Em Cười Hay Không Đều Khuynh Thành

Chương 23: Chương 23




Mặc dù Triệu Tử Mặc nhanh mồm nhanh miệng bảo sẽ biến Cố Thành Ca thành cừu để tuỳ ý sai khiến đùa giỡn, nhưng trên thực tế khi triển khai kế hoạch tác chiến, cô vẫn tự giác biến mình thành nhân vật “người hầu.”

Bằng vào dung mạo nghiêng nước nghiêng thành của Triệu Tử Mặc, hành động như thế vẫn thừa sức khiến cho người khác nhìn vào không khỏi giận sôi, chỉ có điều cô vô cùng thản nhiên, bởi vì dù sao chuyện “lãng phí tài nguyên quốc gia” này cũng xảy ra như cơm bữa rồi, không có gì đáng phải bàn tới cả.

Huống chi, cực phẩm là đại nhân vật nổi tiếng khắp nơi, bẩm sinh cao ngạo lạnh lùng, bề ngoài tuấn tú bất phàm lại vô cùng xuất sắc, khiến cho bạn bè đồng trang lứa cho dù cố gắng cách mấy vẫn không cách nào với tới cái vị trí cao xa vời vợi ấy. Ở anh toát lên một loại khí chất khiến cho người đối diện không khỏi tự giác thuần phục theo.

Cho nên trên sân trường ở học viện Phong Đại, thường xuyên xuất hiện một cảnh tượng vừa bắt mắt vừa khiến cho người ta phải ghen tỵ đến hộc máu thế này:

Mỗ mỹ nữ khuynh thành cổ đeo DV bám sát mỗi nhất cử nhất động của mỗ cực phẩm, mà mỹ nữ cùng cực phẩm sát cánh đứng bên nhau tất nhiên phải là khung cảnh tuyệt đẹp hiếm có khó tìm rồi, nhưng cái bóp nát cảnh đẹp kia một cách không thương tiếc lại là, đôi tay mỗ mỹ nữ suốt cả tiếng đồng hồ cứ phải đưa lên hạ xuống liên tục, trông bộ dạng hệt như một kẻ hầu không hơn không kém, trong lúc đó mỗ cực phẩm lại vô cùng nhàn hạ, tay đặt trong túi quần cực kỳ thản nhiên, từng bước đi cũng thoải mái thanh cao như đại thiếu gia, thỉnh thoảng lại còn chỉ trỏ sai khiến mỗ mỹ nữ đến chỗ này lại chỗ kia, lùi một bước tiến hai bước cứ loạn xà ngầu cả lên.

Nhưng làm cho người ta phải hộc máu chính là, mỗ mỹ nữ tựa hồ như rất thích thú.

Giống như hiện tại vậy, có người còn tận mắt chứng kiến một màn rất chi là hoành tráng thế này.

Trên bãi cỏ héo rũ trong sân vận động học viện Phong Đại, Triệu Tử Mặc rối rít bám theo đuôi Cố Thành Ca, kể từ khi bắt đầu buổi chụp ảnh, cô đã bị cực phẩm sai khiến loạn cả lên.

“Em đứng sau cột xà đơn kia chụp đi.” Đợi đến khi Triệu Tử Mặc đã chỉnh đúng khoảng cách như lời anh nói, anh lại tiếp tục mở miệng: “Mà thôi, vẫn là đứng trên bậc cầu thang ở khán đài thì tốt hơn.”

Triệu Tử Mặc cười híp mắt, y như cún con bảo gì nghe nấy, không một câu oán trách, có điều bây giờ trời đã vào đông, không khí lạnh ùa đến bất ngờ và đột ngột, lúc sáng rời khỏi ký túc xá cô lại quên mang theo găng tay, cho nên bây giờ hình như những ngón tay đã đông cứng lại cả, đỏ ửng một màu, tựa hồ tê dại đến mất hết cảm giác.

Triệu Tử Mặc cũng nghĩ qua trong đầu xem không biết có nên trở về phòng ký túc lấy găng tay không, nhưng mà nếu làm như vậy quả thực sẽ phí mất bao nhiêu thời gian quý báu của cực phẩm, phải biết rằng, cực phẩm là người vô cùng bận rộn, cố gắng lắm mới dành được chút thời gian để cô chụp hình như thế này.

