sĩ, trong lòng tính toán muốn mua xương hầm canh cho Triệu Thừa Dư bổ sung thêm canxi.

Bó thạch cao xong, đã là sáu giờ tối, bốn người ở nơi gần đó tùy tiện ăn một chút, ăn xong liền đem Triệu Thừa Dư đưa đến trong phòng Bùi Duệ Triết cùng mấy người bọn họ đang thuê.

Đây là đề nghị của Cố Hàm Ninh. Trong phòng ngủ của ký túc xá, muốn lên còn phải leo cầu thang, lại không có phòng bếp…, rất không tiện, cô đã xin được giấy xin nghỉ của bác sĩ cho anh, cũng đã liên hệ với thầy chủ nhiệm, có thể phải nghỉ ngơi hai tuần lễ, giấy xin nghỉ liền giao cho Mạnh Khởi Đức ngày mai đem qua cho thầy chủ nhiệm.

Lúc bốn người đến phòng cho thuê dưới lầu, Thạch Lỗi đã chờ ở đó, một người liền cõng Triệu Thừa Dư lên lầu. Bùi Duệ Triết và Hầu Nhân Phong vì tập trung vào chuyện đăng ký công ty cùng chuyện kiếm thêm hợp đồng, đều đi ra ngoài rồi, nghe nói gần đây đều rất khuya mới trở về.

Sắp xếp cho Triệu Thừa Dư ổn thỏa xong, trở về phòng ngủ, Cố Hàm Ninh mới cảm thấy toàn thân cô đều mệt mỏi, cả người vừa thả lỏng ra liền có một cảm giác mỏi mệt khó mà chống cự. Muộn như thế này, sau khi cả ba người Cố Hàm Ninh đều nằm ngủ, Bạch Vũ Hân vẫn chưa trở về, chỉ là Cố Hàm Ninh đã không có tâm tư mà suy nghĩ nữa rồi, sau khi lên giường rất nhanh đã ngủ mất.

Ngày hôm sau, sáng sớm Cố Hàm Ninh đã thức dậy, chờ cô mặc quần áo tử tế chuẩn bị xuống khỏi giường, lúc này mới phát hiện, giường của Bạch Vũ Hân rất ngăn nắp, chắc là cô ấy cả đêm qua không về.

Cố Hàm Ninh dừng một chút, hơi hơi nhíu mày nhìn giường của Bạch Vũ Hân, trong lòng thầm than một tiếng, sau đó mới chậm rì rì mà xuống khỏi giường.

“Ninh Ninh, cậu đã về rồi sao. Hình như tối qua Hân Hân không về, mình gọi điện thoại cho cậu ấy thì máy đã tắt, gửi tin nhắn cũng không thấy trả lời.” So với Cố Hàm Ninh, Thôi Hà Miêu thức dậy sớm hơn, từ trong phòng tắm đi ra, nhỏ giọng xuống, lo lắng nói.

“Ừ.” Cố Hàm Ninh nhẹ giọng đáp.

Sau ngày hôm qua, hay tin học viện lần này đạt được thành tích hạng nhất môn bóng rổ của đại hội thể dục thể thao, nghe nói lãnh đạo học viện rất cao hứng, sau cuộc so tài đội bóng rổ sắp xếp mở tiệc ăn mừng thành công, chỉ có hai người Triệu Thừa Dư cùng Mạnh Khởi Đức là không tham gia, cho nên, tình huống cụ thể bọn họ cũng không biết. Chỉ biết là sau này Mạnh Khởi Đức gọi điện thoại cho đội viên, bên kia đang vui đùa rất náo nhiệt, lại là uống rượu cùng ca hát, cũng không biết lúc nào thì kết thúc.

Trong lòng Cố Hàm Ninh mơ hồ nghĩ tới, có lẽ tối hôm qua Cao Thần cũng uống nhiều quá, cậu ấy vốn chính là một người rất thích náo nhiệt, còn Bạch Vũ Hân thì sao? Là cùng nhau đi chung, hay vẫn một mực chờ Cao Thần?

Cố Hàm Ninh nghĩ như vậy nhưng thật ra trong lòng lại hi vọng tối hôm qua không có chuyện gì, nhưng Bạch Vũ Hân một đêm không trở về, trừ người trong cuộc ra, sợ rằng bây giờ ai cũng không nói rõ được rốt cuộc xảy ra chuyện gì.

“Cậu cũng đừng lo lắng, cậu ấy đã lớn như rồi, trên người cũng có mang theo tiền, sẽ tìm được nơi để ngủ, có thể là quá muộn, ký túc xá đã đóng cửa, cậu ấy không muốn để cho dì quản lý biết, cho nên ngủ ở nơi khác.” Cố Hàm Ninh nhẹ giọng an ủi Thôi Hà Miêu.

