Em Không Giống Ảnh Chụp

Chương 45: Chương 45: Song song và cắt nhau (2)




(Hạ)

Không thể tách rời, không thể chia phôi.

_______

Sau này của sau này, Cố Nghi Lạc nghe Lư Tiêu Địch nói Đàm Thiên bị phán 10 năm tù giam, đang kháng cáo ở phiên sơ thẩm thứ hai.

Có điều những thứ này đã không còn nằm trong phạm vi quan tâm của Cố Nghi Lạc nữa, gần đây trong đầu cậu chỉ có thi nghiên cứu, thời gian dư ra thì lo cho bạn trai đang ở nơi khác.

Mãi cho đến khi hết mùa thu, Lương Đống luôn duy trì tần suất mỗi tuần bay đến thành phố S một lần, nhưng Cố Nghi Lạc vẫn thấy chưa đủ, mỗi khi trò chuyện hoặc gọi video, câu nào cũng ám chỉ với Lương Đống.

Ví dụ như hôm nay, Cố Nghi Lạc để dựng di động lên bàn, vừa lật nhạc phổ vừa nói: “Nghe em nói em báo danh vào học viện âm nhạc thủ đô, thầy của em giận lắm, hay là em ở lại trường bản địa học tiếp nha.”

Lương Đống: …

“Vu Hạo Hiên, bạn nhỏ đi viện lần trước ấy, cũng không nỡ để em đi, bảo nếu em không dạy nó, nó sẽ không học đàn violin nữa.”

Lương Đống: …

“Hầy, thật ra thành phố S vẫn tốt hơn cả.” Cố Nghi Lạc lải nhải, “Người nhà và bạn bè của em đều ở đây, không quen cuộc sống ở thủ đô lắm, nghĩ mà cô đơn biết bao.”

Lương Đống thở dài: “Ngày mai anh sẽ tới.”

Hôm sau đến thành phố S anh mới biết, dàn nhạc của Cố Nghi Lạc có buổi biểu diễn, cậu là thủ tịch – người chơi đàn violin chính.

Vì là dàn nhạc sinh viên, nên địa điểm được sắp xếp ở phòng hòa nhạc của trường.

Hậu trường trước buổi biểu diễn vẫn náo nhiệt như đêm Giáng Sinh năm ngoái, thấy Tưởng Du chỉnh trang cho Bành Châu, Lương Đống cũng sửa lại nơ cho Cố Nghi Lạc, bảo cậu thả lỏng, không cần căng thẳng.

Cố Nghi Lạc lắc đầu: “Ngay cả giải đấu quốc tế em cũng tham gia rồi, sao có thể căng thẳng được.”

Lương Đống cười: “Lần trước cũng biểu diễn ở đây đúng không?”

“Lần trước là lần trước…” Nói nói, Cố Nghi Lạc mới ý thức được chỗ không thích hợp, “Khoan đã, sao anh biết em từng biểu diễn ở đây?”

“Đoán.”

“Lại thế rồi… Anh đổi clone mật phục trên diễn đàn chứ gì?”

Lương Đống nhấc mi: “Cần thiết không?”

“Ờm, hình như không.” Cố Nghi Lạc sờ cằm, “Dù gì A Đông cũng bị anh thu mua rồi, không có gì là anh không biết cả.”

Đến khi buổi biễu diễn kết thúc, hai người tay trong tay đi trên con đường nhỏ trong trường, Cố Nghi Lạc mới nhớ ra: “Ấy chết, lúc nãy trước khi lên sân khấu quên mất nụ hôn may mắn, bảo sao căng thẳng ghê.”

Thế là Lương Đống dừng bước, cúi đầu hôn Cố Nghi Lạc, răng môi gắn bó, khen cậu: “Lạc Lạc thật giỏi.”

Cố Nghi Lạc được dỗ dành vui không chịu được, giơ ngón tay cái lên khen: “Hôm nay ông xã của Lạc Lạc cũng rất tuyệt, không nghe nhạc rồi ngủ mất.”

Đi đến cổng trường, đi dọc theo kè đường, Cố Nghi Lạc ngẩng đầu nhìn đèn đường ố vàng, lại nhìn lùm cây bên cạnh, nói với Lương Đống: “Tự dưng em nhớ ra, bốn năm trước, chính là năm thi nghệ thuật ấy, em từng đàn một khúc nhạc ở cổng học viện âm nhạc thủ đô.”