Cho nên, cô chỉ còn duy nhất mỗi cách là ở lại, thỉnh thoảng chà xát hai bàn tay vào nhau, sau đó đặt lên sát miệng thổi phù một cái, cũng có thể nói là tạm thời áp chế được cái lạnh trong chốc lát.

Triệu Tử Mặc kẹp lấy chiếc DV, đưa hai tay lên hà hơi vài cái, bỗng nhiên nhìn thấy Cố Thành Ca ngồi xuống đất một cách vô cùng thản nhiên.

“A Mặc, em có lạnh không?” Anh hỏi.

Triệu Tử Mặc lập tức cầm lấy chiếc DV, cười híp mắt lắc đầu: “Không lạnh không lạnh, em mặc áo khoác lông mà.”

Cố Thành Ca nhìn cô, từ tốn xoa xoa đôi tay: “Nhưng mà tay anh sắp đông cứng lại rồi…”

“Anh lạnh à…” Triệu Tử Mặc nhổm người dậy, lúc này mới thật sự chú ý đến cực phẩm, trời lạnh thế này mà anh chỉ mặc một chiếc áo khoác mỏng, cho nên cô lập tức để chiếc DV xuống, cười một cái vô cùng tươi sáng rạng ngời: “Như vậy đi, trong phòng ký túc xá của em có găng tay, em lập tức đi lấy cho anh”…Thuận tiện còn có thể lấy một đôi cho cô luôn nữa…

Cố Thành Ca lập tức gật đầu: “Được, anh chờ em trở lại.”

Cảnh tượng này được ba vị nam sinh chính mắt nhìn thấy, mặc dù Cố Thành Ca được người đời xưng tụng là truyền thuyết thần kỳ của học viện Phong Đại, nói đâu xa, trong thâm tâm ba vị nam sinh này cũng rất chi là sùng bái, nhưng mà nhưng mà, dù có như thế nào đi nữa, Cố Thành Ca đường đường vẫn là một thằng đàn ông đầu đội trời chân đạp đất, có lạnh cách mấy cũng phải cố nghiến răng mà chịu đựng chứ, đằng này lại mặt dày sai khiến một nữ sinh chân yếu tay mềm chạy đi kiếm găng tay cho mình, thật sự là làm cho người ta cảm thấy quá mức vô sỉ mà…

Thật đáng tiếc, ba vị nam sinh lại không thể tận mắt chứng kiến tình cảnh vô sỉ của cực phẩm chuyển biến thành thâm hiểm đến thế nào.

Sau khi Triệu Tử Mặc cầm theo đôi găng tay chạy tới, cực phẩm cũng chỉ mang vào một lúc, sau đó liền tháo ra trả lại cho cô: “Đến lượt em.”

Triệu Tử Mặc nghe thấy vậy thì vội vàng giơ hai bàn tay mình lên, bày ra hai chiếc găng tay có hình con thỏ xinh xinh: “Không cần đâu, em cũng có mà, tay em bây giờ ấm lắm, anh cứ giữ lấy đi.”

Hai người tiếp tục đi thẳng vào công việc chính, cực phẩm lại nghiễm nhiên trở thành đạo diễn như ai, liên tục chỉ huy Triệu Tử Mặc không ngừng nghỉ: “Nếu em nằm trên bãi cỏ kia để chụp có lẽ hiệu quả sẽ tốt hơn đó.”

Cô nghĩ nghĩ một hồi, cuối cùng y theo lời cực phẩm mà nằm rạp xuống bãi cỏ, cúi đầu cẩn thận điều chỉnh góc độ camera, bộ dạng cực kỳ giống…

Một con cừu cúi đầu…

Đang ăn cỏ…

Cố Thành Ca bỗng nhiên mở miệng: “Đáng tiếc bây giờ là mùa đông, cây cỏ cũng khô héo cả rồi…”

Triệu Tử Mặc rất chi là nhiệt tình tiếp lời: “Đúng vậy đúng vậy, nếu như là mùa xuân thì tốt rồi, cây cối tốt tươi, muôn màu muôn sắc, hình chụp cũng sẽ đẹp hơn.”