Bạn cùng phòng cũng được, bạn học cũng được, bạn bè cũng được, Thôi Hà Miêu quan tâm Bạch Vũ Hân cũng là rất bình thường. Tuy rằng Bạch Vũ Hân thỉnh thoảng không có ở trong phòng ngủ, kỳ thật quan hệ giữa ba người còn lại thân thiết, gắn bó hơn một chút, thế nhưng cũng không có nghĩa là Thôi Hà Miêu cùng Thịnh Mạn Mạn sẽ không quan tâm đến Bạch Vũ Hân.

Cố Hàm Ninh cũng không có tâm trí đi quan tâm chuyện Bạch Vũ Hân nhiều hơn, giữa trưa học xong, cô vội vàng ăn cơm trưa, trước hết đi chợ mua rau, chọn xương bò thật tươi, cùng một ít thịt heo, lại mua này mua nọ được hai túi đồ to, cố hết sức xách trở về chỗ Triệu Thừa Dư.

Mở cửa là chị Tống, Cố Hàm Ninh liền biết ngay anh Bùi cũng ở đây.

“Ôi, em gái à, hôm nay em muốn nấu một bữa tiệc lớn sao?” Tống Minh Huyên nhận lấy một cái túi trên tay Cố Hàm Ninh, nở nụ cười đi vào.

“Vâng, em muốn nấu xương hầm canh.” Cố Hàm Ninh cũng không khách khí, đem một cái túi giao cho Tống Minh Huyên, hai người mang đồ vào phòng bếp.

Xương bò là cô muốn hầm canh, còn thịt heo là để nấu thịt kho tàu cho bữa tối. Cố Hàm Ninh đem xương bò đặt vào nồi áp suất rồi đun lên, từ trong phòng bếp đi ra, liền thấy Triệu Thừa Dư đang đứng dựa vào bên cửa, cười nhìn cô.

“Ôi, sao anh lại đi ra đây? Mau trở về nằm đi.” Cố Hàm Ninh vội vàng bước nhanh đi qua, đỡ lấy cánh tay Triệu Thừa Dư.

“Đã nằm hơn nửa ngày, anh cảm thấy xương cốt cũng đã bắt đầu tê rần. Bác sĩ cũng chỉ nói là cần phải chú ý chỗ bị thương, những chỗ khác thì không sao mà.” Triệu Thừa Dư cười cười, bên trong nụ cười kia thế nào cũng thấy có ý lấy lòng.

Cố Hàm Ninh vừa trừng mắt, vừa cố gắng đỡ lấy anh, muốn đưa anh trở về phòng: “Bị thương gân cốt thì phải điều dưỡng một trăm ngày, nghe nói qua không? Anh mới chưa tới một ngày mà đã không nằm được sao? Chí ít mấy ngày nay không thể cử động, anh đừng cho rằng chân không để xuống đất là được, anh dùng chân sau để nhảy lò cò, cũng sẽ lôi kéo cơ bắp cùng dây thần kinh trên cái chân đang bị thương đấy.”

“Được được, anh biết.” Làm bệnh nhân chỉ có cách nghe lời, ít nhất, ở trước mặt bạn gái cần phải ngoan ngoãn nghe lời, Triệu Thừa Dư đưa tay ra, sờ sờ gò má Cố Hàm Ninh, thuận theo ngồi trở lại trên giường, tùy ý Cố Hàm Ninh đem cái chân đang bị thương của anh để lên trên giường, lại để thêm đệm dựa sau lưng anh.

“Giữa trưa em không tới cũng không sao, bọn anh Bùi đã thương lượng, trong thời gian anh dưỡng bệnh, mỗi ngày bọn họ sẽ cho một người ở lại chăm sóc anh.” Triệu Thừa Dư nắm tay Cố Hàm Ninh, dùng sức một chút, lôi kéo cô cùng ngồi xuống bên giường.

Cố Hàm Ninh cười liếc anh một cái: “Em là muốn giữa trưa ninh xương bò trước cho anh, nếu không buổi tối sẽ rất lâu mới chín. Anh không phải là chê em nói nhiều, không muốn thấy em đi?”

“Làm sao có thể! Anh hận không được ở bên em thời thời khắc khắc!” Triệu Thừa Dư trợn mắt, nói rất nghiêm túc, loại chuyện như vậy, nhất định phải lập tức làm rõ.

Cố Hàm Ninh mím môi cười đứng dậy.

Trước kia đúng là không phát hiện ra Triệu Thừa Dư là một người không ngồi yên, bình thường vẫn hay ngồi ở thư viện mấy giờ liền, nếu như không thể không nghỉ ngơi, bảo anh nằm một lúc cứ như là trên người có con gì bò lên.

