Em Cười Hay Không Đều Khuynh Thành

Chương 27: Chương 27




(~~> A.T: hị hị, mọi người chắc biết QJ rồi chứ? Ờ, nó là “cưỡng gian” đó )

Về chuyện của Tề Lỗi, Cố Thành Ca cũng có biết đôi chút.

Mùa hè năm năm trước, Tề Lỗi từng được nhận giấy báo trúng tuyển vào trường đại học nổi danh bậc nhất cả nước, ngay trong đêm hôm đó, cái thị trấn nhỏ nơi Tề Lỗi sống dường như đã xuất hiện một chú chim sẻ biến thành phượng hoàng, nhà nhà tung hô, người người ăn mừng… náo nhiệt không kể đâu cho hết.

Bởi vì Tề gia vốn nghèo khó, cho nên hàng xóm láng giềng cùng đông đảo anh em thân thích đều quyên góp để mở tiệc mừng với một số tiền không ít, đồng thời mọi người cũng bảo thêm rằng, học phí cùng tiền sinh hoạt hàng năm của Tề Lỗi lúc hắn đi học đại học, cứ để cho bọn họ cùng chung sức trang trải.

Nhưng mở tiệc mừng đến ngày thứ hai, người ta phát hiện ra Tề Lỗi cùng cô con gái nhỏ của trưởng trấn đang trần trần truồng truồng nằm chung trên một chiếc giường, tư thế lại cực kỳ thân mật, cũng bởi vì nhiều người chính mắt nhìn thấy, bắt quả tang ngay tại trận, cho nên Tề Lỗi ra sức giải thích thế nào cũng không được, cô bé kia lại nhanh như chớp đã bỏ chạy không còn thấy bóng dáng đâu, trong khoảnh khắc ấy, Tề Lỗi từ con chim phượng hoàng được cả thôn mến mộ, đã lập tức biến thành kẻ đáng khinh bị người người xua đuổi chửi mắng.

Trong khoảng thời gian đó, toàn bộ bọn nhóc trong thôn, chỉ cần thấy mặt Tề Lỗi thì đều nhất loạt gọi hắn là “tên dâm tặc”, hơn thế nữa nhà nào có con gái đang độ trưởng thành, đều một mực ép con tránh xa Tề Lỗi đề phòng chuyện không may xảy ra, nếu cô gái nào muốn ra ngoài cũng nhất quyết phải có người lớn đi kèm mới yên tâm.

Thậm chí, cả gia đình Tề Lỗi cũng bị người đời phỉ nhổ, ra đường thì bị chỉ trỏ chửi bới, bị người ta nhục mạ không tiếc lời, mẹ hắn cuối cùng không thể chịu nổi nỗi nhục này, quá uất ức đành dùng đến hạ sách nhảy xuống sông tự vẫn.

Cùng lúc đó, tiền quyên góp mở tiệc mừng của cả làng trước kia, cũng bị người ta đến lấy đi hết, may mắn sau này có một người bạn ngày xưa là bạn thân của mẹ Tề Lỗi, đến giúp đỡ bảo lãnh hắn vào học tại học viện Phong Đại, kể từ đó Tề Lỗi quyết tâm không theo học khoa Văn như dự định ban đầu của hắn, mà hoàn toàn chuyển sang theo đuổi Luật Pháp…

Cố Thành Ca cuối cùng chỉ kết luận lại một câu: “Vốn anh không nên xen vào chuyện riêng của Tề Lỗi… Vả lại chuyện anh biết cũng chỉ có vậy, có điều anh nghĩ vị bạn học cùng phòng ký túc với em có lẽ sẽ biết nhiều hơn.”

Bởi vì cuộc trò chuyện với Khương Khương hôm trước đã nhen nhúm nỗi nghi ngờ trong lòng Triệu Tử Mặc, hôm nay cô được nghe Cố Thành Ca kể lại đầu đuôi như vậy, lại càng kinh ngạc không thôi: “Vậy cô bé con gái trưởng trấn đó, chẳng lẽ chính là Khương Khương sao?”

Cố Thành Ca bình tĩnh trả lời: “Có lẽ tất cả chỉ đều là hiểu lầm mà thôi.”

Giữa hè năm ngoái, vào ngày sinh nhật của Tề Lỗi, hắn ta bị mọi người chuốc rượu say như chết, sau khi tan cuộc, Cố Thành Ca đảm nhận nhiệm vụ đem hắn về nhà. Cũng bởi vì đang say rượu nên tâm tình của Tề Lỗi tụt dốc không phanh, mọi đau khổ đè nén sâu tận trong trái tim bấy lâu nay vì thế mà có dịp bùng phát toàn bộ ra ngoài.

Đó là lần đầu tiên Cố Thành Ca tận mặt chứng kiến một người đàn ông trưởng thành và dày dạn lại không hề kiêng kỵ gì mà bật khóc y như một đứa trẻ con. Tề Lỗi cứ thế mà khóc, nước mắt lăn dài trên hai gò má, mọi đau khổ của hắn, mọi nỗi niềm uất ức của hắn, đều bắt nguồn từ một cô bé có tên Khương Tự Nguyên – cũng là người con gái khiến hắn vừa hận vừa yêu nhất trên thế gian này.

Tề Lỗi đau khổ tột cùng, hận đến nghiến răng nghiến lợi: “Tôi rõ ràng không làm gì cô ấy cả, cô ấy sao có thể trốn tránh không chịu đối mặt như thế chứ, cho dù chỉ giải thích một câu thôi mà cũng không chịu làm!”