Sắc mặt Lương Đống như thường: “Thật sao?”

“Lúc ấy còn có một người qua đường ngồi ở đó, em bèn đàn cho người đó nghe.”

“Người qua đường đó thật may mắn.”

“Hử? May mắn gì?”

“Được nghe bản nhạc hay như vậy.”

“Ha ha ha anh học đâu kiểu xu nịnh vô căn cứ vậy? Em chưa nói là bản nhạc gì mà.”

“《Serenade》của Schubert.”

“A, hình như em từng kể cho anh nghe nhỉ… À em nhớ ra rồi, hộp nhạc anh đưa cho em chính là bản nhạc này, lúc ấy em nói với anh là em từng chơi nó ở thủ đô.”

“Ừ.”

“Hầy dà…” Cố Nghi Lạc đỡ trán, “Xem cái trí nhớ tàn tạ của em này, một ngày nào đó quên luôn tên mình cũng nên.”

Lương Đống cười cười, trong lòng tự nhủ quên cũng không sao, anh nhớ là được rồi.

Anh nhớ khi đó Cố Nghi Lạc nói, có lẽ đây là lần cuối cùng cậu kéo đàn ở một nơi bên ngoài thành phố S, nhưng 3 năm sau, Cố Nghi Lạc đã tới nước Y xa xôi, tấu lên giai điệu tuyệt diệu ở sảnh hòa nhạc huy hoàng nơi đất khách quê người.

Và sau này sẽ còn vang lên ở nhiều nơi khác. Anh sẽ luôn ở bên Cố Nghi Lạc, cùng cậu đi tới nhiều nơi hơn, nhìn cậu bước lên những sân khấu hoành tráng hơn.

Ngày thường hai người bận rộn, bấy giờ đi bộ trên vỉa hè cũng không thấy tốn thời gian.

Dọc theo lối đi bộ tới dưới lầu, Cố Nghi Lạc nói liên tục không ngừng, cậu nói cho Lương Đống biết, mặc dù đều gọi là Khúc nhạc chiều, nhưng 《Serenade In G Major》của Mozzart không hề bi thương, nó thường xuyên được dùng ở lễ cưới, và nói cả đến chuyện đã sắp xếp xong đồ đạc sẽ mang tới thủ đô.

“Quần áo chỉ mang hai bộ, đến nơi thì đi mua mới… Đồ dùng hàng ngày cũng không mang đâu, lúc đó hai tụi mình đi mua đồ đôi… Nhưng nhất định phải mang theo hộp nhạc, để em lên mạng mua cái hộp thủy tinh, tránh để bụi rơi vào.”

Lương Đống liên tục đồng ý.

Nói đến hộp âm nhạc, Cố Nghi Lạc lại nhớ ra một chuyện: “Này anh, anh có biết xe phun nước và máy bay nhỏ trên hộp nhạc, tụi nó sẽ giao nhau ở vị trí nào không?”

“Ừ.” Dù gì Lương Đống cũng người chế tác, “Sẽ giao nhau ở góc 130 độ.”

“Một trăm ba?”

“Một ba không, sinh nhật của em.”

“Nếu em không hỏi, thì anh không định nói ra đâu đúng không?” Cố Nghi Lạc ôm tim, dáng vẻ u mê không chịu nổi, “Quá lãng mạn luôn.”

Không bao lâu sau, cậu lại có nghi vấn mới: “Vậy tại sao xe phun nước lại ở phía trên, máy bay ở phía dưới?”

“Vì máy bay có thể nâng em bay cao.”

“Bay thế nào?”

Lương Đống nhìn chăm chú Cố Nghi Lạc một hồi, sau đó bước tới trước mặt cậu, cúi người, hai tay quơ lấy đầu gối cậu, linh hoạt đứng dậy, nhấc bổng cậu lên.

“Bay thế này.” Lương Đống đáp.

Thình lình hai chân bay lên không trung khiến Cố Nghi Lạc sợ cái thót, cậu dở khóc dở cười đập đập Lương Đống: “Em chưa nói xong mà.”

“Em nói đi.”

“Anh còn nhớ em từng nói với anh, người với người tựa như hai đường thẳng không?”

“Ừ, anh nhớ.”

“Sau này em suy nghĩ lại, trừ song song và cắt nhau ra, còn một khả năng khác.”

“Là gì?”