“Anh nhất định phải nghỉ ngơi nhiều, không được làm loạn, ít nhất phải chờ đến lúc bỏ thạch cao ra, bác sĩ kiểm tra xong nói không có vấn đề mới có thể xuống đất. May mắn là thời tiết bây giờ cũng không nóng, bị bó thạch cao cũng sẽ không quá khó chịu.” Cố Hàm Ninh cười cúi đầu quan sát vết thương trên chân của anh, lúc này mới phát hiện ra trên thạch cao có một ít hình vẽ và chữ viết nguệch ngoạc, cô cẩn thận nhìn lại, thì ra đều là kiệt tác của ba đàn anh sống cùng với Triệu Thừa Dư.

Cố Hàm Ninh vui vẻ, cũng tìm bút đánh dấu trên bàn, ngồi xuống bên giường, cúi đầu viết lung tung.

“Hàm Ninh", sao em cũng nghịch ngợm như vậy. . .” Triệu Thừa Dư thật không biết làm sao, ba đàn anh vẽ xấu lên mặt thạch cao, anh đã miễn cưỡng lắm mới có thể tiếp nhận, bây giờ bạn gái mình tự nhiên cũng như vậy, anh khó mà cự tuyệt được.

“Anh đừng động, em xong ngay đây.” Cố Hàm Ninh cúi đầu rất chăm chú mà viết vẽ lung tung, “Em từng học qua vẽ tranh.”

“Ơ, lúc nào vậy?” Triệu Thừa Dư có chút nghi ngờ, anh chỉ biết là Cố Hàm Ninh có học qua đàn dương cầm, cũng chưa từng nhìn thấy cô vẽ tranh.”

“Ừ, lúc tiểu học, thầy giáo mỹ thuật thường xuyên khen ngợi em, nói em rất có năng khiếu.” Cố Hàm Ninh hơi hơi vểnh khóe môi lên, trong lòng suy nghĩ có nên vẽ thêm một đám mây trắng, thêm cả mặt trời nữa, chỉ tiếc là không có bút màu nước, không thể nào tô màu lên được.

“Xong rồi! Anh thấy thế nào?” Cố Hàm Ninh dừng bút, đứng dậy, hơi hơi hất cằm lên, cười híp mắt mà chỉ chỉ thạch cao bên ngoài cái chân bị thương của Triệu Thừa Dư.

“Ơ. . .” Triệu Thừa Dư cúi đầu, nhìn tranh vẽ và chữ viết mới thêm vào, khẽ nhíu mày, trong lòng buồn rầu suy tư, “Em viết là ‘Chúc bạn học Triệu sớm bình phục!”

Cố Hàm Ninh gật đầu, cười đến mặt mày đều cong cong: “Đúng. Em nói là vẽ tranh, như thế nào? Anh thấy sao?”

“Hửm. . . Cái em vẽ là con chó sao? À không phải. . . Đó là con mèo nhỏ? Hơ. . . Là con vịt nhỏ? . . .” Triệu Thừa Dư nhìn Cố Hàm Ninh liên tục lắc đầu, tươi cười trên khuôn mặt dần phai nhạt, cuối cùng trừng mắt nhìn anh, cúi đầu nỗ lực nhìn chằm chằm bức họa đơn giản trên chân mình, trong lòng lo lắng mà phân biệt.

Còn có động vật nhỏ nào chưa nghĩ tới sao?

“Con thỏ! Là con thỏ nhỏ! Anh không thấy con thỏ nhỏ có hai lỗ tai thật dài sao? Đến con thỏ anh cũng không nhận ra sao?” Cố Hàm Ninh tức giận bĩu môi, phồng hai má, ra sức đưa tay chỉ chỉ con thỏ nhỏ mà bản thân cô cảm thấy rất hài lòng.

“A! Đúng đúng đúng, là con thỏ nhỏ, mới vừa rồi là anh nhất thời không nghĩ ra, hiện tại nhìn kỹ lại, đúng là con thỏ nhỏ.” Triệu Thừa Dư rất nghiêm túc chỉ vào con thỏ nhỏ trên chân, rất khẳng định nói, sau đó nở nụ cười, kéo tay Cố Hàm Ninh, “Vẽ rất đẹp, là anh không có năng lực đánh giá tranh vẽ.”

“Hừ. Để em cho anh xem, bộ dạng của con chó nhỏ, con mèo nhỏ như thế nào.” Cố Hàm Ninh bỏ tay Triệu Thừa Dư ra, một lần nữa ngồi xuống, say mê vẽ vẽ xóa xóa trên thạch cao.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.