Có điều, nằm rạp trên mặt đất quả nhiên có hiệu quả rõ rệt, chỉ cần điều chỉnh góc quay hơi nghiêng sang một chút là có thể chụp được toàn bộ phong thái của cực phẩm.

Bên trong máy quay, hình ảnh cực phẩm hiện ra với đôi môi khẽ cong lên thành một hình cung tinh tế, đôi mắt xinh đẹp đen thăm thẳm cùng nụ cười thích thú của anh, bất chợt khiến cho cô không khỏi ngẩn ngơ.

Triệu Tử Mặc chớp được cảnh quay cực kỳ hiệu quả này thì vô cùng sung sướng: “Cực phẩm anh thật lợi hại, không ngờ đến ngay cả cách nằm rạp xuống đất để tăng hiệu ứng hình ảnh này mà anh cũng có thể nghĩ ra được!”

Vẻ mặt cực phẩm vẫn vô cùng bình tĩnh, ánh mắt từ từ di chuyển đến một vị trí cách đó không xa: “Nếu em có thể đứng quay ngược lại ở đó, hiệu quả còn khó tưởng tượng hơn nữa…”

Hai mắt Triệu Tử Mặc lập tức sáng bừng lên như đèn pha: “Thật không?”

Cố Thành Ca trịnh trọng gật đầu: “Thật.”

Cho nên là, A Mặc nhà ta không nói thêm câu nào nữa, ton tót ôm DV chạy đến chỗ cực phẩm nói tới.

Nhưng mà, đương lúc cô đang loay hoay làm y theo lời cực phẩm, thì bất giác ngẩng đầu lên một cái, liền thấy cực phẩm đang nhàn nhã đứng đó, nở một nụ cười chăm chú nhìn cô, đôi mắt đen thẳm loé ra những tia sáng mê người.

Triệu Tử Mặc nhất thời ngớ ra.

Vốn dĩ bình thường cực phẩm đã cực kỳ tuấn tú xuất thần rồi, bây giờ nụ cười này lại tuyệt đối xuất phát từ nội tâm anh, càng làm nổi bật lên vẻ phong tư trác tuyệt của anh, khiến cho người ta chỉ cần nhìn qua thôi cũng đủ thất thần mà sảng khoái lạ thường, một nữ sinh nghiêng nước nghiêng thành như Triệu Tử Mặc, cũng vì thế mà không tránh khỏi u mê.

Nhưng mà, nụ cười này của cực phẩm, cũng thật cổ quái quá…Đôi môi hơi nhếch lên kia, nhuốm một vẻ gì đó ngỗ nghịch của trẻ con, y hệt như thể đang dựng nên một trò đùa quái ác nào đó.

Triệu Tử Mặc nghĩ nghĩ một hồi, sau đó bình tĩnh tiến lại gần cực phẩm, nụ cười quái dị ấy như cũ vẫn đang ngự lãm trên môi anh.

“Cực phẩm, anh có âm mưu!” Cô trịnh trọng dùng một câu trần thuật rất chi là đơn giản, nhanh chóng kết luận phỏng đoán của mình.

“Ừ.” Cố Thành Ca vô cùng phóng khoáng, thẳng thắn thừa nhận: “Thật ra cũng không có gì, chỉ là muốn chứng mình quan điểm của mình một chút thôi.”

Tuy giờ phút này Triệu Tử Mặc đã cảnh giác đầy mình nhưng vẫn không thể ngăn nổi tò mò: “Quan điểm gì?”

“Chú cừu trong tưởng tượng của em…hẳn không phải là anh…”

Triệu Tử Mặc: “…”

Ngay lập tức, những hình ảnh đầy mờ ám lại một lần nữa lượn lờ trước mắt cô.

“Cừu, ăn cỏ đi!”

“Cừu, quay ngược lại!”

….