Hắn vừa hận, lại vừa yêu, chỉ tiếc bản thân mình không thể làm được gì: “Tôi làm sao có thể chạm đến cô ấy được chứ, lúc đó cô ấy cũng chỉ mới là một cô bé mười ba tuổi thôi mà, chuyện trên đời còn chưa hiểu là bao… Hơn nữa, chuyện phát sinh lúc đó, khiến cho sau này tôi không thể từng ngày từng ngày đợi cô ấy lớn lên nữa rồi…”

Thật lâu sau này, Triệu Tử Mặc qua lời Khương Khương kể lại mới biết được toàn bộ sự thật của câu chuyện trước kia. Quả thật, những gì diễn ra lúc đó, cũng đều là hiểu lầm mà thôi.

Hôm đó khi bữa tiệc chúc mừng của ngày thứ nhất kết thúc, mẹ kế của Khương Khương có lẽ cũng chỉ vì chuyện ba cô quyên góp nhiều tiền mà cãi nhau ầm ỹ một trận, Khương Khương thấy vậy liền chạy vào ngăn lại, không ngờ bị mẹ kế mắng té tát tối tăm mặt mày, cô cũng chính vì thế mà ấm ức quá, đâm ra không thể ngủ được, liền len lén trốn ra khỏi nhà, chạy một hồi thì đến được gốc cây cổ thụ trong làng, cùng lúc ấy cô bắt gặp Tề Lỗi cũng đang ngồi đó.

Dưới ánh trăng bạc trong trẻo dịu dàng, hình ảnh Tề Lỗi hiện lên vừa lung linh vừa đẹp đẽ, vừa có phần lạnh lùng xa cách, lại vừa có phần ưu nhã khí thế bức người. Bởi vì anh là nhân vật chính trong bữa tiệc ăn mừng, cho nên lúc này cũng đã thấm hơi men, có điều quá mức cao hứng, tinh thần vẫn phấn chấn như thường. Khương Khương ngồi bên cạnh Tề Lỗi, chuyên chú lắng nghe về mọi ước mơ và hoài bão trong tương lai của anh.

Khương Khương từ hồi còn bé tý đã đi theo Tề Lỗi, quan hệ của hai người phải nói là cực kỳ thân thiết, hai người ngồi bên gốc cây trò chuyện đến tận mười hai giờ đêm, có điều Khương Khương không muốn về nhà đối mặt với mẹ kế, cho nên liền năn nỉ Tề Lỗi cho cô ở lại nhà anh.

Nhà Tề Lỗi rất nghèo, phòng vừa nhỏ lại vừa ít, chỉ là Khương Khương lúc đó mới là một cô bé mười ba tuổi, ngây thơ trong sáng chưa hiểu chuyện, Tề Lỗi lại không có tị hiềm gì, cho nên hai người liền ở chung một phòng , dù sao lúc nhỏ anh và cô cũng đã ngủ cùng giường mấy lần rồi.

Đêm hè nóng nực, trong nhà lại không có thiết bị làm mát nào, Tề Lỗi đến nửa đêm thì mồ hôi đã chảy đầm đìa khắp người, hoàn toàn quên mất có một cô bé đang nằm bên cạnh mình, thế là thản nhiên cởi áo ra quăng sang một bên, hơn nữa lại vì tác dụng của men rượu, cho nên đêm đó anh ngủ càng thêm sâu.

Về phần Khương Khương, cô chỉ mặc chiếc áo thun cũ dài thườn thượt của ba làm váy ngủ, nửa tỉnh nửa mê cứ nghĩ mình đang ở tại nhà, cho nên cũng mơ mơ màng màng vén chiếc áo sơ mi lên, không thèm kiêng kỵ gì hết lăn qua lộn lại trên chiếc giường nhỏ, cuối cùng nằm gối đầu lên ngực Tề Lỗi, thản nhiên biến anh thành chiếc gối ôm to đùng mà ôm chặt lấy.

Tờ mờ sáng ngày hôm sau, ba Khương Khương mới phát hiện ra con gái mình không có mặt ở nhà, cho nên lập tức vội vã chạy đi tìm, lục tung khắp xóm, cuối cùng còn mỗi Tề gia, cả đoàn người cứ thế xông thẳng đến lục lọi, đồng thời cũng chớp được pha “định mệnh” đã làm thay đổi cả cuộc đời Tề Lỗi.

Tề Lỗi lúc đó vẫn còn say giấc, đôi chân dài vô tình gác qua hông Khương Khương, còn Khương Khương lại gối đầu trên khuỷu tay anh, phía sau chiếc quần lót đã thấm đẫm một mảng màu đỏ chói.

Cô bé Khương Khương mười ba tuổi đột nhiên hét toáng lên một tiếng đinh tai nhức óc, khiến cho Tề Lỗi đang nằm một bên cũng mơ màng tỉnh dậy, không cần biết đã xảy ra chuyện gì, nhưng trong chớp mắt khi cô nhìn thấy chiếc quần đỏ loét một vùng, liền sợ hãi ôm chặt lấy ba. Cho đến sau này khi cô hiểu ra đó là lần đầu tiên cô có kinh nguyệt, thì sự cũng đã rồi.

Kết thúc mùa hè năm đó, mẹ của Tề Lỗi nhảy xuống sông tự vẫn, Tề Lỗi cũng rời khỏi trấn nhỏ nghèo nàn đi đến một thành phố xa xôi, Khương Khương sau khi hiểu hết mọi chuyện, hết lời giải thích cũng đều vô ích…


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.