“Vừa song song vừa cắt nhau, hai đường thẳng trùng thành một đường, tựa như xe phun nước và máy bay nhỏ, hoàn toàn lồng vào nhau… Tựa như em và anh.”

Không thể tách rời, không thể chia phôi.

Cả buổi không được đáp lại, Cố Nghi Lạc lại nện vào vai Lương Đống: “Này, em không có lái xe nhá, đừng có nghĩ bậy bạ!”

(*) Lái xe (开车): Có nghĩa bóng là chuyện người lớn, chuyện đen tối =))))

“Ừ.” Lương Đống xốc xốc cậu lên, “Lạc Lạc nói đúng.”

“Vậy còn không mau nổ xe… Ý nhầm, cất cánh chứ nhỉ?”

Có đôi khi Lương Đống cảm thấy mình như người ngoài cuộc trong mọi sự việc, chẳng hạn như bây giờ, rõ ràng anh không quá hiểu những thứ mà Cố Nghi Lạc hiểu, nhưng nhiêu đó cũng đủ để thúc đẩy sự ăn ý giữa những người yêu nhau nảy sinh giữa cậu và anh.

Thế là Lương Đống cất bước, cõng Cố Nghi Lạc đi về phía trước.

Đầu mùa đông năm nay rét lạnh lạ thường, cây cối đã sớm lụi tàn, đầu đường cuối ngõ trống vắng tiêu điều, nhưng trái tim kề nhau của hai người lại nóng bỏng.

Bọn họ ném năm tháng mịt mờ ra sau đầu, rồi cùng tạo nên hồi ức mới náo nhiệt ngất trời hơn, đáng mong chờ hơn, đáng ngưỡng mộ hơn, để nó như bánh kẹo rực rỡ sắc màu, phủ lên những vết bẩn vất vả mãi mới rửa sạch được, tiếp tế cho những lỗ hổng được đầy ắp.

Lương Đống không khỏi tăng nhanh bước chân hơn, như thể chỉ cần anh nhanh hơn chút nữa, thì ngày mai sẽ tới sớm hơn.

Cố Nghi Lạc úp sấp trên lưng Lương Đống hắng giọng một cái, đặt câu hỏi: “Cơ trưởng Lương, xin hỏi đích đến của chuyến bay này là nơi đâu?”

Có gió phất qua gương mặt, có gió xoáy gào thét rít qua tai.

Trên đỉnh đầu rải rác mấy ngôi sao, Lương Đống ngẩng đầu nhìn con đường phía trước, trầm giọng đáp: “Tương lai.”

Bay về nơi thuộc về anh và em, tương lai vừa song song lại vừa cắt nhau.

Chính văn hoàn.

Tác giả có lời muốn nói:

Hoàn tất rồi, cảm ơn mọi người làm bạn hai tháng nay ~

Lần đầu tiên viết điềm văn hơi dài, với tôi mà nói nó khá là thách thức, hi vọng mọi người có thể cảm nhận sự ngọt ngào của Tiểu Lương và Lạc Lạc.

Cũng chúc cho mọi người có được một tình yêu ngọt ngào đẹp tuyệt

Phải nhớ xóa bộ nhớ đệm nhé, truyện này được thay đổi khá nhiều… Muốn đọc phiên ngoại thì có thể nhắn ở bình luận

Tiếp theo《Mưa bóng mây》sẽ được khai bút, thế thân – cưỡng chế yêu đương – cẩu huyết – ngược, mạnh miệng công x điên rồ bị chỉ trích thụ, nếu cảm thấy có hứng thú thì có thể lưu lại.

Hoàn thành truyện cũng thở phào lắm, ngọt ngược đen xen đọc không bị ngán, nhân tiện nhớ click theo dõi tác giả nhé

(づ ̄3 ̄)づ╭~

_____________

(PS nho nhỏ: Vì ngày mai là ngày quả Xoài này tròn 23 năm ló đầu ra hứng nắng, nên tui có để link tải bản word ở dưới này và ngoài mục lục tặng mn nha =))))) Link sẽ được public hết tháng 11, sau đó tui sẽ xóa (Nhưng nếu muốn thì mn cứ chọt chọt tui gửi lại cho) =)))))) Và tui chưa up full lên wattpad đâu mọi người thông cảm. Cảm ơn mọi người.)

Link drive: https://drive.google.com/drive/folders/1H-yv-3DVVfVHkH9Fcx43hTt7cPzKDcXy?usp=sharing

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.