Nghĩ đến cừu, lại liên tưởng đến một màn vừa rồi…

Đương lúc cô nằm rạp trên bãi cỏ điều chỉnh góc độ quay của camera, cực phẩm bỗng nhiên từ tốn mở miệng nói: “Đáng tiếc bây giờ là mùa đông, cây cỏ cũng khô héo hết cả…”

Mà sau đó, cực phẩm lại còn giật giây, bảo cô đứng quay ngược lại thì hiệu quả hình ảnh sẽ tốt hơn nhiều…

Triệu Tử Mặc 囧, hắc tuyến rơi xuống vực sâu vạn trượng: chẳng lẽ ý của cực phẩm chính là, anh muốn chứng minh “con cừu bị tuỳ ý sai khiến đùa giỡn”, thật ra lại là cô sao??

Đau khổ tột cùng, Triệu Tử Mặc yên lặng nhẫn nhục ngồi xổm xuống đất, nhặt một cành cây lên vẽ vẽ lung tung trên mặt đất, trong lòng âm thầm gào thét: ta nguyền rủa chết ngươi ta nguyền rủa chết ngươi!!!

Thì ra cực phẩm lại là kiểu người vừa thâm hiểm vừa thù dai như thế…

Chẳng qua lúc ấy cô cũng chỉ là, trong lúc hưng phấn tột độ mới nhanh mồm nhanh miệng, suy nghĩ chưa kịp qua khảo nghiệm của đại não đã bật văng ra ngoài thôi mà!

Cố Thành Ca vẫn nghiễm nhiên đứng trước mặt cô, điềm tĩnh chăm chú nhìn vào bộ dạng đầy ấm ức của cô, ý cười trong đáy mắt cũng vì thế mà càng ngày càng sâu.

Thật lâu thật lâu sau này, lúc Triệu Tử Mặc ôm một bụng tức tối lôi sư kiện “cừu nhỏ” ra làm bằng chứng lên án cực phẩm, thần sắc anh vẫn vô cùng thản nhiên, giọng điệu bình tĩnh lạ thường.

Anh nói: “Khi đó cũng không tính là thù dai, chỉ là cảm thấy bạn gái anh quá hung hăng ngang ngược, phải phạt một chút thì thiên hạ mới thái bình được.”

Mặc dù hiện tại Triệu Tử Mặc vẫn cảm thấy cực kỳ, cực kỳ ấm ức, nhưng không còn cách nào khác đành phải đè cục tức xuống, để nó tiêu hoá hết, cừu thì cừu chứ, phải làm người hầu bổn cô nương đây cũng chấp tuốt, dù gì thì sau khi nhiệm vụ này hoàn thành, chắc chắn cô sẽ trở thành thành viên của đài truyền hình thành phố đó…

Vì tiền đồ sáng lạn đang mở ra trước mắt, Triệu Tử Mặc cắn răng ném sang một bên nỗi ấm ức của một “người hầu”, chỉ cần lúc nào rảnh rỗi không có tiết học, cô đều quấn quýt bám theo cực phẩm, ngoan ngoãn vào vai một chú cừu dễ thương, nếu không thực hiện nhiệm vụ thì cũng không hề làm phiền đến anh, toàn tâm toàn ý “hầu hạ chủ nhân”.

Ví dụ như, sáng sớm hôm đó trời rét căm căm, Triệu Tử Mặc biết cực phẩm phải cố lắm mới dành ra được nửa tiếng đồng hồ cho cô, vì thế cho nên cô cũng cực kỳ biết quý trọng thời gian quý báu, liền xuống phòng ăn mua đồ ăn sáng cho cực phẩm hòng thực hiện nhiệm vụ lấy lòng, sau đó sống chết phi thẳng đến khu ký túc Phù Tuyết.

Sau khi Cố Thành Ca ăn mặc chỉnh tề bước ra từ phòng ký túc xá, đã thấy Triệu Tử Mặc nhanh như chớp giật không biết từ đâu nhảy ra chặn đường mình, cô đưa một cái bánh mì nóng hổi thơm phức được đựng trong một chiếc hộp vuông đẹp mắt ra trước mặt anh, trên khuôn mặt thanh vũ nở một nụ cười tươi sáng như ánh mặt trời: “Cực phẩm, anh ăn đi, nhanh nhanh còn thực hiện nhiệm vụ.”

Cố Thành Ca thoải mái nhận lấy, vừa đi vừa ăn, bên tai còn vương lại giọng nói của Triệu Tử Mặc, cả đoạn đường cô cũng chỉ ríu rít kể lể nội dung của buổi chụp hình. Kể từ lúc anh gặp cô đến nay, cô vẫn luôn là một bộ dạng sinh khí bừng bừng, nhiệt huyết ngập tràn, từ thần thái đến động tác của cô đều khiến cho người ta cảm thấy thật yêu đời, cho nên giờ phút này đây, bữa ăn sáng cô đem đến, bỗng nhiên anh thấy ngon miệng lạ thường.

Sau khi ăn xong, trong tay anh còn lại chiếc túi đựng đồ ăn và chiếc hộp nhựa hình vuông, Triệu Tử Mặc thuận tiện đưa tay cầm lấy, đem chiếc túi ném vào một thùng rác gần đó, sau đó lấy ba lô ra bỏ chiếc hộp nhựa vào, bảo muốn đem về ký túc xá rửa sạch sẽ…

Lời đồn đại của chốn giang hồ, cũng vì thế mà rầm rộ nổi lên.

Trịnh Nhược Du sớm đã thảy cái tin Cố Thành Ca sẽ tham gia chuyên mục “Tiểu hà tiêm tiêm” cho bàn dân thiên hạ biết, mặc dù cũng đã tuyên bố Triệu Tử Mặc là ký giả chính thức thực hiện nhiệm vụ chụp hình, nhưng tin đồn vẫn rất nhanh mà được thổi bùng lên, người ta đồn đại rằng Triệu đại mỹ nữ không quản khó khăn gian khổ theo đuổi cực phẩm Cố Thành Ca, cuối cùng cũng đã đại công cáo thành (*), phá vỡ luôn cả mấy cái chuyện tiêu khiển trong giang hồ trước đây.

(*) “Đại công cáo thành”: nôm na là thành công ấy.

Người ta nói thế cũng là có lý do của nó cả, xưa nay vốn dĩ Cố Thành Ca là nhân vật huyền thoại ở học viện Phong Đại, được người đời xưng tụng mây trôi trên cả mây trôi, làm sao có thể dễ dàng chấp nhận tham gia tiết mục của đài truyền hình như thế được? Hơn nữa, lạnh lùng xa cách như hắn ta, tại sao lại chịu để một ký giả suốt ngày bám đuôi?

Đáp án hẳn rất rõ ràng: bởi vì người mời hắn tham gia “Tiểu hà tiêm tiêm” đích thị là đại mỹ nữ Triệu Tử Mặc, cả ngày bám hắn không rời, cũng là Triệu Tử Mặc.

Cho nên, nếu không phải Triệu Tử Mặc theo đuổi Cố Thành Ca, thì những chuyện gây chấn động nhân tâm thế này, tuyệt đối sẽ không thể nào phát sinh!

Đồng thời lần này đám bát quái trong trường còn phát hiện thêm, thời gian Cố Thành Ca có mặt ở trường, rõ ràng là nhiều hơn trước kia gấp mấy lần , ghê gớm hơn là hình như hắn ngày nào cũng có mặt đầy đủ… Thêm nữa, chỗ nào có hắn xuất hiện, lập tức người ta đều nhìn thấy bóng dáng Triệu đại mỹ nữ, mặc dù đài truyền hình đã tận lực cố gắng bưng bít rằng Triệu Tử Mặc chỉ là ký giả thực hiện nhiệm vụ, nhưng mà có lần đến tận mấy tiếng đồng hồ hai người không hề quay chụp gì ráo, Triệu Tử Mặc vẫn một mực quấn lấy Cố Thành Ca…

Cùng lúc đó, Cố Thành Ca đối với Triệu Tử Mặc, cũng không đơn giản chỉ là thái độ hợp tác bình thường…

Hây hây hây, ánh mắt của quần chúng nhân dân cũng thật là sắc sảo quá đi!


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.